[lnwow] Hung trạch______________Người dịch: Quy Du Lộ Thượng | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không

Cùng xem bài viết [lnwow] Hung trạch______________Người dịch: Quy Du Lộ Thượng | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[lnwow] Hung trạch
______________
Người dịch: Quy Du Lộ Thượng | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost.
______________
Tác giả: Truyền thuyết một con cá (一只鱼的传说)
______________
Mấy năm trước tôi từng mua một viện tử ở Bảo Định*, phải đến sau này tôi mới biết được: nơi đây có ma.
* Bảo Định là thành phố trực thuộc tỉnh Hà Bắc, cách Bắc Kinh khoảng 150km.
Không chỉ có ma mà hầu như tất cả các nhà trong con hẻm đó đều có người đột tử. Nguyên nhân tử vong cũng rất kì lạ: uống thuốc độc, nhảy sông, tai nạn giao thông, bị giết,… Có những nhà cả gia đình bị chết hết, không còn một ai.
Cuối năm ngoái con hẻm này còn được lên mục tin lớn trên các báo. Tại thôn Bạch Tường Tử, Thập Bát Lí Điện, quận Triều Dương, Bắc Kinh xảy ra hỏa hoạn, có vài người bị thiêu sống, những người đó là người người của hẻm này (tức là người trong hẻm đến Bắc Kinh để làm việc chứ không phải hẻm này ở Bắc Kinh).
* Vụ hỏa hoạn xảy ra vào sáng sớm ngày 13 tháng 12 năm 2017 khiến cho 5 người chết và 9 người bị thương. Hiện nay trên mạng vẫn còn những bài viết liên quan đến vụ hỏa hoạn này.
Vài người trong số họ còn hay qua nhà chào hỏi tôi, A Di Đà Phật.
Tôi vốn nghĩ rằng do phong thủy không tốt nên nhà mới biến thành hung trạch, ví dụ như cây hòe hút quỷ, ao đầm đã khô cạn trước nhà có vấn đề, hoặc thiếu đi vật để trấn trạch. Như vậy chỉ cần mời cao nhân đến giúp đỡ là ổn thỏa cả rồi.
Sau này tôi mới biết, chuyện này không hề đơn giản.
Chuyện này phải nói từ khi bắt đầu.
Mấy năm trước tôi và ông chủ vì vài chuyện vụn vặt mà giận nhau. Hai người đều sĩ diện, không muốn phải hạ mình trước. Cứ giằng co như vậy cũng ngại ngùng, tôi dứt khoát, trực tiếp không từ mà biệt.
Trước khi đi tôi còn tiêu sái để lại cho ông chủ bốn chữ: “Duyên phận đã tận”.
Sau khi phong kim qua ấn*, tôi đem theo mười ba chú mèo Garfield** quay về Bắc Kinh. Tôi nghĩ với số tiền tiết kiệm của mình thì dù không đi làm vài năm cũng chẳng bị chết đói, cứ nghỉ ngơi một thời gian đã.
* Được bắt nguồn từ Tam Quốc Diễn Nghĩa, nghĩa là không nhận ban thưởng, từ bỏ chức quan của mình.
** Tên của loại mèo này là mèo lông ngắn Ba Tư hay mèo Exotic. Garfield chỉ là tên của chú mèo trong phim hoạt hình. Nhưng vì chú mèo đó quá nổi tiếng nên người ta thường gọi loại mèo này là mèo Garfield.
Vừa hay trong vòng bạn bè của tôi có một người trung gian đang cần chuyển nhượng gấp một viện tử cũ diện tích 500 mét vuông. Viện tử ở Yên Giao, nhà cao hơn 4m, ngoài vườn có trồng cây du đã hơn 50 năm tuổi. Nơi này có vẻ chắc chắn, rộng rãi, thoáng khí, quan trọng lại rất rẻ.
Lúc đó tôi cũng có chút lo ngại, nghi ngờ nơi này có phải có vấn đề gì hay không.
