Có_những_thứ_gì_một_khi_đã_mất_đi_sẽ_không_thể_lấy_lại_nữa Lược dịch : Huyền Nguyễn | Bài viết thuộc quyền sở hữu của tác giả, và chỉ được đăng tải tại Blog Phụ Nữ V

Cùng xem bài viết Có_những_thứ_gì_một_khi_đã_mất_đi_sẽ_không_thể_lấy_lại_nữa
Lược dịch : Huyền Nguyễn | Bài viết thuộc quyền sở hữu của tác giả, và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep V được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

Có_những_thứ_gì_một_khi_đã_mất_đi_sẽ_không_thể_lấy_lại_nữa
Lược dịch : Huyền Nguyễn | Bài viết thuộc quyền sở hữu của tác giả, và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost.
_________

Mấy ngày trước nhà tôi xảy ra một trận hỏa hoạn lớn, may là không thiệt hại về người, chỉ có điều một số đồ vật cũng theo vụ hỏa hoạn này mà mất đi…..

Tôi có một con heo đất, đó là một con lợn vàng bằng nhựa. Tôi mua nó ở một cửa hàng hai nhân dân tệ. Hồi bé tích được xu nào là lại thả vào đó, nhưng đến hôm sau bà tôi sẽ lén moi ra để đi xe buýt. Mỗi lần như vậy tôi vô cùng để ý, lúc nào cũng làm ầm lên bắt bà bỏ thêm vào. Nghĩ lại hồi đó mình thật trẻ con. Hồi nhỏ ông bà hay dẫn tôi đến tiệm chụp ảnh, hầu như năm nào cũng chụp vài tấm, sau này có nhiều ảnh , tôi mua một cuốn album rất nghệ thuật, nhét đầy phồng lên, sắp xếp theo từng độ tuổi, mỗi lần lật ra xem lại thấy bồi hồi xúc động.

Tôi tôi có một tấm ảnh chụp chung với bà nội hồi nhỏ, hồi đó bà tôi khá mập, trong bức ảnh tôi khá rụt rẻ, hai tay ôm chặt lấy cổ bà, đôi mắt sợ sệt trông rất đáng yêu. Ngoài ra còn có ông nội, ông nội trông rất trang nghiêm, nhưng khi cười lại điềm đạm dễ gần. Khi còn bé, người tôi thân thiết nhất chính là ông nội, đi đâu ông cũng mang tôi theo, còn mua rất nhiều đồ ăn vặt cho tôi nữa. Chiếc xe đạp đầu tiên của tôi là do ông mua, lúc đó nhà tôi nghèo lắm, tôi vẫn còn nhớ khi ấy 2 ông cháu vác hai cái đầu dê lên thị trấn bán lấy tiền, sau đó mua cho tôi một chiếc xe đạp này. Mỗi khi tan học ông sẽ hỏi thăm tình hình học tập của tôi, cùng tôi làm bài tập về nhà. Nhà là nơi duy nhất có hình của ông nội, hình ảnh đó bây giờ chỉ còn trong đầu tôi. Nghĩ lại thật có lỗi với ông vì đã không trở thành người như ông muốn, ngoài ra còn có rất nhiều điều nhỏ nhặt khác nữa.

Nhà tôi có một bức tường dán đầy giấy khen, khi ấy giấy khen không phổ biến như bây giờ, không phải ai cũng được phát. Mỗi lần được nhận lại chạy về khoe với ông, ông nội khi ấy sẽ vô cùng tự hào. Hồi đó bức tường này còn treo bức Mã đáo thành công ( 8 con ngựa phi) mà ông tôi thích, nhưng vì sau đó giấy khen ngày càng nhiều nên ông đã tháo bức tranh xuống, ông bảo mấy tờ giấy khen của tôi chính là bức tranh đẹp nhất. Còn rất nhiều thứ khác nữa, đều mất đi trong vụ hỏa hoạn đó. Những thứ đồ này đều gắn liền với tuổi thơ của tôi, những bức ảnh chụp cùng ông bà nội sẽ không giờ có cơ hội chụp lại nữa, chỉ mong những mảng kí ức ấy sẽ không bị tôi lãng quên.

Có những thứ một khi đã mất đi là mất đi vĩnh viễn, dù bạn có bỏ bao nhiêu thời gian và tiền bạc cũng không thể lấy lại được.

Link dịch https://www.zhihu.com/question/297587262/answer/505924296


Hãy chia sẻ bài viết Có_những_thứ_gì_một_khi_đã_mất_đi_sẽ_không_thể_lấy_lại_nữa
Lược dịch : Huyền Nguyễn | Bài viết thuộc quyền sở hữu của tác giả, và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep V, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/766614697536574