[Kuwo] Một đời dài đến thế, nhất định phải ở bên một người dịu dàng…————————Dịch bởi: Blog Dịch Tiếng Trung Dạo | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và

Cùng xem bài viết [Kuwo] Một đời dài đến thế, nhất định phải ở bên một người dịu dàng…————————Dịch bởi: Blog Dịch Tiếng Trung Dạo | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[Kuwo] Một đời dài đến thế, nhất định phải ở bên một người dịu dàng…
————————
Dịch bởi: Blog Dịch Tiếng Trung Dạo | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost.
Tác giả: Nhụy Hy
————————
Trên Phunulamdep rất nhiều người nói rằng bản thân mình nhất định sẽ trở thành một người dịu dàng nhưng lại rất ít người hiểu rốt cục thế nào mới là ấm áp dịu dàng. Khi nghĩ về cái từ “dịu dàng” này thì tôi đang ở bờ biển, nơi có ánh mặt trời lười nhác, có gió trời 17 độ… mọi thứ đều thoải mái một cách vừa đủ. Tai nghe vang lên album của Mayday, bỗng nhiên tôi nghe thấy câu hát “Bước đi trong gió, hôm nay ánh dương đột nhiên thật ấm áp, bầu trời ấm áp, mặt đất ấm áp giống như em đang ôm lấy anh”. Trong khoảnh khắc của cảnh sắc mơ màng ấy, có một khắc tôi dường như cảm thấy mình đã chạm vào “bóng dáng” của dịu dàng.
Một người bạn tên Tiểu Bạch từng nói với tôi về những thứ vụn vặt trong cuộc sống của cô ấy và bạn trai. Có lần cô ấy cảm thấy cơ thể khó chịu, tỉnh dậy rất sớm, nhìn thấy bạn trai vẫn còn ngủ, trong lòng đột nhiên thấy nhộn nhạo một chút, thế là cố tình gây ồn ào để đánh thức bạn trai dậy. Tiểu Bạch vốn nghĩ rằng bạn trai cô sẽ tức giận, cô ấy còn chuẩn bị sẵn tinh thần để cãi nhau với người yêu rồi. Thế nhưng bạn trai cô ấy giống như chẳng có chuyện gì cả, mặc quần áo chỉnh tề rồi rời giường. Tiểu Bạch dùng gương mặt đầy nghi hoặc hỏi anh ấy vì sao anh ấy không giận, anh ấy liền quay đầu, không giải thích mà còn hỏi ngược lại: “ Giận á? Giận gì cơ?”
Một lần khác hai người đi Thành Đô cùng nhau, vui chơi thỏa thích vài ngày khiến cả 2 kiệt sức và mệt mỏi. Ngồi tàu điện ngầm ra sân bay, Tiểu Bạch dựa vào vai bạn trai ngủ thiếp đi. Khi cô tỉnh dậy phát hiện bạn trai cứ lấy tay đỡ lấy trán cô ấy suốt, muốn ngủ mà không dám ngủ, đôi mắt một mí của anh trợn lên thành mắt hai mí luôn rồi. Tiểu Bạch nói rằng khi bạn trai nhìn vào mắt cô ấy, luôn có một thứ ánh sáng của trăng sao và sự dịu dàng nhỏ bé. Nó cũng giống như tiếng gió thổi nhè nhẹ bên tai, chỉ cần cảm nhận một cách nghiêm túc thì sẽ luôn tìm được phương hướng của nó.
“Dịu dàng” chưa bao giờ là một đại danh từ mang tính sôi nổi mà nó chỉ là một chút cảm nhận gì đó ấm áp và điềm đạm. Nó giống như thâu tóm toàn bộ sự mô tả về tất cả những điều tốt đẹp nhất, giống như sự luân chuyển của xuân hạ thu đông, giống như pháo hoa xen lẫn vào nhau giữa nhân gian. Nó rộng lớn như sao trên trời lại mênh mông như mây khói, giống như cơn gió xuân hóa thành cơn mưa nhỏ, âm thầm lướt qua vạn vật.
