Mọi người nói đúng, Y vẫn còn tình cảm với tôi. Nhưng tình cảm ấy không đủ để ảnh đau lòng tột độ, cùng cực đớn đau nữa. Mọi người nói đúng. Tối qua tôi ngồi n

Cùng xem bài viết Mọi người nói đúng, Y vẫn còn tình cảm với tôi. Nhưng tình cảm ấy không đủ để ảnh đau lòng tột độ, cùng cực đớn đau nữa. Mọi người nói đúng.
Tối qua tôi ngồi n được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

Mọi người nói đúng, Y vẫn còn tình cảm với tôi. Nhưng tình cảm ấy không đủ để ảnh đau lòng tột độ, cùng cực đớn đau nữa. Mọi người nói đúng.

Tối qua tôi ngồi nói rất nhiều chuyện với Đại Thành, S tạo một nhóm chat rồi mời tôi với Đại Thành vào.
Đại Thành nói một câu, tôi thấy rất đúng, không phải ai cũng là mẹ bà, phải có nghĩa vụ chiều bà, lấy vợ chứ có phải vác thần phật về thờ đâu.
Chuyện của tôi với Y là thế này, bởi cả hai đều đi làm, mà tôi lại không biết nấu ăn, cũng không xuống bếp, có dạo Y không lo hết việc trong nhà với trên công ty được. Hầu như buổi trưa bọn tôi không ăn ở nhà. Có lúc đi ra ngoài ăn, có lúc đi ăn với đồng nghiệp. Không phải tôi làm kiêu, nhưng từ nhỏ tôi đã chẳng bao giờ xuống bếp, với lại lúc nấu ăn khói dầu khói mỡ nồng lắm, nên bếp là nơi ít khi tôi bén mảng. Mấy năm ở bên Y, đều là Y xuống bếp. Sau này Y không lo được, thế là chúng tôi đi ăn ngoài.

Đại Thành bảo tôi, lúc Y mới đi làm, bởi học cơ khí nên công việc của Y như một người công nhân bình thường, ngày nào cũng phải làm việc trong nhà máy lắp ráp xe hơi. Lương lậu cũng không được tròn 2000 NDT nữa. Ngày nào cũng làm việc rất vất vả, Đại Thành từng hỏi ảnh sao không về nhà ăn cơm, Y nói về còn phải đi mua đồ ăn, nấu cơm nữa, làm xong, ăn xong, rửa bát xong cũng đến giờ làm luôn rồi, mệt chết. Sau khi bọn tôi bàn bạc ra ngoài ăn cơm, ngày nào Y cũng ra cổng công ty ngồi ăn, có dạo cứ nghĩ đến cơm ngoài là thấy chán ngán đến tận cổ. Sau đó, Đại Thành đi ăn cơm với L, nhắc đến chuyện này. L bắt đầu nấu cơm rồi mang cho Y.
Lúc nghe thấy Đại Thành nói vậy, tôi tức giận vô cùng, bởi tôi quen tất cả đồng nghiệp của Y, thật khó mà tưởng tượng được rằng khi bọn tôi còn đương hẹn hò, không biết họ nghĩ gì khi ngày nào cũng thấy L mang cơm cho Y như vậy.
Tôi ngu lắm, bèn hỏi thẳng Đại Thành vấn đề này.

Đại Thành tức tôi, nói L đậu xe ngay bên ngoài, cũng không đựng cơm trong cặp lồng mà mua mấy hộp nhựa dùng một lần giống cơm ngoài quán, nấu cơm rồi bỏ vào đấy mang sang cho Y. Đứng ngoài cổng kêu Y ra lấy mang vào ăn. Nên đồng nghiệp không biết chuyện này.
Đại Thành nói ngứa mắt tôi từ lâu rồi, cũng từng khuyên Y rằng cứ để tôi như vậy hoài không ổn.
Đại Thành còn nói, bạn bè đang tụ tập ăn uống, tôi gọi điện thoại kêu Y mua băng vệ sinh. Lúc ấy Y đang ngồi với Đại Thành, Đại Thành đứng ngoài cửa tiệm tạp hoá đợi Y, rồi mang đồ về cho tôi, khi Y đưa Đại Thành về tôi còn làm nũng, gọi điện chê mua nhầm băng vệ sinh. Kêu Y đi đổi. Đại Thành nói, bà thấy mình thế mà được sao. Ngày nào Y cũng đi làm vất vả, về đến nhà không được một ngụm cơm nóng vào mồm, tối lại phải đi mua băng vệ sinh, mua nhầm còn phải đổi, bà nói với ba mẹ bà rằng Y nấu ăn nêm mặn quá, mẹ bà nói trước mặt cả gia đình rằng nhà bà ăn thanh đạm trước giờ, nói bà không ăn mặn thế được. Sao mẹ bà không kêu bà nấu cơm đi.

