Khi không muốn cố gắng nữa, hãy đến bệnh viện mà xem…————————Dịch bởi: Blog Dịch Tiếng Trung Dạo | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải

Cùng xem bài viết Khi không muốn cố gắng nữa, hãy đến bệnh viện mà xem…————————Dịch bởi: Blog Dịch Tiếng Trung Dạo | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

Khi không muốn cố gắng nữa, hãy đến bệnh viện mà xem…
————————
Dịch bởi: Blog Dịch Tiếng Trung Dạo | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost.
Tác giả: Nhụy Hy
————————
Đôi khi tôi cảm thấy thật quá xa vời và vô định để hình dung hai chữ “cuộc đời”, nhìn cuộc đời của người khác thì cảm thấy phát ra thứ ánh sáng rực rỡ, nhìn cuộc đời chính mình thì lại có chút tẻ nhạt vô vị. Tôi luôn muốn moi móc ý nghĩa của hai từ ấy trong đầu, thế nhưng khi vấn để này được đưa ra thì trong đầu tôi chỉ viết được duy nhất một dấu “!”, dù có nghĩ thế nào cũng không nghĩ ra bất cứ từ nào khác để hình dung hoặc khái quát. Trước đây khi học Triết, thầy tôi nói bản chất chủ nghĩa triết học Mác là thực tiễn. Tôi nghĩ có rất nhiều việc cũng phải đi tìm đáp án trong cuộc sống.
Vân Phàm mãi vẫn làm một nhân viên kĩ thuật cho một công ti, sáng làm tối nghỉ, công việc không có gì mới mẻ cũng chẳng có độ khó nào cả. Một công việc an nhàn như vậy khiến cậu ấy cảm thấy rất thoải mái. Lúc đó bạn bè khuyên Vân Phàm nên đổi công ty để trải nghiệm một chút. Thế nhưng suy đi tính lại, cậu ấy lại thấy tiếc công việc tốt như hiện tại. Bạn gái của Vân Phàm thì vẫn luôn chuẩn bị thi vào biên chế, mỗi ngày đều luyện đề thi, ôm sách viết bài luận. Tuy không được may mắn cho lắm nhung cô vẫn luôn luôn chống đỡ với áp lực kiên trì hơn hai năm. Kiểu học hành buồn tẻ nhạt nhẽo này rất ít người có thể kiên trì theo đuổi được. Cuối năm ngoái, bạn gái của cậu ấy cuối cùng cũng thi được vào một đơn vị khá tốt. Không ngờ sau khi cô ấy đỗ biên chế không lâu thì nói chuyện chia tay với Vân Phàm, cô ấy nói với cậu ấy rằng: “ Em nghĩ thái độ sống của chúng ta không giống nhau.”
Lúc đầu tôi cảm thấy bất bình thay cho Vân Phàm, thế nhưng thời gian lâu dần tôi lại có thể hiểu cho sự lựa chọn của cô gái ấy, cô ấy nỗ lực lâu như vậy không phải là để hiện tại có thể vui vẻ mà đưa ra lựa chọn hay sao? Mà Vân Phàm thì cũng lờ mờ nhận ra vấn đề của mình, cậu ấy liền lấy lời thể son sắt để bảo đảm với bạn gái mình, nói sau này mình sẽ cố gắng nhưng mọi thứ đã muộn mất rồi. Cuối cùng Vân Phàm cũng xin nghỉ việc, cậu ấy muốn ép bản thân mình một chút. Nếu như cậu ấy có thể tỉnh ngộ sớm hơn, không trong lúc cần nỗ lực lại lựa chọn an nhàn thì có thể đã không bỏ lỡ người mình yêu. Lời thoại trong phim có nói rằng: “Làm người quan trọng nhất là vui vẻ.” Thế là bạn tin điều đó là thật, yên tâm sống qua ngày qua tháng. Đừng bao giờ nghĩ rằng chúng ta có thể trốn tránh mãi, mỗi một bước đặt xuống đều đang quyết định cuộc sống của chúng ta sẽ như thế nào, yêu người như thế nào.
Tiền là một thứ rất tầm thường nhưng nó thực sự có thể làm thước đo giá trị của rất nhiều thứ trên thế giới này. Trên mạng có người nói rằng, nếu bạn không có tiền, Thượng Hải sẽ chỉ là Thượng Hải, sẽ chỉ có sông Hoàng Phố và các con hẻm; chỉ cần bạn có tiền rồi, Thượng Hải mới là thành phố đầy xa hoa mê hoặc, mới chính là nơi “khắp mười dặm đều là người ngoại quốc” đêm đêm không dứt lời ca tiếng hát.
