Có câu chuyện ngắn nào siêu đáng sợ không ? ____________________________________________Dịch bởi: Phong Tử Yên Bạch Nhược Vũ | Bản dịch thuộc quyền sở hữu của n

Cùng xem bài viết Có câu chuyện ngắn nào siêu đáng sợ không ? ____________________________________________Dịch bởi: Phong Tử Yên Bạch Nhược Vũ | Bản dịch thuộc quyền sở hữu của n được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

Có câu chuyện ngắn nào siêu đáng sợ không ?
____________________________________________
Dịch bởi: Phong Tử Yên Bạch Nhược Vũ | Bản dịch thuộc quyền sở hữu của người dịch, chỉ được đăng tải tại page cá nhân và Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost
____________________________________________
(Tiêu đề là một cú lừa 🙂)
Chương 1: Em gái hàng xóm
Tôi là người nông thôn, từ nhỏ bố mẹ đã nói với tôi không được phép chơi cùng em gái hàng xóm. Nhưng tôi lại thấy người ta nói rằng trước đây gia đình tôi đã cùng với nhà em ấy định hôn ước, theo lý mà nói thì em ấy chính là vợ của tôi. Tôi cảm thấy rất tò mò, lúc đó vẫn còn nhỏ nên đã trực tiếp đi hỏi bố mẹ rằng tại sao không thể tìm vợ tôi để chơi cùng. Bởi vì em gái hàng xóm rất đáng yêu, rất dễ thương, tôi muốn có một người vợ như thế. Kết quả là bố tôi không chịu nói, lúc ấy tôi cũng rất gấp gáp, khóc và nói rằng nhất định muốn em ấy làm cô vợ xinh đẹp. Khi đó bố tôi đã nổi giận, ông tát vào mặt tôi một cái, bảo rằng tôi không được nói lung tung, hơn nữa cũng không thể để người nào khác biết chuyện tôi và em ấy đã định hôn ước. Tôi bị đánh cho mơ hồ nhưng cũng khiến tôi nhớ rõ chuyện này.
Thời gian qua đi, tôi mới hiểu được sự suy nghĩ sâu sắc của bố mẹ. Thì ra người đàn ông của gia đình đó vì bệnh mà chết, chỉ còn lại một người phụ nữ ở nhà chăm con. Người phụ nữ đó tên là Triệu Ngọc Lan, một người xinh đẹp có tiếng ở cả trong và ngoài thôn. Sau khi cô ấy trở thành quả phụ, cũng đã từng thử làm nông nhưng làm không được, lại còn đổ bệnh một trận. Thế nên cô ấy đã đến thành phố làm thuê, để con gái Triệu Tiểu Nhã cho bà nội nuôi. Nhưng không ngờ cô ấy lại lên thành phố bán thân. Chuyên này là do một người đàn ông chưa vợ trong thôn kể lại. Anh ta lên thành phố làm công, có một tối do không chịu được nữa nên đã đi tìm một cô gái, cuối cùng lại gặp được Triệu Ngọc Lan. Khi ấy Triệu Ngọc Lan đã cầu xin anh ta đừng nói ra ngoài, không chỉ ngủ với anh ta mà còn đưa cho năm trăm tệ tiền bịt miệng.
Người đàn ông đó tất nhiên nói đồng ý nhưng anh ta là loại người thích chém gió, về đến thôn ngày nào uống say thì sẽ đem mọi chuyện kể hết ra. Người trong thôn đều biết chuyện này, còn chửi mắng Triệu Ngọc Lan đó không cần thể diện, ngủ cùng với người ta lại còn đem tiền đi cho. Triệu Ngọc Lan không chịu nổi đả kích này nên đã lựa chọn con đường chết. Mẹ chồng của cô cũng cảm thấy không còn mặt mũi nào để gặp người khác nên cùng với Triệu Tiểu Nhã uống thuốc sâu. Khi ấy Triệu Tiểu Nhã mới 5 tuổi, em ấy chẳng biết gì cả nhưng lại nghe lời. Bà nội bảo em uống cái gì, em ấy sẽ ngoan ngoãn mà uống. Sau khi hai người uống thuốc sâu bị phát hiện, người ta liên nhanh chóng đưa bọn họ vào bệnh viện. Kết quả chỉ còn Triệu Tiểu Nhã còn sống, bà nội em thì đã ra đi rồi.
