KẺ GIẾT NGƯỜI HOÀN HẢO : CÁI CHẾT BÍ ẨN (PHẦN 1)(WARNING: wall of text)(không phải truyện ma đâu mọi người đừng ghét bỏ)Người dịch: Nơi tìm niềm zui của một cu

Cùng xem bài viết KẺ GIẾT NGƯỜI HOÀN HẢO : CÁI CHẾT BÍ ẨN (PHẦN 1)(WARNING: wall of text)(không phải truyện ma đâu mọi người đừng ghét bỏ)Người dịch: Nơi tìm niềm zui của một cu được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

KẺ GIẾT NGƯỜI HOÀN HẢO : CÁI CHẾT BÍ ẨN (PHẦN 1)

(WARNING: wall of text)
(không phải truyện ma đâu mọi người đừng ghét bỏ)
Người dịch: Nơi tìm niềm zui của một cu géi buông thả
Phần 2: https://www.facebook.com/photo?fbid=2609638852628150&set=gm.633085824222796

Nhìn những vũng máu loang lổ trên sàn nhà và một cái xác béo ngậy, hắn ta lúc này không cảm thấy hoảng loạn, ngược lại lại cảm thấy niềm vui được giải thoát. Sau đó hắn ta dành hai đêm để đưa cô ấy từ nhà vệ sinh xuống ống cống.

Nói về vụ án mà tôi điều tra khi tôi làm cảnh sát hình sự rất nhiều năm về trước, đến bây giờ nghĩ lại tôi vẫn sởn cả gai ốc. Bạn sẽ không bao giờ biết được, một người mất lí trí có thể làm ra chuyện tàn nhẫn và kinh khủng như thế nào.
Mọi chuyện bắt đầu từ một phát hiện tình cờ của tôi khi đang ra ngoài làm nhiệm vụ.
Lúc đó, do nhận được một nhiệm vụ khẩn cấp, tôi tạm thời chuyển đến một khách sạn xa hoa ở trung tâm thành phố. Vị trí của khách sạn này rất dễ thấy, lại là khu kinh doanh sầm uất nằm ở trung tâm thành phố. Xung quanh không có những khu chợ đồ ăn nhộn nhịp đông đúc, cũng chẳng có những con hẻm chật chội. Bốn phía đều thông suốt bởi những con đường thẳng và rộng. Đối diện khách sạn tôi ở là một tòa dân cư thấp tầng. Dù rằng tòa nhà đó khá đổ nát, nhưng nó lại nằm ở một chỗ đắt tiền nên có lẽ giá nhà sẽ rất đắt. Những người sống ở đây không thể là những người lao động bình thường.
Nhiệm vụ lần này của tôi là giám sát căn phòng trong tòa nhà đối diện. Nội dung cụ thể của nhiệm vụ không thể tiết lộ ở đây. Điều có thể nói là nhiệm vụ của tôi không có liên quan gì đến sự việc sắp được kể ở đây.
Những ngày tôi sống ở khách sạn, mỗi sáng phục vụ sẽ bấm chuông cửa và thận trọng mang bữa sáng vào phòng cho tôi, hỏi tôi có cần gì không và nở một nụ cười trước khi rời đi.
Nghiêm túc mà nói tôi không thực sự thoải mái trong những ngày này. So với ở đây, tôi càng nhớ hơn những ngày tháng ăn mì ăn liền ở đội cảnh sát hình sự cùng với những lời mắng chửi và phàn nàn. Cũng chẳng còn cách nào khác vì đây là công việc.
Tòa nhà đối diện cuối cùng cũng thành công thu hút sự chú ý từ tôi. Nhưng điều khiến tôi chú ý không phải là căn phòng mà tôi đang theo dõi, mà là phòng số 2038 ở tòa nhà đối diện.
Gia đình ỏ phòng 2038 rõ ràng không phải là một gia đình làm công ăn lương bình thường. Bởi vì không phải ai cũng có thể mua được xe Porsche trong năm nay.
Buổi sáng khi tôi bước ra khỏi cổng khách sạn, tôi bắt gặp một chiếc xe thể thao hoàn toàn mới đi ngang qua. Lúc đó, tiếng động cơ xe làm cho tôi bị dọa một trận. Tôi quay đầu lại thì nhìn thấy một chiếc áo khoác đỏ sẫm quen thuộc.
Không sai, chính là người đàn ông ở căn phòng 2038. Đối với tôi, khuôn mặt ưu việt đó rất ấn tượng. Là một cảnh sát hình sự lâu năm, tôi đã sớm hình thành thói quen quan sát người khác. Sau một thời gian dài, điều này làm tôi có một loại cảm giác vô cùng hứng thú mà không thể nào giải thích được. Mỗi người lướt qua mắt tôi đều là một câu đố, và nó xứng đáng để tỉ mỉ xem xét.
