[NGƯỜI VỚT XÁC – P3 ]___________________________________________Group Weibo Việt Nam: Weibo Việt Nam: Đạt Nguyễn______________________________________________

Cùng xem bài viết [NGƯỜI VỚT XÁC – P3 ]___________________________________________Group Phunulamdep Việt Nam: Phunulamdep Việt Nam: Đạt Nguyễn______________________________________________ được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[NGƯỜI VỚT XÁC – P3 ]
___________________________________________
Group Phunulamdep Việt Nam: https://www.facebook.com/groups/weibovn/
Fanpage Phunulamdep Việt Nam: https://www.facebook.com/weibovietnam/?ti=as
Dịch: Đạt Nguyễn
______________________________________________
Mí mắt tôi trợn ngược!
Cái chết của đạo sĩ béo khiến mọi người sợ hãikhông yên. Bố tôi hỏi cụ Lý đã xảy ra chuyện gì, ông cụ lắc đầu bảo không biết, khi đạo sĩ làm phép tối qua, cả nhà ông đã ngủ rồi.
Gia đình mà đạo sĩ ở lại sáng nay dậy sớm làm cơm. Nấu ăn xong thìkhông thấy đạo sĩ béo có động tĩnh gì nên mới đến phòng đạo sĩ nghỉ ngơi để kiểm tra.
Không có ai trong phòng. Khi gia đình bổ đi khắp nơi tìm kiếm thì bỗng bên ngoài có người la hét “có người chết trong hồ chứa nước rồi”.
Sau đó mọi người kéo tới thì thấy cảnh tượng trước mắt.
Đạo sĩ béo là người ngoài,nhưng vì giúpmọi người làm phép mà chết ở đây, người trong thôn có trách nhiệm phải vớt xác lên. Nhưng cả thôn lớn như thôn Lạc Nhật, bảy tám gia đình uống nước như ăn cơm lạikhông ai dám xuống vớt xác. Hồ chứa này lại có bán kính hơn hai trăm mét, do đó, ngay cả dùng móc câucũng không thể kéo được cơ thể của đạo sĩ béo vào.
“Trần Ấn, nhà họ Trần các cậu làm công việc này, hay là chúng tôi gom góp lại vài ngàn đồng, cậu xuống vớt xác đạo sĩ lên đi?”, trưởng thôn lên tiếng.
Bố tôi bối rối, cuối cùng lắc đầu nói: “Trưởng thôn, lần trước vớt xác Lý Thuyên, tới giờ tôi ăn ngủ còn chưa yên, cái xác này, thôi thực la không dám vớt.”
Khi trưởng làng thấy bố tôi từ chối liền im lặng. Mọi người thương lượng mãi, cuối cùng quyết định trả tiền cho ông tôi thử xem. Khi chúng tôi kéo đến sân nhà, ông nội đã sẵn sàng. Ông lấy một sợi dây thường dày, nói với trưởng làng: “Lần vớt xác này vô cùng khó khăn, lát nữa mọi người sẽ phải giúp ta. “
Lúc đầu trưởng thôn còn định nhổ giọng cầu xin ông tôi, khi thấy ông tôi chủ động đi tìm xác thì vội vã đồng ý mọi yêu cầu. Không nói một lời, ông tôi đến bờ hồ. Ông buộc một đầu dây vào một tảng đá lớn, đầu kia thì buộc vào chiếc thuyền nát của ông.
“Lát nữa ta móc được vào thi thể, mọi người sẽ kéo dây lên. Nếu ta vô tình rơi xuống nước, mọi người cũng cứ mặc kệ.” Ông tôi nói.
Bố và tôi bỗng biến sắc mặt. Sợi thừng mà ông tôi vừa buộc gọi là thừng Hồi dương, chỉ sử dụng trong những tình huống thập tử nhất sinh.
Nhớ lại đêm đó tôi vừa nằm lên, âm thanh trong chiếc quan tài lập tức biến mất, chắc tôi phải có một khả năng kỳ lạ để kiểm soát những thứ tạp vật, vì vậy tôi bước về phía trước và nói với ông: “Ông ơi, cháu sẽ đi với ông.”
Ông nội cau mày, và không đợi ông từ chối, tôi nói: “Cháukhông muốn ông rời xa cháu đâu.”
Bố tôi cũng đứng dậy: “Bố ơi, mọi thứ bắt đầu là do con, con đi với bố.”
Lông mày của ông ngày càng nhăn hơn. Ông suy nghĩ một lúc rồi cuối cùng gật đầu, nhìn vào hồ nước xanh mà nói: “Được, hôm nay, ba thế hệ tổ tiên nhà họ Trần ta sẽ xuống hồ chứa vớt xác. Để ông đây xem xem, là tổ tiên chọ Trần may mắn hay bất hạnh! “
Ba chúng tôi lên thuyền. Nhìn chiếc thuyền nát này, tôi lo lắng không biết nó có chìm giữa chừng không. Không phải chúng tôi không muốn đi thuyền tốt, nhưng nghề vớt xác cũng có các quy định riêng. Thuyền tốt đưa người, thuyền nát đưa ma, xuống nước vớt xác thuyền càng tệ càng tốt.
Thuyền chèo về phía giữa hồ, tôi đứng ở giữa, suốt quãng đường đều vô cùng thuận lợi, nhưng khi thuyền đến giữa hồ, tôi run rẩy và nhìn chằm chằm vào mặt nước.
Vừa nãy, tôi thấy một bóng người. Nó vừa cười với tôi, một nụ cười quỷ dị.
