Có em gái là cảm giác như thế nào?____________Dịch bởi:Nguyệt Dạ Tầm Dương – 月夜寻阳 Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Weibo Việt N

Cùng xem bài viết Có em gái là cảm giác như thế nào?____________Dịch bởi:Nguyệt Dạ Tầm Dương – 月夜寻阳 Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt N được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

Có em gái là cảm giác như thế nào?
____________
Dịch bởi:
Nguyệt Dạ Tầm Dương – 月夜寻阳
Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost.
____________
Tôi chỉ sinh ra sớm hơn có vài phút thôi thì đã bị làm anh trai rồi.
Điều khiến tôi buồn rầu hụt hẫng là rõ ràng chúng tôi bằng tuổi nhau, em gái tôi còn nặng hơn tôi 2 lạng. Nhưng vì cái danh hiệu “anh trai” này, tôi sinh ra dường như đã yếu thế đi ba phần .
Câu cửa miệng của mẹ tôi là:
“Con là anh, con phải bảo vệ em!”
“Con là anh, con phải nhường em !”
Tôi thì cũng rất là muốn bảo vệ em đấy, ngặt nỗi….
Người mẹ yêu khó hiểu của chúng tôi, từ khi tôi còn nhỏ đã cho tôi học khiêu vũ Latinh, còn em gái tôi học taekwondo!
Thế thì tôi làm sao mà có thể “bảo vệ” nó đây ? Nếu mà có người đến nó còn không đánh nổi, tôi biết xông vào làm gì chứ? Nhảy cho đối phương xem một điệu?
Tôi thực sự cũng muốn bảo vệ nó, muốn bảo vệ chính mình lắm chứ, bởi vì–
Hễ nó tức giận, nổi khùng, nó cũng đánh tôi!
Lúc vui vẻ, phấn khởi nó cũng đánh tôi luôn !
Từ nhỏ, nó đã luôn tranh đùi gà của tôi, cướp TV, cướp truyện tranh, cướp tiền tiêu vặt và tranh cả bẩm báo….
Lần nào cũng muốn đánh lại nó, nhưng mà căn bản đánh không lại ! ——Chung quy là nó vừa béo vừa khỏe lại còn biết Taekwondo nữa !
Nhưng mà lúc tôi không thể đánh bại nó, bố tôi lại quay sang với khuôn mặt ngán ngẩm mà nói:” Cái thằng này, đường đường là một trang nam tử hán mà lại đấu không nổi em gái!”
Nhân tiện, tên tôi là Trương Bác Nhai (Zhang Boya), và tên em gái là Trương Tử Kỳ (Zhang Ziqi), đồng âm với Bá Nha Tử Kỳ ( Boyaziqi). Mẹ tôi bảo mẹ hy vọng hai chúng tôi sẽ tương thân tương ái, cầm sắt hòa vang. Tôi chả biết đàn cầm đàn sắt nó có hòa vang hay là không. Trái lại những lúc hai anh em tôi đánh lộn có khác gì sấm sét rền vang, đánh trống thổi kèn khua chiêng gõ mõ đâu.
*(Điển tích về Bá Nha và Tử Kỳ tương tự như Việt Nam nhà mình có chuyện tình bạn Dương Khuê- Nguyễn Khuyến)
https://sites.google.com/site/cauchuyenvanhocnghethuat/vhnt-121
Chịu đựng công kích từ những cú đấm của em gái cùng sự khinh miệt của cả nhà, tôi khó khăn lắm rồi cũng lên cấp 2 và đi học nội trú ở trường.
Thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng đã thoát khỏi ác ma rồi!
Tuy nhiên, tôi đã quá ngây thơơơơơơ …
Vòng 1:
Lên cấp hai không lâu, tôi liền mê game Mộng Huyễn Tây Du, và gặp được một em vô cùng tâm đầu ý hợp ở đấy. Cho dù là là game online hay là tình yêu bọ xít thì đều không được cho phép nên chơi game luôn phải vụng trộm lén lút mà chơi, vì thế tôi và em cũng chỉ ở mối quan hệ mập mờ.Thuở mới biết yêu, khó khăn gian khổ có lớn đến cỡ nào cũng không thể hạ gục được con tim đương chộn rộn những rung động.