Một điều kì lạ rằng, tôi chưa bao giờ nhìn thấy nữ chủ nhân của căn phòng 2038. Tôi khá chắc chắn rằng đây là một căn phòng có hai người ở. Mỗi buổi sáng, khi tôi ngồi bên cái cửa sổ sát đất của khách sạn để uống trà, đều có thể nhìn thấy một dáng người thon thả bận rộn ở trong bếp.
Trong vài ngày đầu quan sát, tôi có chút xấu hổ, cảm giác như mình là một kẻ nhìn trộm biến thái. Tôi tình cờ phát hiện ra lớp kính bên ngoài của khách sạn tôi đang ở được làm bằng vật liệu phản chiếu. Cảm giác xấu hổ trong tôi lập tức không còn nữa. Có những lúc tôi cảm thấy rằng nhìn trộm ở một nơi không ai nhìn thấy dường như là bản chất trời sinh của con người. Khó ai có thể cưỡng lại được, kể cả là một cảnh sát hình sự như tôi.
Mọi thứ trở nên kì lạ
Từ khách sạn, phòng 2038 được nhìn thấy rõ ràng, nhưng tôi quan sát được rằng cặp vợ chồng này không bao giờ ăn cùng nhau. Trực giác nói với tôi rằng điều này không bình thường. Mỗi khi thức ăn được bày ra, người phị nữ nấu ăn đều biến mất. Chỉ có người chồng lười biếng từ phòng ngủ bước ra và bắt đầu ăn. Thỉnh thoảng quay đầu lại nói gì đó, hình như là gọi người vợ ra ăn cơm.
Nhưng người vợ này lại không hề xuất hiện.
Tôi đã ở đây được 10 ngày rồi nhưng chưa hề nhìn thấy cặp vợ chồng này ăn cơm với nhau trên cùng một chiếc bàn. Chính xác mà nói, tôi chưa bao giờ nhìn thấy người phụ nữ đó ngồi trên bàn ăn cơm. Mỗi lần nấu cơm xong, cô ta liền biến mất.
Chắc chắn là có vấn đề, tôi có một dự cảm không tốt. Cặp vợ chồng thần bí ở phòng 2038 như một bí ẩn dần dần lấp đầy tâm trí tôi, thôi thúc tôi lập tức vào cuộc điều tra. Nhưng tôi vẫn còn nhiệm vụ vào thời điểm đó, tôi chắc chắn không thể bỏ dở nhiệm vụ của mình khi chưa được cấp trên đồng ý.
Tôi đang theo dõi căn phòng đối diện thì nhận được điện thoại báo nhiệm vụ của tôi bị hủy. Tên mập họ Từ là đồng nghiệp tôi hét lên thất vọng: “ Thằng cha xảo quyệt đó chạy mất rồi”. Bọn tội phạm bây giờ, luôn cảnh giác như những con sói hoang ở trên thảo nguyên. Gió thổi có lay là chúng sẽ nhanh chóng tẩu thoát. Những trường hợp này tôi đã quá quen rồi. Cho nên khi nhận được thông báo rút lui, tôi cũng chẳng có gì ngạc nhiên.
Chỉ là không thể tiếp tục quan sát phòng 2038 nữa, tôi thực ra có chút không yên tâm. Khi sắp xếp hành lí, tôi vẫn không ngừng nhìn chằm chằm vào căn phòng đối diện.
Không có ai bên trong.
Trở lại đơn vị được vài ngày, tôi vẫn bị chìm đắm trong cảm giác quái dị đó. Tôi thậm chí muốn vi phạm kỷ luật để quay lại đó xem. Sự nhảy cảm chuyên nghiệp của một người cảnh sát hình sự mách bảo tôi rằng chuyện này không ổn.
Nhưng tôi biết rõ ràng, điều này là không thể. Là một cảnh sát hình sự, sau khi rút quân, điều cấm kỵ nhất chính là quay lại nơi mình đã từng mai phục.
Nhưng không ngờ rằng, sự việc lại xảy ra vào lúc này.
Người phụ nữ đó thực sự biến mất.
Người đến sở cảnh sát trình báo là người đàn ông ở phòng 2038 tên là Lý Đương. Bởi vì phát hiện ra vợ mình là Dương Phương đã bị mất tích, hắn ta đã vội vàng đến đây báo cáo. Nhưng khi nhìn thấy hắn ta, tôi không có bất cứ một biểu hiện khác thường nào. Căn cứ vào báo cáo, đây chỉ là một vụ mất tích bình thường, không thuộc vào nhiệm vụ của đội cảnh sát hình sự, càng không cần tôi phải nhúng tay vào. Khi tôi đi ngang qua phòng lấy lời khai, tôi nghe thấy bên trong truyền ra tiếng hỏi khẩu cung:
“Gần đây có cãi nhau với vợ không?” Đây là giọng của đồng nghiệp Tiểu Từ.
