L là người như thế nào, là kiểu người mà tôi sẽ không bao giờ trở thành. Lúc ấy Y còn chưa hẹn hò với tôi, L lên lớp của Y ngồi nghe giảng. Y học cơ khí, cả phò

Cùng xem bài viết L là người như thế nào, là kiểu người mà tôi sẽ không bao giờ trở thành. Lúc ấy Y còn chưa hẹn hò với tôi, L lên lớp của Y ngồi nghe giảng. Y học cơ khí, cả phò được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

L là người như thế nào, là kiểu người mà tôi sẽ không bao giờ trở thành. Lúc ấy Y còn chưa hẹn hò với tôi, L lên lớp của Y ngồi nghe giảng. Y học cơ khí, cả phòng học chẳng có mấy bạn nữ cả. L chạy đến ngồi cạnh Y, ngồi đó lấy quyển sách ra xem, mọi người xung quanh ồn ào trêu ghẹo, cổ coi như không nghe thấy. Lúc Y kể với tôi, nói lúc đó ảnh thấy mất mặt. Bảo L đi về đi, nhưng cổ giả vờ không nghe thấy, sau này Y đi học, ảnh chọn ngồi cạnh bạn, L thấy không còn chỗ nữa thì ngồi ở vị trí sau, trước, trái, phải, nói chung là bao vây bốn phía quanh Y, ngồi đâu cũng lôi sách ra đọc. L chính là kiểu con gái như vậy. Tất cả mọi lời nói, hành động của bạn đều không ảnh hưởng gì đến cổ. Bởi vậy cho dù tôi khuyên hết lời, hay là bạn cùng phòng của tôi mắng cổ như đúng rồi, cổ cũng chẳng để tâm. Cổ sống trong thế giới của chính mình.

Tôi yếu đuối, nhát gan, tôi còn tự cao tự đại, cảm thấy một con người không có tự trọng, không có một chút gì xuất chúng như L, sẽ không gây uy hiếp cho tôi được.
Là tôi quá tự cao.
Quá coi trọng chính mình.

Đọc đến đây, chắc hẳn mọi người đều biết tôi là kiểu người gì rồi, yêu đuối, nhát gan, vô dụng. Trốn trong vỏ, trong thế giới của mình. Cảm thấy ai cũng nên đối xử tốt với mình, cũng nên yêu mình. Gặp được chuyện gì cũng chẳng dám truy xét đến cùng. Ngay cả khi cãi nhau với L, tôi cũng chỉ là đứng cạnh nghe S chửi giữa nhà ăn.

Lúc ấy S liếc L, nói: Tôi lại cứ tưởng đứa mù chứ, không thấy túi xách của người ta để đấy, không ngờ đây chẳng có mù đâu, mắt tinh lắm kìa, phải chọn bạn trai của người khác để xuống tay cơ, con mắt khác biệt mà. Khi đó L đang ăn cơm với đậu đũa, cổ thường ngồi một mình, cổ ngẩng đầu nhìn S, tôi không biết liệu có phải cổ sợ hay không mà không đốp trả. Lúc đó tôi cũng ngu, nghĩ nhà ăn đông người thế này, làm to chuyện chỉ tổ mất mặt. Thế là lặng lẽ kéo tay S, nhưng có lẽ là S đang tức giùm tôi, mới nói: Sao không tè một bãi mà soi xem mình là hạng người gì, mày nhìn mày với R (tôi) coi, có mù cũng biết nên cần ai.

L nói một câu, cổ bảo: Sao chị biết Y không cần tôi nào. Rồi lau miệng, bỏ đi.

Giờ thì tôi biết rồi. Y không những cần cổ, mà còn có tình cảm với cổ nữa. Buồn cười thật đấy. L nói chắc như đinh đóng cột thế kia cơ mà.

Cảm ơn mấy chị em. Thực sự là vô cùng cảm ơn vì đã đưa ra lời khuyên, giải pháp cho tôi.

