[lnwow] Chuyện ma ở khách sạn (phần 2)______________Người dịch: Quy Du Lộ Thượng | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt

Cùng xem bài viết [lnwow] Chuyện ma ở khách sạn (phần 2)______________Người dịch: Quy Du Lộ Thượng | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[lnwow] Chuyện ma ở khách sạn (phần 2)
______________
Người dịch: Quy Du Lộ Thượng | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost.
______________
Tác giả: Truyền thuyết một con cá (一只鱼的传说)
______________
Lần đầu tiên tôi gặp phải chuyện ma ở khách sạn là khi còn đang học đại học.
Tôi nhớ khi đó vào kì nghỉ đông của năm nhất, tôi từ Bắc Kinh để đến được nhà cô tôi ở Vi Sơn thì trước tiên phải ngồi tàu đến Từ Châu. Kết quả hôm đó Từ Châu có một trận sương mù lớn (Từ Châu thường xuyên có chuyện sương mù ùn ùn kéo đến, tốc độ rất nhanh, phút chốc đã che lấp đi ánh sáng mặt trời, có cảm giác rất thần bí. Người ta truyền rằng đây là do oán khí của chiến dịch Hoài Hải* mãi không chịu tan).
* Chiến dịch Hoài Hải bắt đầu vào ngày 6 tháng 11 năm 1948, kết thúc vào ngày 10 tháng 1 năm 1949, là một trong ba chiến dịch quân sự lớn nhất trong thời kì Quốc Cộng nội chiến lần thứ hai mà phía Trung Hoa cộng sản gọi là chiến tranh giải phóng. Chiến dịch diễn ra tại Từ Châu, Hải Châu (cảng Liên Vân), Thương Khâu, Lâm Thành (nay là Tảo Trang Liên thành), phía nam sông Hoài Giang. Kết quả quân giải phóng nhân dân Trung Quốc đã giành thắng lợi trước Quốc dân đảng. Trong trận đánh này 55,5 vạn quân Quốc dân đảng đã bị tiêu diệt, 13,4 vạn quân giải phóng thương vong.
Tôi nghĩ thôi thì đành tìm một khách sạn nhỏ để nghỉ ngơi trước đã.
Thời gian đó, gia đình của tôi bị phá sản. Tiền phí sinh hoạt mỗi tháng của tôi chỉ có 300 tệ. Mà 300 tệ này còn là tiền phụ cấp của nhà nước cho chị tôi sau khi chị tôi thi đỗ nghiên cứu sinh tại đại học Vũ Hán. Tóm lại chỉ có chừng đó tiền thôi, nếu tiêu hết thì đành chịu đói vậy.
Vậy nên tôi thường xuyên phải chịu đói, năm đó tôi rất gầy dù cao 1m75 nhưng chỉ nặng có 47,5kg. Rất nhiều bạn nữ không muốn đi chung với tôi.
Tôi tính toán một chút, nếu như không muốn đi bộ đến nhà cô thì chỉ còn dư lại khoảng 30 tệ.
Làm sao để có thể nghỉ qua đêm chỉ với 30 tệ, đây gần như là điều bất khả thi.
Nhưng rất nhanh, tôi ở cạnh trạm tàu nhìn thấy một khách sạn nhỏ. Có một ông lão chột mắt đang đứng tại đó, có vẻ ông ta nhìn thấy sự do dự của tôi nên hỏi: 20 tệ. Có ở hay không?
Lúc đó tôi chấn kinh rồi, không lẽ đây chính là kì tích trong truyền thuyết hay sao.
Tôi chẳng nói thêm lời nào liền đồng ý.
Ông lão giơ tay ra, nói: Trả tiền trước, đưa cả chứng minh thư đây.
Năm đó, tôi vẫn chưa trải qua nhiều chuyện, tâm lý đơn thuần nên chẳng nghĩ gì mà đưa tiền cho ông ta.
Kết quả tôi đưa tiền xong, đi lên xem phòng mới thấy đây là một nơi vô cùng quái dị.
Trước tiên, nơi đó có một chỗ rất hẹp giống như lối để đi sang phòng nhỏ bên cạnh, một người miễn cưỡng có thể đi qua được . Ở trước cầu thang có một cánh cửa sắt được hàn rất chắc chắn, nếu muốn đi lên lầu thì phải mở cánh cửa này ra.
Tiếp theo, nơi đó rất trống trải, không giống khách sạn chút nào, phía bên trong là một phòng khách rất lớn. Trong phòng khách lại đặt rất nhiều giường, mỗi chiếc giường cách nhau khoảng trống bằng một ô vuông. Giường đó miễn cưỡng có thể nằm vừa một người. Cảm giác rất quái dị.
