NGOẠI TRUYỆN: A Nan A Nan____________Lược dịch bởi: Hoa Ngàn Thiên | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải duy nhất tại Tin Tức Phụ Nữ Việt Nam,

Cùng xem bài viết NGOẠI TRUYỆN: A Nan A Nan____________Lược dịch bởi: Hoa Ngàn Thiên | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải duy nhất tại Phunulamdep Việt Nam, được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

NGOẠI TRUYỆN: A Nan A Nan
____________
Lược dịch bởi: Hoa Ngàn Thiên | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải duy nhất tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost!
______________
Lời nói đầu: Sau khi đăng tải phần cuối của câu chuyện này, mình nhận được rất nhiều lời phản hồi từ các bạn đọc, đa phần không một ai có thể chấp nhận cái kết mặc dù nó là truyện ngược. Thế nên, mình xin phép tự viết một ngoại truyện, xem như để lấy lại chút công bằng cho nữ chính-Trần Hứa Nặc. Tuy nhiên, câu chuyện mà tác giả viết thuộc thể loại ngược, cho nên nếu viết kết HE sẽ rất hư cấu, vì vậy mình vẫn sẽ tiếp tục kết SE vì tôn trọng chủ đích của tác giả nhưng vẫn sẽ cho các bạn một cái kết thỏa đáng, và hy vọng rằng, phần ngoại truyện do mình viết có thể an ủi được phần nào con tim bé bỏng của các bạn!
( Phần ngoại truyện này dùng cách nhân xưng của nam chính)
(VII)
Sau khi anh (lúc này vẫn trong thân phận là Âu Dương Cảnh) và Amanda nghe tin em mất, cả anh và cô ấy đều rất sốc. Anh cảm thấy rất chua xót và tiếc nuối trong lòng, một cảm giác rất khó chịu mà không biết dùng lời gì để diễn tả, anh cũng không hiểu tại sao mình lại như vậy. Riêng Amanda, sau khi hay tin em gặp nạn, cô ấy bắt đầu có những biểu hiện vô cùng kỳ lạ. Mỗi ngày khi trời vừa sập tối, cô ấy âm thầm đi đến đền thờ để cúng thần linh, anh cảm thấy rất khó hiểu, trước đây cô ấy rất ít khi đến đền thờ, nhưng bây giờ ngày nào cũng đến.
“Sao gần đây em hay đến đền thờ vậy?”, anh thắc mắc.
Cô ấy có chút bối rối: “Em xem Hứa Nặc như là một người bạn……, cô ấy mất rồi,……. Em chỉ là muốn cầu xin thần linh cho vong hồn của cô ấy được thanh thản….”
Lúc này, anh còn cảm thấy mình vô cùng may mắn khi cưới được người vợ tốt như Amanda.
Rồi Amanda thường xuyên mơ thấy ác mộng, có khi còn nói mớ, mất ngủ, cô ấy hốc hác hẳn đi, anh vì lo lắng nên muốn đưa cô ấy đến bệnh viện, không ngờ cô ấy thẳng thừng từ chối: “Em mất ngủ là việc bình thường, đây là triệu chứng trước khi sinh mà người mang thai hay gặp phải, không cần đưa em đến bệnh viện.”
Rồi vào một ngày cuối tuần, hôm đấy đột nhiên trời mưa rất to, sấm chớp đùng đùng, anh sợ lại có bão kéo đến nên muốn vào phòng tìm Amanda để bàn việc đưa cô ấy ra nước ngoài sinh con cho an toàn. Lúc anh bước tới cửa phòng, anh phát hiện cửa phòng không đóng, anh nhìn vào, thấy Amanda đang xem thứ gì đó rất chăm chú, anh bước vào phòng tiến lại gần Amanda, vì trời mưa to nên cô ấy không nghe thấy tiếng bước chân của anh, anh nhẹ nhàng đặt tay mình lên vai cô ấy.