Một hôm chiến thắng trong trận đồng đội, tôi và em đều rất vui sướng, trong lòng hồi hộp, và thật sự là tôi rất muốn thú nhận tình cảm với em. Em ấy hình như hiểu được chút tâm tư, vì vậy đã đặc biệt mời tôi đi chèo thuyền ở làng Thảo Nguyên.
Bầu không khí mờ mịt, chẳng biết làm thế nào để mở lời
Tôi lấy hết can đảm, tỏ tình với em.
Em có phần thẹn thùng, suy nghĩ một hồi rồi nói:
Anh có thể bắn pháo hoa cho em xem có được không và thêm cả tiếng loa xập xình nữa? Em rất thích náo nhiệt.
Tôi hiểu ý em, vội vàng tập hợp anh em trong hội, mua một ít pháo hoa để giúp tôi bắn trước cửa khách sạn Trường An, đồng thời dùng kênh truyền thông công cộng để phát đi những khúc tâm tình rả rích.
Anh em trong hội cũng hùng hậu lắm, xúm lại ở phía sau tự động bắn pháo hoa và phát loa, lần lượt chúc tôi có được tình yêu mỹ mãn.
Sau khi kết thúc chuỗi hành động lãng mạn này, tôi lấy hết dũng khí quỳ xuống đất.
Dưới ánh pháo hoa lộng lẫy, tôi tặng em 999 đóa hồng, em có vẻ rất xúc động.
Ngay khi tôi đưa em đến Bàn thờ Nguyệt Lão, em đã loại bỏ được sự dè dặt trong mình ban nãy, dưới ánh nhìn chăm chú của toàn dân thiên hạ, em giơ cái loa to tổ bố chà bá lên mà nói:
” Trương Bác Nhai, anh căng cái mắt chó của anh ra mà nhìn cho kỹ ! Em là em anh! Em gái ruột của anh! Đồ ngu ngốc ! Lời tỏ tình vừa nãy em đã ghi hình lại rồi. Lại còn dám cày game rồi hẹn hò qua mạng hả. Em sẽ gửi cho mẹ!”
Vòng 2
Một thời gian dài sau đấy hễ thấy tên con gái là tôi cun cút chuồn đi luôn. Ám ảnh tâm lý khủng khiếp này kéo dài suốt những năm cấp 2. Nhờ phước đức của con em gái, tôi quả thực là đã không thể yêu sớm, chỉ có thể vùi đầu trong việc học, kết quả là thành tích đầu bảng không phụ lòng người mong đợi và tôi đã thi đỗ vào một trường cấp 3 tốt nhất của địa phương.
Kể cũng lạ, sau khi học cấp 3, ông trời dường như cũng có mắt, cái cơ thể vốn dĩ gầy còm, thấp bé, mình hạc xương mai của tôi cũng coi như là nhận được bù đắp, bỗng chốc phát triển mạnh mẽ và nhanh chóng bứt phá lên 1m8. Ngoài ra, ở trường cấp hai, tôi đã đoạn tuyệt với điệu Latinh căm hận đến tận xương tủy, và bắt đầu chơi bóng rổ. Cơ thể tôi ngày càng trở nên mạnh mẽ hơn, thậm chí còn có chút “oai phong lẫm liệt” khá mlem mlem. Hình ảnh hoàn toàn mới này cuối cùng cũng bắt đầu nhận được sự hoan nghênh.
Ngược lại, giống như mọi cô gái khác, em gái tôi bắt đầu giảm cân, nhờ ngày nào cũng đánh quyền ăn rau, gầy đến mức mẹ không nhận ra luôn.
Tôi đã trở nên tự tin hơn, ít nhất là về mặt thể chất, tôi không còn ở thế yếu nữa.
