[lnwow] Hung trạch (phần 2)______________Người dịch: Quy Du Lộ Thượng | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Blog Phụ Nữ Việt Nam, vui lò

Cùng xem bài viết [lnwow] Hung trạch (phần 2)______________Người dịch: Quy Du Lộ Thượng | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lò được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[lnwow] Hung trạch (phần 2)
______________
Người dịch: Quy Du Lộ Thượng | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost.
______________
Tác giả: Truyền thuyết một con cá (一只鱼的传说)
______________
Hai người họ lại nói thêm về mấy nhà khác trong hẻm: có tai nạn giao thông; có chết đuối; còn có người chui vào đống rơm để ngủ rồi bị ngạt chết. Nói chung nguyên nhân nào cũng có.
Tôi không kìm được mà hỏi hai ông công nhân: Con hẻm này “dữ” như vậy, tại sao họ không chuyển đi?
Một ông công nhân gật gật đầu: Cậu nói đúng. Ba nhà cuối cùng đã chuyển đến Bắc Kinh để làm việc rồi.
Khi chúng tôi nói chuyện này là vào năm 2016. Không ngờ tới một năm sau thôn Bạch Tường Tử xảy ra hỏa hoạn khiến các thành viên trong ba gia đình bị chết cháy. Ba gia đình đó chính là ba gia đình trong hẻm này.
Tôi hỏi tiếp: Cả con hẻm này đều xui xẻo vậy sao? Có nhà nào không gặp phải chuyện gì không?
Bọn họ đồng thanh: Có chứ!
Họ nói trong hẻm này có một nhà ba đời đều là bần nông, nghèo vô cùng, mắt thấy sắp không xong đến nơi rồi.
Trung Quốc có một câu châm ngôn là “Không ai khó ba đời”.
Ý của câu này không phải khi đến đời thứ tư thì bạn sẽ giàu, mà là nếu đời thứ ba bạn vẫn nghèo như vậy thì khẳng định sẽ tuyệt hậu, không có đời thứ tư nữa.
Về sau không biết có chuyện gì mà nhà này bỗng nhiên phất lên.
Bắt đầu làm nông nghiệp rồi đến khai khoáng, hiện tại thì xây nhà. Cái gì nổi thì làm cái đó, làm cái gì thì cái đó nổi. Thực giống như trúng tà.
Tôi tò mò: Bây giờ nhà đó còn ở đây không?
Một người nói: Bọn họ rất giàu, có cả biệt thự lớn ở Bắc Kinh. Nhưng cũng chỉ thỉnh thoảng mới ở đó, chủ yếu bọn họ vẫn ở đây.
Tôi cười: Không ngờ trong hẻm này còn có cả tỷ phú nữa.
Hai người họ cũng cười, nói: Nào chỉ là tỷ phú thông thường thôi đâu, còn hơn như vậy nữa kìa.
* Ở đây phía trên bọn họ dùng 亿万富翁 nghĩa là tỷ phú (người có tài sản từ 1 tỷ USD trở lên); còn phía dưới bọn họ dùng 百亿富翁 để nói về nhà kia. 百亿富翁 chỉ những người có tài sản từ 10 tỷ nhân dân tệ trở lên, tính theo tỷ giá hiện nay thì 10 tỷ nhân dân tệ tương đương với khoảng 1,46 tỷ USD.
Tôi lại hỏi tiếp: Đã từng có ai chết tại nhà của tôi chưa?
Hai người khẳng định: Không có. Tuyệt đối không có.
Tôi lấy làm ngạc nhiên, hỏi bọn họ tại sao các nhà xung quanh đều có người chết mà nhà này lại không có.
Không ngờ câu hỏi vừa thoát ra không khí liền lặng ngắt như tờ, không một ai nói gì nữa.
Lúc này, Tiểu Lục đang gặm gà nướng đột nhiên ngẩng đầu lên cười hề hề, đối với góc viện trống không hô lên: Hai người lại đây chơi này.
