[LƯỢC DỊCH] TỬ VONG CHỈ LÀ CHUYỆN TRONG KHOẢNH KHẮC Ư?_______________Người dịch: Trứng Ốp Nhỏ | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tạ

Cùng xem bài viết [LƯỢC DỊCH] TỬ VONG CHỈ LÀ CHUYỆN TRONG KHOẢNH KHẮC Ư?_______________Người dịch: Trứng Ốp Nhỏ | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tạ được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[LƯỢC DỊCH] TỬ VONG CHỈ LÀ CHUYỆN TRONG KHOẢNH KHẮC Ư?

_______________
Người dịch: Trứng Ốp Nhỏ | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost.
_______________
Hơn 9h tối ngày 31/7, mẹ đẩy cửa phòng, bước vào hỏi tôi: “Con có muốn ăn dưa lưới không? Muốn thì để mẹ bổ cho con, còn không thì mẹ đi ngủ trước đấy, mẹ hơi buồn ngủ”. Tôi cười bảo mẹ: “Không cần đâu ạ, mẹ cứ đi ngủ đi, bổ dưa xong thì tỉnh ngủ luôn mất đấy!”.
Không ngờ đây là lần cuối tôi được nói chuyện với mẹ.
1h15p sáng ngày 1/8, bố vội vàng đẩy cửa phòng tôi: “Con mau qua đây xem đi, hình như mẹ con làm sao đó!”. Tôi vội bật dậy chạy tới trước mặt mẹ, mẹ đã không nói được nữa, hô hấp khó khăn. Tôi sợ hãi vô cùng, vội lấy điện thoại gọi 120. Gọi 120 xong, tôi cố ra vẻ bình tĩnh: “Mẹ ơi, mẹ đừng sợ, 120 sắp tới ngay rồi đây, mẹ sẽ không sao đâu! Mẹ cố gắng thêm chút nữa nha!”.
Tôi và bố chia nhau lo liệu, bố chăm sóc cho mẹ, còn tôi chạy xuống chờ xe cứu thương. Xe cứu thương tới rất nhanh. Sau khi kiểm tra tình trạng của mẹ, họ nói rằng tình hình rất nguy hiểm, lập tức đặt mẹ lên cáng đưa tới bệnh viện.
Trên đường tới bệnh viện, tình trạng của mẹ rất không ổn. Tôi và bố ngoài không ngừng nói chuyện với mẹ thì không còn cách nào khác. Tôi nói với mẹ: “Mẹ ơi, mẹ đừng ngủ mà! Sắp tới bệnh viện rồi, mẹ cố gắng một chút nữa thôi!”. Cuối cùng, mẹ vẫn nhắm mắt lại.
Xe cứu thương nhanh chóng đưa mẹ tới bệnh viện gần nhất nhằm cứu mẹ tôi lúc đó tim đã ngừng đập tạm thời. Tuy nhiên bệnh viện đó không có đủ điều kiện cấp cứu tốt nhất. Chúng tôi phải ký giấy xác nhận, đảm bảo chịu mọi rủi ro trên đường để đưa mẹ tới bệnh viện tốt nhất trong thành phố cách đó lộ trình chừng 5 phút.
Bác sĩ nói rằng tình trạng của mẹ tôi rất nguy hiểm. Họ hỏi về tiền sử bệnh của mẹ. Mẹ tôi đã gần 60 tuổi, huyết áp luôn trong giới hạn bình thường, thường ngày sức khỏe của mẹ cũng rất ổn định. Lúc đầu bác sĩ không tin. Phán đoán ban đầu là mẹ bị nhồi máu cơ tim hoặc thuyên tắc mạch phổi, nhưng để xác định được nguyên nhân cụ thể thì cần tiến hành chụp CT và chụp cộng hưởng từ (MRI), rủi ro rất cao. Tôi và bố bàn bạc, quyết định phải tiến hành kiểm tra.
Gần 4h chiều thì kiểm tra xong. Sau khi có ảnh chụp cắt lớp não, phát hiện mẹ bị xuất huyết dưới nhện (subarachnoid hemorrhage – SAH), diện tích xuất huyết rất lớn. Lúc này các bác sĩ xác định mẹ bị phình mạch máu não.
Trời rất mau đã sáng rồi, bố tôi cảm thấy tình hình lần này quá nghiêm trọng. Hai bố con tôi không thể đảm bảo sáng suốt nên đã liên lạc với rất nhiều người thân để thảo luận.
Khi bố đi gọi điện thoại, cuối cùng tôi cũng không kìm được nước mắt. Đêm nay cứ tựa như một giấc mơ vậy. Tôi tự cho mình hai cái tát, mong rằng có thể sớm tỉnh lại. Nhưng cơn đau nhắc nhở tôi rằng, tôi đang ở hiện thực, không phải trong giấc mơ.