“Đương nhiên là không, tình cảm vợ chồng chúng tôi rất tốt. Hơn nữa công việc đều rất bận rộn, thời gian đâu mà cãi nhau.” Lý Đương bất mãn với câu hỏi của Tiểu Từ.
“Anh có nhận được điện thoại tống tiền không?” Tiểu Từ tiếp tục hỏi
“Không.” Lý Đương bác bỏ.
Cuối cùng, căn cứ vào quy luật chung của những trường hợp như vậy, đồ dùng của Dương Phương đều bị mang đi mất. Cánh cửa phòng khách và phòng ngủ vẫn còn nguyên vẹn. Khả năng cao là Dương Phương bỏ nhà ra đi.
Không ngờ tới, sau nhiều lần trắc trở, vụ án này cư nhiên lại được chuyển cho đội cảnh sát hình sự chúng tôi. Nếu đã được bàn giao cho chúng tôi, khả năng cao là Dương Phương đã gặp rủi ro.
Sau khi biết việc sở cảnh sát chuyển vụ án này, tôi đã hít một hơi thật sâu.
Trường hợp này quá kì lạ.
Theo cảnh sát bàn giao, họ đã thu thập tất cả các video trước khi Dương Phương đi ra ngoài và không phát hiện thấy có gì bất thường. Ngày hôm đó, cô ấy trông vẫn bình thường, ăn mặc đẹp và rực rỡ. Cô ấy đội một chiếc mũ lụa rộng vành, mặc một chiếc quần ống rộng nhẹ nhàng bước ra khỏi cửa.
Nhưng có một điều đáng nghi là, trong tay cô ấy kéo một chiếc va li tầm trung, giống như là sẽ đi xa.
Điều kì lạ ở đây chính là, người phụ nữ này trông giống sắp đi xa, nhưng lại đi thẳng vào một nhà hàng và không bao giờ trở ra nữa.
Cảnh sát đã huy động tất cả các camera trong nhà hàng. Tất cả manh mối dừng lại khi Dương Phương bước vào hành lang ở bếp sau. Không biết là trùng hợp hay cố ý mà hành hang đó lại không có camera.
Tình huống này rất hiếm gặp. Tất cả chúng tôi đều bị cuốn vào một nhầm lẫn to lớn.
Nhà hàng chỉ có một lối vào chính, người đến người đi tấp nập. Chúng tôi hỏi rất nhiều những vị khách ở đây, nhưng chẳng có ai để ý đến người phụ nữ này cả.
Nói cách khác, kể từ khi bước vào nhà hàng nay, Dương Phương chưa hề đi ra.
“Đây rốt cuộc là chuyện gì, tôi quang minh chính đại mở nhà hàng kinh doanh. Tôi có thể thề rằng chúng tôi ở đây không giấu người.” Chủ nhà hàng này, lão Chu là một người đàn ông trung niên hơi mập. Ông ta rất tức giận và liên tục nhất mạnh rằng nhà hàng này không hề giấu người.
Chúng tôi đương nhiên đã tiến hành một cuộc tìm kiếm, hơn nữa đối tượng tìm không chỉ là Dương Phương. Là những người chuyên nghiệp, chúng tôi đã gặp hết những điều xấu xa và bẩn thỉu trên thế giới này. Chúng tôi đã sẵn sàng cho việc tìm thấy một xác chết trong đống dụng cụ nhà bếp sáng loáng kia.
Kết quả là không tìm được gì. Dù là vật dụng hay mùi vị, nhà hàng này đều bình thường đến không thể bình thường hơn, không có giấu vết của người sống hay ẩn giấu những thứ khác.
Điều này quá kì lạ. Một người sống sờ sờ, sao có thể biến mất không chút dấu vết nào?
Nhưng cũng may, tôi dường như vẫn có chút thu hoạch khác. Mặc dù không tìm được người bị mất tích, nhưng tôi vẫn thấy dấu vết gì đó qua sự hoảng loạn lóe lên trong đôi mắt người phục vụ bếp.
Chàng trai trẻ này khoảng 20 tuổi, tên là Tiểu Từ (khác Tiểu Từ cảnh sát nha các bạn). Anh ta trông có sự liều lĩnh và tùy tiện của lứa tuổi này.
“Câu có nhìn thấy thứ gì không?” – Tôi dò hỏi.
“Không có”. Anh ta liếc tôi một cái rồi lập tức cúi đầu xuống, có vẻ hơi khẩn trương.