Từ đó về sau, Triệu Tiểu Nhã trở thành đứa trẻ lẻ loi cô độc, em ăn cơm của mọi nhà trong thôn mà lớn lên. Có hôm ăn cơm nhà này, hôm sau lại ăn cơm nhà khác. Chỉ có nhà tôi là không cho em ăn. Mỗi khi em ngửi thấy mùi thơm thức ăn từ nhà tôi mà tiến lại gần thì đều bị mẹ tôi cầm chổi đuổi đi. Bởi vì mẹ tôi cảm thấy em ấy là con của gái bán thân, đời trước nhiễm bẩn thì đời sau cũng chả sạch sẽ được. Nếu mà em ấy biết được chuyện định hôn ước từ nhỏ thì sẽ bám lấy tôi, chẳng phải là làm hại đến đến đứa con cưng của mẹ tôi sao ?
Triệu Tiểu Nhã lại đặc biệt thích dính lấy tôi, em ấy luôn đợi tôi ở trên đường đi học. Tuy rằng bản thân em còn ăn chẳng no nhưng lại luôn nhường cho tôi quả dại mà em hái hoặc là mấy quả táo trộm được. Tôi cứ lén lút sau lưng bố mẹ như vậy mà chơi cùng với Triệu Tiểu Nhã rất nhiều năm. Cho dù khi tôi lên thành phố học cấp 3, em ấy cũng đợi mỗi cuối tuần tôi nghỉ trở về nhà. Ngay cả một đôi giày em cũng mua không nổi, quần áo thì cũng đều là đồ cũ của người khác, nhưng chỉ cần là ngày tôi trở về thì em sẽ chạy chân trần mấy dặm đường núi để đến bến xe đón tôi.
Triệu Tiểu Nhã càng lớn càng đẹp, em còn đẹp hơn những cô gái ở trong thành phố, những người gặp em đều vô cùng yêu thích em. Nhưng em lại chẳng thích người khác mà chỉ muốn dính lấy tôi. Khi không có người, em còn chủ động nắm lấy tay tôi, kể cho tôi nghe khi tôi đi học thì em ở trong thôn làm gì. Tôi dần dần trở nên thích Triệu Tiểu Nhã, thậm chí tôi đã nghĩ sẽ nói thật với bố mẹ, bởi vì tôi muốn ở bên cạnh em. Nhưng khi tôi có suy nghĩ này thì lại nghe được một tin tức. Người ta đồn Triệu Tiểu Nhã ở trong thôn âm thầm ngủ với người khác. Em ngủ cùng với con trai của trưởng thôn Triệu Hiên Hiên nên nhà trưởng thôn mới cho em cái ăn cái mặc. Nghe xong trong lòng tôi không phải cảm xúc khó chịu bởi vì tôi biết bình thường nhà trưởng thôn cho Triệu Tiểu Nhã là nhiều nhất. Tôi lựa chọn tin tưởng Triệu Tiểu Nhã cho đến khi tôi tận mắt nhìn thấy mọi chuyện.
Khi ấy là đêm khuya, bụng tôi có chút khó chịu nên đã đi nhà vệ sinh. Thôn tôi không có lắp đặt đường ống thoát cho nên ở nhà đều không có nhà vệ sinh, mọi người đều đi nhà vệ sinh cỏ bên ngoài. Sau khi giải quyết xong, tôi đi ra khỏi đó và nhìn thấy Triệu Tiểu Nhã đang cùng Triệu Hiên Hiên nói chuyện. Tôi cảm thấy có gì đó không đúng. Đang đêm hôm hai người này thì có gì để nói với nhau ? Kết quả tôi nhìn thấy Triệu Hiên Hiên móc trong túi ra một trăm tệ nhét vào trong túi Triệu Tiểu Nhã. Giây phút đó tôi tức đến phát điên rồi. Lời đồn quả nhiên là thật. Nhìn thấy Triệu Tiểu Nhã lấy tiền, tôi cảm thấy vô cùng khó chịu, đêm hôm đó không ngủ được.
Ngày hôm sau tôi phải đi ra bến xe để đến trường học, cô ấy còn đến tiễn tôi, còn đưa tôi đến căn nhà gỗ. Căn nhà gỗ đó là một căn nhà nhỏ ở trên đường trong thôn chúng tôi dùng để cất nông cụ. Bởi vì đây là chỗ chung nên không bao giờ bị khóa. Bình thường đi học, hai chúng tôi đều sẽ ngồi ở đây nói chuyện, bởi vì ở đây không có cửa sổ, tối thui, chúng tôi có lén lút ôm ấp cũng sẽ không bị phát hiện. Lần này vào căn nhà gỗ, bên trong vẫn tối thui, Triệu Tiểu Nhã bảo tôi nhắm mắt, nói rằng muốn cho tôi một bất ngờ. Tôi vẫn còn nhớ chuyện tối hôm qua, lúc nhắm mắt tôi đã không còn mong muốn những bất ngờ nữa. Đột nhiên tôi cảm giác mình được hôn, môi của cô ấy rất ngọt, nhưng giây phút đó, tôi chẳng vui chút nào, ngược lại còn cảm thấy buồn nôn. Dơ bẩn !