Vì điểm số và môn bóng rổ của tôi khá tốt nên sau khi nhập học không lâu, tôi đã được chọn vào làm cho các chương trình thể thao trên đài truyền hình của trường. Nhờ sự nở nang về mọi mặt, tôi cũng tạm coi như là mát lòng mát dạ mà đón lấy cái đỉnh sóng đầu tiên trong đời người, không chỉ là được thầy cô và bạn bè công nhận mà tôi còn bắt đầu nhận được những mảnh giấy ghi tên thật hoặc vô danh, những bức thư tình nhỏ và những món quà nhỏ.
Cuối năm nhà trường phát động hội thi Ngôi sao cấp trường, quán quân có thể đại diện cho trường tham gia hội thi cấp thành phố, thí sinh đạt giải sẽ thuyết trình ở 7 trường trọng điểm. Điều này có nghĩa là chỉ cần tôi chiến thắng, câu lạc bộ người hâm mộ của tôi sẽ không còn chỉ bó buộc trong trường học nữa, mà sẽ là toàn thành phố và và sẽ lại bước vào một đỉnh cao khác của đời người. Tưởng tượng thôi là thấy phấn khích lắm rồi, vì vậy tôi đã nỗ lực hết mình, lấy chí khí ngút trời làm sức bứt phá ra khỏi ranh giới và rồi đã vào trận chung kết.
Để giành chiến thắng cuối cùng, tôi đã hao tâm tổn sức, tích lũy bấy lâu giờ mới có dịp trổ tài, tạo ra một ấn phẩm video bằng chính bản thân của thường ngày:làm chương trình, làm báo cáo, thi bóng rổ, tham gia hội thể thao cùng những khoảnh khắc tinh hoa tuyệt vời khác. Tôi dự định sẽ phát nó trong phần thi tài năng, tạo ra tiếng vang chấn động lòng người.
Trong bài diễn văn tranh chức vô địch, tôi đã phát huy siêu năng lực, hùng hồn say mê cùng những tràng pháo tay cuồng nhiệt, kèm theo đó là tiểu sử phấn đấu và những câu chuyện truyền cảm hứng mà tôi vừa biên soạn, hình ảnh một chàng trai kiên cường, tự lập, không nao núng không sờn lòng, cuối cùng bức tượng một chàng trai uy phong lẫm liệt, khí chất ngang tàng đã dần thành hình.
Tôi không khỏi xao xuyến.
Sau đó, người dẫn chương trình đã lấy ra video tài năng của tôi.
Dưới hàng vạn ánh mắt đang mòn mỏi mong đợi kia,
Video từ từ được bật lên,
Nội dung bên trong,
Ấy là hồi tôi học tiểu học,
Gương kia ngự ở trên tường
Có ai khiêu vũ được dường như ta
Ma lực với điệu Rumba
Xoay eo thon thả, nhả chân hút hồn
Đó là lần đầu tiên mà tôi lĩnh hội được sâu sắc——
Cái gọi là muốn độn thổ cho xong,
Cái gọi là không còn mặt mũi nào,
Cái gọi là tài năng không được trọng dụng
Phòng được hỏa hoạn, mất cắp chứ không phòng được trộm nhà.
Tuy nhiên, thành viên có mặt để bình thẩm các tiết mục ở đây đều là những bậc kỳ tài.
Thầy cô bè bạn trong toàn trường tuy là được phen dở khóc dở cười, vậy mà vẫn cho tôi điểm cao nhất!
Điệu hoàng tử Latinh duyên dáng đã giúp tôi có được vòng nguyệt quế.
Tôi hỏi em gái tôi, tao gây thù chuốc oán gì với mày, mà mày đánh tráo cái video của tao, mày nhất định phải giết anh mày mới được hả?
Nó trợn mắt nói, em đã dốc hết sức lực đưa anh lên ngôi vị “hoa khôi” rồi, anh còn muốn lấy ân báo oán à?
Nhờ phước đức của nó, tôi lại ế suốt 3 năm cấp ba.