Từ nhỏ tôi đã yếu đuối rồi, tôi tin mình đã bỏ ra hết tất cả tấm chân tình của mình cho Y. Lúc Y mới ở bên tôi, ai cũng nói đây là một chàng trai tốt. Ai cũng hâm mộ tôi khi được Y chăm sóc tỉ mỉ đến vậy, ngay cả S cũng nói Y là người tốt, bảo tôi phải biết quý trọng. Có lẽ là tại tôi coi mọi chuyện trở thành điều đương nhiên.
Tốt với tôi là đương nhiên, trân trọng tôi là đương nhiên, chỉ thích tôi cũng là đương nhiên.
Lúc tôi dắt Y về nhà ăn cơm, ba tôi thích ảnh cực, bảo ảnh có tiền đồ, tương lai rộng mở. Mà tính cách cũng khiêm tốn nữa. Sự nghiệp của Y cũng được coi là thành công, tuy không phải núi vàng, núi bạc, nhưng với tôi thì thế đã tốt lắm rồi, ảnh chăm chỉ, cố gắng, biết vươn lên. Đến tận giờ tôi vẫn có thể kể ra vô số ưu điểm của Y. Chắc tại tôi vẫn còn yêu, còn quá thích ảnh. Từ việc yêu một phần con người ảnh, đến tất cả, sau đó bao dung cho mọi khuyết điểm. Bởi vì quá thích nên buông tay mới khó đến vậy.

Nhưng tôi sẽ cố gắng, tôi không thể nói mình sẽ quên hết tất cả về ảnh, ít nhất thì giờ tôi sẽ không mất kiểm soát như lúc ban đầu nữa. Mấy ngày đầu khi chúng tôi mới chia tay, tôi nhốt mình trong nhà, không ngừng nhớ đến những gì liên quan đến L, nếu lúc đầu tôi chạy đến Cáp Nhĩ Tân, nếu tôi liều mạng theo đuổi Y rồi bỏ đi thật xa, nếu tôi chụp lại bức ảnh mặt trời mọc trên núi Hoàng Sơn gửi Y, nếu tôi tặng Y một nắm cát Đôn Hoàng, nếu tôi có được những tâm tư tính toán như thế, tôi tưởng tượng, đặt ra rất nhiều giả thiết, tựa như một kẻ điên cuồng dại. Nhưng khi Y đến gặp tôi, tôi vẫn giả vờ bình tĩnh như không có chuyện gì. Tôi sẽ cố gắng không để mình chìm đắm giữa những cảm xúc đau thương nữa.

Có lẽ mọi người nói đúng, Y sống bình yên, không sóng gió gì với tôi, nên khi gặp L, ảnh sẽ thấy khao khát, mong mỏi. Vậy đó có phải yêu không, chỉ có thể để ảnh tự chiêm nghiệm, lĩnh hội.

Dì họ của tôi vừa gọi điện, nói gặp được Y với một đứa con gái ở ngân hàng.
Lúc đó tôi không biết nên nói gì, kêu chắc đấy là đồng nghiệp của ảnh, tôi lại hỏi, dì có nhìn thấy cô gái đó ra sao không. Dì tôi bảo nhìn không cao, mặc áo thun, quần jeans, mặt trứng ngỗng, búi tóc củ tỏi, lái con xe Honda CRV.
Tôi đùa bảo sao dì biết người ta đi xe gì, dì tôi nói không yên tâm nên lặng lẽ bám theo sau nhìn xem thế nào.
Tôi nói không sao đâu, đấy là đồng nghiệp của ảnh, con cũng quen mà, rồi tôi hỏi sao dì hỏi thế.
Dì tôi bảo không có gì, chỉ sợ hai đứa có chuyện thôi.

Tôi cúp máy rồi, đến giờ cũng chẳng biết nói gì. Không cao, áo thun, không để tóc mái, búi củ tỏi, mặt trứng ngỗng. Không phải L thì ai nữa.
Buổi trưa thì ở chỗ tôi, vừa đi khỏi là đến bên L ngay.
Lúc đó tôi thực sự muốn gọi điện hỏi thăm tổ tông của Y.
Nhưng hỏi thăm thì có ý nghĩa gì.
Chẳng có ý nghĩa gì cả.

Giờ tôi vẫn đang nghĩ nên nhắc chuyện này ra sao với ba mẹ. Có nên kể với họ không.
Nói tôi bị cắm sừng.
Nói mối tình sáu năm của tôi bị người khác cướp mất.
Thân thích họ hàng, bạn bè của tôi ơi.
Tôi bị cắm sừng rồi.
Tôi nói thế nào được đây.