Đang nửa đêm, Tiểu Lục hô lên câu này thật làm cho người khác sởn tóc gáy.
Quay đầu nhìn thử, hướng đó chính là vị trí của cái lều đã bị phá đi, tôi có chút khẩn trương.
Tôi vốn muốn xây nhà vệ sinh tại đó nhưng lại bị thầy phong thủy phản đối. Thầy phong thủy bảo vị trí đó rất xấu, nếu xây nhà vệ sinh tại đó thì chẳng khác nào xấu chồng thêm xấu, sẽ nuôi lệ quỷ.
Mặt mũi của hai ông công nhân cũng trở nên khẩn trương. Hai ông ấy thấp giọng răn dạy Tiểu Lục, khiến cậu nhóc ngoan ngoãn ăn cơm, nhanh im miệng lại.
Tiểu Lục như vậy khiến mọi người không còn hứng uống rượu nữa, nói hôm nay chỉ đến đây thôi, ngày mai vẫn còn phải làm việc.
Tối hôm đó, tôi nằm trằn trọc trên giường, không ngủ được.
Không dễ gì mới thấy hơi buồn ngủ, tôi liền nghe thấy tiếng phù phù từ cửa sổ trên mái nhà, như đang có người ở đó thổi khí. Tôi giật mình ngồi dậy, bật đèn lên nhìn, cửa sổ trên mái nhà trống không, chẳng có gì hết.
Tôi cảm thấy bản thân đã quá căng thẳng rồi. Phòng này cao 4m, cửa sổ đó lại nằm trên mái nhà, ai sẽ trèo lên cao như vậy để thổi khí?
Khi tôi vừa nằm xuống thì nghe thấy tiếng sột soạt liên tục ở phía trên, giống như có thứ gì đó muốn chui vào, nhưng lúc tôi bật đèn lên tìm lại chẳng thấy gì.
Tôi căng thẳng, cầm lấy dao gọt hoa quả, bật đèn lên, cẩn thận quan sát nơi đó. Không lâu sau tiếng sột soạt tiếp tục vang lên.
Tôi nhìn qua một chút: cửa sổ thủy tinh bị vỡ một góc nhỏ. Bên ngoài có một con bướm đêm muốn chui vào nhà, nhưng nó mới chui được một nửa thì bị kẹt lại nên mới tạo ra âm thanh như vậy.
Tôi không kìm được mà cười lớn, nghĩ rằng hung trạch cái quái gì chứ, không phải chỉ là mấy con côn trùng quấy phá thôi sao. Nếu như tôi không tận mắt nhìn thấy còn thật sự tưởng là có ma.
Tôi phải kê thêm hai cái ghế nữa mới có thể với tới cửa sổ trên mái nhà, sau đó dùng một tờ báo rách để chặn kín cửa sổ, làm xong tôi liền thở phào một hơi. Đột nhiên tôi nghe thấy tiếng cười hì hì từ viện tử truyền tới.
Trong đêm khuya tĩnh lặng, tiếng cười này trở nên vô cùng rõ ràng, tôi không nhịn được mà quay người.
Ngay tại cửa sổ nhìn ra viện tử, có hai cái đầu đang dán sát lại đó, một cao một thấp, chúng đang nhìn tôi mà bụm miệng cười.
Cảm giác lúc đó thật kì diệu. Rõ ràng bạn cảm nhận được có hai đứa trẻ một cao một thấp đang dính mặt vào cửa sổ, nhìn vào trong nhà nhưng bạn lại không nhìn rõ được hình dáng của chúng ra sao và quần áo mà chúng đang mặc như thế nào.
Tôi chợt nhớ đến câu nói của Tiểu Lục: “Hai người lại đây chơi này”.
Tôi run lên một cái liền bị ngã từ trên ghế xuống.
Tôi bò dậy nhìn lại thì cửa sổ sạch sẽ, đến cái bóng còn không có, lấy đâu ra trẻ con?
Nhưng tôi vẫn nghe thấy tiếng cười hì hì vọng lại. Tôi không dám ngủ nữa, dứt khoát bật đèn đọc sách, thức trắng cả đêm.