Năm 99 khi bà nội bị bệnh, cả gia đình chúng tôi đều bị đánh một đòn trở tay không kịp. Bác sĩ vừa thông báo bệnh tình nguy kịch, vừa nói với chúng tôi nếu gia đình khó khăn thì đừng lãng phí tiền bạc làm gì nữa.Bác cả và bố tôi không chấp nhận, thế là hai gia đình vơ vét toàn bộ tài sản nhưng vẫn thiếu 30 vạn (khoảng hơn 1 tỷ VND). Bây giờ 30 vạn này đối với gia đình chúng tôi chẳng là gì cả, nhưng vào năm ấy, nó đã bẻ cong sống lưng của bác cả và bố tôi trong chỉ trong một khoảnh khắc. Hôm ấy, hai người bọn họ ngồi ở một góc tường trong bệnh viện, đầu thuốc lá hút rơi đầy dưới sàn, cuối cùng chỉ có thể quyết định “ không chữa trị nữa”. Tiễn bác cả xong, bố tôi tiếp tục vịn vào tường thất thần nhìn về hướng bác cả đi rất lâu… Lúc ấy tôi không hiểu bố tôi làm gì mà đứng bên ngoài lâu như vậy, cho đến bây giờ tôi mới ngộ ra rằng, trong khoảnh khắc ấy, sâu trong trái tim của bố tôi phải chịu đựng sự dằn vặt và bất lực lớn đến nhường nào.
Cuộc đời vốn không nói đạo lý, bất kì ai cũng không có cách nào đoán được ngày mai nó sẽ đối xử với bạn ra sao. Chúng ta chỉ có thể cố gắng hơn một chút, hi vọng một ngày nào đó chúng ta có thể lựa chọn và đối đầu với nó, có đủ khả năng để giữ được người ta yêu mà không phải khi điều ngoài ý muốn xảy ra giơ tay chịu trói. “Hôm nay có rượu hôm nay say, chuyện ngày mai cứ để ngày mai tính” chỉ được coi là một giai đoạn để điểm xuyết một chút cho cuộc sống này. Cuộc đời là một trục thời gian dài đằng đẵng, điều chúng ta cần phải làm chỉ có thể là dựa vào những sự thay đổi nhỏ bẻ để tích lũy cho tương lai của bản thân.
Cũng có người nói rằng gì mà “gặp sao yên vậy”, gì mà “nhân gian không đáng giá”. Kiểu tư tưởng bình phàm này hoàn toàn không phải là sự tỉnh ngộ sau khi trải qua cuộc sống quay về cõi Niết bàn mà là gặp phải khó khăn thì bước chân lười biếng chùn lại, sợ hãi và ham muốn an nhàn. Điều đáng sợ là có những người thật sự tin những lời làm tê liệt chính bản thân mình ấy. Họ nghĩ rằng có những việc làm hay không nào thì cũng đều giống nhau cả, sau đó sẽ yên lòng mà nói rằng dù sao thì cũng sẽ chẳng có kết quả. Tôi luôn luôn tin rằng dù cho hoàn cảnh có thay đổi đến nước nào đi chăng nữa chỉ cần là người vĩnh viễn không thay đổi ước nguyện như thuở đầu và niềm hi vọng, chỉ cần là người cố gắng hết sức mới có thể có được sự đối đãi tốt đẹp của cuộc đời, mới có thể yêu và được yêu nhiều hơn nữa.
Tôi biết bản thân mình rất bình thường, bình thường đến độ khi đứng chờ đèn đỏ, tôi chỉ có thế chìm nghỉm trong biển người giống như một chú kiến mà chẳng ai thèm ngó ngàng tới và mỗi ngày đều lặp đi lặp lại như vậy. Thế nhưng tôi lại tin rằng bản thân mình không giống với những người khác bởi vì tôi biết rằng trong cuộc sống ngột ngạt này phải chạy rất lâu mới có thể tìm thấy ánh sáng. Tôi nguyện dùng toàn bộ sức lực của bản thân để yêu thương, tôi chọn dùng sức mạnh của bản thân để đứng vững hơn, tôi tin ngày tháng sau này đều đáng để trông mong, tin rằng chỉ cần nỗ nực thêm ở “trạm kế tiếp” nữa thì mọi hi vọng đều sẽ được đền đáp….
Nguồn: https://mp.Phunulamdep.qq.com/s/-mLeuhhOlRldkEmjxnCu-w


Hãy chia sẻ bài viết Khi không muốn cố gắng nữa, hãy đến bệnh viện mà xem…————————Dịch bởi: Blog Dịch Tiếng Trung Dạo | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/691031158428262