S đang trên đường đến nhà tôi, nghe tôi kể chuyện là cổ đã nổi máu điên. S gọi điện bảo sẽ dẫn tôi dằn mặt L. Kêu tôi tranh thủ chuẩn bị đi, nói trước khi đi cũng phải cho L biết thế nào là lễ độ.
Sao giờ, S đang tức điên cả người, không chừng lát đánh nhau cho xem.

Tôi về rồi đây. Đã tắm xong. Đầu óc cũng thanh tỉnh hơn nãy. Chuyện xảy ra trong ngày hôm nay, đã vượt ra khỏi khả năng tiếp thu của não tôi.
Tôi đã gặp L. Buổi tối. Trong một quán pizza khá là được. Chiều nay S đến nhà tôi, nói dù có ra sao thì mình cũng phải làm cho ra nhẽ. Không thẻ để cho con mắm đen thui ấy trèo lên đầu mình được.
Lúc đó tôi không muốn gặp L lắm, bởi tôi không biết ý nghĩa của cuộc gặp mặt ấy là gì.
Nhưng S nói, mày gần ba chục mà mới thích mỗi Y, đâu phải Y không có tình cảm với mày, Y nhường mày, nhịn mày, yêu mày, thương mày mà, tất cả đâu phải giả. 6 năm đấy, mày thực sự có thể buông bỏ được sao, mày dám sao. Mày chắc chắn sẽ không hối hận thì cứ buông tay đi. Đừng có nói mồm, gì thì gì, thử rồi mới biết. Xem con L đấy có bùa mê thuốc lú gì. Sau này mày “hạ phàm”, vén tay áo giặt đồ, nấu cơm cho Y, tao không tin mày đã đảm việc nhà, giỏi việc công ty thế mà Y vẫn sẽ ngoại tình cho được.

Thế rồi S gọi điện cho Đại Thành, một người bạn thời Đại học chung đội bóng rổ với Y, hỏi xin số điện thoại của L.
Đại Thành do dự, hỏi xin cho ai.
S nói tôi xin cho tôi, sao vậy.
Đại Thành nói bà xin thì tôi cho, nếu R (tôi) xin thì thôi.
S cười vài tiếng rồi hỏi sao không cho R.
Một lúc lâu sau Đại Thành mới nói, ai cũng rõ mà phải không.
S nóng máu, nói mấy câu kiểu Đại Thành à, dù gì ông cũng là bạn của tôi, vì một đứa con gái mà tráo trở thế là ra sao, tôi với ông chỗ bạn bè với nhau, ông với con L đó có quan hệ gì mà lại giúp nó vậy, không hổ thẹn à. Giúp người ta rồi người ta có coi ông là thá gì không.
Tôi không nhớ rõ lắm, nhưng qua loa là vậy.
S nói vừa nhanh vừa ác, tôi nghĩ chắc Đại Thành cũng bực, tôi ra hiệu S bảo đưa điện thoại cho tôi, tôi nói, Đại Thành, tôi là R đây, tôi muốn gặp L, có chuyện gấp. Ông có thể cho tôi số của L không, nếu không tiện thì thôi, để tôi hỏi người khác.
Mất một lúc lâu Đại Thành mới nói, không phải tôi không cho, tôi thấy không cần thiết. Bà với Y đang yên đang lành, L cũng gây được sóng gió gì đâu. Bà cần gì phải thế. Lúc ấy tôi mới biết, thì ra ai cũng biết chuyện này. Tôi hỏi Đại Thành, ông biết hai người họ thân thiết với nhau lâu rồi đúng không, ai cũng biết, chỉ có tôi đây là mù tịt đúng không.
Đại Thành cũng khó chịu sao đó, nói R này, bà nói thế là không đúng rồi, sao lúc nào bà cũng bẻ lời người khác thế, sao không nhìn lại mình đi. Cái gì mà thân thiết, bà nói thân thiết là thân thiết ra sao, OK, tôi cũng chẳng nói nữa, bà tự nói với L đi. Tốt nhất là khi gặp L thì dắt Y theo nhé, lát nữa tôi gửi tin nhắn cho bà.
Lúc đó tôi sững sờ, Đại Thành cúp máy cái rụp, nửa phút sau, tôi nhận được tin nhắn có số điện thoại của L.

