Giờ tôi cũng chẳng đi làm nữa, chỉ nằm ì ở nhà. Ngày nào Y cũng gọi cho tôi, thỉnh thoảng ảnh cũng mang cơm sang nhà tôi. Hồi trước ở chung, hầu hết các bữa cơm

Cùng xem bài viết Giờ tôi cũng chẳng đi làm nữa, chỉ nằm ì ở nhà. Ngày nào Y cũng gọi cho tôi, thỉnh thoảng ảnh cũng mang cơm sang nhà tôi. Hồi trước ở chung, hầu hết các bữa cơm được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

Giờ tôi cũng chẳng đi làm nữa, chỉ nằm ì ở nhà. Ngày nào Y cũng gọi cho tôi, thỉnh thoảng ảnh cũng mang cơm sang nhà tôi. Hồi trước ở chung, hầu hết các bữa cơm đều do ảnh nấu, bởi vì tôi không biết nấu ăn, giờ ảnh sợ tôi ăn mì suốt ngày. Vậy nên mới nấu sẵn cơm rồi mang sang cho tôi, tôi nhìn ảnh như vậy càng thấy buồn thêm. Rõ ràng bọn tôi có thể hạnh phúc bên nhau. Cuộc sống cứ thế thôi. Sao sự xuất hiện của L lại khiến mọi thứ thay đổi nhiều đến vậy. Tôi nhìn hộp cơm ảnh mang sang, nghe lời ảnh nói, là tôi lại nhớ đến giọng điệu đầy cưng chiều, dịu dàng của ảnh khi nói chuyện với L. Tôi không muốn ăn cơm ảnh làm, không phải là không muốn gặp ảnh, chỉ là cứ gặp ảnh là tôi lại nhớ đến L, thế rồi tôi bắt đầu giày xéo chính mình.

Tôi nhớ hồi trước tôi từng giặt đồ hộ ảnh, tôi tìm thấy một tờ hoá đơn mua hàng bên Watsons. Ảnh mua miếng dán nóng. Là cái loại dán lên bụng mỗi lúc đến tháng sẽ làm ấm bụng ấy. Nhưng ảnh chưa từng mang cho tôi một miếng dán nóng nào cả. Giờ tôi biết rồi, ảnh mua cho L. Rõ là thế.

Tiền, miếng dán nóng, tin nhắn, cùng với sự quan tâm vô bờ bến.
Tôi lại bắt đầu nối tiếp chuyện bây giờ và chuyện hồi ấy.

Tôi cũng không biết sự theo đuổi đằng đẵng mấy năm ròng, liều mạng không chịu bỏ cuộc ấy của L rốt cuộc là vì điều gì. Là vì không cam lòng hay bởi do không có được nên hoài khắc khoải.
Tôi không biết, giữa ảnh và L là tình yêu chân thực hay chỉ là sự mập mờ.
Tôi biết có đôi khi mấy chuyện tôi nghĩ đến vô cùng mất não, nhưng giờ tôi không biết mình nên làm gì, rối quá. L cứ như một quả bom vậy, nổ ngay bên tai, khiến tôi đờ đẫn.

Nãy tôi nói chuyện với S, bạn học Đại học của tôi. S bảo cổ sớm biết sẽ vậy mà. Ngày xưa cổ bảo với tôi, loại con gái như L không đơn giản đâu. Theo đuổi từ năm nhất đến năm cuối. Nếu cổ không tốt tí gì thì đã chẳng sao, nhưng L có sức hút lắm, ngay cả mấy người bạn cùng phòng của Y cuối cùng cũng có ấn tượng tốt với L đấy thôi, lúc gặp mặt còn chào hỏi, nói giỡn với nhau.
Hồi ấy, có lần tôi với L ra nhà ăn, ăn trưa đông người nên phải giữ chỗ trước, tôi với S để túi xách lên ghế rồi đi mua cơm, lúc về thấy L ngồi trên chỗ tôi, túi xách thì đặt trên bàn.
Tính S khá nóng, S nói, bạn gì ơi, bạn không thấy mình giữ chỗ rồi à. Tôi kéo S, bảo đây là L á. Tôi không ngờ S lại hùng hổ như thế.

Trưa nay Y tới, mang cơm cho tôi. Tôi không ăn. Tôi nói bọn mình nói chuyện đi.
Tôi hỏi thẳng, anh yêu L không.
Ảnh không trả lời.
Tôi hỏi, anh không đáp là ngầm thừa nhận à.
Anh cũng không nói gì cả.

Lúc đó trái tim tôi như rơi xuống đáy vực.
Ảnh ngầm thừa nhận rồi.