Kể từ đó, tôi phải chia tay làng giải trí, lại quay lại dùi mài kinh sử và thi đỗ vào trường đại học top đầu với điểm số xuất sắc tuyệt đối.
Vòng 3
Lên đại học cuối cùng tôi cũng được giải phóng rồi!
Bởi vì tôi và em gái không những không học cùng trường, mà còn là hoàn toàn không chung một thành phố.
Em gái tôi học đại học cách nhà không xa, còn tôi trốn từ bắc vào nam, ừ thì là trốn đi đấy!
Trên chuyến tàu đi về phía Nam, tôi vui mừng đến mức muốn khóc.
Sau khi thoát khỏi sao chổi, cuộc sống của tôi có thể nói là xuôi chèo mát mái, hàng năm tôi đều nhận được học bổng, tham gia giải đấu, thành lập ban nhạc và tham gia đoàn thể, phô diễn hết tài năng mà mình có.
Quan trọng hơn là cuối cùng tôi cũng có bạn gái rồi!
Kỳ nghỉ hè năm đó, tôi đã chia sẻ những điều ngọt ngào cùng với gia đình.
Mẹ tôi bảo chuyện tốt đẹp đáng vui mừng như thế, còn không dẫn con bé về ra mắt.
Tôi nghĩ về sao chổi rồi lại do dự chần chừ.
Em gái tôi nói:” Dẫn em ấy về đây. Khó khăn lắm mới có người hốt anh như vậy. Em vui sướng không kịp, có thể làm gì em ấy chứ?
Vậy là kỳ nghỉ hè năm đó, tôi đã đưa mối tình đầu về quê trong nỗi hoang mang tột độ.
Em gái tôi bày tỏ sự niềm nở, dí dỏm của một người em chồng mà tôi chưa từng thấy, và cả hai trò chuyện rất ăn ý. Em người yêu tôi là con gái miền nam xưa nay luôn dịu dàng, e ấp, gặp cô em gái miền bắc mở miệng là chua ngoa đanh đá của tôi, cả hai đều vui cười phấn khích như được mùa.
Em người yêu khen tôi thật may mắn, có được một người em gái hài hước như vậy, cuộc sống tuổi thơ hẳn là hạnh phúc vô cùng.
Lòng tôi đầy những nụ cười gượng gạo, cố tỏ ra là mình ổn xong sâu bên trong nước mắt là biển rộng.
Em gái tôi rất nhiệt tình, và nhanh chóng trở thành bạn thân của bạn gái tôi và đưa cô ấy đi dạo phố mua sắm ăn uống khắp nơi, cả hai dính nhau như hình với bóng.
Tôi về cơ bản cũng khá hài lòng, cũng coi như em gái tôi làm được chút chuyện mà con người làm rồi.
Mãi cho đến một hôm, người yêu tôi lấy ra một cuốn album ảnh.
Có một người bạn hàng xóm thanh mai trúc mã của tôi, trông rất thân thiết với tôi.
Tôi thề rằng chúng tôi tuyệt đối chỉ là những người bạn tốt cùng trang lứa, hơn nữa hai gia đình cũng rất thân nhau, đến giờ không có chuyện gì cũng hay tụ tập mà.
Nhưng mà con em tôi nó lại đếch nói thế.
Em đừng nghĩ anh trai chị bây giờ trông men lì thế thôi chứ ngày xưa á, suốt ngày đòi chị này cho chơi chung trò gia đình với bọn chị cơ.
Nó còn bảo tôi đi học xa nhà quá nên gia đình không chăm sóc được cũng may là trường bạn kia không xa, hai đứa có thể quan tâm chăm sóc lẫn nhau, gia đình cũng yên tâm.
Nó còn nói đầy ẩn ý, ​​em nghĩ anh trai chị có phải là rất thích sờ tóc dài của em đúng hôn? Đặc biệt là tóc dài thẳng? Sở thích này của anh ấy đã được hình thành từ nhiều năm trước …
Tôi hốt hoảng tìm cơ hội kéo con bé vào nhà.
