CÓ NHỮNG CÂU CHUYỆN KINH DỊ NÀO ÁM ẢNH BẠN SUỐT MẤY CHỤC NĂM? (PART 1)Dịch bởi: Blog Quần Đùi Hoa——————————–

Cùng xem bài viết CÓ NHỮNG CÂU CHUYỆN KINH DỊ NÀO ÁM ẢNH BẠN SUỐT MẤY CHỤC NĂM? (PART 1)Dịch bởi: Blog Quần Đùi Hoa——————————– được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

CÓ NHỮNG CÂU CHUYỆN KINH DỊ NÀO ÁM ẢNH BẠN SUỐT MẤY CHỤC NĂM? (PART 1)
Dịch bởi: Blog Quần Đùi Hoa
—————————————————————————–
1) Một cặp vợ chồng vì công việc bận rộn, thuê một người giúp việc làm việc nhà và chăm sóc con nhỏ. Sau khi nhận việc, mấy ngày liền, người giúp việc liên tiếp nhận được những cuộc gọi kì lạ, đầu dây bên kia là giọng của một người đàn ông lạ: “Có kẻ muốn hãm hại đứa trẻ….”, sau đó cúp máy. Người giúp việc hoảng sợ chạy vào phòng đứa trẻ, nhưng lần nào cũng vậy, bà luôn thấy đứa bé đang nằm trong nôi ngủ một cách ngon lành. Chuyện như vậy vẫn cứ tiếp tục xảy ra, cho đến một ngày, sau khi tắt máy, người giúp việc đã quá quen với trò đùa này nên không kiểm tra phòng của đứa trẻ nữa. Nhưng vì không chịu nổi, bà ta liền báo cảnh sát, nhờ cảnh sát định vị xem rốt cục là kẻ nào đang giở trò. Không lâu sau, phía cảnh sát có hồi báo: “Bác gái, điện thoại của người đàn ông lạ kia……….được định vị là phát ra từ phòng của đứa trẻ…..”
2) Tôi làm việc tại một bệnh viện tâm thần. Gần đây, bệnh viện xuất hiện hiện tượng bệnh nhân tự sát. Để phòng tránh việc này, bệnh viện quyết định sửa lại tất cả tay nắm cửa, nhưng có một vấn đề duy nhất là những tay nắm cửa mới này lại thường bị kẹt lại, nhốt người trong phòng, nhất là cửa phòng vệ sinh. Một lần, trong lúc đang họp, chúng tôi đột nhiên nghe thấy ở cuối dãy hành lang có tiếng người kêu cứu. Tất cả bác sĩ và y tá hoảng hốt chạy đến. Hóa ra là có người bị khoá trái lại ở trong phòng vệ sinh đang không ngừng đập cửa gào thét. Nghe giọng thì đó là tiếng của một người phụ nữ. Chúng tôi đứng ở bên ngoài liên tục trấn an tinh thần cô ấy, đồng thời dùng chìa khóa để mở cửa. Nhưng dù thử thế nào đi chăng nữa cũng không mở được, cảm giác như chìa khóa và ổ khóa hoàn toàn không khớp nhau. Chúng tôi đều nghĩ là do lúc sửa tay nắm khóa, bộ phận sửa chữa không cẩn thận đã đổi nhầm chìa khóa rồi. Người phụ nữ bên trong dường như càng lúc càng kích động hơn, chúng tôi bắt đầu nghe thấy tiếng cô ấy lấy người đẩy cửa một cách điên cuồng. Chúng tôi lập tức cử người đến bộ phận sửa chữa tìm chìa khóa vạn năng, thậm chí lúc đó còn có người định đạp cửa xông vào. Chúng tôi gào to, bảo người phụ nữ kia đứng tránh xa cánh cửa ra một chút, nhưng chỉ nghe thấy tiếng gào thét, đập tường, ném đồ đạc. Có lẽ là cô ấy đã quá sợ hãi rồi, sợ đến mức không nghe thấy tiếng gọi của chúng tôi. Rồi bỗng nhiên, phòng vệ sinh trở nên im bặt đầy mùi chết chóc, không hề nghe thấy bất cứ tiếng động nào nữa, chúng tôi càng sợ hãi hơn. Mọi người bắt đầu đạp cửa nhưng dù đạp mạnh đến mức nào cánh cửa cũng không mở ra, có người còn muốn đi lấy rìu phá cửa. Mấy phút sau, người của bộ phận sửa khóa vội vã mang chìa khóa vạn năng tới. Nhưng kì lạ là, anh ta vừa đến nơi thì cánh của tự động bật mở, hoàn toàn không cần dùng đến chìa khóa, chúng tôi vội xông vào trong….Bên trong căn phòng hoàn toàn trống không…..Tất cả đồ đạc đều được đặt đúng vị trí cũ, như tất cả mọi chuyện chưa hề xảy ra vậy. Chúng tôi tỉ mỉ quan sát mọi ngóc ngách trong phòng nhưng chẳng phát hiện ra điều gì bất thường cả. Chúng tôi nhanh chóng đếm lại số người, mọi nhân viên và bệnh nhân đều vẫn còn ở đó, không thiếu người nào.