“Ông ơi, có gì đó dưới nước!”
Trong cơn sợ hãi, tôi cũng kéo ông tôi. Ông tôi bị bất ngờ bởi tiếng la hét của tôi, bố tôi cũng nhanh chóng nhìn vào nơi tôi đang chỉ. Ông liếc nhìn tôi với khuôn mặt đen sạm. “Chẳng có gì đâu, mái chèo khuấy nước nên vậy thôi.”
“Thực sự là có cái gì đó!”
Bố tôi khịt mũi, như thể có một đứa con trai rụt rè như tôi khiến ông mất mặt, ông chỉ tập trung chèo thuyền và phớt lờ tôi. Ông nội có chút nghi ngờ, nhưng không nói gì.
Thấy cả hai người chẳng thèm để tâm, tôi sớm nhận ra rằng chỉ tôi nhìn thấy được bóng đen dưới nước. Nhưng tôi thực sự không thể hiểu được. Ông và bố đã làm việc này từ lâu, chắc chắn biết rõ việc này hơn tôi nhiều, đáng ra họ phải phát hiện ra trước tôi chứ.
Lẽ nào, lý do có liên quan đến riêng tôi?
Chẳng để tôi kịp suy nghĩ, chiếc thuyền đột nhiên rung chuyển, tôi tưởng bố cố tình trêu tôi: “Bố đừng đùa nữa -.-, thuyền mà lật thì ông nội cũng không lo được đâu.” Nhưng bố không chú ý tới tôi, hai người cố gắng làm chiếc thuyền thăng bằng. Sau đó, ông nội nắm lấy cái móc sắt trên thuyền, ném thật mạnh và móc vào cơ thể của đạo sĩ béo ở giữa hồ chứa.
“Đi!”
Sau khi ông nội móc xác đạo sĩ béo, ông nhanh chóng buộc dây vào đuôi thuyền và giục bố tôi chèo. Vào lúc đó chiếc thuyền bắt đầu rung lắc dữ dội, như có hàng chục người bên dưới muốn kéo chúng tôi xuống.
Đây là lần đầu tiên tôi gặp phải tình huống này. Mặt tôi tái nhợt, đầu óc trống rỗng, không biết phải làm gì. Thực ra lúc đó tôi nghĩ rằng, cũng giống như khi tôi nằm trên quan tài hôm nọ, âm thanh trong chiếc quan tài sẽ biến mất. Nhưng đời không như mơ, thực tế đã cho tôi một cái tát. Lúc thuyền chúng tôichúng tôi sắp vào bờ thì “ào”, ông nội vô tình rơi xuống nước. Bố tôi phát hiện liền lao xuống, bất chấp mọi thứ.
Nửa phút sau đó, những bóng nước li ti không ngừng nổi lên. Ngay khi tôi chuẩn bị nhảy xuống, bố và ông tôi cuối cùng cũng ngoi lên. Dân làng thục mạngkéo sợi dây đã được buộc vào thuyền, cuối cùng thuyền chúng tôi đã vào đến bờ. Mọi người hò nhaukéo thi thể của đạo sĩ béo lên , nhưng rồi mặt ai nấy tái nhợt.
Bởi vì thi thể của Lý Thuyên cũng xuất hiện, anh ta giữ chặt chân của đạo sĩ béo.
Khi mọi người còn đang hoang mang, bố nói: “Chuẩn bị đốt hai thi thể đi”. Lần này không ai phản đối. Dân làng nhanh chóng tìm thấy củi và xăng. Chưa đầy một tiếng sau, thi thể của Lý Thuyênvà đạo sĩ béo đã thành một đống tro tàn.
Chuyện của Lý Thuyên cuối cùng đã được giải quyết, mọi người đều thở phào nhẹ nhõm. Trưởng thôn cònđề nghị tổ chứcăn mừng, nhưng ông tôi nói tốt nhất đừng khoa trương quá, nên trưởng thôn cũng đành thôi.
Về đến nhà, bố tôi nói rằng ông hơi mệt, cần được nghỉ ngơi, tới tận trưa hôm sau cũng không ra ngoài. Có gì đó sai sai, tôi đập cửa vào, thấy bố trốn dưới tấm chăn, mặt không chút thần sắc. Tôi đưa tay ra và đột nhiên hét lên.
Thân nhiệt bố quá thấp, giống như khối băng vậy!
Ông nội bước vào không lâu sau khi nghe tiếng tôi. Ông kiểm tra tình trạng của bố tôi. Khuôn mặt già nua trở nên u ám, ngồi đó hút từng hơi thuốc lớn. Trái tim tôi thắt lại. Bất cứ khi nào ông hút thuốc như thế này, đều có chuyện lớn sắp xảy ra.
_____________________
Hết chap3 là đã giải quyết xong việc của Lý Thuyên rồi, kết thúc series này ở đây là hợp lý các bạn nhỉ? Truyện đã ra đến chap489 rồi, các bạn muốn đọc thêm thì xin google dịch nhé, mình thấy bạn dịch 2 chap đầu bỏ dở cái kết nên mình dịch nốt.
P1
https://m.facebook.com/groups/245234876341228?view=permalink&id=621323862065659
P2
https://m.facebook.com/groups/245234876341228?view=permalink&id=622172035314175
Ảnh: google
Nguồn: https://www.imiaobige.com/read/112260/667177.html


Hãy chia sẻ bài viết [NGƯỜI VỚT XÁC – P3 ]___________________________________________Group Phunulamdep Việt Nam: Phunulamdep Việt Nam: Đạt Nguyễn______________________________________________, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/622721668592545