CÓ NHỮNG CÂU CHUYỆN KINH DỊ NÀO ÁM ẢNH BẠN SUỐT MẤY CHỤC NĂM? (PART 2) ———————————— Group: Blog Phụ Nữ Việt Nam "( ͡° ͜ʖ ͡°)" Fanpage: Blog Phụ Nữ Việt Nam Dị

Cùng xem bài viết CÓ NHỮNG CÂU CHUYỆN KINH DỊ NÀO ÁM ẢNH BẠN SUỐT MẤY CHỤC NĂM? (PART 2)
————————————
Group: Phunulamdep Việt Nam “( ͡° ͜ʖ ͡°)”
Fanpage: Phunulamdep Việt Nam
Dị được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

CÓ NHỮNG CÂU CHUYỆN KINH DỊ NÀO ÁM ẢNH BẠN SUỐT MẤY CHỤC NĂM? (PART 2)

————————————

Group: Phunulamdep Việt Nam “( ͡° ͜ʖ ͡°)”

Fanpage: Phunulamdep Việt Nam

Dịch bởi: Quần Đùi Hoa

Nguồn: https://www.weibo.com/5888328091/I6jPaBcIl…

—————————————

6.

“Mẹ ơi, phải làm sao mới giữ được người đàn ông mình yêu ở bên cạnh mình ạ?”

“Con bé ngốc này, tình yêu bắt đầu từ dạ dày. Muốn giữ người đàn ông mình yêu, trước tiên con phải giữ trọn được cái dạ dày của anh ta đã.”

“Nhưng nếu anh ấy vẫn muốn rời bỏ con thì phải làm sao ạ?”

“Vậy thì hãy rút hết gân tay gân chân của hắn đi, cắt lưỡi hắn. Trói chặt hắn, rạch bụng hắn ra và cột chặt dạ dày hắn lại.”

“Vâng.” – người con gái ngờ nghệch đáp.

“Ngoan lắm…”

Người mẹ xoa đầu cô con gái. Hai người như ngầm hiểu ý nhau, đứng cười nham hiểm trước mộ người cha.

7.

Sinh con xong, tôi, vợ tôi và đứa con bé bỏng của chúng tôi nữa, cả nhà ba người cùng chuyển vào một ngôi nhà mới ở vùng ngoại ô. Nơi đây thật yên tĩnh.

Chúng tôi sắm rất nhiều đồ dùng cho trẻ sơ sinh, sữa bột, tã, xe nôi và còn có cả thiết bị giám sát trẻ. Thiết bị thu đặt ở phòng con nhỏ, thiết bị phát đặt ở phòng của hai vợ chồng. Thiết bị hoạt động 24/24 nên mọi động tĩnh ở phòng con chúng tôi đều nghe thấy được, chỉ cần nó khóc nhỏ một tí thôi là chúng tôi có thể lập tức chạy sang.

Một buổi chiều tà, đang ngồi trong phòng đọc sách, bỗng tôi nghe thấy tiếng đưa nôi kẽo kẹt và tiếng hát ru qua máy phát, đây là bài hát ru mà vợ tôi thích nhất. Đứa bé im thin thít, có lẽ là đã ngủ say rồi. Cũng chính lúc đó, qua khung cửa sổ, tôi thấy vợ mình tay cầm túi đồ nặng trịch bên ngoài, chuẩn bị mở cửa vào nhà.

8.

Đêm nay lại mất ngủ rồi, uống hết 2 lon bia mà tôi vẫn không tài nào ngủ được. Chỉ cần nhắm mắt lại là tôi lại có cảm giác có người đang ở góc tối kia nhìn chằm chằm vào mình. Chẳng còn cách nào khác, chỉ đành ngồi trên ghế sofa đọc sách giết thời gian, hi vọng “thần ngủ gật” sẽ nhanh chóng tìm đến mình. Cứ như vậy, tôi lật hết mấy quyển tạp chí nhạt nhẽo nhưng vẫn chả thấy mệt chút nào. Đúng lúc ấy, tôi nghe thấy có tiếng gõ cửa nhà mình. “Bây giờ là 2 giờ sáng, ai lại đến tận nhà tìm mình vào lúc này cơ chứ? Đúng là bất lịch sự!”

Tôi không lên tiếng mà lặng lẽ tiến đến chỗ cửa ra vào, muốn nhìn ra ngoài bằng camera giám sát, xem vị khách không mời mà đến kia rốt cuộc là ai. Tôi còn chưa kịp ra đến cửa, người ở ngoài kia đã cất tiếng: “Thật ngại quá, tôi là hàng xóm ở bên cạnh. Tôi đánh mất chìa khóa rồi, giờ không vào nhà được nữa. Tôi muốn mượn ban công cửa sổ nhà anh để trèo qua bên nhà mình. Thực ra muộn như vậy rồi tôi cũng không muốn làm phiền anh nghỉ ngơi, nhưng bên ngoài này lạnh quá.”

“Muốn trèo cửa sổ về nhà á? Nhà mình ở tận tầng 24 cơ mà, người này gan to đến mức nào cơ chứ? Với lại, nhà mình có hàng xóm từ bao giờ vậy hả trời???” Vì nhà tôi ở tầng 24, đây là con số không may mắn cho lắm nên chẳng ai muốn thuê hay mua nhà ở đây cả. Cho nên cả cái tầng này có mỗi mình tôi sống, mấy căn hộ xung quanh đều không có người ở. Tôi vẫn không nói câu gì cả, áp mặt vào cửa, qua camera giám sát tôi thấy bên ngoài có một người đàn ông lạ mặt. Anh ta cả mặt âm u tối sầm lại, dùng một ánh mặt lạnh lùng đầy chết chóc nhìn về phía phía tôi.

