Một tình yêu bình dị là…(Tiêu đề do người dịch tự đặt)————————Dịch bởi: Blog Dịch Tiếng Trung Dạo| Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng t

Cùng xem bài viết Một tình yêu bình dị là…(Tiêu đề do người dịch tự đặt)————————Dịch bởi: Blog Dịch Tiếng Trung Dạo| Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng t được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

Một tình yêu bình dị là…
(Tiêu đề do người dịch tự đặt)
————————
Dịch bởi: Blog Dịch Tiếng Trung Dạo| Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost.
Tác giả: Nhụy Hy
————————-
Cô bạn thân của tôi nói với tôi rằng nếu 35 tuổi mà cô ấy vẫn chưa tìm được người yêu thì cô ấy sẽ mời tất cả những người bạn thân nhất của mình tới ngồi thành mấy bàn, tổ chức sinh nhật 35 tuổi hoành tráng một chút, giống như hôn lễ một chút, sau đó đi rút tiền về, quãng đời còn lại sau này từ bỏ những thứ liên quan đến tình yêu, sống tốt cuộc sống chỉ có một mình. Thế nhưng mùa hè năm nay, cô bạn tôi kết hôn. Tình yêu không cho phép cô ấy đợi đến năm 35 tuổi mà dường như đã “ủ mưu” để bước vào cuộc sống của cô ấy một cách tự nhiên từ rất lâu rồi.
Trước khi gặp được tình yêu, chúng ta rất ít khi tin vào những câu chuyện kiểu như “yêu” và “được yêu” vừa hay sẽ đến với mình. Chúng ta cho rằng tình yêu là một xác xuất nhỏ từ ánh nhìn đầu tiên, cho rằng “yêu” và “được yêu” là một thứ vô cùng khó có được trong cuộc đời. Thế nhưng khi tình yêu đến, chúng ta mới bất chợt nhận ra rằng, tình yêu là một điều bất ngờ ắt phải xuất hiện trong cuộc đời, là thứ cảm xúc mạnh mẽ nhất trong những thăng trầm của quá khứ, là sự tồn tại đáng để trông ngóng và đợi mong.
Không lâu trước đây, bạn cùng phòng của tôi thời đại học gửi đến một tấm thiệp mời, thời gian kết hôn vào tháng 9 năm nay, chú rể là người mà tất cả chúng tôi đều quen biết. Người ta đều nói rằng tình yêu thời học sinh không đáng tin, đều nói yêu xa chính là cách để đặt dấu chấm hết cho một mối tình. Thế nhưng tình yêu của bạn tôi lại “nảy mầm” từ thời đi học, lại vượt qua 6 năm yêu xa dài đằng đẵng, thế nhưng hai người vẫn ở bên nhau như cũ.
Sau khi tốt nghiệp đại học, bạn tôi về quê làm giáo viên, bạn trai cô ấy đầu quân vào một công ty khá ổn, một mình ở lại Quảng Đông làm việc. Khoảng cách địa lí lại tạo thêm ngàn vạn “khoảng cách” khác tình cảm của hai người, thế nhưng bạn tôi và người yêu cô ấy vẫn luôn có cách để “sưởi ấm” cho nhau.
Ví dụ như nói mấy chuyện vặt vãnh, ví dụ như trân trọng các kì nghỉ lễ gấp đôi, ví dụ như vô số những vé tàu, vé máy bay khứ hồi, ví dụ như bỗng nhiên có những điều bất ngờ và lãng mạn, và cũng ví dụ như cùng nhau góp đủ số tiền trả trước để mua được một căn nhà thuộc về hai người ở thành phố nơi bạn tôi đang sống. Sau đó, căn nhà được tân trang ổn thỏa, được lấp đầy từng chút từng chút một. Sau đó nữa bạn trai cô ấy xin nghỉ việc đến thành phố của bạn tôi, bắt đầu lại một công việc và một cuộc sống mới.
“Chọn một thành phố sống đến già, gặp gỡ một người đến khi đầu bạc”, điều này hoàn toàn không phải là một lý tưởng quá khó để trở thành sự thật, nó chẳng qua chỉ là kết quả của hai người đủ yêu nhau, đủ chân thành mà thôi. Sau khi trưởng thành mới nhận ra rằng, chuyện tình cảm, có quá ít vận may “thiên thời địa lợi nhân hòa” mà nhiều hơn là những thực tế bỏ lỡ nhau một cách bất lực và không thể không thỏa hiệp. Sự “đơm hoa kết trái” trong tình yêu chẳng bao giờ là sự may mắn mà ông trời tự dưng đem tới mà là dũng khí hết mình đến bên cạnh đối phương, là sự quyết tâm dang đôi tay để ôm lấy đối phương thật chặt.
