ĐÊM NỌ, TÔI BỊ THẰNG BẠN "THẲNG" CÙNG PHÒNG "BẺ CONG" (PHẦN HAI)Link phần 1: webiste Phụ Nữ: webiste Phụ Nữ Việt Nam "( ͡° ͜ʖ ͡°)"Fanpage: webiste Phụ Nữ V

Cùng xem bài viết ĐÊM NỌ, TÔI BỊ THẰNG BẠN “THẲNG” CÙNG PHÒNG “BẺ CONG” (PHẦN HAI)Link phần 1: Phunulamdep: Phunulamdep Việt Nam “( ͡° ͜ʖ ͡°)”Fanpage: Phunulamdep V được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

ĐÊM NỌ, TÔI BỊ THẰNG BẠN “THẲNG” CÙNG PHÒNG “BẺ CONG” (PHẦN HAI)
Link phần 1: https://www.facebook.com/photo.php?fbid=659912371144101&set=gm.428474058017308&type=3&theater&ifg=1
Group Phunulamdep: Phunulamdep Việt Nam “( ͡° ͜ʖ ͡°)”
Fanpage: Phunulamdep Việt Nam
Dịch bởi: Dương – 杨
Khi đó tôi vẫn còn ngây thơ, vẫn không biết mình là người đồng tính, chỉ rất quý trọng chàng trai trước mắt, cũng mong muốn mãi bên cậu ấy.
Sáng hôm sau tỉnh lại, tôi và A Khang vẫn rửa mặt, ăn sáng chung như bình thường, sau đó tới trường. Chúng tôi ngầm hiểu với nhau, không nhắc một chữ nào về chuyện tối hôm qua, làm như không có gì xảy ra.
Tôi biết rõ bắt đầu từ tối hôm đó, quan hệ của tôi và cậu ấy đã thay đổi.
Trước đây tôi chỉ xem A Khang như anh em tốt, nhưng bây giờ thì sao? Vì sao khi đối mặt với cậu ấy, trong tôi luôn xuất hiện thứ tình cảm không nói được?
Mùa đông năm ấy, cuối cùng cha mẹ tôi vẫn ly hôn.
Nguyên nhân là do cha tôi trật đường ray, vì một người phụ nữ, bỏ lại mẹ tôi và hai đứa con. Còn mẹ tôi dùng tất cả mọi cách cũng không bảo vệ được ngôi nhà mẹ dùng hơn 20 năm vun vén.
Biết cha mẹ ly dị, ngày nào tôi cũng lo lắng cho mẹ, lên lớp cũng không tập trung nổi, chỉ sợ mẹ tôi làm ra chuyện gì ngốc. Khoảng thời gian đó, A Khang vẫn luôn ở bên cạnh tôi.
A Khang nói. “Cậu đừng lo lắng, dì là người kiên cường, chịu mưa gió nhiều năm như thế, còn sợ gì chuyện này.” Lời nói của A Khang an ủi tôi rất nhiều.
Đợi tới ngày nghỉ, tôi chạy bay về nhà, muốn biết bây giờ trong nhà thế nào, mẹ có tốt hay không.
Mùa đông ở phương Bắc rất lạnh, nếu không có lò sưởi, nhiệt độ trong phòng cũng y như bên ngoài, khiến người ta đông cứng. Khi tôi mở cửa vào nhà, hơi lạnh phả vào mặt tôi, trong phòng vắng ngắt, không bật lò sưởi, cũng không có mùi thức ăn quen thuộc.
Mẹ tôi ngồi trên ghế salon, vành mắt thâm đen, tóc tai bù xù, không biết đang nhìn chằm chằm gì đó, thậm chí còn không biết tới sự tồn tại của tôi.
Mãi tới khi tôi gọi mẹ, mẹ mới nhìn tôi, đôi mắt hằn tia máu đỏ, nói với tôi. “Con, cha con không muốn căn nhà này nữa rồi.” Chưa dứt lời, nước mắt mẹ tôi đã chảy xuống, bắt đầu lẩm bẩm một mình, không biết nói gì.
Đó là lần duy nhất tôi thấy mẹ đau xót, chật vật, tôi cũng không sợ hãi, thậm chí còn chẳng tức giận hay khổ sở, chỉ không nỡ nhìn người phụ nữ yếu ớt trước mắt mình.
Tôi ôm mẹ tôi vào trong ngực, cố nén nước mắt nói với mẹ. “Mẹ đừng đau lòng, mẹ còn chị em con, chị em con sẽ bảo vệ mẹ thật tốt. Không có ông ấy, căn nhà này vẫn hạnh phúc như cũ.”
Tôi nấu nước rồi bật lò sưởi, trong nhà mới dần ấm lại.
Tôi nấu một bát canh cho mẹ ăn, nhìn vẻ mặt tiều tụy của mẹ và những chai bia ngổn ngang trên bàn, tôi biết mấy hôm nay mẹ luôn tự dằn vặt bản thân mình.