Có một vài y bác sĩ tới hỏi tuổi của tôi, khi biết tôi 24 tuổi thì rất ngạc nhiên. Họ tưởng rằng tôi mới học cấp ba. Đúng là bình thường bố mẹ bảo bọc tôi quá tốt nên tôi vẫn như đứa trẻ. Nhưng nào ngờ đứa trẻ ấy lại bị ép phải trưởng thành nhanh như vậy. Trưởng thành không phải chuyện xấu, nhưng tôi muốn được trưởng thành dưới tầm mắt của mẹ, chứ không phải trong tình huống như thế này.
Người trong nhà tôi đều tới, cảm thấy rằng điều kiện y tế ở đây không tốt, mọi người muốn chuyển mẹ lên bệnh viện tuyến trên. Nhưng chỗ chúng tôi cách tỉnh lỵ Hàng Châu quá xa, mà mẹ lúc này đã không thể tự thở, chỉ có thể dựa vào máy thở để duy trì, huyết áp cũng phải dùng thuốc tăng áp để ổn định. Các bác sĩ nói rằng không khuyến nghị chúng tôi chuyển viện cho mẹ, những cũng không thể tiến hành phẫu thuật. Cho nên chúng tôi quyết định tam thời để mẹ ở lại phòng EICU(1) của bệnh viện này.
Bố không chịu bỏ cuộc, liên hệ với họ hàng ở Hàng Châu và Thượng Hải, tìm cách bỏ tiền mời chuyên gia tới khám cho mẹ. Hoặc là chuyển mẹ tới bệnh viện tốt hơn, hoặc là mời chuyên gia qua tiến hành phẫu thuật. Kết quả, ngày hôm sau chuyên gia tới khám, nói rằng tình hình này thì không thể làm phẫu thuật. Tình trạng bệnh của mẹ quá hung hiểm, một khi tiến hành gây mê, không giữ được huyết áp thì mẹ cũng sẽ ra đi. Khuyên chúng tôi nên chuẩn bị tâm lý và thu xếp chuyện hậu sự.
Tới ngày hôm sau, mẹ bắt đầu phải dùng tới thuốc Albumin(2). Loại thuốc này thời gian trước tôi có nghe nói rằng các bệnh nhân viêm phổi có thể sử dụng, nào ngờ ngày mẹ tôi phải dùng nó lại tới nhanh như vậy.
Vì nguyên nhân dịch COVID-19, phòng EICU chỉ cho phép phân người tới thăm theo số chẵn lẻ, mỗi lần chỉ được kéo dài nửa tiếng đồng hồ, chỉ một người được vào và người này phải tiến hành xét nghiệm axit nucleic. Ban đầu bố tôi muốn để tôi vào thăm mẹ, nhưng tôi sợ rằng nhìn thấy mẹ trong tình trạng này sẽ không thể kiềm lòng được, nên hai bố con sau khi thương lượng đã để bố vào thăm mẹ.
Mẹ hiện giờ chỉ có thể dựa vào máy móc để duy trì sinh mệnh. Thêm vào đó là giãn đồng tử và không còn phản xạ đau. Bác sĩ nói rằng phải đo điện não đồ, nếu điện não đồ cũng là đường thẳng, vậy thì căn bản không còn hy vọng gì nữa rồi.
Kết quả là thật sự không còn hy vọng gì nữa.
Bởi vì bản thân tôi không thích chụp ảnh, tôi thậm chí tới ảnh cùng bố mẹ còn chẳng được mấy tấm. Bình thường đều là gọi điện hoặc gọi Wechat cho bố mẹ, nên tới tin nhắn thoại cũng chẳng có, tôi thực sự rất hối hận.
Tôi thật sự không ngờ rằng, mẹ tôi – người vẫn cùng tôi cày phim, cùng tôi và bố ngồi ăn cơm vào ngày 31/7, lại ra đi mà chẳng nói một lời, ra đi một cách dứt khoát như vậy.
Tôi hỏi bác sĩ, mẹ cháu đặt ống nội khí quản như vậy có đau đớn không? Bác sĩ nói mẹ tôi đã chết não, không cảm nhận được đau đớn, thời gian hôn mê chỉ trong vài phút, mà thời gian phát bệnh lại ngắn.
Bác sĩ khuyên chúng tôi nên chuẩn bị tâm lý. Dựa vào máy móc để duy trì thế này không phải là cách hay. Bởi vì đã chết não, rất nhiều cơ quan khác sẽ bắt đầu xuất hiện vấn đề, thậm chí là hoại tử. Và đặt nội khí quản cũng không phải là giải pháp lâu dài, bởi nếu chúng tôi muốn tiếp tục đặt nội khí quản như vậy, rất nhanh sẽ xảy ra hiện tượng rách khí quản. Thêm vào đó, mẹ còn có một khối u to trong vùng chậu, nhưng khối u là lành tính hay ác tính giờ đã không còn quan trọng nữa rồi.