Hôm sau khi trời vừa sáng, tôi đã vội vã liên hệ với người trung gian. Kết quả người trung gian vẫn vỗ ngực cam đoan với tôi, khẳng định nhà này không có vấn đề. Thứ nhất, nhà này chưa từng có người chết. Thứ hai, chủ cũ của nhà này chưa từng bị bệnh hay gặp phải tai họa, hơn nữa sau khi đi Nam Dương thì họ cũng trở nên giàu có rồi. Phong thủy của nhà này có thể không tốt sao?
Cậu ta nói chắc như đinh đóng cột.
Con người là một loài sinh vật rất kì lạ. Cho dù buổi tối bạn có sợ hãi đến đâu thì khi trời sáng bạn nhìn quanh: viện tử vẫn là viện tử đó, cửa sổ vẫn là cửa sổ đó. Trước tiên bạn sẽ phủ định chính mình, cảm thấy do tinh thần của bản thân không ổn định chứ làm gì có ma quỷ.
Ở trong thôn, mọi người đến nhà nhau để tán dóc là việc rất bình thường. Nhưng mọi người phải biết rằng trong hẻm của chúng tôi có những “người” nào.
Đừng nói người đến nhà tán dóc. Đối diện hẻm này có một bà lão, người ta bảo bà ấy bị yếu bóng vía, khi đi qua nghĩa địa hay nhìn thấy ma, dễ bị ma nhập nên bà ấy cực kì sợ những thứ như thế này. Bà ấy còn rất sợ hẻm của chúng tôi, nghe nói mười năm qua bà ấy đều không dám đi qua hẻm này, nói hẻm này quá “dữ”.
Tôi có chút căng thẳng, nhưng nghĩ lại thì đang là ban ngày ban mặt, có gì quấy phá được chứ.
Khi hai ông công nhân đến, tôi đem chuyện này kể cho họ.
Một ông công nhân đang định nói gì đó thì bị người còn lại trừng mắt.
Người còn lại bảo tôi đi miếu nương nương gần đó bái một chút, tốt nhất mua thêm tiền vàng đem ra chỗ cái lều trước kia đốt, chắc sẽ hết chuyện.
Biểu hiện kì lạ của hai ông công nhân khiến lòng tôi thấp thỏm không yên.
Ông công nhân nói rằng buổi tối Tiểu Lục không có nơi ở cố định, đi lang thang khắp nơi. Vậy để cậu nhóc ngủ cùng tôi. Tiểu Lục chịu lạnh tốt, cứ trải chăn nệm xuống đất cho cậu nhóc ngủ là được.
Nghe bọn họ nói vậy tôi mới yên tâm.
Trước hết tôi thuê một chiếc xe để đến miếu nương nương mà họ nói. Miếu nương nương này không phải là miếu chính quy, có thể nói nơi này còn chẳng phải miếu. Nơi này được người dân trong thôn lập nên, cùng lắm xem như là một cái am nhỏ. Nương nương được thờ cúng ở bên trong không phải Quan Âm Đại Sĩ, cũng không phải Vương Mẫu Nương Nương, mà là một cô gái thôn quê bình thường. Nghe nói cô ấy là người của thôn này sau đó đã tu thành tiên.
Hương hỏa của miếu này rất thịnh. Gần thôn nếu có người bị đau đầu nhức óc hay con nhỏ quấy khóc thì sẽ đến đây để bái lạy, nghe nói đều khỏi được.
Bên cạnh miếu nương nương có bán tiền vàng, hương nến. Tôi tùy tiện mua một ít, còn mua thêm cho Tiểu Lục điểm tâm và kẹo ngọt, sau đó liền về nhà.
Tối hôm đó, tôi đốt tiền giấy tại vị trí cái lều cũ rồi dẫn Tiểu Lục vào phòng đi ngủ.
Cũng trong tối đó tôi mơ thấy ác mộng.