Sau khi mẹ ngủ rồi, tôi gọi điện thoại cho ông ấy, nói. “Đây là sự lựa chọn của ông, sau này đừng hối hận! Từ bây giờ, mẹ tôi không liên quan gì tới ông nữa, ông không có tư cách đánh mẹ tôi, nếu như tôi và chị gái tôi biết, nhất định sẽ tìm ông để tính sổ.”
Sau khi cúp điện thoại, tôi ngồi xuống ăn mì tôm, trong nhà vẫn không mấy ấm áp, nước ấm bóc hơi phủ một tầng sương trắng lên kính mắt, tôi tháo nó xuống.
Mùa đông có thêm một bát canh nóng, chẳng còn gì tốt hơn.
Còn tôi, vừa ăn nước mắt vừa rơi xuống, cũng không dám khóc lớn. Giọt nước mắt to chừng hạt đậu rơi vào trong bát, hòa lẫn vào nước nóng, trôi xuống bụng tôi.
Tôi nghĩ tới khi mình còn bé, khi tuyết đổ xuống, cha tôi sẽ nướng khoa cho chị em tôi ăn, còn mẹ nấu bánh mật, hấp bánh bao trong bếp. Tôi và chị chơi ném tuyết với mấy đứa nhỏ trong xóm, tới khi mẹ tôi đứng ngoài cửa sổ gọi. “Về nhà ăn cơm”, tôi mới bị chị kéo về nhà.
Khi đó mọi người đều ở đây, trong nhà luôn ấm áp.
Bây giờ hàng xóm đã chuyển đi gần hết, tôi và chị ở bên ngoài cả năm, cha tôi cũng đi rồi, trong phòng chỉ có mình mẹ tôi. Căn nhà quen thuộc trong trí nhớ của tôi không biết đã biến mất từ bao giờ.
Tôi ở nhà hai ngày, chăm sóc mẹ cho tốt rồi lại nhờ dì ba quan tâm mẹ tôi nhiều hơn, sắp xếp ổn rồi mới về trường học.
Các bạn khác đã tới lớp tự học buổi tối, chỉ còn mình A Khang ngồi trong ký túc xá chờ tôi.
Giây phút thấy A Khang, trong lòng tôi chẳng còn nhẫn nhịn thêm nữa, tôi ôm cậu ấy rồi khóc rống lên, vừa khóc vừa ón. “Tại sao bọn họ muốn làm tổn thương lẫn nhau? Tại sao bọn họ muốn làm như vậy? Sau này tớ không còn nhà nữa…”
A Khang vừa xoa đầu tôi vừa nói. “Đừng sợ, cậu còn tớ, còn ba mẹ tớ lúc nào cũng muốn cậu tới chơi.”
Giây phút ấy tôi cảm thấy rất vui mừng, cũng may bên cạnh còn có A Khang, khiến tôi không cảm thấy cô đơn.
Ngày hôm sau tôi xin giáo viên chủ nhiệm ngồi cùng bàn với A Khang, giúp cậu ấy nâng cao thành tích. Lúc ấy nhà trường rất cổ vũ học sinh chăm ngoan giúp học sinh yếu kém, giáo viên chủ nhiệm vui vẻ đồng ý, còn tuyên dương tôi trước lớp.
Ngồi cùng bàn với A Khang, vừa muốn giúp cậu ấy học, lại vừa muốn thỏa mãn lòng mình.
Tôi muốn ngồi cùng A Khang, tôi muốn giây phút nào cũng thấy cậu ấy, cũng muốn nhận được sự chú ý của cậu ấy.
Có A Khang làm bạn, tôi cũng trở nên cởi mở hơn nhiều. Tôi cũng học cậu ấy nói chuyện với các bạn học khác, lấy lại nhiệt tình với bóng rổ, chạy quanh sân bóng với A Khang. Mỗi ngày tôi vui vẻ thức dậy, cùng cậu ấy đánh răng rửa mặt, ăn sáng, đi học, tối lên lớp tự học sau đó cùng nhau về phòng, nghịch nước, rửa chân, cười cười nói nói, thỉnh thoảng còn cùng nhau ngủ chung.
Khoảng thời gian ấy, chúng tôi nắm tay nhau lên lớp, có đôi khi còn thả máy bay (th*m du) giúp đối phương (bây giờ nghĩ lại bỗng thấy sợ, có khi còn bị bạn học bên cạnh thấy), với A Khang mà nói, như vậy thật vui, còn với tôi mà nói là cả bầu trời đầy tâm sự.
Sau khi trở thành bạn cùng bàn, tôi và A Khang lại càng thân hơn, ở trên lớp giống như một đôi, khiến người ta ao ước. Mấy người bạn cùng phòng khác nói đùa chúng tôi thân như anh em, đi học tan học cũng bên nhau, tối ngủ còn chung giường.