Tôi khá do dự, bởi lời nói của Đại Thành làm tôi cảm thấy vấn đề xuất hiện trên người của tôi. Nhưng tôi nghĩ cả nửa ngày vẫn không tìm được vấn đề gì cả. Tôi bảo S, thôi không gặp L nữa, hỏi Y trước đi, xem có phải vấn đề tại tôi không. S nói, nếu Y muốn bóc tách vấn đề về tôi thì Y đã nói sớm rồi, cần gì đợi đến giờ. Cứ hỏi thẳng L còn thực tế hơn. Vậy là S thay tôi hẹn L ra gặp mặt.

Chúng tôi hẹn nhau lúc 6 giờ chiều trong một tiệm pizza cách nhà tôi 5 trạm tàu điện. S chọn quần áo giúp tôi, tôi còn đi tắm, trang điểm nhẹ. Tôi khoác một chiếc áo kaki mỏng dài đến đầu gối, ra ngoài cùng S. Lúc ngồi trên xe, S bảo lúc đi phải thần thái vào, có ra sao cũng phải gồng lên, đừng để người khác nhìn thấu.

Lúc tôi với S đi vào đã là 6 giờ 45 phút. Đi thẳng ra phía sau, và rồi tôi gặp được L.

Khi tôi nhìn thấy L là tôi biết mình thua rồi, thua toàn tập, thua từ trong ra ngoài. L ngồi trên ghế, lướt điện thoại, bên cạnh đặt một ly nước. Lúc ra khỏi cửa, tôi đã trang điểm tỉ mỉ lắm rồi, tóc uốn xoăn như nhân vật Trần Hân Di trong mấy tập cuối phim Đêm định mệnh, phối hợp với quần áo, trang sức luôn. S cũng nói nhìn tôi ngọt ngào, xinh xắn. Nhưng L ngồi ở kia, mặc một chiếc áo len mỏng màu tím, quần jeans, giày da, vẫn búi tóc củ tỏi như xưa, cổ gầy sẫn, trán cũng cao, nhìn trông có vẻ khoẻ khoắn lắm, khác hẳn hồi còn ở đại học.

Tôi muốn nói với mọi người rằng tôi vô cùng hối hận, bốn năm đại học, ngoài học tập với xem phim thần tượng ra thì tôi chỉ biết đâm đầu vào yêu, giờ thấy hối hận quá. Chưa một lần đi du lịch trải nghiệm, tích luỹ kiến thức, mở rộng tầm nhìn. Chưa từng làm một việc nào có ý nghĩa. L ngồi đó, không biết bởi điều gì mà tôi thấy khó chịu vô cùng. Dáng vẻ mà tôi tự cho là ngọt ngào, xinh xắn của tôi trông thật kém cỏi khi đứng trước mặt L. L thấy tôi, mỉm cười, nói R tìm tôi à. S cũng quay đầu nhìn tôi, cũng cảm thấy đây không phải L trong suy nghĩ của chúng tôi.

Lúc đó tôi nghĩ, không nói chuyện gì nữa, tôi muốn về nhà. Tôi muốn về nhà. Tôi không muốn nói gì nữa cả. Tôi có thể nói gì đây. Hiện thực đặt ngay trước mắt, tôi còn có thể nói gì.

Bọn tôi ngồi xuống trước mặt L. Tôi không biết nói gì. S mở miệng nói trước, S bảo, cô muốn làm gì vậy L, cô không biết R với Y sắp làm đám cưới sao, cô làm vậy có ý nghĩa gì, cô thấy làm người thứ ba có mặt mũi lắm đúng không.
S nói nhiều lắm, còn tôi ngồi ngẩn người, sau đó S nói gì tôi cũng chẳng rõ.
L nói một câu làm tôi bàng hoàng, bụng nghĩ sao cô gái này lại có thể không biết xấu hổ mà nói vậy nhỉ.
Cổ nói: Chị R, tôi cướp Y đâu phải chuyện ngày một ngày hai, ngay từ lúc đầu tôi đã bảo với chị là cạnh tranh công bằng rồi mà. Tôi không biết hai chị có vấn đề gì cần nói, chị tìm tôi, hỏi tôi, thế thì tôi nói. Tôi quen biết, theo đuổi Y trước chị, cho dù chị coi tôi là kẻ thứ ba thì tôi cũng không thừa nhận. Tôi với chị là cạnh tranh công bằng, còn về việc sao giờ chị lại đến tìm tôi, tôi nghĩ có lẽ Y đã thấy tôi tốt thế nào. Sao ngày trước Y không thèm nhìn tôi mà giờ lại thấy tôi tốt, có lẽ nguyên nhân là ở chị. Hay là chị cứ tự hỏi mình rồi hẵng hỏi tôi, chị xem tôi nói có đúng không nào.

