“Dường như càng ngày tôi càng không muốn yêu đương nữa”————————Dịch bởi: Blog Dịch Tiếng Trung Dạo| Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tả

Cùng xem bài viết “Dường như càng ngày tôi càng không muốn yêu đương nữa”————————Dịch bởi: Blog Dịch Tiếng Trung Dạo| Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tả được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

“Dường như càng ngày tôi càng không muốn yêu đương nữa”
————————
Dịch bởi: Blog Dịch Tiếng Trung Dạo| Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost
Tác giả: Nhụy Hy
————————-
Mấy ngày trước tôi đến chỗ lão Lý – ông bạn nối khố của tôi sửa cái xe, mấy năm gần đây chủ đề tán phét khi gặp nhau đều không tránh được chuyện hôn nhân. Cậu ấy hỏi tôi định khi nào thì kết hôn, tôi nói: “Làm sao mà dễ dàng thế được, đâu phải là chọn một món đồ 8,10 tệ. Cậu cũng chưa kết hôn đấy thôi.”
Lão Lý vừa bận bịu dưới gầm xe vừa nói, trước đây gặp con gái, mấy lời quỷ quái trên trời dưới đất nào cậu ấy đều dám nói cả, bây giờ thì không được như vậy nữa, nói mấy lời không thực tế chút xíu thì bản thân liền cảm thấy buồn cười trước rồi. Khoảnh khắc đó tôi mới nhận ra rằng thì ra không chỉ một mình tôi cảm thấy dường như càng ngày càng khó để thích một người rồi.
Khi A Vĩ và bạn gái yêu nhau, mọi người đều nghĩ rằng bọn họ hợp nhau “từ đầu đến chân”. Lúc tốt nghiệp đại học, thầy hướng dẫn còn nói đùa rằng khi nào cưới nhất định phải mời thầy uống rượu mừng. Thế nhưng sau đó tình cảm của bọn họ vẫn rạn nứt rồi chia tay không lý do. Từ đó tính đến giờ cũng đã được 5 năm rồi. A Vĩ không còn yêu thêm ai nữa. Lâu rồi, có lúc mọi người muốn mai mối giúp cậu ấy nhưng mỗi lần nhắc đến chuyện này A Vĩ đều nói cậu ấy chẳng còn tí cảm xúc nào nữa.
Quốc khánh năm ngoái, mấy người bạn chúng tôi ngồi uống rượu cùng nhau, tôi hỏi A Vĩ rằng cậu ấy không còn cảm xúc có phải là do trong lòng còn chút không can tâm với mối tình trong quá khứ không. Cậu ấy nói chẳng có gì không can tâm cả, nếu muốn nói thực sự còn gì đối với quá khứ không thì có thể miễn cưỡng nói rằng đó là hối tiếc. Hối tiếc dốc hết tâm sức để yêu, cuối cùng vẫn không thể vượt qua được những điều không biết phải giải quyết ra sao trong cuộc sống. Nói xong cậu ấy lắc đầu, uống cạn cốc rượu rồi đẩy cốc ra, trong ánh mắt hòa lẫn chút cô đơn.
Trong cuộc sống có những người sau khi chia tay, rất nhanh có thể đứng dậy, có một khởi đầu mới. Thế nhưng cũng có rất nhiều người trải qua một mối tình khắc cốt ghi tâm thì rất khó để có thể lại yêu thêm một người nữa. Cũng có một lần tôi nói chuyện với vài người bạn trong nhóm chat, một người bạn bất ngờ nói đến chủ đề sợ hôn nhân. Sau khi tốt nghiệp đại học cậu ấy ở lại làm việc trong một văn phòng luật sư ở Bắc Kinh, chuyên làm cho những doanh nghiệp lớn, nghiệp vụ nghề nghiệp xuất sắc, là một người gần với sự nghiệp thành công nhất trong đám bạn. Cậu bạn nói cậu sợ hôn nhân ít nhiều cũng khiến cho người khác bất ngờ.
Bạn tôi nói lý do lớn nhất khiến bản thân sợ hôn nhân là vì con gái muốn kiểu ổn định, bản thân cậu ấy lại không làm được. Quan trọng là khi người ta muốn đưa ra quyết định, bạn cần phải gánh vác được. Thật ra rất nhiều người bạn còn độc thân đều có suy nghĩ như vậy, nghĩ bản thân không có nhà không có xe, tiền kiến được cũng không nhiều. Bởi vì không thể cho được những thứ mà đối phương muốn, dần dần bắt đầu đối với tình yêu chỉ dám mong ước chứ không dám đến gần.
Dù cho đối phương nói không cần, không quan tâm nhưng nó vẫn có thể trở thành một gánh nặng trong lòng, không làm được thì không thể không để tâm. Bọn họ nghĩ rằng nếu không có năng lực cho người mình yêu một cuộc sống người ấy mong muốn thì thà rằng không động lòng nữa. Một mình thế nào cũng ổn nhưng cùng người mình yêu trải qua một đời lận đận thì bọn họ không đồng ý.
Tình cảm thời niên thiếu luôn có thể buông lời yêu ngay khi ánh mắt chạm nhau. Dù sau này có phát hiện ra yêu sai rồi cũng chẳng sao, có thể thoải mái nói tan là tan.

Tuổi tác lớn dần, cái giá phải trả cho những thử nghiệm sai lầm ngày càng cao, cao đến độ không thể không cẩn thận dè dặt, sợ một lựa chọn sai lầm sẽ khiến bản thân vĩnh viễn không thể thoát ra khỏi vũng bùn trong cuộc đời.

Càng ngày càng khó để thích một người, không phải là vì không yêu, ngược lại là vì quá muốn tìm được một tình yêu đúng đắn trong ngày tháng dài đằng đẵng, bởi vậy mong muốn đến khi có thể xứng với người ấy mới có thể yên tâm mà nói ra câu đồng ý.
Kiểu không dễ dàng động lòng và thận trọng này có lúc cũng chính là dấu mốc bắt đầu trưởng thành của một người. Thế nhưng tôi càng nghĩ rằng những gì trải qua trong quá khứ đều là một phần nuôi dưỡng sự trưởng thành của chúng ta, mà những gánh nặng hiện tại có lúc cũng cần có sức mạnh đến từ một bờ vai khác. Chúng ta không thể trong bất cứ hoàn cảnh nào cũng phủ nhận mọi khả năng, không chừa lại một chút đường lui nào khiến cho hạnh phúc trôi đi.
Kiến thức và trải nghiệm ngày càng tăng lên không nên trở thành sự ràng buộc của chúng ta mà là có thể khiến cho chúng ta xác định rõ được “diện mạo” của người thương. Tương lai đáng để nỗ lực và kì vọng, chúng ta cuối cùng nhất định sẽ có thể gặp đúng người.
Nguồn: https://k.sina.cn/article_7052101838_1a45688ce00100rkbp.html


Hãy chia sẻ bài viết “Dường như càng ngày tôi càng không muốn yêu đương nữa”————————Dịch bởi: Blog Dịch Tiếng Trung Dạo| Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tả, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/769585053906205