Tôi nói, mày muốn làm cái gì thế hả?
Nó bảo, muốn chia sẻ niềm vui thời thơ ấu của anh ó!
Tôi hỏi, mày nói thẳng đi, rốt cuộc mày muốn cái gì?
Nó đáp, vậy thì em không khách sáo nữa nhé! Một bộ đầy đủ các nhân vật trong Mộng Huyễn, Cốt Tinh Linh cỡ lớn nhất và 8 bữa tôm hùm đất nha!
Tôi nói, mày có còn là người không?
Nó bảo thỏa thuận vậy đi, cộng thêm hai tháng lấy đồ chuyển phát nhanh cho em nữa nhé!
Vòng 4
Sau khi tốt nghiệp, tôi thề sẽ không về nhà nữa.
Ngoài việc tránh mặt đứa em gái sao chổi, một mặt vì tuổi trẻ nông cạn nhưng tự mãn đứng trước sự cám dỗ của thành phố lớn mà luôn muốn ở lại đây làm ăn lớn, mở ra trang mới cho sự nghiệp của bản thân, mặt khác, bạn gái tôi là người miền Nam, là con một nên tôi định đợi cô ấy ra trường, rồi thu xếp ổn định ở trong Nam..
Duyên phận thật kỳ diệu, sau một năm chờ đợi mòn mỏi, bạn gái tôi sau khi tốt nghiệp đã chạy đến Bắc Kinh.
Rốt cuộc yêu xa chờ đợi lâu như vậy cũng không thắng nổi những dày vò về khoảng cách địa lý, chúng tôi cứ sống trong bận rộn và oán trách mà làm cả hai thêm mệt mỏi, cuối cùng chia tay nhau trong hòa bình.
Trằn trọc mấy đêm, khó mà ngủ được.
Tôi thử quay số điện thoại của em gái tôi và muốn nói chuyện với con bé.
Không ngờ vừa nói được hai câu, em gái tôi ở đầu dây bên kia đã khóc lóc thảm thiết tâm sự rằng nó thất tình, bạn trai đã bỏ đi xa xứ bôn ba lập nghiệp, gặp một cô gái tâm đầu ý hợp có lẽ sẽ chẳng quay về nữa.
Nỗi lo toan, gánh nặng trong lòng tôi cũng đã cùng đường hết cách không biết nên xếp vào đâu rồi , giờ lại phải gói thêm nỗi muộn phiền của em gái tôi.
Vòng 5
Trong đợt dịch bệnh năm nay, tôi bị mất việc.
Công ty ngoại thương mà tôi đang làm việc không thể nhận đơn đặt hàng, không có công việc cho nên chỉ có thể nhận được mức lương cơ bản cực kỳ thấp.
Số tiền này không đủ trang trải ở Thâm Quyến, vì vậy tôi đã từ chức.
Không ngờ, vì lý do chuyên môn, cộng với tác động môi trường lớn, công ty tốt, vị trí phù hợp đều trở nên khan hiếm, tôi tự nhận mình là người xuất sắc, nói như rồng leo mà làm như mèo mửa, lại không chịu bắt đầu từ vị trí thấp nên không tìm được việc làm ưng ý.
Trong chốc lát sắp không thể nộp đủ tiền nhà rồi, công việc mới thì cũng mịt mờ, tôi thực sự không biết nên tiếp tục bám trụ hay về quê nữa. Về phần em gái tôi, sau khi ra trường nhờ sự sắp xếp của bố mẹ đã vào làm việc cho một doanh nghiệp nhà nước.
Nó vẫn như xưa, gọi điện cho tôi là cà khịa nói kháy, gầm thét kêu to, không biết lớn nhỏ là gì.
Một ngày nọ, tôi bị sốt, sức lết đến bệnh viện cũng không có, em gái tôi gọi điện và bảo tôi rằng nó mới nhắm được mẫu Sứ Thanh Hoa trong Tàng Bảo Các ( Shop vật phẩm trong game) muốn tôi trả tiền cho nó.