Chúng tôi tiêu hết thời gian vui vẻ, không biết có quá nhiều sẽ mất đi càng nhiều, không biết đạo lý trăng tròn trăng khuyết, cho rằng có thể làm bạn với nhau cả đời, cùng hội cùng thuyền, giúp đỡ lẫn nhau. Cho rằng chỉ cần chúng tôi cố gắng là có thể đậu một trường đại học, ở cùng một thành phố, tiếp tục làm anh em tốt.
Bởi vì sợ xa nhau, nên chúng tôi vẫn luôn cùng nhau hứa hẹn.
Bởi vì sợ mất nên tôi tham lam muốn chiếm trái tim A Khang, giữ chặt nó.
Khi đó tôi vẫn không hiểu lòng mình, chỉ cảm thấy A Khang như chất nghiện, đêm ngày mong cậu ấy bên tôi, mất đi cậu ấy cũng là mất đi ý nghĩa của cuộc sống.
Sau đó mới hiểu ra, đó là cảm giác yêu một người.
Tới kỳ nghỉ hè, A Khang bảo tôi tới nhà cậu ấy chơi.
Dì và chú nhiệt tình tiếp đãi tôi, bữa cơm đầu tiên còn làm một bàn đồ ăn ngon.
Nhà A Khang ở nông thôn, trong thôn có xây một hồ chứa nước, khi mùa hè tới, A Khang thường tới hồ nước để bơi.
Mặc dù tôi không biết bơi nhưng tôi cũng đi tới hồ nước dưới sự kèm cặp của A Khang.
Tôi và cậu ấy mặc áo ba lỗ và quần sooc, A Khang đi xe máy, tôi ngồi ở phía sau ôm lấy cậu ấy, khi mặt trời treo lơ lửng trên cao, chúng tôi cũng tới hồ nước.
A Khang bơi rất giỏi, giống như một con cá, tự do rong chơi dưới nước.
Tôi ngồi trên bờ nhìn cậu ấy bơi, A Khang hét với tôi. “Mau xuống đây.”
“Tớ không biết bơi.”
“Có phao mà.”
A Khang bơi về phía bờ, tôi không kịp nói gì đã bị cậu ấy kéo xuống nước. Cơ thể của tôi chơi vơi, tay bị A Khang kéo tới chỗ sâu trong hồ chứa nước.
Hóa ra cảm giác ở trong nước là vậy, cơ thể trở nên mềm mại như miếng bọt biển.
“Sao? Vui lắm phải không?” A Khang hỏi tôi.
“Ừm, lần đầu tiên xuống nước, vui lắm.” Giọng tôi tràn đầy sung sướng.
Tôi và A Khang bơi tới giữa hồ nước, chân tôi không chạm tới đất, cơ thể bị nâng lên, nếu không có A Khang bên cạnh, tôi cảm thấy thật đáng sợ.
Chắc là vì buổi trưa, xung quanh hồ nước yên tĩnh, không có ai khác ngoại trừ tôi và A Khang.
Tôi ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh biếc, đám mây trắng tinh y như kẹo bông gòn, xa xa vang lên tiếng ve kêu và tiếng hót líu ríu của bầy chim sẻ, mảnh đất trồng đầy lúa xanh biếc kéo dài vô tận, hòa với trời và đất.
A Khang cầm tay tôi, quay đầu cười với tôi. Ánh mặt trời phủ lên cơ thể của cậu ấy, môi hồng răng trắng.
Giây phút nhìn A Khang, bản thân tôi bỗng thấy mình trong giấc mộng.
Trong mơ là màu vàng của lúa chín màu thu hoạch, trong mơ có bóng dáng một chàng trai chạy nhanh trên cánh đồng, còn cậu ấy đuổi theo chàng trai kia nhưng mãi chẳng đuổi kịp. Phía xa xa xuất hiện một chiếc xe lửa chạy về phía chàng trai nở nụ cười đẹp như hoa. Trong ngày mùa thu lá rụng đầy gốc, mặt trời chiếu lên cơ thể đỏ thẫm, còn bước chân của A Khang cũng dừng lại, mọi thứ cũng dừng lại trong khung cảnh sắc đỏ xen lẫn màu lúa vàng kia.
Chàng trai và cậu ấy cùng nhau chết trong giấc mơ.
Là tạm biệt, cũng là sống mãi.
Khi tôi giật mình tỉnh lại, A Khang đã buông tay tôi, một mình bơi tới bờ bên kia.
Tôi như người mới tỉnh dậy, gọi. “Này, cậu làm gì thế? Nước sâu lắm, mà tớ không biết bơi.”
“Hahaha, tớ muốn lên bờ nghỉ ngơi, cậu bơi về đi.” A Khang tiếp tục bơi về phía trước.
“Cậu là đồ khốn, tớ sợ lắm, quay lại đây đi.” Tôi ôm cái pháo, chỉ sợ ngã xuống.
“Cậu cứ bơi đi, tớ mặc kệ đấy.” A Khang nói.
