Khoảnh khắc nào khiến bạn muốn bỏ nghề giáo?Làm giáo viên được năm rưỡi, hôm nay đi dạy điên hết cả người, học sinh bây giờ có thể hoàn toàn lờ đi sự tồn tại củ

Cùng xem bài viết Khoảnh khắc nào khiến bạn muốn bỏ nghề giáo?Làm giáo viên được năm rưỡi, hôm nay đi dạy điên hết cả người, học sinh bây giờ có thể hoàn toàn lờ đi sự tồn tại củ được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

Khoảnh khắc nào khiến bạn muốn bỏ nghề giáo?

Làm giáo viên được năm rưỡi, hôm nay đi dạy điên hết cả người, học sinh bây giờ có thể hoàn toàn lờ đi sự tồn tại của bạn, sự tôn trọng tối thiểu còn không có, từ miệng đồng nghiệp nói ra câu tự bảo vệ mình, giáo dục còn có ý nghĩa gì? Trên mạng đầy rẫy video ghi lại cảnh giáo viên vi phạm đạo đức nghề nghiệp, nhưng quyền lợi của giáo viên thì ai bảo vệ? Danh dự cơ bản của một con người còn bị chà đạp, còn theo nghề giáo làm gì?
Người dịch: Dương Chuốii | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost.
Năm tôi lớp 10, thầy chủ nhiệm lớp tôi là sinh viên trường sư phạm vừa tốt nghiệp, đó là năm đầu tiên thầy nhận làm chủ nhiệm lớp.
Trong giờ chính khóa, một đám choai choai tay cầm hung khí, nhảy tường vào trường quây đen trước cửa lớp tôi, muốn quây đánh hội đồng một bạn nam học nội trú.
Khung cảnh lúc đó vô cùng hỗn loạn, bọn kia ùn ùn kéo vào lớp, chặn cả cửa trước cửa sau không cho ai chạy, đạp đổ hai dãy bàn ghế đầu, một thằng đầu trọc đứng trên bục giảng kêu bạn nam nội trú kia đứng ra, nếu không sẽ đập nát cái phòng học này.
Lúc đó thầy chủ nhiệm đang ở trong lớp phát bài tập.
Thầy hỏi chúng nó là ai? Rồi ra lệnh cho chúng nó lập tức ra khỏi trường, chúng nó chửi mắng thầy thậm tệ, còn nói “mày ăn no rửng mỡ đúng không” sau đó cưỡng chế bạn nam kia đi. Thầy không cho chúng dẫn bạn đi, hai bên xung đột, vài phút sau đánh nhau…
Lớp tôi có mười mấy bạn nam trong phòng học, cầm ghế dài, bàn, cặp sách hỗn chiến… đánh mười mấy phút bảo vệ và tổ chủ nhiệm mới tới, tình cảnh trong lớp dọa mấy bạn nữ khóc lên khóc xuống, học sinh các lớp khác bị chủ nhiệm lớp họ gọi về lớp, không cho ra ngoài… Lớp trưởng lớp tôi lén báo cảnh sát.
Sau nửa tiếng cảnh sát mới tới.
Khi đó trên vai, trên mặt chủ nhiệm lớp tôi đều là vết thương đang nhỏ máu, lớp còn có hai bạn bị đánh vùng đầu. Thầy chủ nhiệm và mười mấy nam sinh lớp tôi bị kéo đến cục cảnh sát tới nửa đêm mới được người nhà đón về.
Sau đó kết luận của sở cảnh sát là: Trường học xảy ra chuyện như vậy được coi là hỗn chiến dữ dội.
Thầy chủ nhiệm lớp tôi bị trừ điểm Đảng viên, ba năm không được loại ưu. Mười mấy nam sinh tham gia đánh nhau cũng bị cảnh cáo trừ điểm. Nam sinh nội trú bị đuổi học.
Lúc cảnh sát lấy âm khẩu cung, hỏi thầy chủ nhiệm tại sao lại động thủ đánh người, thầy nói đối phương trang bị vũ khí, đe dọa an toàn của học sinh, cảnh sát hỏi “Có phải đối phương động thủ trước à?”
