Khoảnh khắc nào khiến bạn nhận ra đời người là bể khổ?__________Dịch bởi: Nguyệt Dạ Tầm Dương – 月夜寻阳 | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng

Cùng xem bài viết Khoảnh khắc nào khiến bạn nhận ra đời người là bể khổ?__________Dịch bởi: Nguyệt Dạ Tầm Dương – 月夜寻阳 | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

Khoảnh khắc nào khiến bạn nhận ra đời người là bể khổ?
__________
Dịch bởi: Nguyệt Dạ Tầm Dương – 月夜寻阳 | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost.
__________
1. Siêu thị bán 9,9 tệ (~36.000 VNĐ)/ 1 quả dưa Hami (một loại dưa ngọt ở vùng Tân Cương, Trung Quốc)
Một bà lão hỏi tôi có muốn cùng bà mua chung một quả dưa hay không. Tôi từ chối. Bà ấy tiếp tục hỏi người khác, nhưng không một ai đồng ý. Thấy bà lão thất vọng, tôi liền đến bảo bà ấy rằng chúng ta cùng mua một trái dưa đi. Bà ấy rất vui vẻ, chọn một trái rồi hỏi tôi có được hay không. Tôi nói được, sau đó để nhân viên siêu thị bổ đôi trái dưa. Thanh toán xong, bà lão móc tiền từ trong túi ra trả tôi. Bà ấy liên tục cảm ơn, nói rằng bà không mang đủ tiền, chỉ có thể mua một nửa quả dưa. Tôi không nhận tiền của bà, nói muốn biếu bà ấy nửa quả dưa này. Bà ấy lại rối rít cảm ơn tôi.
Hi vọng rằng bà ấy chỉ không mang đủ tiền, chứ không phải không có tiền.
Tôi thấy rất hối hận, vì đã không tặng cho bà nửa quả dưa còn lại.
2. Hồi tiểu học, năm tôi học lớp 1-2 gì đó, có một ngày tôi ở nhà một mình thì có người gõ cửa. Từ lỗ mắt mèo tôi nhìn thấy một bà lão đang cầm một cái bát sắt, hóa ra là người ăn xin. Tôi mềm lòng, mở cửa cho bà ấy dù mẹ tôi đã dặn đi dăn lại rất nhiều lần, rằng không được phép mở cửa cho người lạ. Bà ấy đứng ở bậc cửa, hỏi tôi nửa bao gạo để ở trước cửa nhà có cần nữa không. Mẹ không dặn tôi việc này, tôi rất khó xử nên đành trả lời rằng tôi cũng không biết. Bà ấy cứ đứng ở đó, không ngừng nhìn về phía bao gạo, miệng lẩm bẩm: “Có thể ăn đủ qua một mùa đông rồi.”
Tôi thực sự không nhẫn tâm, vậy nên lấy một bát gạo trong thùng gạo ở nhà đổ vào cái túi bà ấy đeo bên người, lại nhét vào tay bà hai quả táo. Bà ấy cầm lấy, lau đi lau lại vào quần áo, vui vẻ đến mức khóe mắt cong lên.
Sau khi mẹ tôi biết chuyện, bà liền trách tôi thứ nhất là tùy tiện mở cửa cho người lạ, thứ hai là nửa bao gạo đặt ở trước cửa nhà đương nhiên không cần nữa, sau đó thở dài một tiếng, nói nếu bà lão ấy quay lại thì tốt rồi.
Bà lão ấy sau này quả nhiên quay lại lần nữa, ngày đó mẹ tôi ở nhà, nói với bà ấy rằng nếu bà muốn thì có thể lấy nửa bao gạo kia. Mẹ tôi nhìn thấy đôi giày rách của bà liền mời bà ấy vào phòng khách ngồi, sau đó lấy từ trong tủ ra một đôi giày màu vàng không ai đi, đưa cho bà. Bà lão đi thử vào chân, nói đôi giày này tuy hơi chật, nhưng ngắm đi ngắm lại bà ấy không nỡ bỏ ra. Mẹ tôi liền nói, bà cứ mang đôi giày này đi, dẫu sao cũng không ai dùng nữa.
Cho đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ rõ biểu cảm của bà lão lúc bấy giờ, thậm chí tôi còn nhớ như in dáng hình của bà ấy. Bà có khuôn mặt ửng hồng vì gió lạnh, đôi gò má cao cao và hai mắt ngấn lệ. Bà ấy kể rằng con gái bà mất sớm, con trai đi làm xa không thấy về, nói rằng cả nhà tôi quây quần đoàn tụ thật là tốt, chúc tôi sau này thi đỗ đại học.