Người trung gian là một cậu trai vùng đông bắc rất có tài ăn nói. Cậu ta vỗ ngực cam đoan với tôi viện tử này là tổ trạch* của một gia đình giàu có. Bọn họ kiếm được tiền nhờ công việc làm ăn chính đáng. Nửa cái thị trấn đều thuộc quyền sở hữu của gia đình họ. Tổ tiên của họ đã sớm chuyển tới kinh thành, có một tứ hợp viện ở Vương Phủ Tỉnh. Người nhà họ đều nắm giữ chức vụ cao dưới thời chính phủ dân quốc, có một người còn là đội trưởng đội cảnh vệ của Phó Tác Nghĩa.
* Nghĩa là nhà do tổ tiên để lại.
Sau giải phóng, gia đình họ không bị nhắm đến nhưng cuối cùng bọn họ vẫn không trụ qua được Cách mạng Văn hóa. Tứ hợp viện ở Bắc Kinh bị tịch thu. Nửa cái thị trấn bao gồm sản nghiệp do tổ tiên để lại và nông hộ ở quê nhà cũng bị tịch thu. Bọn họ chỉ còn lại mỗi viện tử này.
May mắn thay, trước khi giải phóng, có một chi trong dòng tộc của họ đã đi Nam Dương. Hiện tại những người này cũng giàu có: sở hữu vườn cao su, mở nhà máy lớn. Bọn họ vừa liên hệ và đón những người thân thích còn lại sang Singapore để hưởng phúc.
Vì vậy không cần lo lắng gì về viện tử này.
Tôi tin tưởng cậu ta mà giao tiền. Tôi thấy viện tử này cũng tốt cho nên chỉ dọn dẹp qua một chút liền chuyển đến ở.
Vào ngày chuyển đến, tôi mua một gói điểm tâm thật to, muốn tặng cho hàng xóm xung quanh mỗi nhà một ít. Nhưng tôi phát hiện ra các nhà bên cạnh đều trong tình trạng cửa đóng then cài, viện tử hoang vu, cỏ dại mọc đầy, côn trùng bò khắp nơi.
Tôi cũng không nghĩ nhiều. Tôi còn đang chìm đắm trong vui mừng mà nghĩ rằng sở hữu được một viện tử thật tốt. Tôi có thể: đào một cái ao; dựng một bức tường hoa; trải một thảm cỏ; xây một đình nghỉ mát để uống trà; làm thêm xích đu, ghế mây; trồng một cái cây, sau này thiết kế nhà cây. Các bé mèo cũng có thể chạy nhảy ở bên ngoài. Quá tuyệt vời!
Tôi nhờ một người bạn làm về thiết kế xem giúp xem nên cải tạo nhà như thế nào. Cậu ấy nói kết cấu tổng thể của nhà vẫn còn tốt, chỉ cần bố trí nội thất phù hợp là được.
Cậu ấy kiến nghị xây một cái nhà vệ sinh, lắp đặt bồn cầu. Các nhà trong thôn đều không dùng hố xí tự hoại, rất bất tiện.
Bạn tôi đi một vòng quanh viện tử, sau đó nhìn vào một cái lều nhỏ được dựng trong góc. Cái lều vừa thấp vừa tối, bên trong chất đống mấy thứ linh tinh như lư hương, giấy vàng,… Cậu ấy đề nghị phá cái lều này đi, xây nhà vệ sinh ở đây.
Vì đây là công trình nhỏ nên bạn tôi chỉ giúp tôi thiết kế một bản vẽ chi tiết rồi đi về, để tôi tự tìm đốc công đến thi công.
Tôi tìm được một đốc công ở trên mạng. Ban đầu anh ta đã nhận lời chắc chắn rồi nhưng sau khi tôi đưa cho anh ta địa chỉ nhà thì anh ta quay ngoắt 180 độ, ậm ậm ừ ừ, tìm đủ mọi lý do để thoái thác, sau cùng còn chặn số điện thoại của tôi.
Tôi tức giận, trực tiếp tuyển người trong thôn. Có hai công nhân già đến làm, hai ông ấy còn dẫn theo một cậu nhóc điên điên khùng khùng. Cậu nhóc này rất trắng, mỗi khi nhìn thấy người khác cậu ta đều vừa cười vừa hát, cho dù khàn cả giọng vẫn không chịu dừng lại.
Ông công nhân nói: Việc lớn giá 150 tệ/ngày, việc nhỏ giá 100 tệ/ngày.
Việc lớn hai chúng tôi sẽ làm còn việc nhỏ để thằng nhóc kia làm.