Amanda giật mình làm rơi hết đồ trên tay xuống, là một chiếc hộp thiếc, bên trong có một chiếc ví đen cầm tay và một tấm hình rơi xuống ngay chân anh.
Anh cầm tấm hình lên xem, là hình của Trần Hứa Nặc và Tư Đồ Nan, còn chiếc ví đen, bên trong là căn cước và các giấy tờ của Tư Đồ Nan. Anh sững sờ, trong lòng anh bắt đầu nóng lên, Amanda giật lại đồ trên tay anh, và cô ấy xé tấm hình đi.
“Em đang làm gì vậy? Tại sao em lại có những thứ này?” Anh dùng giọng chất vấn cô ấy.
Cô ấy hoảng hốt: “Là….là cô Trần đã đưa chúng cho em……..”
“Tại sao cô Trần lại đưa những thứ này cho em?”, anh cảm thấy cô ấy đang giấu chuyện gì đó.
Cô ấy suy nghĩ rất lâu, không dám nhìn thẳng vào mặt anh.
“Em nói đi”, anh dường như không đủ kiên nhẫn.
“Là cô Trần nói, cô ấy muốn quên hết tất cả những chuyện không vui ở đây, cô ấy muốn quên người đàn ông trong tấm hình nên đã đưa cho em……..”
“Vô lí! Cho dù cô Trần có muốn quên đi tất cả, thì không việc gì cô ấy phải đưa những thứ liên quan đến người mà cô ấy yêu nhất cho một người xa lạ như em! Hay là mọi chuyện thật sự giống như những lời cô Trần đã nói với em vào đêm trước khi cô ấy rời khỏi đây ở trong sân vườn?” Anh gằn giọng hỏi.
“Anh đã nghe thấy hết rồi sao?” Amanda sợ sệt đáp.
“Đúng vậy! Ngay từ lúc anh nghe thấy tiếng em hét lên, anh đã ra sân vườn tìm em, anh đã nghe thấy hết mọi chuyện. Nhưng lúc đó, anh hoàn toàn không quan tâm tới những gì cô Trần nói, vì anh nghĩ, có lẽ cô ấy vì quá nhớ người yêu của mình nên mới có hành xử không đúng với em.” Anh lớn tiếng đáp lại lời Amanda, từ lúc bắt đầu mối quan hệ với cô ấy, anh và cô ấy chưa bao giờ cãi nhau như thế, anh cũng chưa bao giờ lớn tiếng với cô ấy.
Amanda dường như biết bản thân mình không thể giấu diếm thêm được nữa, cô ấy thừa nhận với anh: “Đúng, anh chính là Tư Đồ Nan, anh chính là hôn phu của Trần Hứa Nặc.”
Anh dường như không tin vào những gì Amanda nói: “Tại sao em lại làm như vậy?”
“Bởi vì em đã yêu anh ngay từ lần đầu tiên gặp mặt, nhưng vì anh đã có bạn gái nên em đành phải im lặng và kiềm chế cảm xúc của mình. Thế rồi cơn sóng thần ập đến và thần linh đã cho chúng ta gặp lại nhau trong bệnh viện. Lúc đó anh đã mất trí nhớ và gương mặt đã bị hủy hoại. Em đã nhìn thấy hình và giấy tờ của anh, em đã lén giấu nó đi và nhận mình là người yêu của anh.”
Anh như chết lặng đi: “Tại sao em có thể làm như vậy? Amanda lương thiện và khoan dung mà anh quen biến đâu mất rồi?”
“Một người cho dù lương thiện và khoan dung đến mức nào đi nữa, cũng sẽ vì tình yêu của mình mà trở nên ích kỷ! Em cũng không ngoại lệ!” Amanda đáp với vẻ mặt nguội lạnh.