“Cậu hãy suy nghĩ cho kĩ. Nếu bất kì điều gì cậu che giấu bị tra ra, cuộc đời này của cậu coi như xong.” Tôi cứ nhìn chằm chằm vào anh ta, từng bước dồn ép.
“ Tôi…tôi không làm gì cả.” Anh ta bắt đầu run rẩy, môi cũng lắp bắp.
“Không ngại nói với cậu, người phụ nữ biến mất khỏi nhà hàng này của các cậu, rất có thể đã bị giết! Khi cô ấy đến đây có mang theo một chiếc vali, nhưng bây giờ chiếc vali cũng đã biến mất, rất có thể kẻ lấy chiếc vali đi là kẻ giết người.”Tôi tiếp tục truy hỏi.
“Không phải…không phải tôi làm! Tôi chỉ lấy đi chiếc vali thôi” Khuôn mặt Tiểu Từ méo mó vì sợ hãi: “Tôi không biết người phụ nữ đó đã đi đâu…hơn nữa, tôi cũng không dám giữ chiếc vali đó nữa…”
Điều này khơi gợi sự tò mò của tôi, tôi lại hỏi: “Tại sao? Anh thực sự chỉ muốn lấy chiếc vali của cô ấy thôi sao?”
“Chiếc vali đó có chút kỳ quái.” Tiểu Từ hình như đã thực sự sợ rồi. “Tôi xem nó có chút đáng sợ, sau đó liền vứt đi rồi. Lúc đó tôi tưởng rằng bên trong có tiền, kết quả là chẳng có gì cả.”
“Kỳ quái?” Tôi lập tức hỏi. “Cậu nói rõ đi.”
“Trong chiếc vali toàn là quần áo, không có bất cứ đồ gì có giá trị cả. Tôi không hiểu rõ lắm về quần áo của phụ nữ, nhưng đống quần áo đó có vẻ là đồ cũ đã mặc qua rồi. Đáng sợ hơn là trong vali có rất nhiều mặt nạ trắng, đen, hoa, trông rất dọa người.” Tiểu Từ nuốt nước bọt. Tôi thực sự không biết người phụ nữ này muốn làm gì. Dù sao chiếc vali này chẳng có đồ gì quý giá nên tôi đã vứt nó vào chiếc thùng rác ở gần đó rồi.”
Một người phụ nữ mang theo một vali đầy mặt nạ quả thật rất kì lạ. Mặc dù tôi đã gặp qua rất nhiều nghề, nhưng rất khó để đoán ra mục đích của những chiếc mặt nạ này.
Những chiếc mặt nạ kì lạ này, rốt cuộc là để làm gì?
Chúng tôi tìm được chiếc vali, một vài chiếc mặt nạ đã bị vỡ nát. Tiểu Từ nói với chúng tôi, lúc cậu ta nhìn thấy mấy chiếc mặt nạ này, chúng đều còn nguyên vẹn. Rất có thể chiếc vali này đã bị người ta lục lọi ngoài bãi rác rồi. Hơn nữa, một chiếc vali tinh xảo như thế này, rất khó để người khác không chú ý đến.
Tiểu Từ rất kích động, liên tục nhấn mạnh rằng anh ta không giết người. Sau khi tra xét hành tung của anh ta, tôi phải kết luận rằng những điều anh ta nói là thật. Camera cho thấy anh ta lén la lén lút lấy chiếc va li bị bỏ lại trên bàn, điều đó xảy ra đã là buổi sáng ngày thứ 2 sau khi Dương Phương mất tích. Sau khi tra rõ vấn đề, lão Chu đã lập tức đuổi việc Tiểu Từ.
Sau khi loại trừ Tiểu Từ tay chân không sạch sẽ ra, người bị hiềm nghi không ai khác là chồng của Dương Phương, Lý Đương.
Đúng vậy, trong những vụ án như thế này, người bị hiềm nghi không ai khác chính là vợ/chồng của nạn nhân. Dù có biểu hiện đau lòng như thế nào, người đầu tiên cảnh sát nghi ngờ vẫn là bạn đời của họ. Thống kê các vụ án giết người trên thế giới cho thấy tỷ lệ vợ chồng giết nhau trong các vụ án giết người là rất cao.
Lần này cũng không ngoại lệ. Ngoài những nghi ngờ hợp lí ra, cảnh sát còn mở một cuộc điều tra chi tiết về hành tung của Lý Đương, đặc biệt là hành tung của anh ta trong khoảng thời gian Dương Phương mất tích.