Vào năm 2012, anh Wen đã đợi đến thời khắc gọi điện thoại kinh điển ấy trong concert của Mayday, nhạc dạo của ca khúc “Dịu dàng” vang lên, anh thuần thục bấm số điện thoại, nhưng đến cuối cùng lại không bấm gọi đi. Anh Wen từng thích một cô gái, cố gắng rất lâu nhưng cuối cùng cũng chỉ đổi lại một câu “ không hợp”. Anh ấy không muốn tình yêu của mình biến thành gánh nặng cho cô gái, thế là anh ép bản thân mình chặn nick cô, cũng không muốn phát sinh thêm bất kì sự liên hệ gì với cô ấy nữa.
Sau này, cô gái ấy gọi điện thoại đến, trong giọng nói có chút áy náy xen lẫn cảm giác không biết phải làm sao cho phải. Cô nói cô muốn đến Bắc Kinh, hỏi anh Wen xem anh có thời gian giúp cô chuyển nhà, cô ấy ở cái thành phố này chẳng có bạn bè nào cả. Anh Wen nghĩ ngợi, cuối cùng cũng đồng ý giúp cô. Anh ấy tự nhủ với bản thân mình, lần này sẽ là lần cuối cùng anh và cô gặp mặt. Sau khi giúp cô gái dọn dẹp xong, anh Wen giả vờ bí ẩn nói: “Nhà anh giới thiệu cho anh một cô bạn gái, anh thoát ế rồi”. Anh mở một bức ảnh ra, cô gái trong một khắc như trút được gánh nặng, gương mặt phấn khởi nói: “Hai người hợp nhau quá”. Cô gái ấy không biết rằng, bức hình đó chỉ là anh tùy ý tìm được mà thôi. Ngày hôm đó, vai của anh Wen bị trầy xước vấy máu khi giúp cô gái dọn nhà. Nhưng sau đó bọn họ chẳng bao giờ liên lạc lại với nhau nữa , anh Wen thỉnh thoảng không kiềm chế được vào trang cá nhân của cô gái kia xem, trong lòng cảm thán một câu: “Cô gái à…”
Có nhiều lúc, chúng ta định nghĩa “dịu dàng” còn hạn hẹp. Những người con trai nói chuyện với chất giọng nhẹ nhàng, những người con gái tĩnh lặng như nước dường như liền được gọi là những người dịu dàng. Cái chúng ta gọi là khoảnh khắc dịu dàng hoàn toàn không phải là những hành động chúng ta nhìn thấy một cách đích xác mà là khi chúng ta cảm nhận được sự ấm áp trong trái tim của một người. Cũng giống như anh Wen, anh luôn hết mình giúp đỡ khi người khác cần đến dù cho cuối cùng không có được tình yêu của người ấy, anh cũng không lấy danh nghĩa của tình yêu để trói buộc đối phương mà thay vào đó dùng một trái tim ấm áp để gỡ bỏ tất cả sự cố chấp trong tình yêu.
Chúng ta đều yêu những người dịu dàng bởi vì họ dường như luôn luôn có thể bao dung với cả thế giới này, họ có thể hiểu cho sự đau khổ và khó khăn của kẻ khác, họ có thể đặt vị trí của bản thân thấp hơn, có thể dũng cảm gánh vác mọi thứ. Bởi vậy, một đời dài đến thế, chúng ta nhất định….nhất định phải ở bên một người dịu dàng.
Nguồn: http://www.kuwo.cn/play_detail/93412238


Hãy chia sẻ bài viết [Kuwo] Một đời dài đến thế, nhất định phải ở bên một người dịu dàng…————————Dịch bởi: Blog Dịch Tiếng Trung Dạo | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và , khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/690239901840721