Về sau, bà lão ấy không quay lại nhà tôi lần nào nữa. Mấy năm trước có lần tôi gặp bà trên phố vào một ngày mùa đông, bà ấy đang đứng xoa xoa tay trong cái lạnh -20 độ, vẫn đi đôi giày màu vàng mà mẹ tôi tặng năm nào. Thế nhưng lúc đó, trong mắt bà ấy chỉ còn sự trống rỗng, thẫn thờ, không còn dáng vẻ băn khoăn, khó xử hay vui vẻ như lần đầu mới gặp nữa.
Kể từ đó, tôi luôn mang một suy nghĩ ngây thơ, rằng tôi muốn dựng lên một ngôi nhà tình thương, cưu mang những đứa trẻ bị lừa bán và những người già bị bỏ rơi. Tôi từng cho rằng mình sẽ có đủ tiền để làm tất cả những việc này, tôi cho rằng mình có đủ năng lực để làm điều gì đó tốt đẹp cho những con người khốn khổ kia. Tôi đã từng ôm một đứa trẻ người ngợm bẩn thỉu nghi bị lừa bán, phải quỳ xuống đường để ăn xin, tôi đã từng nghĩ mình sẽ luôn có cách.
Thế nhưng sau này tôi chợt nhận ra, trong thế giới này, thậm chí đến chính bản thân mình còn khó bảo vệ.
3. Có một lần đi xe bus về nhà, bởi vì ngồi quá bến nên tôi buộc phải xuống xe ở một nơi vắng vẻ. Xuống xe rồi mới phát hiện ở điểm chờ xe bus có một ông cụ đang đứng. Trời cũng đã tối, lại đang vào mùa đông, ông cụ rất gầy gò, mặc cũng không đủ ấm, tôi bèn hỏi: “Ông ơi ông muốn đi đâu vậy? Cháu giúp ông tra xe bus trên điện thoại.”
Ông cụ nói địa điểm và tuyến xe, tôi tra trên điện thoại thì thấy chưa có xe, cũng có thể xe đã đi qua điểm chờ này rồi. Nhưng tôi phát hiện ra ông cụ có thể ngồi cùng chuyến xe với tôi, tôi liền nói với ông rằng ngồi xe 540 cũng có thể đến nơi.
Ông cụ có vẻ hơi quẫn bách, nói: “Ông chỉ có một ít tiền, tuyến xe kia có giảm giá vé cho người già, xe 540 không được”. Tôi biết những người dân ở vùng này không có điều kiện kinh tế, có rất nhiều gia đình nghèo sống ở đây, nhưng tôi thực sự không ngờ rằng, ông cụ còn lớn tuổi hơn cả ông ngoại của tôi lại chỉ có một ít tiền trên người, phải chờ đợi vô vọng trong thời tiết lạnh giá như vậy. Sau đó tôi đã đưa ra một quyết định đến bây giờ nghĩ lại vẫn rất tự hào, tôi nói: “Ông ơi, bây giờ đã rất muộn rồi, cháu giúp ông mua vé xe, để ông sớm về nhà, được không?”
Ông cụ trầm ngâm một lát, quay đầu nhìn tôi (trước đó, khi nói chuyện ông không hề nhìn tôi), rồi lại nhìn vào khoảng tối một lần nữa, gật gật đầu. Ông cụ đưa tôi số tiền ông có, đương nhiên tôi từ chối. Sau khi lên xe, thỉnh thoảng ông cụ lại liếc nhìn tôi một cái, đưa tay lật tìm thứ gì đó trong túi áo khoác cũ của ông. Đến khi tìm được rồi, ông liền lấy ra đưa cho tôi, giọng khàn khàn: “Cảm ơn cháu nhé”. Tôi nhận lấy, xe đến điểm dừng, tôi cười với ông rồi xuống xe. Dưới ánh đèn đường mờ nhạt, tôi xòe tay ra, đó là một viên kẹo không rõ của thương hiệu nào. Trong khoảnh khắc tôi cảm thấy rất buồn, cuộc sống thực sự quá khó khắn. Nếu lúc đó tôi không hỏi ông, có khi nào ông cụ vẫn phải đứng đợi một chuyến xe có thể sẽ không xuất hiện trong tiết trời giá lạnh ngày hôm nay?
Thế giới này tồn tại quá nhiều bất hạnh. Hi vọng rằng trong tương lai, những việc tốt tôi đã làm có thể giúp tôi giảm bớt một phần bất lực khi phải đối mặt với những chuyện như vậy.
__________
Nguồn: https://www.zhihu.com/question/281271203


Hãy chia sẻ bài viết Khoảnh khắc nào khiến bạn nhận ra đời người là bể khổ?__________Dịch bởi: Nguyệt Dạ Tầm Dương – 月夜寻阳 | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/822831605248216