Tôi mơ mơ hồ hồ nghe thấy có người gõ vào cửa sổ, chính là hai đứa trẻ kia.
Hai đứa trẻ bắt đầu cầm lấy tiền vui vẻ chạy qua chạy lại, cười hi hi ha ha, còn ở bên ngoài cửa sổ vẫy vẫy tay hỏi thăm tôi, chân trần nhỏ lạch bạch chạy trên nền đất.
Đột nhiên hai đứa trẻ trở nên tức giận, vứt tiền xuống đất, chống tay vào hông chỉ trích tôi, còn hung dữ đẩy tôi một cái. Tôi cảm thấy cơ thể nhẹ bẫng như đang rơi xuống vực sau đó liền tỉnh giấc.
Khi tôi tỉnh lại trời đã hừng sáng, Tiểu Lục ở bên cạnh đang ngáy vang trời.
Tôi mới thở phào một hơi, muốn xuống giường rót nước uống vậy mà lại phát hiện dưới đất vương vãi đầy những bức ảnh xanh xanh đỏ đỏ.
Tôi nhặt lên xem, trên những thứ đó vẽ hình Thập điện Diêm Vương. Lông tóc tôi dựng đứng, đây không phải là tiền giấy mà tôi đã đốt sao.
Lại liên tưởng tới tình cảnh trong mơ, hai đứa trẻ đó hung dữ ném tiền lên người tôi. Cả người tôi sởn gai ốc, sợ rằng xảy ra chuyện lớn thật rồi.
Tôi một mực đợi hai ông công nhân tới để kể chuyện này cho họ.
Hai ông công nhân nhìn nhau một chút rồi cùng thở dài, hỏi có phải tôi mua tiền giấy của tên bị chốc đầu ở bên cạnh miếu nương nương không.
Tôi gật đầu. Anh ta quả thực bị chốc đầu.
Ông công nhân liền mắng: Tên chốc đầu này bị điên rồi. Đến tiền cho người chết mà cũng dám lừa.
Họ nói tên chốc đầu này là một kẻ lêu lổng, ham ăn lười làm. Dân trong thôn thấy tội nghiệp cho hắn ta nên để hắn ta làm chút việc, chính là đi trông coi miếu nương nương. Mỗi tháng hắn ta cũng nhận được ba trăm đến năm trăm tệ.
Nhưng tên chốc đầu này không học điều tốt, lại luôn tìm cách lừa gạt người khác, khắc mã lên đồ dùng còn tự in tiền giấy. Đây chẳng khác nào đốt tiền giả cho người chết. Người chết có thể không tức giận sao?
Tôi trực tiếp hỏi xem hai đứa trẻ kia là chuyện gì, có phải ở nhà này từng có hai đứa trẻ bị chết không.
Hai ông công nhân khẳng định: Nhà của cậu tuyệt đối chưa từng có người chết. Nhưng mà hai đứa trẻ đó thật sự không phải là người.
Tôi không nhịn được mà hỏi: Vậy hai đứa trẻ đó rốt cuộc là như thế nào?
Bọn họ thở dài một hơi, nói tối hôm trước có kể cho tôi nghe: trong thời gian nghỉ hè, hai anh em kia đang chơi đùa lại đột nhiên chui vào đống rơm, sau đó không biết vì sao hai đứa trẻ ngủ luôn trong đống rơm đó, đến khi người ta tìm thấy thì chúng đã bị chết ngạt rồi.
Sau này có người nói vào buổi tối sẽ gặp phải hai đứa trẻ đó, nhưng cũng chỉ là gặp phải thôi, chẳng xảy ra vấn đề gì hết nên mọi người đều quen rồi. Bọn họ an ủi tôi: Không sao đâu. Cậu cứ coi chúng nó như con chó, con mèo. Quen rồi sẽ ổn thôi.
Tôi không tiếp nhận nổi chuyện này nên vẫn nhờ người mời đến một vị đạo sĩ để làm pháp sự siêu độ. Nhưng đạo sĩ lại thất bại. Ông ta nói dưới đất nơi này có “vật lớn”, ông ta đắc tội không nổi sau đó còn chưa nhận tiền liền chạy mất.