Tôi không ngờ mẹ lại mắc hai loại bệnh nghiêm trọng như vậy. Bình thường mẹ ngoài răng miệng không tốt, thì hầu như không có triệu chứng gì khác. Bác sĩ nói túi phình này nằm ở vùng trung não, trước đây có lẽ trước đây đã từng bị vỡ, tuy nhiên triệu chứng không quá nghiêm trọng, hơn nữa kiểm tra sức khỏe cũng không thể phát hiện được. Cho nên phình động mạch não thực sữ là một căn bệnh rất nguy hiểm. Mẹ tôi cả đời thiện lương, luôn kiên cường, ai cũng đều khen mẹ tốt, vậy mà tại sao người tốt lại gặp phải căn bệnh như vậy?
Bác sĩ còn bảo, nếu như mẹ tôi không có khối u vùng chậu thì những bệnh nhân như mẹ tôi thực sự rất thích hợp để hiến tạng. Tôi chỉ biết im lặng, tôi nghĩ bản thân tôi hiến tạng thì chẳng có vấn đề gì, nhưng nếu là mẹ tôi thì xin lỗi, cho dù không có khối u thì tôi cũng không đồng ý. Tôi không nói chuyện này với bố, bởi dẫu sao lúc đó mẹ vẫn còn dấu hiệu sinh tồn(3), bố mà biết bác sĩ nói với tôi như vậy, tôi sợ bố sẽ tức tới tăng huyết áp mất.
Lúc rời khỏi bệnh viện, tôi nói với bố sang trấn lân cận đi dạo một vòng. Bố tôi không yên tâm, nhất định đòi đi cùng tôi. Tiếc rằng hôm nay là thứ hai, nhà thờ đóng cửa. Nhưng bác bảo vệ nói với tôi rằng, nếu đã đến rồi thì vào xem một chút cũng không sao. Đột nhiên tôi cảm thấy rằng mình vẫn chưa bị bỏ rơi. Trước kia tôi vẫn muốn theo Đạo, lần này nói với bố tôi, ông rất bối rối. Bố khuyên tôi nên suy nghĩ cẩn thận, đừng theo Đạo một cách hấp tấp, phải thành tâm và không nên để những chuyện khác ảnh hưởng. Bố muốn kéo tôi đi, chút xíu nữa là nói chuyện với bác bảo vệ nhờ khuyên nhủ tôi. Những ngày đó, tôi dựa vào cuốn Kinh Thánh để bình tâm lại vào mỗi tối. Bác bảo vệ cũng rất tốt, nói với tôi rằng sách mới hết mất rồi, nhưng nếu tôi đồng ý thì bác có thể tặng tôi một cuốn sách cũ. Tôi nhận sách, lúc đi ra bố nói với tôi rằng, không quản ra sao, bố đều tôn trọng quyết định của tôi.
Về sau ngoại trừ thời gian thăm nom, tôi và bố bận rộn chuẩn bị, đồng thời cũng vẫn nhờ người hỏi thăm xem có bệnh viện lớn nào có thể cứu mẹ. Một tối nọ, bố đưa cho tôi một tấm ảnh từ hơn mười mấy năm trước của mẹ tôi, hỏi tôi rằng có thể phóng to tấm ảnh ra được không. Tôi bảo được. Bố nói rằng mẹ trong tấm ảnh này mẹ con thực sự xinh đẹp. Tôi bảo đúng vậy. Rồi cả hai bố con đều nghẹn ngào.
Tuy rằng thuốc Albumin có tác dụng, những dầu sao nó cũng chẳng phải thuốc tiên. Khí sắc của mẹ vẫn ngày một kém đi.
Ngày 7/8 tôi và bố bàn bạc, quyết định để mẹ ra đi không đau đớn. Chẳng biết quyết định của chúng tôi có đúng hay không, nhưng sinh thời mẹ là một người rất yêu sạch sẽ, rất kiên cường. Nằm trên giường bệnh mặc cho người khác chuyển tới chuyển lui, mẹ chắc chắn rất không bằng lòng.
3h chiều ngày 7/8, chuyến thăm nom của bố kết thúc.
8h tối, chúng tôi tháo máy thở cho mẹ. Lúc được đẩy ra mẹ đã không còn mạch mà hơi thở nữa rồi. Mẹ mặc quần áo thường này, trên thân thể vẫn còn độ ấm, tựa như chỉ an định mà ngủ một giấc vậy.
Tôi không ngừng gọi mẹ, mẹ chẳng thể nào để ý tới tôi. Tôi nhìn bờ môi khô hanh tím tái của mẹ. Khăn trắng phủ lên, người ta đưa mẹ ra xe tang. Tôi vẫn cứ ngỡ như mình đang nằm mơ, luôn cho rằng mẹ vẫn có thể cứu được. Khi xe nổ máy, tiếng nhạc tang vang lên, tôi đột nhiên ý thức được rằng mẹ đã đi thật rồi, rốt cuộc không kìm nổi mà khóc nấc lên…
============