Đây là những chi tiết mà tôi không chú ý trong cuộc sống hàng ngày. Lúc đó tôi buồn lắm, tôi không biết Y lại nói hết tất cả với Đại Thành, ảnh thà nói với Đại Thành cũng không chịu nói với tôi.
S bảo, cưới vợ về để cưng chứ không phải về làm ô sin, nếu cưới vợ chỉ để nấu cơm giặt đồ, sao không cưới ô sin luôn đi.
Đại Thành cũng chẳng có hứng tranh cãi với S nữa, nói mỗi một câu, R này, bà không phải mẫu người để tiến tới hôn nhân, tôi thấy L hợp với chuyện nhà hơn bà.
Sau đó rời khỏi nhóm chat.

Hôm ấy Đại Thành nói nhiều lắm, có thế tôi mới biết, thì ra L nghĩ hết mọi cách để thể hiện ưu điểm của cổ ở những chỗ mà tôi thiếu sót. Cổ nhìn thấy mỗi một khe hở mà tôi tạo thành. Sau đó dùng cách của cổ để lấp đầy.

Tôi biết kẻ đáng thương sẽ có chỗ đáng trách. Tôi cũng biết là do tôi gieo gió gặt bão. Tôi nghĩ mọi chuyện như đúng rồi ấy. Mặc áo giơ tay, ăn cơm há miệng. Tôi cũng quá làm giá, làm cao. Tôi biết mình quá đáng.
Cảm ơn lời khuyên của mọi người.

Hai hôm nay Y qua nhà ngồi ăn cơm với tôi, ăn xong thì về chỗ anh. Bọn tôi chẳng ai nhắc đến chuyện của L nữa.
Ngày nào tôi cũng nấu cơm cho ảnh ăn. Tuy tay nghề không cao, nhưng lần nào chúng tôi cũng có thể ăn no căng. Ảnh nói, so với người mới thì tôi làm tốt lắm rồi. Sau đó lại ngồi nói chuyện liên quan đến công việc, coi cũng hoà thuận.
Tôi thừa nhận mình là một con đà điểu, gặp chuyện chỉ biết chôn đầu xuống cát. Tôi không có khả năng tự kiểm soát. Tôi nghĩ kỹ rồi, Tôi không rời bỏ ảnh được.

Tối qua, sau khi ăn xong, ảnh ngồi dọn dẹp hộ tôi, tầm lúc 9 giờ, ảnh định ra về. Tôi vô tình nói, hay là ở lại đi, muộn rồi, về không an toàn. Ảnh nói ảnh để đồ gì đó ở bên kia, không về không được.
Rồi tôi đưa ảnh ra cửa. Tôi không muốn ảnh biết tôi thất vọng, thế là nói, anh đi mau đi, em muốn đi vệ sinh. Rồi tôi đóng cửa lại. Nhà tôi ở tầng trên cao, tôi đứng ngay mép cửa, mở hé cánh cửa ra, thiết kế hành lang có một lối ngoặt. Phải rẽ qua mới thấy hai chiếc thang máy. Ảnh vừa đứng đợi thang máy xuống lầu, vừa gọi điện thoại.
Tôi không muốn nhớ lại giọng điệu khi nói chuyện của ảnh. Ảnh hỏi đầu dây bên kia, em cười gì đó hả.
Lại nói: Gì? Thế thôi á? Vậy mà cười được hay ha, em dễ cười quá đó.
Rồi bên kia nói gì á. Anh lại bảo: Anh thấy em coi bộ chán điên lên rồi đó, óc lại sũng nước hả.
Sau đó ảnh bước vào thang máy.
Tuy ảnh chê người ta dễ cười, nhưng giọng điệu khi nói chuyện điện thoại của ảnh cũng rất vui, miệng vừa cười vừa nói mấy câu này.
Tôi nghe thấy tiếng đóng cửa thang máy mới sập cửa lại.
Cảm xúc của tôi tưởng chừng sắp tê liệt.
Tôi biết cứ vậy không ổn, cùng lắm chỉ được vài ngày nữa thôi. Nhưng tôi không biết mình nên làm gì cả. Chỉ cần nghĩ đến chuyện ảnh sẽ lấy người khác, sẽ ở bên người khác đến già là tôi thấy không chịu nổi.
Giờ tôi chỉ muốn kéo thêm được ngày nào hay ngày đó.
Tôi không thấy con đường đi sau này. Cũng không nghĩ đến.