Thật đáng tiếc, chứng cứ ngoại phạm của Lý Đương gần như không hề hoàn hảo. Camera các hành lang và thang máy cho thấy hắn ta đã trở về nhà vào chiều hôm ấy và vội vã rời khỏi nhà vào sáng hôm sau. Theo những gì anh ta khai, anh ta không hề ra khỏi nhà sau khi trở về vào ngày hôm đó. Dương Phương nói với anh ta rằng đã lâu không gặp bạn cũ, muốn đến nhà hàng tụ tập. Vì đó là họp lớp của mấy bạn nữ thời đại học nên chồng đi cùng không tiện lắm. Vì vậy Lý Đương đã xem phim và chơi điện thoại tối hôm đó rồi ngủ thiếp đi. Sáng hôm sau khi anh ta thức dậy, anh ta phát hiện ra có điều bất thường vì vợ anh đêm qua không về nhà.
Lý Đương lập tức gọi cho Dương Phương nhưng cô ấy không bắt máy. Phản ứng đầu tiên của Lý Dương là cuộc tụ tập này không hề bình thường. Mặc dù mối quan hệ giữa hai người rất hòa hợp nhưng anh ta vẫn nghi ngờ việc đi qua đêm của vợ có liên quan đến bữa tiệc “mấy bạn nữ thời đại học” mà vợ mình nói.
Mang theo sự nghi ngờ khó diễn tả, Lý Đương nhanh chóng chạy đến nhà hàng mà Dương Phương nhắc đến để thăm hỏi tin tức. Chủ nhà hàng, lão Chu khá bất mãn với điều này. Ai mà chú ý được đêm hôm trước có khách hàng nào toàn là nữ không. Ông ta cố nhớ lại, hình như đúng là có bàn toàn phụ nữ, nhưng hình như không chỉ một bàn.
Lý Đương vô cùng kích động, khăng khăng yêu cầu xem video giám sát nhà hàng tối hôm đó. Yêu cầu vô lí này khiến cho lão Chu rất tức giận, nói rằng không thể cho anh ta xem nếu không có lệnh của cảnh sát. Hai bên đều rơi vào bế tắc. Trong lúc tuyệt vọng, Lý Đương đã gọi điện báo cảnh sát.
Sự tình đến bước này, mọi thứ dường như lún sâu không có lối thoát. Một sinh mệnh đang sống sót tự nhiên biến mất vô căn cứ. Sự sống và cái chết mơ hồ.
Người phụ nữ này, rối cuộc đã đi đâu?

Nghề nghiệp khó nói: livestream ăn uống.

Bất kể cô ấy có đi đâu đi chăng nữa, cô ấy cũng sẽ gọi điện thoại. Cho nên điều đầu tiên tôi nghĩ tới sau khi tiếp quản vụ án này là kiểm tra lịch sử cuộc gọi của Dương Phương tối hôm đó.
Bất kì ai khi sống đều sẽ để lại dấu vết trên thế giới này. Ở trong thế giới mà điện thoại xuất hiện ở mọi nơi như thế này, kiểm tra điện thoại là cách nhanh nhất để tìm ra quỹ đạo cuộc sống của một người nào đó.
Lịch sử cuộc gọi của Dương Phương không quá phức tạp. Chỉ có một loạt cuộc gọi không xác định trong vòng 1 tháng. Chỉ khi gọi lại cho từng người một, tôi mới biết rằng đây hầu hết là các cuộc điện thoại chuyển phát nhanh. Có điều, rất khó khăn để những người giao hàng ngày ngày bôn ba trên đường nhớ đến chi tiết của người phụ nữ này.
Tôi đã kiểm tra lịch sử mua sắm online của cô ấy dựa vào số di động này nhưng không có gì bất ngờ cả. Toàn mấy đồ dùng của phụ nữ. Từ danh sách cho thấy không có đồ gì khác lạ.
Khi tôi đang sững sờ trước danh sách dài các vật dụng mua sắm thì bố mẹ của Dương Phương đã đến.
Theo như lời kể của hai vị này, Dương Phương đã rất lâu không liên lạc với gia đình rồi. Tuy nhiên lúc bình thường Dương Phương cũng ít khi qua lại với bố mẹ. Sau khi nghe tin con gái mất tích, hai người này mới lần đầu tiên ngồi máy bay đến thành phố xa lạ này.
Manh mối này cũng không giúp ích được gì. Thông tin bố mẹ Dương Phương cung cấp đều không có nhiều hữu dụng. Thông qua lời cằn nhằn của hai người này, chỉ có thể ghép lại thành một số chi tiết về cuộc sống của Dương Phương. Ví dụ như cô ấy còn có một người em trai. Cuộc đời cô ấy khá suôn sẻ. Sau khi tốt nghiệp đại học, Dương Phương được giới thiệu người chồng hiện tại qua một người bạn, sau đó yêu nhau và kết hôn. Mọi thứ đều đơn giản như vậy. May mắn thay, quan hệ giữa hai vợ chồng rất tốt làm cho bố mẹ cũng hài lòng.