Hơn nữa mặc dù trong phòng mùi sơn rất nồng nhưng vẫn có thể ngửi thấy mùi khét, giống như từng có người đốt giấy ở đây vậy.
Tôi quay đầu lại nhìn, không biết ông lão kia cố ý hay vô tình mà đứng chặn tại cầu thang, như là không muốn cho tôi đi xuống.
Tiếp đến, ông ta vậy mà lại khép cửa vào trong sau đó khóa luôn cửa.
Mẹ nó, may mà tôi là một đại nam nhân da dày thịt thô, nếu không tôi đã nghi ngờ ông ta có mưu đồ bất chính với tôi rồi.
Trời tối dần. Đèn trong phòng khách vẫn không được bật lên. Tôi với ông ta đứng song song với nhau. Bầu không khí vô cùng kìm nén.
Lúc đó tôi rất sợ hãi. Trong cái khó ló cái khôn, tôi nói với ông ta: Căn phòng này không tệ chút nào.
Ông lão rõ ràng thở phào một hơi, thần thái cũng trở nên bình thường.
Tôi nói: Cơ mà tôi vẫn chưa ăn cơm. Tôi đi ăn đã rồi quay lại sau nhé.
Không ngờ tới, ông ta nói: Cậu muốn ăn gì để tôi đi mua cho cậu.
Rõ ràng ông ta không muốn cho tôi xuống lầu.
Tôi lại nảy ra một ý, nói: Không cần đâu. Đây là lần đầu tiên tôi tới nơi này, muốn ra ngoài nhìn ngắm một chút. Thế này nhé, tôi để balo lại đây, đỡ phải đeo đi đeo lại cho mệt.
Ông lão nhìn tôi chằm chằm, một lúc lâu sau mới nói: Được thôi. Nhưng mà cậu phải quay lại trước 12h đó, nếu không cậu sẽ không quay lại được nữa đâu.
Tôi liền nói: Không vấn đề gì. Vậy tôi đi ăn trước nhé.
Ông lão run rẩy đi mở cửa. Cửa sắt như bị gỉ lâu ngày, phải dùng lực rất lớn mới có thể mở ra được. Tôi tỏ vẻ như không có gì mà đi xuống, vừa ra đến chỗ rẽ bên ngoài, tôi liền liều mạng chạy về phía trước.
Trên người tôi còn có 10 tệ. Sau đó, tôi tìm đến một quán net, mất 6 tệ để bao máy qua đêm và mua vài gói mì với nước suối. Tôi cứ như vậy ở tại quán net qua một đêm.
Cuối cùng tôi liêu xiêu mà rời khỏi quán net. Sau khi bắt xe buýt để quay về thì tôi nhìn thấy một tờ báo trên ghế ngồi. Trên tờ báo đó có một tin lớn.
Tin đó nói rằng gần nhà ga Từ Châu có một quán Internet trái phép. Bởi vì sợ người khác ăn trộm máy tính mà chủ quán đã lắp một cái cửa sắt tại cầu thang tầng hai, 12h mỗi ngày sẽ khóa cửa lại. Sau đó quán xảy ra hỏa hoạn, mười ba sinh viên ở trong quán đều bị chết cháy.
Cuối cùng tờ báo còn nhắc đến chủ quán net đó là một ông lão bị chột một mắt. Ông ta vì sợ tội mà đã tự sát.
Tôi bị dọa nhảy dựng lên.
Trước đó vài phút tôi còn đang suy nghĩ xem liệu có nên quay lại đó để lấy lại chiếc balo hiệu Semir kia không. Bây giờ tôi chỉ muốn nói rằng may mà có tổ tiên phù hộ.
Đây là chuyện có thật.
Chuyện này đã trôi qua được mười mấy năm rồi, có nhiều tình tiết tôi không còn nhớ rõ nữa. Nhưng tôi vẫn nhớ rõ con mắt tối đen như mực của ông lão kia và căn phòng rách nát đầy mùi khét.
Tôi và chị gái đã từng thảo luận về chuyện này. Chuyện này có điều bất thường, cũng không logic nhưng mà vì vậy mới khiến cho nó càng đáng sợ hơn.
Còn tiếp
___________
Nguồn: https://m.lnwow.org/read/54362/31962031.html


Hãy chia sẻ bài viết [lnwow] Chuyện ma ở khách sạn (phần 2)______________Người dịch: Quy Du Lộ Thượng | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt , khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/737289233802454