Nãy Y đưa tôi đi mua áo bọc ghế xe hơi,
Lúc ngang qua siêu thị gần đó, tôi nói muốn ăn viên mực, ảnh xuống xe mua cho tôi.
Thật ra tôi chỉ muốn xem sticker dán trên vô lăng của ảnh thôi.
Trên vô lăng dán mấy chữ cái tiếng Anh nhỏ xíu, tầm bằng móng tay. Là một chữ Lynn.
Trước giờ tôi cứ nghĩ đấy là viết tắt cơ. Sau này tôi mới nhận ra đấy có lẽ là tên tiếng Anh.
Tôi ngồi suy đoán miết. Lúc ảnh lên xe, tôi giả vờ thuận miện hỏi đấy nghĩa là gì.
Ảnh nói dán đại thôi.

Nghe ảnh giải thích xong, tôi không nói gì nữa cả, lúc ấy tôi thấy mình không thể bình tĩnh khi nhìn vào mấy thứ đó.
Trên tấm kính sau xe còn dán một đôi Sói xám và Sói đỏ. Lúc xuống xe, tôi thuận mồm nói hai đứa này xấu thiệt á, bóc đi anh.
Ảnh nói kệ đi, dù sao cũng dán rồi mà.
Tôi nói anh không bóc thì em bóc.
Tôi tính đi bóc hình dán Sói đỏ.
Rồi tôi bóc đầu của con Sói đỏ ấy xuống.
Lúc ấy Y ra vẻ không vui, ảnh nói em làm gì đó, dán cũng ảnh hưởng gì đến em đâu.
Tôi nói em thấy ngứa mắt.
Ảnh bảo, tuỳ em đấy, thích thì cứ việc bóc đi.
Tôi bóc cả hai hình dán Sói xám và Sói đỏ xuống.
Tôi còn định bóc cả chữ tiếng Anh trên vô lăng nữa.
Nhưng tôi kiềm chế mình lại.
Vẻ mặt tôi khi đó chắc chắn rất cau có, dữ tợn. Tay vặn vẹo hình dán Sói xám và Sói đỏ kia.

Y vốn định lên nhà tôi ngồi, nhưng ảnh nói bỗng có việc đột xuất, phải đi, thế rồi ảnh lái xe đi.
Lúc ấy xe đã lái vào tầng hầm rồi, nhưng ảnh vẫn lái đi.
Đi mất hút.

Đó giờ Y đâu thích mấy cái hình dán ấy. Ảnh cũng không phải kiểu người sẽ đi mua mấy thứ đó. Ảnh cũng sẽ không dán lên vô lăng. Ảnh hay nói xe hơi là vợ hai của ảnh, ảnh quý lắm. Vậy nên không thể nào là ảnh được.
Còn cả móc treo mới trên điện thoại của ảnh nữa, là một người máy kim loại nhỏ xíu, ảnh giống tôi, trước giờ chưa từng treo móc khoá trên điện thoại.
Tôi tựa như một bệnh nhân mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế, tôi không ngừng quan sát cuộc sống của ảnh. CD trên xe ảnh, quần áo của ảnh, cổ của ảnh, tôi không kiểm soát được mình, tôi cứ mải miết liên tưởng, đây là cái gì, có phải là L đưa ảnh không.

Cảm ơn lời nhắc nhở cùng an ủi của mọi người.

Tối nay tôi vừa chia tay trong hoà bình với Y, dạo này tôi đã đi dọn bớt đồ đạc của mình.
Kết thúc hoàn toàn.
Tối nay tôi khóc, tôi làm ầm ĩ, tôi mất kiểm soát, sau đó bình tĩnh lại để nói chuyện.
Không yêu là không yêu thôi. Chẳng có gì đau khổ hơn việc ảnh ở bên tôi, nhưng trong đầu chỉ nghĩ về người khác cả.
Tôi chỉ muốn nói một lời, ngay từ lúc bắt đầu đã là sai lầm.

Cảm ơn mọi người đã an ủi và khuyên bảo tôi nhé.
Tôi cũng biết sau này mình nên sửa những điểm nào. Cảm ơn lần nữa.

Sáng nay tôi đã dọn xong đồ của mình rồi, cũng đã mang về nhà. Y chở đồ qua giúp tôi. Còn có vài vấn đề liên quan đến tiền bạc, cũng giải quyết hết rồi. May mà trước giờ bọn tôi chẳng dây dưa gì chuyện tiền bạc cả.