Ngoại trừ một điều.
Khi tôi hỏi về nghề nghiệp của Lý Đương, khuôn mặt của hai vợ chồng già trở nên khó chịu. Điều này đã khơi gợi sự quan tâm của tôi. Sau khi khéo léo dẫn dắt, tôi phát hiện ra hai người này thực sự rất cứng nhắc về công việc của Lý Đương.
Tôi thực sự không ngờ tới, Lý Đương như vậy mà lại là một người làm livestream. Đây là một nghề nghiệp mới nổi lên gần đây. Một cái điện thoại có kết nối mạng là đủ để bước đầu trở thành một người livestream rồi. Nghề này chính là thể hiện cuộc sống của bạn ở trước camera. Nó đang lan truyền nhanh như virut trên Internet trong thời buổi kinh tế phát trển một cách bùng nổ hiện nay. Lý Đương sử dụng rất nhiều cách khác nhau để thu hút sự chú ý của mọi người. Người xem nhiệt tình đằng sau những màn hình điện thoại đã trở thành những khách hàng tiềm năng. Điều này không chỉ kích thích những người phát trực tiếp mà nó còn thỏa mãn đam mê của những người thích nhìn trộm cuộc sống của người khác. Chỉ là loại nhìn trộm này được báo giá công khai, trần trụi trên những cán cân tiền bạc.
Để có tiền, những người phát trực tiếp sẽ làm hầu hết mọi yêu cầu. Họ vắt óc để nghĩ ra những hành động khó mà tin được này để thỏa mãn ham muốn đói khát của những con người ngồi trước màn hình.
Tôi hoàn toàn không nghĩ được rằng Lý Đương vậy mà lại là một người làm nghề livestream. Nhưng xem ra anh ta có lẽ là một người nổi tiếng trên mạng. Nếu không, làm thế nào anh ta có thể lái một chiếc xe đắt tiền và sống trong một căn nhà ở trung tâm thành phố.
Mẹ của Dương Phương lấy làm tiếc rằng con rể bà cũng là một người có tài năng và sự nghiệp thành công. Tuy nhiên là một trí thức, người già như bà khó mà chấp nhận phương thức sinh tồn này. Giờ tôi mới biết, Lý Đương kiếm sống bằng cách đóng nhiều vai diễn khác nhau trước ống kính: ăn mày, người có tiền, nhân tài kinh doanh, kẻ điên trên đường, phú nhị đại, nghèo 3 đời, tiếp thị, người nông dân trung thực. Không có nhân vật nào là anh ta không thể bắt trước. Chính những tài năng và màn biểu diên tuyệt vời đã mang đến cho anh ta một gia tài kếch xù.
Người mẹ cũng đã cung cấp thêm một thông tin. Dương Phương vốn dĩ cũng có nghề nghiệp đường hoàng, nhưng sau một thời gian dài đã từ chức để cùng làm livestream với Lý Đương. “Vậy Dương Phương phát trực tiếp cái gì?” Tôi nhanh chóng phát hiện ra điều này có thể cung cấp cho chúng tôi một ít manh mối.
Từ miệng của hai người kia tôi mới biết, thì ra Dương Phương chính là một người livestream ăn uống.
Livestream ăn uống là gì? Đó là một loại phát trực tiếp thu hút người xem bằng cách ăn trước camera.
Thế giới này đầy những điều kì lạ, đừng ngạc nhiên vì bất kì điều gì cũng có thể xảy ra. Livestream ăn uống thực ra không phải là không có cơ sở. Ví dụ như hiện nay đang thịnh hành việc giảm béo. Có những người rất ám ảnh về cân nặng của mình. Họ bày tỏ cảm xúc của mình bằng cách xem người khác vui vẻ, để thỏa mãn tâm hồn ăn uống của mình. Tất nhiên một số người do quá đói nên khi xem người khác ăn uống càng thỏa mãn hơn.
Thảo nào cô ấy không bao giờ ăn cơm ở bàn ăn. Bởi vì ngày nào cũng ngồi ăn trước camera, cảm giác thèm ăn đã sớm không còn nữa. Nhưng điều này vẫn không giải thích được sự mất tích của Dương Phương và tác dụng của những chiếc mặt nạ cô ấy mang theo.
Trong lúc đầu óc rối bời, tôi quyết định đến xem xét nhà của Dương Phương. Sau khi cẩn thận tìm kiếm các dấu vết liên quan đến cô ấy trong gia đình này, tôi thấy rằng cô ấy dường như đã quyết định rời đi và tự dọn dẹp đồ đạc của mình. Cả ba căn phòng dường như không hề có hơi thở của Dương Phương, dường như cô ấy chưa từng sống ở đây.