Đến lúc này, anh đột nhiên nhớ lại lúc anh vừa tỉnh dậy trong bệnh viện sau đợt sóng thần. Lúc ấy anh hoàn toàn không nhớ bản thân mình là ai, không nhớ gương mặt mình như thế nào vì toàn bộ gương mặt của anh đã được lớp vải trắng quấn lại dày đặc.
Đến khi Amanda xuất hiện, cô ấy đã nói về thân phận của anh và kể về chuyện giữa anh và cô ấy, anh hoàn toàn không có ấn tượng gì cả. Thế rồi cô ấy khóc, cô ấy bảo giờ cô ấy không còn gì ngoài anh. Suốt thời gian anh nằm trong bệnh viện, là Amanda ngày đêm chăm sóc, cô ấy rất chu đáo làm cho anh tưởng rằng anh và cô ấy thật sự là một cặp.
Mỗi khi anh có ý định đi tìm lại thân phận thật sự của mình, thì cô ấy ngăn cản, bảo các giấy tờ của anh đều đã mất, và cô ấy đã đưa anh đi làm lại toàn bộ giấy tờ.
Khoảng thời gian anh sống với cô ấy, mặc dù không có cảm giác quen thuộc nhưng vì sự chân thành của cô ấy, anh đã động lòng và hứa sẽ chăm sóc cho cô ấy suốt đời.
“Không được, anh phải đi tìm cô Trần, anh phải quay về nơi mà anh cần về, anh phải biết mình là ai, anh phải làm rõ chuyện này.” Anh quay lưng đi.
“Anh đứng lại!”, Amanda kéo hộp tủ đầu giường ra và cầm lấy cây kéo, chĩa vào bụng mình, “Cô ta đã chết rồi, nếu anh rời khỏi căn phòng này nửa bước thì em và đứa con trong bụng của chúng ta sẽ cùng nhau chết trước mặt anh!”
Anh quay lại nhìn cô ấy, Amanda dường như là một con người khác, cô ấy rơi hai hàng nước mắt thế nhưng ánh mắt vô cùng sắc bén và kiên quyết.
Anh chụp lấy cây kéo: “Em dừng lại đi, Amanda em đừng làm vậy”. Anh và cô ấy giằng co, cuối cùng Amanda đẩy anh ra, thế nhưng anh giật lấy được cây kéo, còn cô ấy thì bất cẩn té vào góc cạnh của cái tủ đầu giường.
Cô ấy ra máu rất nhiều, kêu la một cách đau đớn và cầu xin anh bằng giọng yếu ớt: “Xin anh hãy cứu lấy con chúng ta.”
Anh vội vàng đưa cô ấy ra xe chở cô ấy vào bệnh viện. Trên đường đi đến bệnh viện, trời mưa càng lúc càng to, cô ấy vì quá đau đớn nên đã bất tỉnh, anh vì quá sốt ruột nên đã chạy xe rất nhanh. Rồi có một chiếc xe kia chạy ngược chiều với anh, người lái xe là một kẻ say rượu, hắn ta lái xe loạn choạng, anh vì né hắn ta nên đã tông mạnh vào một cái cây rất to, làm cho một cành cây lớn ngã xuống đè lên xe. Sau đó, anh thấy mắt mình mờ dần, anh nghe thấy tiếng la hét kêu cứu của người dân………..
Anh thấy anh và Trần Hứa Nặc đã cùng nhau sống những ngày tháng rất hạnh phúc, rồi đột nhiên anh thấy mình ở Ấn Độ, có một cơn sóng thần đang ập đến, lúc anh chuẩn bị quay lưng chạy đi thì anh thấy Trần Hứa Nặc em đang đứng gần bờ biển dang tay ra hướng về phía anh, anh đã nhanh chóng chạy đến và kêu tên em. Rồi anh thấy cơn sóng lớn ập đến rất nhanh, anh cố gắng dùng hết sức mình vừa chạy vừa la lên: “Hứa Nặc, mau chạy đi, Hứa Nặc.” Khi anh vừa chạy đến bên em thì cơn sóng thần đã cuốn em đi mất…….