Từ tối qua đến bây giờ, tôi cứ như đang nằm mơ vậy. Tôi định không update nữa rồi. Nhưng thấy mọi người quan tâm tôi nhiều như thế, tôi nghĩ mình nên bàn giao rõ ràng mọi chuyện lại với mọi người, mong mọi người lấy ví dụ là tôi đây, sau này gặp được chuyện gì, đừng làm mấy chuyện tốn công vô ích nữa. Khi người ta thích bạn thì là thích, nhưng khi không còn thích bạn nữa, ở bên nhau chỉ là một loại giày vò.

Tôi tin hầu hết phái nữ khi yêu đương, ai cũng thích làm nũng, dỗi hờn vài phút. Tôi cũng vậy. Nhưng điều sai trái nhất tôi làm, chính là biến chúng thành một thói quen. Sau khi Y đi làm về nhà, ảnh chẳng còn hơi sức để chơi trò giận hờn vu vơ, làm nũng ghẹo nhau với tôi nữa, nhưng tôi vẫn cứ thế, không nấu cơm, không dọn nhà, cái quần cái áo nào giặt máy được thì tống vào máy, cái nào cần giặt tay thì để lại cho Y. Vẽ móng hoa hoè loè loẹt, hỏi Y đẹp không anh, ảnh nói đẹp, nhưng đẹp có ăn được đâu.
Có lúc tôi nghĩ mình thực sự rất quá đáng, tôi vẫn cứ nghĩ mình là kiểu có thể bên nhau, dìu dắt đôi bên đến già, còn L là người an ủi, vỗ về tinh thần của Y, nhưng thật ra tôi chẳng là gì cả, tôi làm không đến nơi đến chốn, cũng chẳng biết lãng mạn. Tôi chỉ biết làm nũng, giận hờn suốt ngày này qua tháng nọ.
Tuổi tâm lý chưa chín chắn. Có lẽ là vậy, tôi coi chuyện chung đụng cả đời chỉ đơn giản là hai chữ yêu đương.
Mấy nay nghĩ chuyện này, khiến tôi đây tự ngồi than trách, buồn bực bản thân. Thấy tôi chẳng còn là tôi nữa. Tính cách thay đổi thất thường.
Chiều qua, sau khi Y đi, tôi quay về phòng, ngồi gõ lách cách đăng lên Tianya, sau đó trốn vào một góc khóc nức nở. Khóc xong, tôi gọi điện thoại cho Y, như chưa từng xảy ra vấn đề gì cả, nói tối nay anh muốn ăn gì.
Y đi siêu thị gần nhà với tôi, cả chặng đường tôi như kiểu chưa có cuộc chia ly nào ở đây, lòng tôi đau lắm, nhưng cố giả vờ mình ổn.
Sau khi mua rau xong, Y nói mua mấy cái cánh gà về làm cánh gà chiên cola, tôi bảo vâng. Sau đó chúng tôi lấy túi nylon chọn sáu cái cánh gà. Khi tôi cầm túi đi cân thì thấy nhân viên phụ trách cân hàng đi đâu mất, đợi cả một lúc vẫn còn chưa về nữa. Tôi mang túi cánh gà ra chỗ cân hải sản, kêu anh nhân viên cân hộ, anh ta nói không được phép làm vậy, phải chờ người phụ trách bên kia quay lại, ở đây không cân cánh gà.

Lúc đó tôi như kẻ điên vậy. Bình thường tôi có thế đâu, trông tôi không khác gì một người đàn bà chanh chua, tôi hỏi họ sao không được cân. Tôi nói thời gian của tôi là vàng là bạc, tôi nói mấy người hùa với nhau phải không. Tôi bắt họ đi kêu quản lý, tôi đứng đó điên điên khùng khùng, bắt phải gọi quản lý ra bằng được mới thôi.
Tôi không biết lúc ấy mình bị sao nữa. Y qua kéo tay tôi, nói không ăn nữa, mua cái khác cũng được.
Tôi nói không, chúng ta là người mua, người đâu cả rồi, lấy tiền lương mà không đi làm à.

Tôi không biết mình ra sao nữa, chẳng khác một kẻ lên cơn, Y cũng rất ngượng ngùng. Tôi biết ảnh chưa từng thấy tôi như thế này bao giờ. Ảnh cứ đứng khuyên tôi ra chọn mấy thứ khác, lát về cân cũng được.
Tôi vẫn cứ bảo không, tôi điên rồi mà, thấy Y như vậy, tự dưng tôi lại có một cảm giác sao đó, nói không thành lời.
Sau đó, Y bỏ cả túi cánh gà về lại sạp cánh gà, đẩy xe hàng, quay người đi mất, tôi hỏi sao anh lại đi, tôi nói không phải anh muốn ăn cánh gà à, tôi còn hỏi gì ấy, nhưng tôi quên mất rồi.
Y nói ảnh không ăn nữa, ảnh không có hứng.
Chúng tôi không dạo siêu thị nữa, thanh toán tiền rồi về.