3) Có cặp vợ chồng mua một căn nhà kiểu Bungalow thời trung cổ, tiền nhà khá rẻ, những điều kiện khác cũng hoàn hảo miễn bàn. Dọn đến nhà mới ở được không lâu, người chồng thấy ở hành lang một cây bút sáp màu đỏ. Hai vợ chồng vẫn chưa có con, người chồng tuy thấy hơi kì lạ nhưng kĩ chắc đó là của người chủ cũ để lại, nên tiện tay vứt cây bút màu vào sọt rác. Mấy ngày sau, người vợ cũng nhặt được ở hành lang một cây bút sáp màu đỏ, người chồng khó hiểu, nói với vợ mình: “Rõ ràng anh đã vứt nó đi rồi mà”. Lần này anh ta cố tình vứt nó vào thùng rác ở bên ngoài. Mấy hôm sau đó, hai vợ chồng đi qua hành lang lại phát hiện ra cây bút sáp đỏ. Quanh đây hình như không có trẻ con, nhưng rõ ràng là cùng một cây bút ấy, hai vợ chồng lấy làm lạ nên đã bắt đầu kiểm tra xung quanh chỗ cây bút bị đánh rơi. Sau khi điều tra, họ phát hiện trên bức tường cạnh chỗ cây bút sáp màu có vết trát xi măng. Thế là, họ mời thợ đến phá bức tường ra, quả nhiên bên trong đó là một căn phòng trống không, phảng phất mùi hôi rất khó chịu. Vừa bật đèn flash lên soi thử, hai vợ chồng đứng hình khi phát hiện ra trên tường viết toàn những dòng chữ bằng bút sáp màu đỏ:
Con xin lỗi mẹ, thả con ra đi. Con xin lỗi mẹ, thả con ra đi. Con xin lỗi mẹ, thả con ra đi. Con xin lỗi mẹ, thả con ra đi. Con xin lỗi mẹ, thả con ra đi. Con xin lỗi mẹ, thả con ra đi. Con xin lỗi mẹ, thả con ra đi. Con xin lỗi mẹ, thả con ra đi. Con xin lỗi mẹ, thả con ra đi. Con xin lỗi mẹ, thả con ra đi. ……………….
