[lnwow] Chuyện ma ở khách sạn (phần 3)______________Người dịch: Quy Du Lộ Thượng | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt

Cùng xem bài viết [lnwow] Chuyện ma ở khách sạn (phần 3)______________Người dịch: Quy Du Lộ Thượng | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[lnwow] Chuyện ma ở khách sạn (phần 3)
______________
Người dịch: Quy Du Lộ Thượng | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost.
______________
Tác giả: Truyền thuyết một con cá (一只鱼的传说)
______________
Lại kể thêm một câu chuyện có thật nữa nhé. Chuyện này xảy ra tại Thượng Hải.
Vào tháng 4 năm 2014, tôi đến Thượng Hải để công tác. Tôi nhớ rất rõ thời gian bởi vì tối hôm đó tôi nhận được tiền nhuận bút tháng đầu tiên sau khi ebook “Quỷ tàng nhân” được phát hành, tiền nhuận bút gần 4 vạn tệ.
Mặc dù khi đó tiền lương hàng năm của tôi đã rất cao nhưng tôi vẫn cảm thấy khoản tiền nhuận bút này khá lớn. Vì suy cho cùng tôi viết bài không phải để kiếm tiền.
Tối đó, trợ lý nữ đã đặt phòng cho tôi tại một khách sạn theo phong cách phục cổ ở gần miếu Thành Hoàng. Hình như từ thời dân quốc khách sạn này đã được xây dựng rồi, cho nên vẫn lưu lại phong cách của những năm đó.
Tôi cũng không quan tâm lắm, chỉ nghĩ rằng trải nghiệm một chút sinh hoạt theo lối sống cũ của Thượng Hải vậy.
Tôi vừa bước vào liền phát hiện đồ dùng trong khách sạn toàn bộ đều được làm bằng gỗ trắc đỏ, trông chẳng khác nào đang quay phim cung đình nhà Thanh.
Nếu chúng ta sinh sống trong bộ phim này thì thực sự đáng sợ, khủng khiếp; không hề giống như khi ta xem nó trên ti vi.
Chẳng qua lúc đó tôi vừa nhận được tiền nhuận bút, tâm trạng vui sướng cực độ. Ở thì ở, kẻ có tiền là kẻ lớn nhất, sợ cái quái gì chứ.
Dù nói vậy nhưng trong lòng tôi vẫn cảm thấy sợ hãi. Tôi liền mở điện thoại lên để xem bộ phim yêu thích của mình. Bộ phim đó tên là “Điện thoại”.
Càng xem tôi càng cảm thấy rờn rợn, đặc biệt mới đầu phim mà Nghiêm gia trang đã có người chết. Vốn dĩ tôi khá thích đoạn dự kịch* đấy nhưng hiện tại càng nghe lại càng thấy thê lương.
* Dự kịch là một trong năm loại ca kịch lớn nhất Trung Quốc, được bắt nguồn từ Hà Nam.
Tôi không dám xem nữa, dứt khoát tắt điện thoại rồi đi tắm. Vậy mà vòi nước trong phòng tắm lại bị hỏng, nước chảy xuống khi thì nóng khi thì lạnh khiến tôi phải vừa tắm vừa giậm chân.
Không dễ gì mới tắm xong, tôi nghe thấy trong phòng truyền đến vài tiếng hát khe khẽ.
Trong lòng tôi lộp bộp một tiếng, nghĩ rằng: Mẹ nó, đây là cái tình huống gì chứ.
Chẳng lẽ bị trêu rồi.
Tôi nhanh chóng lau khô người, đi xem một chút, phát hiện ra điện thoại của tôi đang nằm trên giường nhưng đã sớm hết pin, bị tắt nguồn rồi (Những người đã thêm Wechat của tôi đều biết rằng mỗi khi tôi chụp màn hình điện thoại thì lúc đó dung lượng pin điện thoại còn lại rất ít).
Âm thanh đó được truyền đến từ đâu?
Tôi nghĩ một lúc. Hình như khi tôi vào phòng có nhìn thấy bên ngoài hành lang đặt một máy quay đĩa loại cũ. Chẳng lẽ là âm thanh từ nó phát ra?
Những gì không biết mới đáng sợ. Sau khi hiểu rõ điều này tôi không cảm thấy sợ nữa. Tôi đi tìm bình trà, chuẩn bị đun nước để pha trà.
Kết quả nước vẫn chưa sôi, âm thanh đó lại vang lên. Âm thanh chậm rì rì, ngân nga kéo dài, vừa giống hát kịch lại vừa giống phúng điếu, phối thêm gia cụ được làm bằng gỗ trắc đỏ. Không nghi ngờ gì nữa, đặc biệt khiến người khác kinh sợ.
Mặc dù khi đó tôi không cách nào xác nhận rõ được nhưng tâm chí của tôi vẫn rất kiên định. Hơn nữa tôi là người có bát tự thuần dương, dương khí cực thịnh, còn vừa phát tiểu tài (tiền nhuận bút), vận khí đang dồi dào. Chiếu theo huyền học gọi là hồng vận đương đầu*. Không sợ đụng phải tà ma.