Anh giật mình mở mắt ra, hóa ra đó chỉ là mơ, đầu anh đau như muốn nổ tung, xung quanh anh là các bác sĩ và y tá.
“Anh tỉnh dậy rồi sao, anh đã hôn mê ba ngày rồi…..”Một vị bác sĩ nói với anh.
Anh không quan tâm mà kêu lên: “ Hứa Nặc, em đâu rồi, anh đã nhớ lại hết tất cả mọi chuyện…….”
“Việc anh lấy lại trí nhớ sau cơn va đập là điều đương nhiên, tuy nhiên chúng tôi phát hiện phần đầu anh có vấn đề đáng lo ngại hơn……..” Một vị bác sĩ ngắt ngang lời anh.
Anh vẫn lẩm bẩm tên em: “Hứa Nặc, là anh, Tư Đồ Nan của em đã quay trở lại…”
Cô y tá hỏi anh: “Anh đang gọi vợ anh à, cô ấy bị thương khá nặng, hiện đang nằm trong phòng hồi sức đặc biệt.”
Đến lúc này, anh mới nhớ tới Amanda. Anh vội đi đến phòng thăm cô ấy, cô ấy la hét trong hoảng loạn, gương mặt có một vết sẹo dài do bị mảnh vỡ của kính xe đâm vào. Theo lời bác sĩ, Amanda đã mất đi đứa bé, vì đã không đưa cô ấy đến bệnh viện trong thời gian nhanh nhất, nên điều này đã làm ảnh hưởng nặng đến tử cung, sau này cô ấy không thể mang thai được nữa. Tệ hơn thế, Amanda đã bị bán thân bất toại, túc là sau này không còn khả năng đi đứng được nữa, bởi vì lúc cành cây kia rơi xuống, nó đã đè lên chân của Amanda.
Anh nghe từng câu từng chữ mà bác sĩ nói, anh như chết đứng. Cô ấy la hét trong sự đau khổ, giãy giụa không ngừng, buộc lòng bác sĩ phải tiêm thuốc an thần cho cô ấy. Dặn dò anh nên quay về phòng nghỉ ngơi và hai, ba tiếng sau khi cô ấy tỉnh dậy, hãy đến thăm cô ấy nếu anh muốn.
Anh thẫn thờ đi về phòng, lên giường nằm suy nghĩ, nếu như là trước đây, chắc chắn Tiểu Nặc sẽ ôm anh và nói: “Không sao mà, có em ở đây rồi.”
Anh nghe thấy tiếng bước chân đến gần giường của anh, anh quay qua và thấy Tiểu Nặc, em nở nụ cười ấm áp và nói: “Anh hãy mạnh mẽ lên, dù không có em ở bên cạnh, anh cũng phải đứng lên và đi tiếp.”
“Không, anh cần em, làm ơn đừng bỏ anh!” Anh giật mình thức dậy, đầu lại đau.
Anh đến phòng của Amanda, một cô y tá bước ra từ trong phòng và nói với anh: “Khi nãy có một cô gái tên Sandya đến đưa vợ anh đi rồi, vợ anh một mực bảo muốn đi ngắm biển, chúng tôi thấy tinh thần của cô ấy ổn định hơn nên quyết định cho cô ấy đi, dù sao bờ biển cách đây cũng không xa.”
Sandya là một nhân viên làm việc cho nhà trọ của anh, cô ấy hay đứng ngay quầy đặt phòng, cô ấy chính là người đã chỉ Hứa Nặc em dọn vào căn phòng ở cuối dãy hành lang. Anh tìm cách liên lạc cho cô ấy, và cô ấy trả lời qua điện thoại: “Thưa ông chủ, bà chủ gọi tôi đến và bảo tôi đưa bà ấy đi ngắm biển, tôi có đề cập đến việc nói với ông, nhưng bà chủ bảo không muốn làm phiền đến ông.”