4) Cực ghét con chó nhà hàng xóm. Nói đúng hơn, không phải ghét, mà là hận. Cái con chó đen đấy, nhào lên một cái là có thể cắn gãy cổ tôi. Không biết nhà hàng xóm bắt đầu nuôi nó từ lúc nào nữa, chỉ biết là mỗi lần gặp tôi là nó lại điên cuồng hướng về phía tôi mà sủa như bị bệnh dại. Tiếng sủa của con chó điên ấy chả khác gì lời chửi rủa của mấy mụ đàn bà đanh đá chua ngoa. Lúc nào nó cùng thè lưỡi đặc quánh nước bọt cùng hàm răng vàng sắc nhọn. Cặp mắt đục ngầu với bộ lông bẩn thỉu như da chết khiến người ta chỉ nhìn thôi cũng thấy kinh tởm. Có mấy lần nó xông tới cắn tôi suýt chết. Chả hiểu sao lúc người khác đi qua nó lại nằm im bẹp dí, chỉ khi tôi đi qua nó mới lập tức ngồi phắt dậy. Sau vài lần phản ánh với hàng xóm nhưng bất thành, tôi thực sự chịu hết nổi rồi. Cuối cùng một đêm, tôi đun một nồi nước ớt bỏng sôi ùng ục, nhân lúc nhà hàng xóm ngủ say dội lên người con chó. Nhìn nó đau đớn giãy giụa quằn quại trên mặt đất, mắt bị bỏng cay xè, toàn thân như bị lột da, bốc hơi nghi ngút, khỏi phải nói lúc đó tôi hả dạ đến mức nào. Về đến nhà, tôi thở phào một hơi nhẹ nhõm, tắm rửa sạch sẽ cho hết mùi, vậy là xong chuyện. Thế nhưng vào lúc đó, từ trong gương nhà tắm, tôi nhìn thấy có một người mặc đồ trắng, tóc xõa bù xù, hai mắt trắng dã đang đứng sừng sững sau lưng, nhìn chằm chằm vào mình: “Cuối cùng con chó chết tiệt kia cũng chết rồi. Mỗi lần nó sủa loạn lên là tao lại rối đến mức không tài nào tìm thấy cửa vào nhà mày.”
5) Người con gái mà anh từng yêu sâu đậm ra đi quá đột ngột. Lúc ra đi, máu cô đỏ như màu hoa hồng vậy, chảy loang đầy trên nền tuyết trắng. Anh không thể nào quên được, đêm đêm trằn trọc trở mình, đau đớn đến mức dằng xé tâm can, thường xuyên một mình khóc lóc thảm thiết trước mộ cô. Một hôm, anh tìm đến một vị đạo sĩ, anh muốn gặp lại người yêu của mình lần cuối để nói lời từ biệt. Vị đạo sĩ sau khi làm phép, nói với anh: “Nửa đêm hôm nay, tại chiếc ghế dài trong công viên mà hai người thích đến nhất lúc hẹn hò, linh hồn người bạn gái sẽ đến gặp anh.” Đêm ấy, anh ăn mặc thật bảnh, dưới ánh đèn đường vàng mờ nhạt, anh mặc bộ vest lịch lãm, trên tay ôm bó hoa mà cô thích nhất. Anh nhìn chiếc đồng hồ mình mới mua, sắp 12 giờ rồi, bạn gái mình trước giờ chưa từng trễ hẹn. Nhưng chính vào lúc đó, anh nhìn thấy cô đầu tóc bù xù, miệng đầy máu, từ trong bóng đêm tiến đến phía mình. Anh bị dọa cho sợ hãi ngồi bệt xuống đất. Linh hồn cô quấn lấy không rời. Anh đứng bật dậy, hét lên một tiếng rồi quay đầu bỏ chạy. Nhìn thấy bóng anh dần dần chạy xa mình, cô bỗng dừng lại, đứng nguyên chỗ cũ: “Đồ ngốc, từ giờ đừng nhớ em nữa……”
Từng giọt, từng giọt nước mắt lăn dài trên gò má cô…….
————————————————————–
Group Phunulamdep Việt Nam: https://www.facebook.com/groups/weibovn/
Fanpage: https://weibo.vn/
Nguồn: bài viết được lược dịch từ nhiều bài viết trên weibo


Hãy chia sẻ bài viết CÓ NHỮNG CÂU CHUYỆN KINH DỊ NÀO ÁM ẢNH BẠN SUỐT MẤY CHỤC NĂM? (PART 1)Dịch bởi: Blog Quần Đùi Hoa——————————–, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/554903818707664