* Ý chỉ vận khí cực tốt.
Nhưng mà sở dĩ huyền học được gọi như vậy là bởi vì nó rất khó hiểu, không theo lẽ thường.
Tôi sợ hãi, vội gọi điện thoại cho vài người bạn thân, bảo bọn họ tới Hồng Kiều hát karaoke.
Mọi người đều biết chi tiêu ở nơi như Hồng Kiều rất tốn kém. Đến khi chúng tôi xiêu xiêu vẹo vẹo đi ra thì trời đã sáng.
Tôi vừa nhìn hóa đơn, không thừa không thiếu, vừa vặn 4 vạn tệ.
Tôi vốn nghĩ rằng cũng được, hao tài để tránh tai họa, không lời cũng chẳng lỗ.
Sau này tôi mới biết: Không đúng. Bên Đằng Tấn còn khấu trừ khá nhiều nữa. Tôi lỗ nặng rồi.
Câu chuyện cuối không phải là chuyện tôi đích thân trải qua, mà nó là câu chuyện về thầy Lâm độc mồm độc miệng.
Thầy Lâm nói năm đó tòa xuất bản của bọn họ nhận về một nữ sinh viên mới tốt nghiệp của trường đại học ngoại ngữ Bắc Kinh. Bố của em gái đó là xưởng trưởng của một xưởng sản xuất rượu vô cùng nổi tiếng ở Hồ Nam.
Vì để tỏ lòng cảm ơn, xưởng trưởng mời tất cả mọi người trong tòa xuất bản đến Hồ Nam chơi vài ngày.
Vài ngày này là bao lâu nha?
Một tháng rưỡi luôn đó.
Tôi thật hâm mộ phúc lợi của tòa xuất bản. Bọn họ không phải đi làm sao?
Trong một tháng rưỡi này, thầy Lâm gặp quỷ rồi.
Thầy Lâm nói rằng thực ra anh ta đã gặp quỷ ngay ngày đầu tiên. Buổi tối khi anh ta đang nằm ngủ trên giường, càng ngủ càng thấy lạnh, cứ cảm giác có người giành chăn với anh ta, còn nói rằng thầy Lâm chiếm mất chỗ của nó, bắt anh ta phải xuống.
Thầy Lâm mơ hồ cười lạnh nói: Chăn của mày? Mày thử gọi nó xem nó có trả lời không?
Sau đó anh ta mơ mơ hồ hồ mà bị đẩy xuống giường.
Thầy Lâm tức giận, bò lại lên giường, đè cả người lên chăn, cùng tiểu quỷ đánh giằng co với nhau.
Sáng sớm hôm sau tỉnh dậy, anh ta mới phát hiện hóa ra chuyện đêm qua chỉ là mơ nhưng anh ta lại cảm thấy thân thể đau nhức, giống như bị người khác đạp xuống giường vô số lần.
Người bình thường nếu rơi vào tình huống như vậy khẳng định sẽ vội đi tắm, buổi trưa ra phơi nắng, thậm chí đi miếu thắp hương. Nhưng sự thật đã chứng minh, thầy Lâm vĩ đại của chúng ta không phải người bình thường.
Thầy Lâm giận dữ, nói với không khí: Nếu mày có dũng khí thì đừng đi, chúng ta tối nay tiếp tục chiến.
Ngày thứ hai bọn họ đi Nhạc Dương, thầy Lâm lại bị thương…
Ngày thứ ba bọn họ đi Tương Tây, thầy Lâm tiếp tục bị thương nữa rồi…
Ngày thứ bốn mươi bảy, trước khi lên máy bay, thầy Lâm hung dữ nói: Có bản lĩnh thì cùng tao về Bắc Kinh chúng ta đánh tiếp.
Nhưng tiểu quỷ đó không cùng anh ta quay về Bắc Kinh. Trận đánh này thầy Lâm thua thảm hại.
Mà khi nhắc đến chuyện này, thầy Lâm lại lấy làm kiêu ngạo nói: Không làm chuyện thẹn với lòng, không sợ quỷ gõ cửa. Họ Lâm tôi một thân chính khí, còn sợ mấy chuyện ma quỷ này hay sao.
Tôi nói: Ừm, tôi tin chuyện này. Trong sách cổ cũng có ghi chép lại.
Thầy Lâm mặt mũi vui mừng: Mặc dù truyện cậu viết chẳng ra sao nhưng nếu cậu đọc nhiều sách một chút vẫn có thể bù lại được. Cái đó, sách cổ nào từng ghi chép vậy?
Tôi nói: Trong “Liêu trai chí dị” người ta nói qua rồi: nước tiểu đồng tử có thể trừ tà.
____________
Nguồn: https://m.lnwow.org/read/54362/31962031_2.html


Hãy chia sẻ bài viết [lnwow] Chuyện ma ở khách sạn (phần 3)______________Người dịch: Quy Du Lộ Thượng | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt , khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/737833117081399