Anh vội chạy đến bờ biển, anh nhìn thấy một chiếc xe lăn, anh nghĩ đó có thể là xe lăn của Amanda, khi anh chạy đến, anh thấy trên chiếc xe lăn có một tờ giấy, bên trong là lời trăn trối của Amanda:
“Âu Dương Cảnh của em, khi anh đọc được những lời này, thì có thể em đã không còn trên cõi đời này nữa! Có phải em yếu đuối lắm không? Trần Hứa Nặc mất đi người yêu 20 năm, cô ấy vẫn độ lượng tha thứ cho em, cô ấy rất có sức sống, chẳng qua vì tai nạn nên cô ấy mới ra đi. Còn em, chỉ mới bị có bao nhiêu đây mà đã đi tìm cái chết. Em nghĩ, đây chính là quả báo của em. Anh có biết không, từ sau khi hay tin cô Trần mất, không đêm nào em được ngủ ngon giấc. Mỗi khi vừa nhắm mắt lại, thì em đều mơ thấy cô ấy khóc, xin em trả lại anh cho cô ấy. Em nghĩ đã đến lúc em phải đến gặp cô ấy để cầu xin sự tha thứ. Em cũng cầu xin anh hãy tha thứ cho sự ích kỷ của em!”
Anh đọc từng dòng, từng dòng…….Anh đã làm gì thế này, anh đã khiến cho cả hai người phụ nữ đều chết chỉ vì yêu anh. Anh cảm thấy mình thật tồi tệ, anh không xứng đáng có được tình yêu mà cả em và Amanda dành cho anh.
Anh muốn chết đi để có thể gặp lại em và xin em tha thứ, nhưng liệu anh có còn đủ tư cách để gặp em không?
Chiều hôm đó, cảnh sát trong khu vực đã tìm thấy thi thể của Amanda trên một ngọn đá cách đó vài cây số, anh nhìn cô ấy, gương mặt cô ấy không còn sự đau đớn, dường như cô ấy đã ra đi một cách rất thanh thản.
Sau khi làm xong tang lễ cho Amanda, anh quyết định bán đi căn nhà trọ và quay về Trung Quốc, anh tin rằng cô ấy cũng chấp nhận điều này.
(VIII)
Trên đường bay về Trung Quốc, bao nhiêu hình ảnh của em, bao nhiêu kỷ niệm lúc chúng ta bên nhau, lần lượt hiện lên trong đầu anh như một thước phim. Nhưng thật kỳ lạ, mỗi khi nhớ đến chuyện của chúng ta, nhớ đến em, đầu anh lại rất đau.
Về đến nơi, anh mới hay tin cả gia đình anh đều đã sang Hoa Kỳ định cư vì họ nghĩ rằng anh thật sự đã không còn nữa. Anh đến nhà em, bấm chuông. Một cô gái từ trong nhà bước ra mở cửa, là Tiểu Đào-cô bạn thân của em, hóa ra từ khi em mất, cô ấy đã thường xuyên đến đây để thay em chăm sóc cho bố mẹ em và nhận họ làm bố mẹ nuôi, em thật may mắn khi có người bạn thân như cô ấy.
Cô ấy mở cửa ra, nhìn thấy anh: “Anh là….? Trông anh quen lắm, dường như tôi đã gặp qua……”
“Là tôi………”
Cô ấy dường như đã nhớ ra được: “Anh quay về đây làm gì? Anh Âu Dương Cảnh.”
Trong nhà có tiếng vọng ra: “Là ai đấy Tiểu Đào?” Bóng hình gầy gò của một người phụ nữ lớn tuổi – Là mẹ của Hứa Nặc.
“Là một tên chẳng ra gì đến phá chúng ta thôi ạ!” Tiểu Đào nói bằng giọng cay đắng.