Tôi trực tiếp đẩy cô ấy ra, còn hét lớn: “Cút ra!”. Triệu Tiểu Nhã bị dọa cho ngây ngốc, nụ cười và sự ngượng ngùng trên khuôn mặt cũng biến mất. Tôi tức giận khóc trước cả cô ấy, khóc trong âm thầm. Tôi hận cô ấy. Tôi và cô ấy thích nhau bao nhiêu năm, vậy mà cô ấy lại làm ra loại chuyện này. Trong lòng tôi cảm thấy đau thương, nhớ về sự phản bội của cô ấy, tôi mắng cô ấy không cần thể diện, giống hệt với mẹ cô, còn nói rằng con gái của gái bán thân thì tương lai cũng sẽ bán thân thôi. Triệu Tiểu Nhã nước mắt vòng quanh, hỏi rằng có phải tôi không thích cô ấy nữa rồi. Tôi đã nói với cô ấy rằng sẽ không bao giờ thích con gái của gái bán thân.
Kết quả vừa nói xong, Triệu Hiên Hiên từ phía sau đống đồ làm nông chạy ra, đem một chiếc bánh kem lớn đập thẳng lên mặt tôi, còn cho tôi một cái bạt tai. Không chỉ có cậu ta, còn có rất nhiều thanh niên trong thôn cũng bước ra. Triệu Hiên Hiên phẫn nộ nói với tôi, cậu ta đưa cho Triệu Tiểu Nhã tiền là vì Triệu Tiểu Nhã đã giúp gia đình cậu ta làm việc nửa tháng nay rồi. Mà Triệu Tiểu Nhã làm công kiếm tiền chính là vì sinh nhật của tôi sắp đến. Tháng trước tôi đã nói với cô ấy mình rất thích bánh kem, còn muốn mời bạn bè ăn bánh, nhưng điều kiện gia đình không có, đón sinh nhật nhưng không dám mua gì. Triệu Tiểu Nhã nghe xong đã đến nhà trưởng thôn làm thêm đan sọt, lại cùng trưởng thôn lên thị trấn bán sọt để kiếm được chút tiền này.
Lúc ấy trong lòng tôi cảm thấy hối hận lắm rồi. Tôi muốn xin lỗi Triệu Tiểu Nhã, nhưng cô ấy lại khóc rồi chạy ngay khỏi đó. Tôi cũng muốn đuổi theo cô ấy nhưng tôi sắp đi học muộn rồi, trạm xe ở thôn chỉ có mấy chuyến, một khi bỏ lỡ thì sẽ không thể đi học nữa. Cho nên tôi đành đi học trước, nghĩ rằng cuối tuần quay về sẽ xin lỗi Triệu Tiểu Nhã. Nhưng đến ngày hôm sau, Triệu Hiên Hiên khóc lóc chạy đến trường tìm tôi nói với tôi rằng Triệu Tiểu Nhã tự sát rồi. Nghe tin Triệu Tiểu Nhã tự sát, đầu tôi trở nên ong ong. Chẳng kịp nói với giáo viên xin nghỉ học liền vội vàng cùng Triệu Hiên Hiên quay về thôn. Trên đường đi não tôi hoàn toàn trống rỗng, thậm chí cả suy nghĩ cũng chẳng có. Cảm giác đó giống như hoàn toàn mất đi ý thức.
Đến khi tôi nhìn thấy thi thể Triệu Tiểu Nhã, cô ấy nằm trên mặt đất, vẫn xinh đẹp như thế, chỉ là gương mặt trở nên trắng bệch, đôi môi xinh đẹp không còn chút huyết sắc nào. Tôi ngây ngốc đến bên cạnh Triệu Tiểu Nhã, nhìn người mà bản thân yêu nhất đang nằm đó, sự trống rỗng biến thành bi thương. Là tại tôi đã hại cô ấy, là tôi đã hại chết cô ấy. Tôi quỳ xuống muốn ôm Triệu Tiểu Nhã vào lòng. Đột nhiên bố mẹ tôi lao ra từ trong đám đông, cho tôi mấy cái bạt tai, bắt tôi tránh xa Triệu Tiểu Nhã một chút. Tôi hoàn toàn không để tâm đến bọn họ đang đánh tôi, dùng hết sức ôm chặt Triệu Tiểu Nhã. Nước mắt tôi rơi, khóc một cách cay đắng. Đều tại tôi …
Nếu không phải tại tôi nói những lời quá đáng kia, cô ấy làm sao lại tự sát ? Những người trong thôn đa số đều nghe nguyên nhân kể lại từ miệng những đứa trẻ. Có người mắng tôi nói năng lung tung, cũng có người mắng Triệu Tiểu Nhã không hiểu chuyện. Chẳng có ai mong bi kịch như này sẽ xảy ra cả. Trong thôn còn có người đề nghị tổ chức tang lễ cho Triệu Tiểu Nhã, còn nói về tình về lý thì nên để bố mẹ tôi bỏ tiền ra làm. Nhưng bố mẹ tôi không chịu. Tôi biết không phải vì họ tiếc tiền mà là quá để ý danh tiếng của tôi. Cuối cùng là nhà trưởng thôn chủ động bỏ ra số tiền này, chôn cất Triệu Tiểu Nhã ở sau núi, bên cạnh người nhà của cô ấy. Nhưng vào ngày làm lễ mai táng thì đã xảy ra chuyện lớn.