May mà từ đó về sau hai đứa trẻ không còn xuất hiện tại viện tử nữa.
Tôi để Tiểu Lục chuyển đến ở cùng mình. Mỗi ngày tôi chỉ huy nhóc đó tắm cho mèo, tưới hoa, cho cá ăn,… bao ăn bao ở. Mỗi tháng tôi còn phát cho Tiểu Lục một nghìn tệ tiền tiêu vặt.
Sau này có một cao nhân từ Bắc Kinh tới. Ông ấy ngồi trên một chiếc xe biển quân đội được che vải đỏ, theo sau còn có một xe tải chở binh lính. Đến đây, sau khi đi quanh thôn nhỏ một vòng thì ông ấy đứng tại đường sông đã khô cạn nhìn rất lâu.
Sau đó ông ấy thở dài, chỉ vào một vị trí dưới lòng sông. Vài người binh lính cầm xẻng nhảy xuống, trực tiếp đào tại đó. Được hai, ba mét thì đào lên một vật điêu khắc trông vừa giống rùa lại vừa giống hổ. Không biết nó được làm từ chất liệu gì, một nửa màu đen một nửa màu đỏ, rất tà môn.
Một người lấy hết can đảm đi qua nhìn xem, nói vẻ mặt của vật đó rất đáng sợ. Càng tà quái hơn là miệng của vật đó có treo hai người một lớn một nhỏ, có mắt có mũi, nhìn như chỉ mới mười mấy tuổi.
Anh ta còn định xem tiếp thì bị binh lính dùng báng súng đuổi đi. Nơi đó cũng bị đặt giới nghiêm, không cho phép ra vào, cũng không cho phép đứng nhìn.
Qua khoảng một tuần thì binh lính giải tán. Mọi người phát hiện cả đường sông chỗ đó đều bị đào cả lên, trông giống như tổ ong, đâu đâu cũng là hố sâu. Dường như đang tìm thứ gì đó. Vật điêu khắc kì bí kia cũng bị mang đi rồi.
Tiếp theo mỗi nhà đều nhận được thông báo nói: không được phép sửa nhà, không được phép đào đất, cho dù nhà có sập, cả gia đình phải ở chuồng lợn. Đây là lệnh từ “phía trên”. Nếu làm trái sẽ phải “đi vào”*.
* Trong truyện Ngư thúc chỉ nói là đi vào, không nói rõ là vào đâu nên mình để nguyên cho mọi người tự hiểu theo ý của bản thân.
Như vậy qua được nửa tháng, mọi người phát hiện ra đường sông khô cạn đã bắt đầu có nước, hơn nữa nước chảy càng ngày càng mạnh. Dòng sông này cuối cùng cũng hồi phục được sức sống rồi.
Trong lúc vui mừng phấn khởi, mọi người nhận ra hình như đã lâu rồi không nhìn thấy gia đình tỷ phú. Có người trèo tường vào xem, thấy trong viện tử là một mảnh hỗn loạn, như từng bị người khác lục soát. Nghĩ lại một chút, dường như sau lần binh lính đến đây, gia đình này đã không còn xuất hiện nữa rồi.
Lại qua khoảng một tháng nữa, đột nhiên nơi này được hoạch định thành tân khu Hùng An.
Sách lược ngàn năm, quốc gia đại sự.
Chỉ vỏn vẹn tám chữ, phía sau đó ẩn giấu không biết bao nhiêu cao nhân dị sĩ, phong thủy bố cục, tàn sát khốc liệt, gió tanh mưa máu.
Nguyện năm tháng tĩnh lặng, kiếp này bình an.
_____________
Nguồn: https://m.lnwow.org/read/54362/31962005_2.html


Hãy chia sẻ bài viết [lnwow] Hung trạch (phần 2)______________Người dịch: Quy Du Lộ Thượng | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lò, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/743754823155895