Sao lại thế chứ? Chờ tớ lên bờ xem tớ có xử cậu không.
Tôi giống như con côn trùng rơi vào trong nước, cẩn thận bơi về phía bờ bên kia.
Sau này, khi một mình tôi nồi trên giường, dựa vào tường trắng, nghe đi nghe lại “Cô đơn, cô đơn tốt rồi” của Điền Phức Chân, cuối cùng im lặng nhìn từng hành động của A Khang, không biết trong lòng là yêu hay hận.
A Khang từng nói. “Yêu và hận chỉ trong một ý niệm”
Bắt đầu từ khi nào, tôi bắt đầu hận A Khang?
Có lẽ là khi cậu ấy nói dối tôi để che giấu một chút chuyện nhỏ không quan trọng.
Có lẽ là khi cậu ấy mắng tôi “Không có lòng tự trọng” trước mặt các bạn học trong lớp, quét sạch sách vở của tôi xuống đất.
Có lẽ là sau khi cậu ấy không chịu hôn tôi, cho dù tôi và cậu ấy ôm nhau, cùng ngủ trên giường.
Có lẽ là sau khi tôi hiểu ra tất cả chỉ là do tôi ảo tưởng, cậu ấy mãi mãi cũng chẳng yêu tôi.
Ngồi cùng bàn với A Khang một năm, quan hệ tôi và cậu ấy càng thân thiết hơn, ngày nào cũng như hình với bóng. Tôi và cậu ấy đều ỷ lại lẫn nhau, muốn chiếm lấy tất cả mọi thứ thuộc về đối phương, thậm chí không màng tới chuyện đối phương bị tổn thương.
Giữa tôi và cậu ấy, không giống bạn bè cũng không giống người yêu.
Cũng là vì có một quan hệ xen vào giữa người yêu và bạn bè.
Lớp mười hai cũng đã tới, trường học tổ chức thi đấu đồng ca, khoảng thời gian ấy tôi và một bạn học nữ trong lớp (gọi là Văn Văn đi), thường hay nói chuyện với nhau.
Văn Văn là người phụ trách tổ chức, còn tôi là người dẫn đầu đội đồng ca. Năm nay là năm cuối cấp, lại tham gia thi đấu đồng ca cho nên mọi người rất quan tâm, trống tan học vang lên mà còn ở lại 30 phút để tập.
Phải chuẩn bị cho chuyện thi đấu, thường xuyên qua lại với nhau, tôi và Văn Văn cũng thân quen, bình thường còn ngồi cạnh nhau thảo luận mấy chuyện chuẩn bị cho cuộc thi.
Văn Văn là cô gái hòa đồng, cũng quan tâm mọi người. Ngày nào cũng tập luyện nên đâm ra cổ họng tôi bị khó chịu, Văn Văn thường tặng tôi mấy thứ bảo vệ cuống họng, ví dụ như trà hoa cúc, hoa quả gì đó, còn có cả kẹo ngậm. Tôi còn phát hiện ra, khi tan học mà không luyện tập, Văn Văn cũng sẽ lại chỗ tôi bảo tôi dạy Tiếng Anh cho cô ấy. Khi giảng bài, Văn văn thường nhìn tôi cười, có lần còn dán cả mặt lên mu bàn tay tôi khiến tôi hơi xấu hổ.
Văn Văn là một cô gái tốt, vừa cẩn thận vừa quan tâm mọi người, cũng không hiểu tại sao mấy bạn học đều không thích cô ấy, nhất là A Khang, bình thường còn hay đứng trong ký túc xá chửi Văn Văn “d*m”.
Lúc ấy tôi và Văn Văn đã là bạn bè, đương nhiên sẽ nói giúp cô ấy. Có lần mọi người đang nói chuyện phiếm, nhắc tới Văn Văn, một người bạn cùng phòng khuyên tôi. “Cậu nên cách xa cô ấy ra một chút! Cô ấy không phải người tốt đẹp đâu.”
Tôi hơi tức giận. “Sao mọi người lại ghét Văn Văn như thế? Tôi và cô ấy là bạn bè bình thường mà.”
A Khang đột nhiên nói. “Vì cô ấy d*m! Cậu không thấy ngày nào cô ấy cũng chạy lại gần cậu liếc mắt đưa tình với cậu à? Cậu thích người lẳng lơ thế à?”
Sắc mặt A Khang rất khó coi, không còn dịu dàng như mấy hôm trước.
Tôi nổi giận. “Cậu mắng ai “d*m” đấy! Người ta có chọc cậu đâu.”
“Tôi mắng cô ấy thì sao? Loại con gái dễ thay đổi, cậu có biết cô ấy từng theo đuổi A Phi (Một bạn học tuấn tú trong lớp), A Phi không thích cô ấy nên cô ấy mới theo đuổi cậu đấy.” A Khang còn tức hơn tôi.