(1) Phòng EICU (Emergency Intensive Care Unit): Mình không tìm được thuật ngữ giải thích trong tiếng Việt. Theo một số tài liệu thì có vẻ EICU là một phân nhánh của ICU (?) và tập trung điều trị cấp cứu các bệnh nhân suy tim phổi nặng. Nếu các bạn có kiến thức liên quan, hoan nghênh góp ý sửa đổi giúp mình.

(2) Bản gốc 人血蛋白: Theo mình tìm hiểu được thì đây là một sản phẩm sinh học được chiết xuất từ huyết tương người, và các tác dụng có vẻ giống với mô tả của thuốc Albumin tại đây (https://www.vinmec.com/vi/thong-tin-duoc/su-dung-thuoc-toan/nhung-dieu-can-biet-ve-thuoc-albumin/).

(3): Bản gốc 生命体征: Dấu hiệu sinh tồn (còn được gọi là Vital signs – dấu hiệu sống) là một nhóm bao gồm 4 – 6 dấu hiệu quan trọng nhất, cho biết trạng thái sống còn (duy trì sự sống) của cơ thể. Thông thường, có 4 dấu hiệu sinh tồn chủ yếu là: nhiệt độ, mạch, huyết áp và nhịp thở. Ngoài ra, có nhiều bác sĩ còn đề cập tới một dấu hiệu khác, đó là chỉ số bão hòa Oxy máu (SpO2). Tham khảo thêm tại đây (https://www.vinmec.com/vi/tin-tuc/thong-tin-suc-khoe/nao-la-dau-hieu-sinh-ton/)

_______________

Nguồn: https://www.zhihu.com/question/19946806/answer/1401183700


Hãy chia sẻ bài viết [LƯỢC DỊCH] TỬ VONG CHỈ LÀ CHUYỆN TRONG KHOẢNH KHẮC Ư?_______________Người dịch: Trứng Ốp Nhỏ | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tạ, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/724704435060934