“Không, nhưng chúng nó muốn dẫn em học sinh kia đi”
“Chúng nó không động thủ thế sao anh còn đánh người”
Sau khi trải qua chuyện đó, lớp tôi dùng quỹ lớp mua hai máy quay đặt ở bục giảng.
Chuyện này khiến đứa nhóc lớp 10 là tôi nhận ra xã hội thật phức tạp. Về phía trường học, trong trường xảy ra hỗn chiến cũng không suy tính lại bảo vệ của trường không nghiêm, đội phản ứng nhanh không ổn; về phía cảnh sát, không suy xét tính hạn chế trong tình thế của thầy giáo và học sinh lúc bấy giờ.
Là một giáo viên, bảo vệ học sinh của mình, lại phải chịu phạt, lẽ nào thầy phải đứng nhìn đám ô hợp kia dẫn học sinh mình đi sao?
Người viết trả lời thắc mắc
1- Rất nhiều người nói, trường học rác rưởi, bảo vệ không nghiêm. Chuyện này năm đó trách nhiệm dĩ nhiên có phần của nhà trường, trường của chúng tôi là trường chuyên, đến giờ vẫn vậy, năm đó trước khi xảy ra chuyện chẳng ai ngờ sẽ xảy ra chuyện như vậy. Đầu tiên, không ai ngờ thật sự có đám người dám quang minh chính đại cầm hung khí vào trường, đây là chuyện mà cả thầy cô, học sinh, phòng bảo vệ và lãnh đạo trường đều không ngờ tới. Tiếp đó, chuyện này đã dạy cho trường một bài học, trường chúng tôi lúc đó chỉ có một phòng bảo vệ ở cổng lớn. Lúc đó trường có hai cổng lớn, một cổng phụ. Cổng nhiều, người ít, sáu bác bảo vệ đều có tuổi, bình thường phụ trách nhận bưu kiện, trông cổng lớn, bắt vài lỗi trái nội quy như đi muộn, về sớm, xin nghỉ các loại. Chuyện có người trèo tường vào trường chẳng ai nghĩ đến, mấy bạn nam đi lấy khẩu cung về kể mới biết (thầy chủ nhiệm không cho chúng tôi bàn luận chuyện này, lí do là vì trước khi điều tra rõ thì không được đồn đại lung tung, nhưng cuối cùng kết quả điều tra cũng không công bố hay nói rõ với chúng tôi) những người trèo tường này không bị ngăn cản, còn có thể đi từ sân sau đến lớp chúng tôi, khiến chúng tôi hoàn toàn bất ngờ. Những điều trên đủ để chỉ ra lỗ hổng rất lớn trong công tác bảo an của trường (Ban ngày không có người tuần tra, giám sát, không bao quát được tình hình toàn trường, học sinh toàn trường không bắt buộc mặc đồng phục). Sau chuyện này, trường quy định bắt buộc mặt đồng phục, mức độ giám sát rõ lên trông thấy.
2- Các comt bình luận về các xử lí vấn đề của thầy
Chuyện này quả thật thầy chủ nhiệm giải quyết không được vẹn toàn. Vì lúc có chuyện, chỉ một bộ phận nhỏ trong lớp bí mật đem theo điện thoại, nhưng thầy không báo cảnh sát, báo cáo lãnh đạo sớm. Hơn nữa năm đó thầy còn quá trẻ, tính khí nóng nảy, nói vài câu là xông vào đánh. Chuyện đánh nhau nói ra ảnh hưởng không tốt, cuối cùng đồn đại, câu chuyện lan xa có khi đổi thành “thầy giáo dẫn học sinh tham gia hỗn chiến” nhưng tôi chắc chắn trong tình huống đó, ý định đầu tiên của thầy là chính xác, thầy đặt việc bảo vệ học sinh lên hàng đầu.
3- Có comment nói lãnh đạo trường có vấn đề, các lớp khác không ai tới giúp.