“Cô ấy theo đuổi ai là chuyện của cô ấy, không liên quan gì tới tôi. Mẹ kiếp, cậu đừng xen vào chuyện của người khác.” Tôi đứng dậy nhìn A Khang, chuẩn bị đánh nhau.
Bạn cùng phòng vội kéo hai chúng tôi ra, khuyên. “Thôi thôi, ngủ đi, anh em đừng nên đánh nhau vì một người phụ nữ chứ.”
***
Sau tối hôm đó, tôi và A Khang bắt đầu chiến tranh lạnh. Cho dù là bạn cùng phòng, ngồi cùng bàn nhưng A Khang vẫn cứ tránh tôi, không nói chuyện cùng tôi. Trước đây tôi và A Khang đều đi chung với nhau, bây giờ ăn cơm cũng chẳng gọi tôi.
Trong lòng tôi cảm thấy rất khó chịu, nhất là khi thấy A Khang đi cùng với mấy bạn học khác lại khiến tôi càng khó chịu hơn. Nhưng tôi cũng có lòng tự trọng, bắt đầu trốn tránh trái tim mình, xa lánh A Khang.
Lúc đó tôi nghĩ xong chuyện đồng ca rồi mới giải quyết quan hệ của tôi và A Khang.
Trong buổi tự học buổi tối hai tuần sau, A Khang hỏi tôi một bài tập, tôi đang nói chuyện với các bạn khác, không kiên nhẫn nói. “Cậu chờ một lát, không thấy tớ đang giảng bài cho người khác sao?”
A Khang không nói nữa, tự mình làm bài tập.
Tôi nói xong rồi quay lại hỏi cậu ấy. “Bài nào không biết làm?”
A Khang không để ý tới tôi, tiếp tục làm bài.
Tôi thấy hơi giận. “Đang nói với cậu đấy, mẹ kiếp, lại lạnh nhạt rồi.”
A Khang đột nhiên ngẩng đầu, lạnh lùng nhìn tôi. “Sao mỗi lần cậu giảng bài cho người ta đều kiên nhẫn như thế, còn với tớ thì không?”
Tôi nói. “Cậu cũng thế mà. Ngày nào cũng nói cười với bạn học nam khác, còn với tớ thì cứ bày ra cái vẻ mặt đó.”
A Khang đột nhiên nói lớn. “Ngày nào cậu và cô gái kia cũng dính lấy nhau, tớ và cậu ta cũng không thích.”
Cơn tức của tôi chạy thẳng lên não. “Không thích thì cút đi, tôi cứ thế đấy.”
Khuôn mặt A Khang tái nhợt vì tức giận, gân xanh nổi lên trên trán. Cậu ấy đấm lên bàn, trong phòng học yên lặng như tờ, các bạn học đều đưa mắt nhìn chúng tôi, còn cả giáo viên chủ nhiệm mới bước vào lớp.
A Khang bị giáo viên chủ nhiệm nhìn thấy, bị phạt đứng suốt tiết học.
Tôi thấy trong lòng mình cũng thoải mái hơn, không quan tâm tới cậu ấy nữa, tiếp tục làm bài tập.
A Khang xé một tờ giấy rồi viết vội mấy chữ gì đó, khuôn mặt đau lòng, trong mắt còn có nước mắt.
Một lát sau, A Khang đẩy tờ giấy lại, bên trên viết:
Yêu và hận chỉ trong một ý niệm.
Sau này chúng tôi đường ai người đó đi, dù sao cậu cũng chẳng quan tâm tôi nữa, câu lạnh nhạt với tôi, lại nhiệt tình với người không quan trọng. Tôi không chịu nổi sự lạnh nhạt của cậu, không chịu nổi chuyện cậu tốt với người khác.
Trong lòng như bị kim châm, thở không được.
Rõ ràng là cậu lạnh nhạt với tôi, rõ ràng cậu bảo mọi người trong ký túc xá xa lánh tôi! Cậu cho rằng mỗi lần cãi nhau với cậu tôi không khó chịu trong lòng sao? Hành động trước cửa ký túc xá của cậu hôm ấy, cậu biết tôi đau lòng thế nào không?
Tôi cười cay đắng, trong lòng cảm thấy phức tạp.
A Khang cũng nghẹn ngào. Cậu ấy cúi đầu lau mũi, nước mắt rơi từng giọt xuống bàn.
Cậu ấy khóc vì tôi? Đây là A Khang hung dữ với tôi mấy hôm trước sao?
Tối hôm đó, bạn cùng phòng định giải hòa cho chúng tôi nhưng không biết nên làm gì. A Khang đẩy tôi lên giường, vừa bóp chặt cổ tôi vừa nói. “Sao tôi và cậu ta lại xen vào chuyện người khác? Vì tôi không thích đồ ti tiện kia, nếu như cậu bên cô ấy, cậu đừng ở trong ký túc xá nữa.”
Tôi không mạnh bằng A Khang, không thoát được cánh tay cậu ấy, khàn giọng nói. “Mẹ kiếp, cậu thả tay ra, nếu không….tôi không khách sáo đâu.”