Bà ngoại và ông ngoại tôi bị ép hôn mà đến với nhau. Trước khi kết hôn hai người họ chưa từng gặp mặt nhau. Thời đó, ông ngoại tôi là một người trí thức, đọc sách xem báo, ông cũng dạy học cho người khác nữa. Bà ngoại tôi thì chẳng đọc được mấy chữ, 17 tuổi, bà gả cho ông tôi. Cả đời của bà tôi “trước mặt là đất, sau lưng là trời”, sinh được bốn người con cả trai cả gái. Đời bà chỉ xoay quanh cấy lúa trồng vườn, nhóm củi nấu cơm, cắt khâu may vá… mấy chục lăm sống trên đởi chỉ tựa như một ngày trôi qua.
Tình yêu thời ông bà tôi cũng dung dị như chiếc áo thô cứng của thời đại ấy. Bạn không thể tìm thấy bất kì màu sắc đẹp đẽ hào nhoáng nào, nhưng có thể chắn gió cản lạnh, bền bỉ dài lâu. Cánh tay phải của ông ngoại tôi khi sinh ra đã dài hơn cánh tay trái, mua quần áo cho ông không dễ chút nào cả. Bởi vậy cả một đời bà ngoại tôi đã may cho ông vô số chiếc áo thô cứng giản dị… bộ quần áo của Lê-nin thời trẻ, bộ đồ Trung Sơn sau khi thành lập đất nước, rồi sau đó là bộ quân phục phổ biến ở những năm 60 70, và sau đó là bộ gi-lê.
Bà ngoại tôi rời đi sớm, 57 tuổi bỗng nhiên phát hiện ung thư, giai đoạn cuối, sau khi phát hiện bệnh không tới một tháng thì ngoại tôi đi rồi. Sau khi bà đi, bốn người con đón ông ngoại tôi về thành phố, thay nhau chăm sóc ông. Thế nhưng ông ngoại tôi dù đã rời xa nơi thôn quê bốn phía đều là đồng ruộng nhưng lại chẳng thể rời bỏ được những bộ quần áo mà khi sinh thời bà ngoại tôi đã may cho ông. Sau đó dù là bất kì ai mua quần áo cho ông, ông tôi đều không mặc, miệng luôn lẩm bẩm nói chỉ có mỗi quần áo bà may cho ông mới vừa người.
Những năm đầu 20 tuổi, tôi gần như hoang tưởng về tình yêu. Tôi ngóng trông có người sẽ “rầm rộ” mà xuất hiện để đem đến cho tôi một tình yêu không tầm thường. Trên dưới tuổi 25, tôi bắt đầu gặp gỡ một vài người và cũng bắt đầu bỏ lỡ một vào người. Tôi biết rằng tình yêu là thứ cùng nhau phát triển, cùng nhau trưởng thành. Tôi bắt đầu học được cách từ biệt và cũng bắt đầu học được cách trân trọng sự gặp gỡ.
Bây giờ, khi đã cận kề tuổi 30, tôi thường có một loại cảm giác sai lầm là không thể tin vào tình yêu thêm nữa, luôn luôn nghĩ rằng gặp gỡ là một cái gì đó vô cùng khó khăn, cho rằng thứ còn khó hơn cả gặp gỡ, đó là hiểu rõ, là tin tưởng, là cho đi và vững vàng. Thế nhưng mỗi lần nhìn thấy những người yêu nhau cuối cùng cũng trở thành người nhà của nhau, mỗi lần nghe được những câu chuyện tình yêu lay động lòng người của người khác, mỗi lần nhìn thấy ông ngoại tôi kiên quyết mặc những bộ quần áo thô cứng mà bà ngoại tôi may cho ông, tôi đều nghĩ rằng trên thế giới này chưa từng thiếu đi tình yêu. Bất kể là đang ở cái tuổi nào đi chăng nữa, tình yêu vẫn luôn là khát vọng và ánh hào quang trong cuộc đời của chúng ta, là nét dịu dàng vụn vặt trong từng đường kim mũi chỉ, trong từng bữa cơm từng món ăn thường ngày.
Tình yêu, sớm muộn gì chúng ta sẽ gặp, sẽ trải qua, sẽ có được nó trong quãng đời còn lại sau này, và cũng tin tưởng rằng tình yêu này sẽ tồn tại mãi mãi về sau.
————————-
Nguồn: https://mp.Phunulamdep.qq.com/s/FzKz2ATOQ0BEbQO4ICOpBg
Ảnh: https://www.pinterest.com/pin/509610514084464769/?nic_v2=1aS4B5x5x


Hãy chia sẻ bài viết Một tình yêu bình dị là…(Tiêu đề do người dịch tự đặt)————————Dịch bởi: Blog Dịch Tiếng Trung Dạo| Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng t, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/734878037376907