Tôi lại hỏi ảnh từ bao giờ.
Ảnh nói lâu lắm rồi.
Tôi hỏi lâu lắm là bao lâu.
Ảnh nói, lâu hơn em nghĩ.
Tôi hỏi, thế em thì sao.
Ảnh nói, anh muốn lấy em, chúng ta có thể coi như chưa xảy ra gì hết. Ảnh nói ảnh không muốn lừa tôi. Bởi vậy ảnh thừa nhận ảnh có tình cảm với L.
Tôi nói, “có tình cảm” khác với “yêu”.
Tôi biết nội dung cuộc nói chuyện giữa bọn tôi rất ghê tởm, tôi biết.
Ảnh cúi đầu, nhếch môi nói, “có tình cảm” mà anh nói chính là yêu.

Trước ngày hôm nay, tôi vẫn nghĩ, muốn chia tay với ảnh hay không. Giờ tôi thấy, có lẽ thật sự là đau dài không bằng đau ngắn. Tiếc đấy, nhưng tiếc thì có thể sao đây. Còn gì tuyệt hơn việc ảnh thừa nhận ngay trước mặt tôi nữa.
Tôi thà rằng lúc đó ảnh gạt tôi, thế thì tôi còn có thể tự lừa mình dối người, tiếp tục ở bên ảnh. Khi ấy tôi vô cùng đau khổ, tôi nói, L có gì tốt chứ, ảnh không trả lời.
Bọn tôi im lặng nửa buổi trời. Rồi tôi hỏi thế anh tính sao.
Ảnh nói, kết hôn với em.

Tôi ném thẳng hộp cơm ảnh mang sang lên người ảnh. Cơm với trứng gà, cả hành nữa rớt hết lên người ảnh, lên sofa nhà tôi. Ảnh đưa tay vuốt mặt, nói anh không định chia tay với em.

Tôi quay người bước vào phòng ngủ, đóng cửa ngồi trước máy tính. Mới hay Tianya khoá bài của tôi.
Gì mà không phải bát quái giải trí?
Chẳng lẽ đây không phải bát quái giải trí sao. Đây còn máu chó hơn bát quái giải trí nhiều đấy.
Đây là một chuyện buồn cười đến thế cơ mà!!! Có chuyện nào còn buồn cười hơn chuyện của tôi không?

Từ nhỏ tôi đã không có lập trường, không có chủ kiến, giờ thì bạn trai cũng chẳng còn, công việc vứt đó, sống chẳng ra ma cũng chẳng ra người, hồi đó bạn bè khuyên thì không nghe. L vờn quanh bọn tôi những 6 năm mà tôi mặc kệ!!!
Trách ai!!!
Trách tôi!!!
Yếu đuối, vô dụng, không có chính kiến!!!
Chẳng trách ai khác được!!!
Giờ tôi nghĩ, sao bọn tôi lại thành ra như vậy. Lời nguyền bảy năm chia tay, nhưng còn chưa được bảy năm cơ mà. Bọn tôi sống yên bình từng ngày, hồi đại học, bọn tôi bình thản ăn cơm, học tập, khi đi làm rồi, bình thản đến công ty, sinh hoạt từng ngày thôi. Thỉnh thoảng có những điều lãng mạn, cũng có cãi vã. Tôi cứ cho rằng tình cảm của hai đứa ngọt ngào vô cùng.

Tôi đang nghĩ L chen vào từ khi nào. Hay là cổ chưa từng rời đi, cổ vẫn luôn chen ở đó.
Tôi nhớ hồi đại học, có lần tôi gặp Y ở cửa một tiệm cơm, hôm ấy ảnh với bạn đi chơi bóng rổ, tôi ngồi tự học với mấy cô bạn cùng phòng, lúc gặp Y ở cửa tiệm cơm là khi ảnh vừa bước ra khỏi hiệu thuốc đối diện. Lúc đó tôi nghĩ ảnh bị bệnh, thế là hỏi ảnh mua thuốc gì. Y còn chưa nói thì bạn trong nhóm của ảnh đã trả lời hộ, giọng nghe kỳ quái lắm: Làm người tốt ấy mà.
Sau đó Y bảo tôi là L bị bệnh, nhờ ảnh hỏi hộ có thuốc đó không.
Tôi cũng thuận miệng hỏi một câu, cổng trường cũng có hiệu thuốc mà.
Ảnh chưa nói thì bạn lại chen ngang, chạy khắp mấy hiệu thuốc khu này rồi, chẳng biết là vị Phật nào nữa, chỉ cần mỗi thuốc ấy thôi, đi đâu trộm của cổ bây giờ.
Tiệm cơm đó không gần trường tôi lắm, với lại quanh trường đâu phải chỉ có mỗi một hiệu thuốc.

Giờ tôi đang nghĩ, có lẽ là lúc ấy, thái độ của Y đã nói lên tất cả. Nhưng tôi lại không tin. Là tại tôi quá đề cao chính mình. Là tại tôi quá xem thường L.


Hãy chia sẻ bài viết Giờ tôi cũng chẳng đi làm nữa, chỉ nằm ì ở nhà. Ngày nào Y cũng gọi cho tôi, thỉnh thoảng ảnh cũng mang cơm sang nhà tôi. Hồi trước ở chung, hầu hết các bữa cơm, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/666066447591400