Ngồi trên xe về nhà, hai chúng tôi chẳng nói gì cả. Lúc đó tôi ấm ức, tôi bức bối, không biết còn có cảm xúc nào nữa, tôi hỏi, anh đang tức em phải không, mai em mua hình dán Sói đỏ với Sói xám trả anh.
Y nhìn tôi một cái, nói mình về rồi nói.

Giờ nghĩ lại, tối qua tôi bị điên thật rồi.

Tôi bảo, nói ngay trên xe đi.
Ảnh không nói gì.
Hai chúng tôi không nói gì cả.
Về đến lầu dưới nhà tôi, ảnh kêu tôi xuống xe.
Tôi lại bị kẻ điên nào đó nhập, tôi bảo nói ngay trên xe, ngay trên xe luôn.
Tôi mụ mị cả đầu, tôi nói anh còn không sợ làm mấy chuyện nhơ nhớp với L giữa chốn đông người, tôi đường đường chính chính, tôi sợ chi.

Y quay đầu bỏ đi, ảnh mặc xe ở đây, quay đầu đi luôn. Tôi bỗng khóc lên, tôi nói mình về nhà rồi nói, về rồi nói, em không gây chuyện nữa.
Tôi biết mình không có cốt khí, tôi biết mình rẻ tiền. nhưng lúc đó tôi không biết làm gì. Ngay cả tôi còn không rõ lúc ấy mình ra sao kia mà. Như tìm được một que diêm, tôi đốt trụi mọi vật.

Sau khi về, tôi với Y cãi nhau liên tục, ảnh kêu tôi tự nhìn lại dáng vẻ bây giờ của mình đi, có khác gì mụ đàn bà đanh đá không.
Tôi nói, là anh với L dồn em vào đường cùng, em mới thành ra thế này.

Chúng tôi cãi suốt, cãi đến nỗi cổ họng tôi đau rát. Còn khóc vô số lần.

Cuối cùng Y nói, anh không muốn cãi nhau với em nữa, anh có lỗi với em, anh xin lỗi, ảnh nói, mình chia tay đi R, bọn mình không hợp nhau, chia tay sớm tốt cho cả hai.

Mọi người thấy rồi đấy, cho dù đến phút cuối cùng, người nói câu chia tay vẫn là Y.

Hôm qua tôi khóc suốt, Y đứng cạnh, cũng không nói gì, hút hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác, tôi quên mất là tại sao lại ngừng khóc rồi, cũng quên mất chúng tôi lại nói gì đó với nhau, tôi chỉ nhớ rằng chúng tôi chia tay thật rồi.

Sau đó Y rời khỏi, lúc ra về còn trả lại chìa khoá nhà tôi.

Đây là tất cả những chuyện xảy ra vào trước 10 giờ tối qua, cãi vã, mất kiểm soát cảm xúc, khóc, bình tĩnh, ngơ ngẩn.

Vì chuyện này mà hai hôm nay, tôi đã không kiểm soát được cảm xúc của mình, tựa như những kẻ bị cuộc đời ép buộc đi đến bước đường cùng. Cọc cằn, mắng chửi, cãi vã.

Giờ nghĩ thôi chuyện đã rồi, vậy sao lúc đầu tôi lại không chịu buông tay nhỉ. Nhìn tức cười không cơ chứ.

May mà qua cả rồi.
Sau này dù có ra sao, ví dụ của tôi còn ở đây, đừng vì một người mà ép bức chính mình, đến nỗi chẳng nhận ra bản thân ta.

Chúng ta phải tự lập, tự cường, tự trọng.

Rồi đó. Cảm ơn mọi người. Sau này tôi sẽ không viết nữa đâu.

Chỉ mong một ngày nào đó, tôi có thể trở về nói với mọi người rằng tôi có bạn trai mới rồi. Sau đó kể cho mọi người nghe cuộc sống đầy hạnh phúc của tôi.

Cảm ơn, thực lòng cảm ơn mọi người. Tianya có nhiều người tốt quá.
Mọi người phải làm chủ cuộc sống của chính mình đó.

Cảm ơn. Tạm biệt.


Hãy chia sẻ bài viết Mọi người nói đúng, Y vẫn còn tình cảm với tôi. Nhưng tình cảm ấy không đủ để ảnh đau lòng tột độ, cùng cực đớn đau nữa. Mọi người nói đúng.
Tối qua tôi ngồi n, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/666066440924734