Trường tôi có đến mấy vị hiệu trưởng, hiệu phó, phân chia quản lí. Xảy ra chuyện không thấy hiệu nào đến. Trưởng tổ chủ nhiệm và chủ nhiệm đạo đức, còn cả trưởng tổ thể dục đều đến.
Trước khi đánh nhau thực ra có nhiều học sinh tò mò thích hóng vây quanh nhưng rất nhanh có người báo cho giáo viên biết nên chủ nhiệm nhiều lớp gọi học sinh lớp mình về lớp, các thầy cô này dày dặn kinh nghiệm, năm đó chúng tôi cho rằng thầy cô không trượng nghĩa, giờ nghĩ lại, cách làm của họ quả thật là để tự bảo vệ mình, thứ nhất, họ lo lắng học sinh lớp mình bị hại, thứ hai, lo lắng học sinh bị kích động tham gia hỗn chiến. Họ tránh những rắc rối không cần thiết, cũng như bảo vệ học sinh của mình. Tôi tin rằng ngày hôm đó báo cảnh sát không chỉ có một mình lớp trưởng lớp tôi, những vị giáo viên chủ nhiệm đó cũng báo, trưởng tổ chủ nhiệm cũng báo.
4- Tại sao tôi ẩn danh
Vì chuyện này xảy ra 8 năm trước, lại là trường chuyên của tỉnh, chủ nhiệm lớp tôi đến nay vẫn đang công tác tại trường. Trên zhihu mọi người đều nói “lạnh lòng người, từ chức”, “bảo vệ quyền lợi” nhưng ở hiện thực, thầy tôi không muốn vậy. Rất nhiều chuyện nói thì dễ, đơn giản nhưng xảy ra trên người các bạn, tôi tin nhiều người không thực sự chọn vậy. Trong comment chắc cũng có bạn học cùng trường, các bạn đều biết tôi nói đến người thầy nào, hi vọng câu chuyện ẩn danh này không đem đến rắc rối cho thầy.
5- Cảnh sát không làm đúng chức trách
Trước khi xảy ra chuyện, chúng tôi và thầy giáo đều không có kinh nghiệm vào đồn cảnh sát hay lấy khẩu cung, khi cảnh sát đến, chúng tôi còn nghĩ cuối cùng có thể lớn tiếng nói chuyện trượng nghĩa. Nhưng vào đồn, lấy khẩu cung xong tự nhiên chúng tôi lại thành người sai rồi. Vì tính chất sự việc là hỗn chiến chứ không phải bị đánh hay gây sự.
Chuyện này cũng khiến tôi hiểu rõ quy trình và thái độ làm việc của sở cảnh sát. Thực ra chúng tôi nên giống như đối phương, từ khi bắt đầu cắn chặt việc chúng nó động thủ, lôi kéo, thúc đẩy mới gây ra đánh nhau. Bọn nó biết rõ quy trình, duy trì thái độ, người mắt sáng nhìn là biết chuyện gì xảy ra. Tôi không nói cả sở cảnh sát không làm đúng chức trách, nhưng mấy chú dân sự giải quyết chuyện này, đặc biệt là chú thốt ra được câu “Chúng nó không động thủ thế sao anh còn đánh người”, tôi thật lòng hy vọng con mấy chú tương lai cũng bị đánh ở trường, thầy cô đừng tham gia làm gì nhé, tôi độc ác vậy đấy L
6- Chuyện này bịa
Cảm ơn quý vị vất vả vậy, tôi cũng hy vọng cuộc đời còn lại quý vị gặp một hai chuyện thế này, để cuộc đời quý vị phong phú lên một tí.
https://www.zhihu.com/question/54558482/answer/401915726


Hãy chia sẻ bài viết Khoảnh khắc nào khiến bạn muốn bỏ nghề giáo?Làm giáo viên được năm rưỡi, hôm nay đi dạy điên hết cả người, học sinh bây giờ có thể hoàn toàn lờ đi sự tồn tại củ, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/741697976694913