Anh nói lớn: “Là con, Tư Đồ Nan.”
Rồi mẹ em đứng lặng, ba em từ trong bước ra: “Cậu chẳng phải đã chết rồi sao?”
“Con có thể vào trong không? Con muốn trình bày rõ mọi chuyện với hai bác”, anh đáp.
“Không cần, chúng tôi đã biết hết mọi chuyện rồi, nhà này không hoan nghênh cậu, cậu về đi!” Ba em phớt lời.
“Cho cậu ấy vào đi A Đào”, mẹ em lên tiếng.
Anh bước vào, ngôi nhà này nào ấm áp đầy yêu thương giờ tràn ngập sự lạnh lẽo và vắng vẻ, đầy mùi hương khói, đối diện mắt anh là tấm đi ảnh với đôi mắt đượm buồn của Trần Hứa Nặc em.
“Con xin lỗi, tất cả là lỗi của con.” Anh cúi đầu nói.
“Cậu không có lỗi, người có lỗi là tôi, đáng ra từ đầu tôi không nên chấp nhận để Tiểu Nặc bắt đầu mối quan hệ với cậu….” Ba em điềm tĩnh nói.
“Là con không tốt, là con hại Tiểu Nặc, là con nợ hai bác, con xin được bù đắp cho hai bác” Anh trầm giọng xuống.
“Người cậu nợ không phải là chúng tôi mà là Tiểu Nặc, cậu có biết nó đã từng sống chuỗi ngày tháng thê lương như thế nào khi biết tin cậu mất không, nó đã vì cậu và làm biết bao nhiêu thứ cậu có biết không? Đáng ra cậu nên chết quắc đi, cậu xuất hiện để làm gì nữa. Bù đắp à? Cậu có thể làm cho Tiểu Nặc sống lại, quay về với chúng tôi không? Hả?” Ba em giận dữ trả lời.
Mẹ em khóc: “Nếu cậu nói xong rồi, tôi xin cậu, cậu làm ơn hãy rời khỏi đây, hãy để cho Tiểu Nặc nhà chúng tôi được yên nghỉ!”
“Từ nay về sau, họ Trần chúng tôi và họ Tư Đồ nhà cậu ân đoạn nghĩa tuyệt, chúng tôi coi như chưa từng quen biết kẻ bội bạc như cậu, Tiểu Đào tiễn khách, đừng để kẻ không ra gì phá hỏng bữa cơm nhà chúng ta!” Ba em lạnh lùng nói.
Tiểu Đào đưa anh ra tới cổng, cay nghiệt mà nói với anh: “Anh có biết vì sự ra đi của Tiểu Nặc đã khiến cho biết bao nhiêu người ở đây đau lòng không. Mẹ cô ấy đã bị trầm cảm, thời gian gần đây mới hồi phục lại, còn ba cô ấy suýt nữa lên cơm đau tim. Tôi nói cho anh biết, chuyện của anh tất cả bạn học cũ đều đã biết hết, bọn họ sẽ không bao giờ thừa nhận kẻ như anh đâu, nên anh đừng nghĩ sẽ tìm được sự giúp đỡ của bất kỳ ai! Anh không đáng nhận được tình thương từ mọi người, anh là kẻ bội bạc, tôi ghê tởm anh! Anh cút đi, từ nay về sau đừng bao giờ để tôi thấy mặt anh nữa, nếu để tôi thấy anh ở đâu tôi sẽ đánh anh ở đó!”
Đúng vậy, anh là một kẻ tệ hại, anh không xứng đáng nhận được tình thương từ bất cứ ai, đặc biệt là em. Anh là một kẻ không ra gì, ngay cả việc chết đi để được gặp em cũng không có tư cách, anh xứng đáng bị trừng phạt như thế, thậm chí còn hơn thế nữa.
Đôi chân của anh cứ thế mà đi, rồi điểm dừng của anh là ngôi chùa mà trước kia hai chúng ta thường đến, anh đứng trước cổng chùa, bao nhiêu hình ảnh của em lại ùa về.