A Khang siết chặt hơn, tôi cảm thấy bản thân không thở được, tôi cố gắng nâng tay tát lên trên mặt của A Khang.
A Khang buông tay ra, tôi quay người nhìn cậu ấy, quát lên. “Mẹ kiếp, cậu từng nói không ra tay với tôi! Mẹ nó, cậu bảo cậu sẽ bảo vệ tôi cả đời.”
Tôi cố gắng khống chế cảm xúc nhưng nước mắt vẫn cứ chảy ra.
Cậu đã bảo sẽ mãi chăm sóc tôi, không tức giận với tôi. Cậu đã nói có một ngày tôi đánh cậu, cậu cũng không làm tôi tổn thương.
A Khang nhìn tôi rồi bỗng nhiên khóc nghẹn ngào, cậu ấy đưa khăn cho tôi rồi im lặng về giường của mình.
Bắt đầu từ khi đó tôi mới biết được mình quan tâm A Khang biết bao nhiêu.
Chẳng lẽ tôi không biết liệu A Khang có quan tâm mình như mình quan tâm cậu ấy hay không.
Tôi chỉ muốn có một câu trả lời chắc chắn.
A Khang chưa bao giờ khóc trước mặt tôi.
Ba năm trôi qua, lần đầu tiên tôi thấy A Khang khóc, bình thường cậu ấy là một người mạnh mẽ cơ mà.
Trong lòng của tôi rối như tơ vò, có cảm giác vui vẻ vì trả thù được A Khang, còn thêm cả cảm giác ngọt ngào không nói thành lời.
Tôi quyết định sẽ nói rõ ràng với Văn Văn tôi không thể bên cô ấy.
Vì trong lòng tôi đã thích một người.
Hôm sau, tôi nói rõ ràng với Văn Văn, từ đó về sau Văn Văn cũng không chủ động tới tìm tôi nữa.
Tôi và A Khang lại thân thiết như trước, cùng nhau học, cùng nhau nghỉ, cùng nhau ăn cơm, ngủ chung. Khi nhìn A Khang, trong lòng tôi lại xuất hiện thứ tình cảm không nói thành lời.
Tôi còn muốn nhiều hơn, không chỉ như bây giờ.
Khi ngủ cùng A Khang, bên dưới của tôi bỗng có phản ứng, còn tôi lại chẳng thể kiểm soát nổi. Lẽ nào đây là phản ứng bản năng khi thích một người sao?
Có một lần chỉ có tôi và A Khang ở trong ký túc xá, tôi không khống chế được bản thân, đẩy A Khang xuống giường định hôn cậu ấy. A Khang chỉ cho rằng tôi đùa, vừa đẩy vừa nói với tôi. “Haha, đừng nghịch, lỡ như có người vào…”
Tôi ngạc nhiên nhìn A Khang, nghiêm túc nói. “Tớ không nghịch, tớ thật sự muốn hôn cậu.”
A Khang trợn tròn mắt nhìn, há hốc mồm. “Đừng đùa nữa, chúng ta đều là con trai.”
Đúng thế, chúng ta đều là con trai nhưng tại sao tớ cứ muốn giữ cậu cho riêng mình?
Tôi không hiểu nổi tại sao, cảm thấy trong lòng không thoải mái – A Khang không muốn hôn mình.
Quan hệ của chúng tôi hình như chỉ thân thiết được như thế, mãi mà chẳng tiến thêm bước nào nữa, cứ dừng lại ở hoàn cảnh lúng túng như thế.
Chỉ vì chúng tôi là con trai.
Tôi không muốn cứ như thế! Thích một người liên quan gì tới giới tính? Tôi chỉ thích một người, người ấy tên là A Khang, mà người ấy chỉ trùng hợp lại là con trai mà thôi.
Tôi thích nụ cười sáng lạn của A Khang, giống như ánh sáng chiếu vào khoảng lòng tối tăm của tôi.
Tôi thích mùi hương trên quần áo của A Khang, khiến tôi thấy yên lòng.
Tôi thích giọng nói dịu dàng của A Khang khi gọi tôi dậy mỗi sáng.
Tôi thích cảm giác ấm áp buổi tối khi A Khang lén chạy lên giường ôm tôi ngủ.
Tôi thích nhìn A Khang chơi bóng rổ, cười haha.
Tôi thích cảm giác hạnh phúc khi A Khang đi xe máy, tôi ngồi ở phía sau, tay ôm eo cậu ấy.
Tôi thích A Khang ghen tuông, rơi nước mắt vì tôi.
Tôi thích rất nhiều rất nhiều, thích cả thời gian khi ở cùng với A Khang.
Những lần thích ấy tôi chẳng thể nói với A Khang, mặc dù cậu ấy bên cạnh tôi, mặc dù tôi có ngàn vạn lần cơ hội thổ lộ với cậu ấy.