Tôi cảm thấy có chút kì lạ, bất chợt nhớ đến chiếc vali của Dương Phương. Rõ ráng, đồ đạc của một người phụ nữ bình thường không thể đóng gói hết vào một chiếc vali nhỏ như vậy được. Hơn nữa, không có nhiều quần áo ở trong chiếc vali, điều này có nghĩa là những chiếc mặt nạ thực sự rất quan trọng với Dương Phương, thứ mà cô bắt buộc phải mang đi khi cô ấy rời khỏi nhà.
Tôi dứt khoát ném khó khăn này cho Lý Đương đang ngồi đau buồn trước mặt tôi. Câu trả lời của Lý Đương rất trực tiếp. Hắn ta biểu hiện rất rõ ràng, Dương Phương có một studio để làm việc, phần lớn thời gian của cô đều ở studio. Tối hôm đó Dương Phương không về nhà, ban đầu anh ta nghĩ rằng cô ấy đã đến studio.
Phòng thu của Dương Phương không lớn lắm, là một căn phòng đơn giản, bên trong đầy ắp dồ dùng. Cũng may đây là một người phụ nữ gọn gàng ngăn nắp nên mặc dù có nhiều đồ đạc nhưng mọi thứ vẫn được sắp xếp gọn gàng. Nhưng kì lạ ở chỗ, trong căn phòng này hoàn toàn không có đồ ăn hoặc những dụng cụ để nấu ăn. Có vẻ như Dương Phương không nấu những thứ cô ấy ăn.
Ngoài quần áo và mỹ phẩm, trong phòng còn có một chiếc tủ đựng tài liệu rất gọn gàng. Từ tên của các tài liệu này, có thể thấy được một số thông tin liên quan đến chế độ ăn uống, chẳng hạn như lượng calo nhiều hay ít, những điều cấm kị trong khi ăn uống, những thứ ảnh hưởng đến vấn đề cân nặng hay vấn đề tâm lí, v.v. Có vẻ như Dương Phương livestream không phải là chơi bời, cô ấy thực sự coi đây là công việc nghiêm túc.
Tôi để ý thấy rằng, các tài liệu được dán nhãn bằng các màu sắc khác nhau thành một chồng dày xếp trong tủ sách trông rất bắt mắt. Cô ấy có vẻ là một người kĩ lưỡng tỉ mỉ.
Tôi đã tra qua các video ghi hình của cô ấy, các fan cũng không nhiều. Tôi cũng liên lạc với một số fan của cô ấy. Theo các fan, cô ấy livestream khá thường xuyên và cũng không ăn mấy thứ linh tinh. Dù chỉ là mấy món ăn gia đình nhưng cô ấy vẫn ăn rất tinh tế, làm cho người ăn thèm thuồng.
Đáng mong đợi hơn, từ các fan của Dương Phương, tôi đã giải mã được bí ẩn của những chiếc mặt nạ.
Hóa ra Dương Phương đeo mặt nạ khi cô ấy livestream ăn uống. Ngoài đôi môi đỏ gợi cảm, những chiếc mặt nạ trở thành một phần không thể thiếu trong các video trực tiếp của cô ấy. Người hâm mộ rất quan tâm và luôn thảo luận về những chiếc mặt nạ của cô ấy, đầy kì vọng về người phụ nữ bí ẩn đằng sau chiếc mặt nạ này.
“Những chiếc mặt nạ này làm cho chúng tôi mong muốn được nhìn thấy ngoại hình của cô ấy và làm tăng cảm giác thèm ăn khi xem.” Đây là những gì người hâm mộ vô tình nói với tôi.
Màu sắc của thức ăn, trí tưởng tượng và ham muốn luôn đan xen. Tôi đã bị kích động bởi những suy nghĩ của mình và tôi dường như đã nhớ ra điều gì đó. Tôi lập tức điều tra nhà hàng của lão Chu và bất động sản của ông ấy, kiểm tra lại những món ăn gần đây của nhà hàng, lấy hồ sơ và các video theo dõi, ghi lại các tài sản của nhà hàng trong tương lai gần. Mang lại đồn cảnh sát và kiểm tra từng thứ một.
Video ghi lại cho thấy nhà hàng không có gì bất thường. Việc mua các dụng cụ nấu ăn rất phức tạp nhưng chúng đều hợp lí. Tiếp tục không có manh mối. Chỉ là phát hiện thêm một điểm, lão Chu nói rằng ông ấy đã biết Dương Phương từ trước rồi. Cô ấy gọi đồ ăn từ nhà hàng rất thường xuyên và cũng từ rất lâu rồi.
