[duwenzhang] 11 năm kết hôn, sự ấm áp vẫn như thuở ban đầu.____________________Dịch bởi: Cố Tích|Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải d

Cùng xem bài viết [duwenzhang] 11 năm kết hôn, sự ấm áp vẫn như thuở ban đầu.____________________Dịch bởi: Cố Tích|Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải d được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[duwenzhang] 11 năm kết hôn, sự ấm áp vẫn như thuở ban đầu.
____________________
Dịch bởi: Cố Tích|Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải duy nhất tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost!
____________________
Lúc kết hôn, tôi 22 tuổi, anh ấy 26 tuổi. Dùng ngón tay cũng có thể tính ra, đến nay chúng tôi đã kết hôn được 11 năm rồi. Lúc kết hôn, gần như tất cả mọi người đều phản đối, trong con mắt của người ngoài, anh quả thực ngay cả một ưu điểm cũng không có: một công nhân đường sắt bình thường, không có học vấn, tài chính thì eo hẹp, nhan sắc cũng thuộc dạng không có gì nổi trội. Hiện tại không có gì, tương lai cũng chẳng nhìn thấy tiền đồ đâu. Chính xác là tay trắng lập nghiệp, không có nhà cửa, không có đồ gia dụng, không có ăn ngon mặc đẹp, tất cả mọi thứ cần thiết hầu như đều không có. Mười một năm kết hôn, chuyển nhà mất 6 lần, mà 5 lần chuyển nhà trước cũng đều là nhà đi thuê. Đến lần thứ sáu này cuối cùng chúng tôi cũng có một căn nhà thuộc về chính mình, vui mừng chết mất, lúc đó là khoảng thời gian chúng tôi lấy nhau được 7 năm và cũng đã có cậu nhóc 2 tuổi.
Kinh tế gia đình vẫn luôn trong tình trạng nghèo túng, nhưng chúng tôi chưa bao giờ vì thế mà cãi nhau. Anh ấy không hút thuốc, không uống rượu, không đi ăn ngoài quán, lại càng không cờ bạc. Bao nhiêu năm qua vẫn chỉ luôn mặc chiếc áo đồng phục mà đơn vị phát cho, nhưng lại sẵn sàng mua cho vợ những bộ quần áo cao cấp, cũng như vào mùa đông mang về cho tôi những loại hoa quả đắt đỏ đến mức người khác không nỡ mua. Những lần tạo bất ngờ đó luôn khiến tôi vô cùng vui vẻ, bởi vì đó đều là những thứ mà tôi mong đời từ tận đáy lòng bao lâu nay, chưa một lần nói ra, nhưng ấy lại hiểu hết.
Lần đó, phần bụng đột nhiên có khối u, bác sĩ đã nói không có vấn đề gì, mà bản thân tôi cũng không quan tâm lắm. Nhưng anh ấy lại khăng khăng bắt tôi đi Bắc Kinh kiểm tra lại. Sau khi đi khám lại, không ngờ kết quả là tôi phải ngay lập tức làm phẫu thuật, mà có khả năng dù phẫu thuật cũng sẽ không loại bỏ được ung thư, thật đúng là sấm sét giữa trời quang, đầu óc tôi cũng trở nên trống rỗng, nằm trong lòng anh ấy, nước mắt giàn giụa cả mặt. Lúc đó tôi mới 32 tuổi, còn có rất nhiều ước nguyện chưa được thực hiện, vẫn còn những trách nhiệm ở trên vai, đối với thế gian này vẫn còn quá nhiều lưu luyến, thật sự không muốn rời đi chút nào. Anh ấy nâng mặt tôi lên, trong ánh mắt toát lên sự kiên định, tin tưởng: “ Em nhất định sẽ bình an mà, đây chẳng qua là cuộc sống muốn thử thách chúng ta một chút thôi, anh và em chắc chắn sẽ vượt qua được, phải tin tưởng vào chính mình, phải tin tưởng vào anh.”
Trước lúc phẫu thuật, trong lúc anh ấy giúp tôi sửa sang lại quần áo, anh ấy cúi gằm mặt xuống, ngay cả một từ cũng không nói, nhưng tôi lại thấy từng giọt nước mắt của anh rơi xuống, trong nháy mắt áo tôi đã bị ướt một mảng. Tôi cầm theo túi, nuốt nước mắt vào trong, dùng một ngữ điệu thản nhiên nhất nói “ Anh không được phép đi đâu quá xa, phải đợi em quay lại nhé.” Nói xong nở nụ cưởi trấn an anh ấy, rồi ngay lập tức quay người đi đến phòng phẫu thuật, không hề ngoái đầu nhìn lại . Vừa đi vừa hồi tưởng lại đôi bàn tay run rẩy của anh ấy lúc bác sĩ kêu anh kí vào giấy cam kết. Một người đàn ông trầm tĩnh như thế lại có thể trở nên yếu đuối trước cuộc phẫu thuật của vợ mình, chỉ có thể hiểu là anh ấy vô cùng trân quý mạng sống của tôi, cũng vô cùng yêu tôi!
Anh ấy gầy đi rất nhiều, quầng thâm mắt cũng lộ rõ. Anh ấy đang chuyên tâm giúp tôi lau người, nhìn thấy tôi tỉnh lại, trên mặt hiện ra nụ cười tươi tắn, anh nắm chặt tay tôi, thì thầm nói: “ Có kết quả rồi, là khối u lành tính, nó cũng đã được cắt bỏ, mọi chuyện đều qua hết rồi, em chỉ cần yên tâm dưỡng bệnh cho tốt mà thôi.”
Thấy anh vậy, tôi liền trách: “ Đường đường là một người đàn ông trưởng thành, lại khóc thành ra như này, anh cũng thật là mềm yếu quá đi”
Anh ấy nói: “ Em chính là người mà cả đời này anh muốn ở bên cạnh. Chúng ta cũng đã cùng nhau hẹn ước rồi, bất luận dù có chuyện gì xảy ra, anh và em sẽ không bao giờ rời xa nhau.” Sau khi xuất viện, ngôi nhà cũ của chúng tôi đã không còn nữa. Hóa ra, anh ấy sợ khối u đó của tôi là ác tính, mà số tiền chữa bệnh lại không hề nhỏ, nên anh ấy quyết định bán nhà dùng tiền đó làm chi phí chữa bệnh cho tôi. Trước khi tôi nằm viện một ngày, căn nhà đã bị bán rồi. Người đàn ông cố chấp này, đó chính là cái cách mà anh thể hiện tình yêu sâu đậm của mình dành cho tôi.
_________________________
Nguồn http://www.duwenzhang.com/wenzhang/aiqingwenzhang/ganwu/20090324/41596.html


Hãy chia sẻ bài viết [duwenzhang] 11 năm kết hôn, sự ấm áp vẫn như thuở ban đầu.____________________Dịch bởi: Cố Tích|Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải d, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/829930121205031