Khi đó tôi có chút không nguyện ý, cậu nhóc kia thì có thể làm nên chuyện gì chứ, lại còn phải trả tiền.
Sau này tôi mới biết: điểm hữu dụng của cậu nhóc đó không nằm ở việc lao động.
Tại nông thôn, động thổ là chuyện lớn, phải xem hoàng lịch, còn phải giết hai con gà trống để cúng thổ địa. Vậy là phải đợi thêm 2-3 ngày nữa mới có thể khởi công. Năng suất làm việc của hai ông công nhân rất cao, chỉ trong vài ngày đã xây được kha khá rồi. Tôi rất cao hứng, buổi tối liền mời bọn họ một bữa.
Trong lúc uống rượu, nói chuyện với bọn họ, tôi mới biết con hẻm này “dữ” như thế nào.
Bọn họ nói vốn dĩ phong thủy của thôn bọn họ rất tốt, có núi có sông, non xanh nước biếc.
Núi này tuy chỉ là núi nhỏ nhưng cảnh sắc rất đẹp.
Sông này là một nhánh của sông Cự Mã từ Bắc Kinh chảy tới, nước sông trong vắt, dưới sông đâu đâu cũng là cá nhỏ tôm nhỏ. Cho nên mọi người coi sông này như tiểu long mạch.
Nhưng mấy chục năm trước đột nhiên mạch nước bị đứt, dần dần núi cũng trở nên khô cạn. Có người thạo nghề nói phong thủy nơi này bị người khác cắt đứt, chuyển xấu rồi nên hay xảy ra chuyện tà ma.
Bên trái nhà tôi là nhà của một đồ tể. Người này tính khí nóng nảy, sau khi say rượu hay đánh vợ. Người vợ không chịu được nữa liền uống thuốc độc tự tử, chết ngay tại nhà.
Còn chưa hết.
Người đồ tể kia sau khi thành kẻ góa vợ, có lẽ do cảm thấy áy náy nên không bao giờ đánh mắng người khác nữa, chỉ thích uống rượu. Anh ta vất vả nuôi lớn hai đứa con: một đứa 15 tuổi, một đứa 13 tuổi.
Kết quả đứa con cả đánh nhau với người khác. Bên kia gọi hội tìm đến tận nhà. Đứa con cả sợ hãi, trốn trong phòng không dám ra ngoài.
Người đồ tể kia uống đến say khướt, mơ mơ hồ hồ ra mở cửa sau đó vào phòng đi ngủ.
Tiếp theo, một đám người xông vào nhà, lôi đứa con cả ra đánh. Người trẻ tuổi ra tay không biết nặng nhẹ, cuối cùng đứa con cả bị bọn họ đánh chết.
Ngày hôm sau, người đồ tể tỉnh rượu, phát hiện con thứ khắp mặt đầy máu, cười ngốc ôm lấy thi thể anh trai.
Người con thứ bị dọa điên rồi.
Người đồ tể không cách nào chấp nhận được, sau đó treo cổ tự vẫn tại cây hòe trong viện tử.
Ông công nhân cảm thán: “bọn họ” rất lộng hành, nếu muốn động thổ phải dẫn theo Tiểu Lục mới được.
Tôi hỏi: Tiểu Lục là ai?
Họ chỉ vào cậu nhóc đang ra sức gặm gà nướng: Nhóc đó chính là Tiểu Lục – người con thứ bị dọa ngốc.
Ông công nhân còn lại kể về hàng xóm phía bên phải nhà tôi. Gia đình bọn họ cũng chết hết, chẳng còn một ai.
Gia đình này cũng rất xui xẻo. Bọn họ vốn nghèo khó, sau này mới khấm khá lên một chút thì lại sinh bệnh, lại còn toàn là bệnh ung thư.
Ung thư máu, ung thư phổi, ung thư gan. Qua vài năm cả gia đình chẳng còn lại ai.
Đừng nói đến người, gà mà bọn họ nuôi còn không sống nổi. Cùng đi mua gà con mà chưa được mấy ngày gà của gia đình họ đã chết sạch. Đây chính là phong thủy.
Còn tiếp
_______________
Nguồn: https://m.lnwow.org/read/54362/31962005.html


Hãy chia sẻ bài viết [lnwow] Hung trạch______________Người dịch: Quy Du Lộ Thượng | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không , khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/741789306685780