Tôi thực sự không không còn sức để cãi nhau nữa rồi. Tôi nói với nó tôi mắc covid rồi. Đợi tôi chết đi nhờ Diêm Vương mang giúp cho nó vậy.
Sau đó tôi cúp máy, dù cho nó có gọi thế nào cũng không hề trả lời, chìm sâu vào giấc ngủ.
Ngủ được một giấc, đói cồn cào ruột gan nên gọi đồ ăn nhanh.
Lúc mang đồ ăn đến, người ta để ngoài cửa vì sợ lây nhiễm bệnh cho người nhà.
Vật vã trên giường hồi lâu vẫn không có chút sức lực nào, lại ngủ thiếp đi. Tôi không biết mình đã ngủ bao lâu, một lát hay một đêm, một ngày hay hai ngày, mê man không tỉnh, bàng hoàng nghe thấy tiếng ai đó đập cửa. Giọng nói vừa khó nghe vừa quen thuộc, tôi nhận ra đấy là cái sao chổi đeo bám tôi suốt bao năm.
Tôi nghĩ rằng chỉ cần còn hơi thở, tôi nhất định phải ra mở cửa cho nó dù có phải bò ra, nếu không thì nó tháo cmn cái cửa ra mất.
Nhà ở Thâm Quyến quá đắt đỏ, tôi không đủ tiền mua.
Tôi loạng choạng ra mở cửa, nó bước vào toan muốn chửi, đầu tôi đã ngã lộn nhào vào người nó. Học Taekwondo xem ra cũng không vô ích, nó phát triển cơ bắp khỏe mạnh đó, và còn vác tôi cao 1,8m lên giường.
Để tôi ổn định rồi, rồi vào bếp, một tràng loảng xoảng trong bếp
Tôi hỏi mày làm cái gì thế, tính phá bếp hả?
Con bé bảo rằng đang nấu cho tôi ăn, đồ ăn nhanh thiu rồi.
Cơm nước xong, nó kéo tôi dậy, cục súc nhồi mồm tống họng tôi một hồi, tôi chả biết mình đã ăn cái mẹ gì, liệu có phải thức ăn không, có độc hay không.
Ăn xong nó đi rửa bát.
Tôi lại nghe thấy tiếng loảng xoảng đùng đùng phát ra từ nhà bếp, chắc cũng vỡ ít nhất ba cái đĩa.
Đến tối, nó nhất quyết đòi đưa tôi đi bệnh viện.
Tôi nói thôi bỏ đi, không an toàn đâu.
Nó bảo tôi đeo khẩu trang.
Tôi đã nói ngộ nhỡ trong trường hợp tôi thực sự nhiễm bệnh, sẽ tồi tệ như thế nào nếu để lây nhiễm cho nó.
Nó nói anh bây giờ cũng có lòng tốt ghê, cơ thể em khỏe mạnh như này hãy còn dư sức ghi lại giúp anh vài lời trăn trối đấy.
Bệnh viện người đông như kiến cỏ, ai cũng đều gặp nguy hiểm vào thời kỳ khó khăn này, chỉ cần cảm thấy khó chịu liền vội vàng chạy tới bệnh viện, trước phòng khám sốt là một hàng dài, không biết đâu là đầu đâu là cuối. Không biết con bé lấy xe lăn ở đâu, cho tôi vào xe lăn ngồi, đẩy tôi vào cái bệnh viện chật ních, thanh toán hóa đơn, làm xét nghiệm máu, xét nghiệm axit nucleic … mùa đông mà mồ hôi nó chảy ròng ròng xuống mặt tôi. Lòng bàn tay nó ướt đẫm.
Giày vò khó chịu suốt cả đêm, cuối cùng cũng có kết quả. Tôi bị cúm, không phải covid.
Con bé cả đêm không chợp mắt, trở lại căn nhà thuê, cho tôi uống thuốc, sắp xếp ổn thỏa cho tôi ngủ, cuối cùng dựa vào vai tôi chợp mắt một tẹo.