Chỉ vì chúng tôi là con trai
Chỉ vì chúng tôi là anh em tốt mà không phải người yêu.
Từ khi nhận ra mình thích A Khang, lòng tôi bắt đầu chịu đựng sự dày vò.
Nhớ lại thời gian hai năm qua, tôi cũng chẳng còn là một tôi đơn thuần như trước, rất nhiều “lần đầu tiên” tôi đều cho A Khang, người đột nhiên xông vào cuộc đời này của tôi. Tôi càng ngày càng ỷ lại vào A Khang, thậm chí chẳng thể rời khỏi cậu ấy, chỉ muốn mãi nhìn cậu ấy như thế.
Tôi đánh mất chính mình, trái tim bị A Khang giữ chặt.
Khoảng thời gian đó, trong lòng tôi đều chỉ có mình A Khang, không có lòng nào để học tập. Tôi biết có những lời nếu không nói ra sớm muốn gì cũng nổ trong lòng, khiến mình tan xương nát thịt.
Tôi chẳng muốn đau khổ như thế nữa. Cuối cùng, buổi sáng cuối tuần nào đó, tôi quyết định thổ lộ lòng mình với A Khang dù cho có kết quả thế nào đi nữa.
Tôi lấy hết dũng khí viết hết cảm giác của những ngày qua thành một bức thư. Ở dòng cuối cùng, tôi viết:
A Khang, hình như tớ 'thích' đè lên cậu, không phải là tình cảm giữa anh em mà là loại tình cảm khác, dù không biết cậu nghĩ như thế nào nhưng tớ muốn đi cùng cậu tới tương lai, được không?
Tôi đưa bức thư cho A Khang đang làm bài tập, A Khang quay đầu nhìn tôi. Tôi cúi đầu, tim đập thình thịch.
Chắc là A Khang bị dọa, tôi nhìn vẻ mặt nghi ngờ rồi biến thành nghiêm túc của cậu ấy. Một lúc lâu sau, tôi nhận được tờ giấy mà cậu ấy viết:
Trời ơi, tớ chưa bao giờ nghĩ như vậy cả. Chúng ta đều là con trai, sau này phải kết hôn sinh con, không thể bên nhau được. Bây giờ chúng ta nên làm gì – hoặc là cậu đi hoặc là tớ đi, có một người đi là được.
Mấy lời A Khang nói giống y như sét giữa trời quang, đánh nát hy vọng cuối cùng của tôi.
Dù tôi đã biết kết cục là nhưng vậy nhưng trong lòng vẫn đau đớn, đầu óc trắng xóa. Giây phút nhận được câu trả lời, tôi cảm giác thế giới này chỉ còn một màu đèn, mặt trời lạnh lẽo, từ nay về sau chẳng còn ánh sáng nào chiếu rọi vào cõi lòng tôi nữa.
Nếu biết có ngày hôm nay sao lại còn quen nhau chứ?
Sao tự tiện xông vào thế giới của người khác, gieo hạt giống nảy mầm rồi lại vội vã đi, không chịu tới hái quả?
Tôi giống như một đứa bé chẳng làm được gì, đứng một chỗ khóc nấc, đợi một người mãi không quay đầu.
Trưa hôm đó, tôi không ăn gì, giống như một xác chết, đi lảo đảo về ký túc xá, thể xác lẫn tinh thần đều mệt mỏi, đầu đau như sắp vỡ, tôi nằm xuống giường, nước mắt cứ thế chảy ra, mơ màng ngủ thiếp đi.
Không biết qua bao lâu, cảm giác được có người xoa đầu mình, tôi mở mắt nhìn A Khang đang ngồi cạnh giường, dịu dàng nhìn tôi. Tôi quay sang chỗ khác không để ý tới cậu ấy, nước mắt lại chảy ra.
A Khang giơ tay xoa đầu tôi, cười nói. “Tớ không đi, cậu cũng đừng đi, cứ xem như chuyện hôm nay không xảy ra, vẫn ở chung như trước nhé, có được không?”
A Khang kéo tay tôi, nhẹ nhàng đặt vào bên dưới quần cậu ấy. Tay tôi run run, nắm lấy bên dưới cứng ngắc, tim lại đau đớn.
Tôi không muốn chuyện này, tôi chỉ muốn một trái tim dũng cảm chân thành.
A Khang mỉm cười nhìn tôi, làm như mọi chuyện chưa xảy ra.
Tôi không nhịn được nữa, ôm lấy cậu ấy khóc nấc. “Sao lại biến thành như vậy chứ? Sao phải biến thành như vậy? Tại sao tại sao…”
Từ đầu tới cuối A Khang không có dũng cảm bước thêm một bước. Tất cả đều là lỗi của tôi, là tôi không nên ảo tưởng về thứ tình cảm chẳng có thật.
Chuyện này qua đi, tôi và A Khang vẫn làm bạn cùng bàn, giữa chúng tôi làm như không có chuyện gì xảy ra nhưng tôi biết tôi và cậu ấy không thể quay về như trước.