“Không mở cửa cho anh ta, coi như mình không nghe thấy gì hết.” Tôi nghĩ như vậy và quay lại ghế sofa. Người bên ngoài kia lại gõ cửa vài cái rồi đi mất. Đợi anh ta đi khỏi, tôi bắt đầu cảm thấy buồn ngủ. Cuối cùng cũng ngủ ngon rồi, tôi ngả lưng nằm xuống giường rồi thiếp đi.

Sáng hôm sau, tôi bị hai người cảnh sát làm cho tỉnh giấc. Tôi hỏi họ vào phòng tôi bằng cách nào, hai người cảnh sát không trả lời câu hỏi ấy, họ kể với tôi, tối qua có một tên biến thái mắc bệnh thần kinh chạy vào khu chung cư tôi sống. Tên điên ấy đến gõ cửa từng nhà, lừa người rồi đột nhập vào nhà giết người. Từ sáng đến tối, không biết hắn ta đã giết chết bao nhiêu người rồi, cứ nhà nào bị gõ cửa, chỉ cần mở cửa cho hắn đều bị giết sạch. Đến khoảng 5 giờ sáng, có lẽ do kiệt sức, tên điên kia ngã vật ra đường, bị bảo an đi kiểm tra phát hiện ra. Thấy hắn ta khắp người toàn là máu nên đã báo cảnh sát. Cảnh sát nói, theo như quá trình hành động của tên điên đó, nhất định hắn đã từng đến nhà tôi. Tôi đem câu chuyện lúc 2 giờ sáng kể cho hai người cảnh sát, Trong lòng thầm nghĩ: “May quá tối qua mình không mở cửa cho hắn, nếu không thì…..”. Tiếp đó, tôi hoảng hốt thực sự khi nghe hai người cảnh sát nói tiếp: “Anh có biết chúng tôi vào đây kiểu gì không? Cửa nhà anh không khóa cẩn thận, tay nắm cửa chưa chốt. Cánh cửa chỉ khép qua vào đấy thôi, chúng tôi chỉ kéo nhẹ cái là cửa đã tự động mở ra rồi.”

9.

Một đêm nọ, tôi mơ màng tỉnh dậy sau một giấc mơ. Nghe thấy dưới tầng một có tiếng động, tôi mở cửa phòng xem thử, nhà bếp vẫn bật đèn sáng trưng, Tôi còn nghe thấy tiếng va nhau của dao dĩa.

Có lẽ mẹ đã nghe thấy tiếng tôi mở cửa phòng đi ra, nói vọng lên: “Con trai, dậy rồi à? Xuống bê hộ mẹ chút đồ.”

Tôi đang định bước xuống cầu thang thì nghe thấy tiếng nói run bần bật đầy sợ hãi của người mẹ ở phòng ngủ bên cạnh: “Con trai, đừng xuống! Mẹ cũng nghe thấy tiếng đấy.”

……..

10.

Anh ta mua một căn nhà, bên cạnh đó là một cái hồ bơi rất rộng. Ban công của căn nhà ấy vừa khéo đối diện với cầu nhảy 10m của bể bơi, vì vậy, anh ta thường hay ra ban công ngắm nhìn những cô gái thân hình nóng bỏng tập nhảy. Do góc đứng không hợp nên anh không thể nhìn thấy những cô gái nhảy từ trên ván nhảy xuống bể trông như thế nào, nhưng lại có thể nhìn thấy dáng nhảy đẹp đẽ trên không và những biểu cảm lo lắng, sợ hãi hay bình tĩnh của người nhảy. Đêm ấy, đứng trên ban công, anh ngạc nhiên khi thấy giờ muộn rồi mà vẫn có người nhảy xuống bể bơi. Đó là một cô gái da ngăm đen, dáng người rất đẹp, cô ta lặng lẽ bước lên ván nhảy, đứng lặng người một lúc lâu rồi bắt đầu bật người nhảy xuống bể bơi. Động tác dang tay, chuyển mình của cô gái ấy giống như một con chim hải âu đang sải cánh trên không. Cô ta nhảy đi nhảy lại rất nhiều lần nhưng anh hoàn toàn không nghe thấy tiếng nước bể bơi. Anh nghĩ, đây chắc chắn là một cao thủ rồi. Đột nhiên người vợ trở về, nói với giọng đầy thất vọng: “Em vốn định ra bể bơi đằng kia bơi, nhưng hôm nay người ta dọn bể, rút hết nước rồi.” Anh đơ người nhìn về phía bể bơi, cô gái kia lại một lần nữa bước lên ván nhảy. Lần này, cô ta ngoảnh đầu nhìn về phía anh, cười đầy nham hiểm.

————————————————————–


Hãy chia sẻ bài viết CÓ NHỮNG CÂU CHUYỆN KINH DỊ NÀO ÁM ẢNH BẠN SUỐT MẤY CHỤC NĂM? (PART 2)
————————————
Group: Phunulamdep Việt Nam “( ͡° ͜ʖ ͡°)”
Fanpage: Phunulamdep Việt Nam
Dị, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/556241541907225