S lại nói chuyện với cổ, tôi không biết S nói gì, bởi não tôi trống rỗng. Câu nói của L làm tôi bắt đầu suy nghĩ về chính mình, sau đó tôi kéo S đứng dậy, nói bọn tôi phải về. L bảo OK. Tạm biệt.
Tôi kéo S về.

S vốn không muốn về, nhưng tôi cố kéo cổ. Vừa ra khỏi cửa tiệm pizza là tôi hết sức để kéo rồi, tôi khóc như mưa.
S vốn đang không vui, nhìn thấy tôi khóc cũng chẳng biết nên an ủi gì. Rồi cổ đưa khăn giấy cho tôi.
Tôi nói hai đứa mình về đi. Bọn tôi đứng ở cửa đợi xe. L ra khỏi cửa, nhìn thấy bọn tôi, chào một tiếng. Sau đó lái con CRV vủa cổ, quay đầu đi mất hút. Tôi biết ơn cổ vì cổ không dừng lại hỏi tôi có muốn ngồi nhờ không, nếu thế thì tôi còn khó chịu hơn nữa.

Tôi với S lên xe, tôi khóc mãi, tôi nói tao biết sao Y lại thích L rồi, ảnh biết cổ tốt ra sao, còn tao chỉ là đống bùi nhùi rắc rối. S bảo tôi đừng suy nghĩ linh tinh nữa, L nói thế chỉ để khích tôi thôi, nếu tôi mà để mấy lời ấy trong lòng là trúng kế của cổ.

Tôi biết tại sao tôi khóc. Lòng tự trọng của tôi bị đả kích. Tôi khóc vì cái tâm lý tự tin của mình bị phủ định hoàn toàn. Mọi hoạt động tâm lý của tôi khi gặp L chỉ có mình tôi biết. Tôi thấy cổ tốt hơn tôi, ngay cả tôi còn cho rằng vậy kia mà, nên lòng tự trọng của tôi bị đả kích, tôi khinh bỉ chính mình, nên tôi thấy khó chịu. Một người con gái mà ngay cả tôi còn thấy cổ tốt, đã thế lại còn thích Y, một lòng một dạ suốt 6 năm ròng rã, thường làm nhiều điều lãng mạn cho Y như kia. Y thích cổ là điều đương nhiên, giờ phút này tôi khẳng định Y thích cổ. Tôi biết tâm ký tự tin của mình cũng bị phủ định hoàn toàn, tôi cứ nghĩ Y ham của lạ, ảnh vẫn thích tôi. Tôi khóc vì đã lãng phí tuổi xuân của mình, vậy nên giờ tôi tầm thường, không gì cuốn hút, tôi không có cái thần thái vì đã được đặt chân đến mọi miền, không có tự tin, không có sức ảnh hưởng, lôi cuốn trong từng cử chỉ. Tôi khóc là bởi mấy năm qua ở bên Y, tôi chỉ chăm chú chuyện yêu đương nhăng nhít. Khi L bước qua hàng vạn nẻo đường, đọc hàng trăm ngàn cuốn sách, thì tôi bận yêu đương, nhưng đến giờ người yêu cũng chẳng phải là của tôi nữa. Tôi nghĩ nếu lúc đầu tôi không yêu đương thì tốt biết mấy, trở nên giống L thì tốt biết mấy, thế thì giờ tôi sẽ ngồi đó, chỉ tay vào L nói mấy lời để cổ khóc như mưa, nhưng tôi nào có, nên giờ tôi mới thế này, vừa ngồi đối mặt với L là đã bại trận, chẳng còn lại gì cả. Lúc ấy, lòng tôi chỉ rối ren vấn đề này. Đau đầu quá, huyệt thái dương cũng đau nữa, cả người chẳng có chỗ nào thoải mái.

S định lên nhà ngồi với tôi, nhưng tôi nói không cần, để tôi một mình suy nghĩ đi. Rồi tôi trở về nhà.


Hãy chia sẻ bài viết L là người như thế nào, là kiểu người mà tôi sẽ không bao giờ trở thành. Lúc ấy Y còn chưa hẹn hò với tôi, L lên lớp của Y ngồi nghe giảng. Y học cơ khí, cả phò, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/666066444258067