Tôi càng ngày càng im lặng, trốn trong ký túc xá khóc một mình, tối nào cũng mất ngủ, không biết nên nhìn A Khang thế nào. Từ ngày hôm đó cuộc sống của tôi cũng mất đi màu sắc, chẳng còn hy vọng vào tương lai, dù tôi có cố gắng thế nào thì cuộc sống sau này của tôi cũng chẳng còn A Khang, mọi thứ chỉ là giấc mơ tôi tự tạo.
Trong cái trận chiến chẳng có tình yêu này, tôi thua thảm hại, thua vì cứ mãi suy nghĩ theo cảm tính, thua vì moi tim moi phổi, thua vì một người tự biên tự diễn. Thì ra A Khang chưa bao giờ thích tôi.
Sau này, tôi và A Khang thường hay cãi nhau vì một chuyện nhỏ, đôi khi còn đánh nhau. Tình cảm của tôi và cậu ấy trở nên kỳ lạ, càng ngày càng muốn chiếm lấy tất cả thứ tốt đẹp của đối phương, chỉ cần không hài lòng là lại cãi nhau. Nhưng quan hệ ấy cũng chẳng thay đổi bao nhiêu, dù A Khang biết trong lòng tôi nghĩ gì nhưng vẫn cứ trốn tránh, không muốn nhắc lại.
Ngày nào tôi cũng phải đau khổ vùng vẫy trong chuyện yêu và hận, không thể nào giải thoát.
Chẳng đợi tới khi nó hủy diệt tôi, tôi muốn hủy diệt quan hệ tôi và cậu ấy trước.
Cuối cùng tôi cũng hạ quyết tâm chuyển chỗ, thậm chí còn chẳng báo với giáo viên chủ nhiệm một tiếng đã chuyển tới chỗ xa A Khang nhất.
A Khang vẫn giữ tôi lại như cách cũ, nắm tay tôi để bên dưới của cậu ấy, xin tôi đừng đi.
A Khang nói. “Trừ chuyện tình cảm, cậu muốn gì tớ cũng cho cậu.”
Tôi nhìn A Khang, không nói gì cả, im lặng dọn đồ của mình. A Khang nhìn tôi rồi cười lạnh, trước khi tôi đi còn nói với tôi. “Cậu đi luôn đi, sau này đừng về nữa.”
Tôi biết ý nghĩ của câu nói này, nhưng tôi không có lựa chọn nào khác.
Dù tôi và cậu ấy vẫn còn ở chung lớp, sống chung một phòng nhưng vẫn không chịu nói câu nào cho tới khi tốt nghiệp. Tốt nghiệp rồi, tôi tới miền Nam học đại học, từ đó về sau không đi cùng A Khang nữa.
Từng yêu thương lẫn nhau, giờ lại trở thành người xa lạ.
Muốn làm như mọi chuyện chưa từng xảy ra cũng thật là khó.
Nhiều năm sau, trong buổi họp bạn, tôi mới gặp lại A Khang. 7 người từng sống chung một phòng cùng ăn với nhau bữa cơm, ai cũng trách tôi biến mất nhiều năm như thế, bây giờ cũng đã xuất hiện ăn bữa cơm với anh em.
Tôi và anh em trong ký túc xá nâng ly với nhau, hỏi han tình hình gần đây của nhau. Tới lượt A Khang, tôi và cậu ấy cùng nhìn nhau cười, uống với nhau một lý, sau đó chẳng nói gì.
A Khang vẫn chẳng thay đổi gì, làn da đen, khi cười rộ lên trông thật đẹp, nhưng nghe nói cậu ấy có bạn gái rồi.
Giây phút ấy, tôi bỗng ngẩn ngơ, tôi nghĩ tới 3 năm trung học sống cùng nhau, làm bạn với nhau cả ngày lẫn đêm, từng lén đánh máy bay trên lớp, từng trốn trong chăn lặng lẽ nói chuyện, cũng từng khóc, từng cười, từng đánh nhau.
Nghĩ tới khoảng thời gian ấy, tôi bỗng thấy trôi qua quá nhanh, cũng đột nhiên nhớ tới câu nói mà A Khang viết cho mình.
Yêu và hận chỉ trong một ý niệm.
—Hết—-
Cre: https://zhuanlan.zhihu.com/p/65109730
(*) Năm nay cũng tròn 10 năm mà nhân vật “tôi” gặp A Khang.
Tui không dám dịch thêm câu chuyện nào nữa vì chuyện tui tìm nó đều có kết cục không may mắn cho lắm :((


Hãy chia sẻ bài viết ĐÊM NỌ, TÔI BỊ THẰNG BẠN “THẲNG” CÙNG PHÒNG “BẺ CONG” (PHẦN HAI)Link phần 1: Phunulamdep: Phunulamdep Việt Nam “( ͡° ͜ʖ ͡°)”Fanpage: Phunulamdep V, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/429060517958662