Khi tôi tỉnh lại thì trời đã xế chiều.
Con bé ngồi ở mép giường, gọt táo, hỏi tôi, anh ơi, sao anh lại rơi vào cái bộ dạng này chứ?
Tôi đang ăn táo và nói, “Tao đang thất nghiệp, hiểu biết còn ít”.
Em gái tôi hỏi, tại sao anh không mau chóng về nhà?
Tôi đáp, không có tiền, không có mặt mũi nào về nhà.
Nó nói, không có mặt mũi nào, vậy đừng ở bên ngoài bẽ mặt nữa.
Không có tiền, em nuôi anh nè.
Tôi nói, nhìn cái trình độ tiêu tiền của mày, đến bản thân còn không nuôi nổi còn luôn miệng rước thêm cái thằng anh này.
Con bé nói, em có nuôi chó, hoặc nếu em bán chó, thức ăn cho chó đủ no.
Tôi nói, thôi, chả về nữa, nhà lạnh quá, ở đây ấm hơn,
Nó vội vàng mở toang cửa sổ phật một cái, ở đây ấm đúng không? Anh có hiểu thế nào là bão không? Anh có biết sợ cái gọi là ẩm thấp không? Nhà chúng ta lạnh thì có lạnh đấy, dù sao đi nữa cũng có lò sưởi anh có hiểu không?!
Tôi đã nói rằng ở đây có rất nhiều cơ hội việc làm, đợi thời cơ đến, không thì tao cũng phất lên rồi đó. Ngôi nhà của chúng ta còn có gì khác ngoài lò sưởi chứ?
Con bé nói, còn có bố mẹ.
Tôi im lặng.
Con bé nói, vẫn còn có em.
Tôi có hơi nghẹn ngào.
Trong vài ngày nữa, tôi gần như khỏi ốm.
Tôi đưa em tôi ra sân bay.
Trước khi kiểm tra an ninh, tôi nhớ ra một câu khẩu hiệu quảng cáo nào đó, và đột nhiên nói với con bé một cách chắc chắn, em ơi, nếu anh không khấm khá lên anh sẽ không quay về nữa!
Con bé ngây người ra nhìn tôi rồi nói: “Nỡm ngu ngốc, nếu không tốt thì càng nên về nhà chứ!”. Ở đây thiếu mợ chợ vẫn đông, nhưng ở nhà anh chính là báu vật. Anh cứ luôn nói rằng anh quyết tâm bứt phá, lang thang bôn ba khắp nơi em không ngăn cản, nhưng xin anh đừng ép bản thân gồng gánh quá sức, hãy quay về nếu anh muốn, và đừng để cha mẹ ngày đêm nóng ruột nóng gan, ngóng trông anh da diết nữa.
Con bé quay lại và đi vào cửa kiểm tra an ninh, tôi nhìn thấy bóng dáng nhỏ bé đó từ phía sau và nhận ra rằng nó đã không già đi kể từ lúc học trung học cơ sở.
Tôi đứng nhìn bóng em tôi ngày càng xa, càng ngày càng nhỏ và mờ đi.
Đột nhiên em tôi quay đầu lại và vẫy tay với tôi, vẫn lẩm bẩm một điều gì đó.
Tôi không thể nghe thấy,
Nhưng tôi nhìn được con bé nói gì
Những lời trong miệng nó là,
Nhớ về nhà.
_____________
Nguồn:
https://www.zhihu.com/question/293914303/answer/1610783543?utm_source=com.facebook.orca&utm_medium=social&utm_oi=1202948655738732544&fbclid=IwAR1tq5uWaospRBzmDMzcIRVKkgA1_BsVRSaYV7BS95Fq2uFjLSy4mmzMtdM


Hãy chia sẻ bài viết Có em gái là cảm giác như thế nào?____________Dịch bởi:Nguyệt Dạ Tầm Dương – 月夜寻阳 Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt N, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/822228801975163