“Này anh, anh phải thành tâm thì Trời Phật mới chứng nguyện cho anh chứ, đừng mãi nhìn em như thế” – Em thốt lên khi thấy anh nhìn em thắp hương.
Anh mạnh dạn đáp lại: “Thì anh đang rất thành tâm, em là một trong những điều anh thành tâm cầu trời khẩn Phật nên anh mới phải nhìn em đó.”
Sau đó chúng ta còn cùng nhau đi quét sân đi nhặt cỏ trong chùa.
Rồi sư thầy đến, anh vốn không hay biết thầy đã nhìn anh từ nãy giờ, thầy lên tiếng: “Nhân duyên trăm năm, sai trong một phút, quay đầu tìm lại, tình đã thành không.”
Anh giật mình, cúi đầu chào thầy: “Con thật đáng chết, kiếp này chỉ mang lại đau khổ cho người khác.”
Thầy nói tiếp: “Mệnh do mình tạo, tâm đổi thì vạn vật đổi, tâm không đổi thì vạn vật không đổi. Chấp niệm chính là thứ khiến cho con người vươn vấn nhau mãi, nhưng ta tin con đó thể tự giải thoát chính mình.”
Từ sau câu nói đó của thầy, anh đã ngộ ra được điều mình cần phải làm, anh xin thầy xuống tóc, nguyện đem cả đời còn lại của mình chuộc lỗi, cầu phước cho em.
Hứa Nặc, nếu có kiếp sau, anh cầu xin Thượng Đế hãy rủ lòng thương xót mà cho phép anh được gặp lại em và yêu em thêm lần nữa!
Để anh có thể bù đắp cho em, một lòng một dạ mang đến hạnh phúc cho em.
Và rồi dường như trời Phật đã chứng nguyện cho sự thành tâm của anh, hai tháng sau, anh đi khám và bác sĩ bảo rằng anh đã có khối u não ác tính, và hiện đang trong giai đoạn cuối.
Anh ngày ngày trong chùa cúng Phật, giúp chùa làm công quả, chờ ngày mình ra đi. Mắt anh mờ dần, đầu cũng ngày một đau thêm, nhưng anh đáng bị như thế.
Có một ngày, Tiểu Đào và ba mẹ em đến thắp hương cho em, Tiểu Đào nhìn thấy anh, đến tát cho anh một bạt tay. Sư thầy nhìn thấy, liền đến giảng giải. Mọi người đều biết hết mọi chuyện.
“Chúng tôi tha thứ cho cậu!” Ba em nói.
“Con có thể cầu xin hai bác một chuyện không?”, anh hỏi.
“Là chuyện gì?” Mẹ em thắc mắc
Anh không ngần ngại mà đáp: “Con hy vọng sau khi con chết đi, mộ phần của con có thể được đặt kế bên mộ của Hứa Nặc.”
Mẹ em khóc gật đầu đồng ý.
Một ngày cuối tháng 10, thời tiết se se lạnh, anh nằm trên một chiếc giường, càng lúc càng thấy khó thở.
Anh bắt đầu buồn ngủ, anh nhìn thấy em đang đứng chờ anh trên cánh đồng mà lúc nhỏ, anh hay cõng em băng qua con mương để chơi, em đứng đó nhìn anh cười, dang tay ra đón anh.
“Lần này chúng ta có thể chờ được nhau rồi.” Anh vừa tiến về phía em vừa nói.
Hứa Nặc, giờ đây chúng ta đã được bên nhau mãi mãi!
Nguồn: Hoa Ngàn Thiên


Hãy chia sẻ bài viết NGOẠI TRUYỆN: A Nan A Nan____________Lược dịch bởi: Hoa Ngàn Thiên | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải duy nhất tại Phunulamdep Việt Nam, , khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/788031412061569