“Tại sao anh không nói sớm?” Giọng tôi nghe có vẻ nghiêm trọng giống như đang chất vấn.
Lão Chu lộ vẻ oan ức: “Tôi đúng ra chưa gặp qua người phụ nữ này. Nếu hôm nay anh không cung cấp số điện thoại và địa chỉ nhà cô ấy, tôi cũng chẳng biết rằng cô ấy là khách quen của cửa hàng tôi.”
Đúng thế, Dương Phương là khách quen của nhà hàng này, nhưng cô ấy trước giờ chưa từng đến đây.
Tôi thực sự không biết nói gì. Thực sự thì dịch vụ giao đồ ăn hiện nay rất phát triển cho nên việc này là hoàn toàn bình thường. Sau khi so sánh chi tiết thực đơn với những món Dương Phương ăn trong buổi livestream, tôi khẳng định rằng nhà hàng này là nguồn cung cấp đồ ăn cho buổi livestream của cô ấy.
Một ý nghĩ khủng khiếp nhảy ra trong đầu tôi, tôi thực sự rất kinh ngạc.
“Nghĩ nhiều rồi, điều này thật sự là không thể”. Tôi cố gượng cười và vỗ nhẹ vào đầu, tập trung xem video livestream.
Sau đó tôi nhận ra khoảnh khắc đó thoảng qua tôi, tôi thực sự đã chạm vào lớp màng của sự thật.
Khi tôi đọc những tài liệu Dương Phương để lại, cuối cùng cũng tìm được sự bất thường trong đống hồ sơ dày cộp này. Mặc dù chúng được ghi chép rất ngắn gọn, xem ra là những phản hồi về buổi phát sóng trực tiếp hôm đó như số lượng fan là bao nhiêu, nội dung của buổi livestream cũng như mức độ phổ biến của chúng.
Khi tôi đọc qua, cảm thấy mỗi ngành nghề đều không đơn giản. Mọi người thường chú ý đến những thứ lợi ích to lớn do lượng truy cập mang lại và bỏ qua các bước chuẩn bị chi tiết trước và sau livestream.
Những điều kì lạ lại xảy ra. Tôi nhận thấy hồ sơ ghi chép của Dương Phương đã dừng lại ở 17 ngày trước nhưng tôi vẫn nhớ rằng fan của cô ấy nói cô ấy vẫn livestream cho đến ngày trước khi cô ấy mất tích.
Điều này có chút bất thường. Từ danh sách các bản thu lại, Dương Phương vẫn ghi lại các buổi phát sóng mà không hề gián đoạn. Có thể thấy cô ấy vẫn nghiêm túc và chăm chỉ ở thời điểm ấy.
Sự thiếu sót này khiến cho hồ sơ của cô ấy có chút kì lạ. Tôi thấy rằng mình sắp tìm được điểm mấu chốt. Vì thế tôi đã nhanh chóng triệu tập một số fan để điều tra thêm.
Một số fan tỏ ra rất phấn khích. Rốt cuộc họ đều chỉ là những người xem cùng một livestream nên họ chưa bao giờ gặp nhau. Tôi đi sau vào vấn đề một cách tầm phào nhưng cũng thu thập được một số thông tin.
Ví dụ như, gần như cùng lúc với bản thu lại bị gián đoạn, Dương Phương có một số biến đổi nhỏ khi livestream. Theo lời người hâm mộ thì là “ trở nên nóng nảy hơn rất nhiều, lúc ăn cũng rất qua loa.” Đây là hành động làm mất rất nhiều fan. Rõ ràng là Dương Phương cũng biết điều này bởi vì dạo gần đây số lượng quà tặng cũng giảm và khán giả trở nên bất mãn hơn. Tuy nhiên tình tạng này được cải thiện và Dương Phương đã dần trở lại bình thường. Chuyện này không đủ lớn để ảnh hưởng đến Dương Phương.
Vậy chuyện gì đã xảy ra với cô ấy?
——————————————-
Người dịch: Nơi tìm niềm zui của một cu géi buông thả
(blog dịch linh tinh của mình mong mọi người ủng hộ)
——————————————–
Nguồn: https://www.52pojie.cn/thread-1093860-1-1.html
Group: Phunulamdep Việt Nam “( ͡° ͜ʖ ͡°)”
Fanpage: Phunulamdep Việt Nam
(Bài dịch phi lợi nhuận vui lòng không reup)


Hãy chia sẻ bài viết KẺ GIẾT NGƯỜI HOÀN HẢO : CÁI CHẾT BÍ ẨN (PHẦN 1)(WARNING: wall of text)(không phải truyện ma đâu mọi người đừng ghét bỏ)Người dịch: Nơi tìm niềm zui của một cu , khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/632549890943056