Chương 2: Chôn cất
Người trong thôn chúng tôi khiêng quan tài của Triệu Tiểu Nhã đi lên núi. Tôi tự nguyện ôm di ảnh của Triệu Tiểu Nhã, đi lên hàng đầu. Tấm ảnh này đáng ra không được coi là di ảnh, đó là tấm mà Triệu Tiểu Nhã giơ tay chữ V cười vui vẻ, tôi chụp cho cô ấy khi mà tôi có điện thoại mới, chiếc điện thoại có tính năng chup ảnh. Cô ấy rất vui vẻ, luôn giữ lấy tấm hình mà tôi chụp. Từ trước tới nay tôi chưa từng nghĩ tấm ảnh này vậy mà biến thành di ảnh. Bố mẹ tôi bởi vì cảm thấy mất mặt cho nên không đi cùng. Theo lý mà nói, thì đám tang kiểu như này sẽ không được làm quá lớn bởi vì Triệu Tiểu Nhã chết khi còn quá trẻ. Những cái chết thuộc về tự sát, bị hại hoặc ngoài ý muốn thì không thể làm như tang lễ cho người tuổi cao ra đi. Nhưng vậy thì đã sao ? Cả nhà cô ấy đều đã mất rồi, bây giờ người trong thôn cũng chỉ muốn tiễn đưa cô ấy nốt đoạn đường này.
Đến sau núi, những người thanh niên đến bên cạnh mộ phần mẹ Triệu Tiểu Nhã đào một cái hố. Chúng tôi khiêng quan tài đặt vào trong, mỗi người đều xúc một nắm đất phủ lên trên quan tài. Tôi muốn khóc nhưng lần này không thể khóc được. Lúc này tôi mới biết hóa ra đau thương thật sự không phải là cứ gào khóc thật to mà là ngay cả suy nghĩ muốn khóc cũng không còn. Giống như bản thân chẳng còn liên quan gì đến thế giới này. Rõ ràng có thể nghe thấy, nhìn thấy thế giới nhưng não đã mất đi sự liên hệ với thế giới này. Tôi đứng ngây ngốc ở phần đất dốc trước ngôi mộ, trong đầu chỉ nghĩ một chuyện. Tại sao người chết không phải là tôi ? Tôi nguyện ý chết thay cô ấy.
Lúc này tôi chợt phát hiện có gì đó không đúng. Phần đất trên khu mộ đang bắt đầu chuyển động. Tiếp sau đó một góc của quan tài gỗ đã lộ ra khỏi mặt đất. Tôi không dám tin rằng quan tài của Triệu Tiểu Nhã vậy mà lại chui ra. Tại sao có thể ? Không phải chỉ có tôi nhìn thấy chuyện này mà còn những người dân khác trong thôn cũng thấy. Mọi người đều nhao nhao nói đây là chuyện tà mà quỷ quái, quan tài làm sao có thể tự mình rời đi ? Rõ ràng là bị chôn xuống dưới rồi mà. Đã có một số người bắt đầu sợ hãi, một số người dũng cảm hơn thì bảo rằng chắc là do nén đất chưa chặt, đất bị sụt nên mới khiến quan tài lộ ra. Vậy nên có mấy người gan dạ đi ra lấy đất lấp lại, lại còn lấy chân dậm vài cái.
Vậy mà chẳng bao lâu mặt đất tiếp tục chuyển động, quan tài của Triệu Tiểu Nhã lại lộ ra. Lúc này chẳng còn ai dám nói là do đất bị sụt nữa rồi. Mọi người mở to mắt kinh ngạc, nhiều cô gái cũng sợ hãi chẳng dám tiến lại gần. Người ta đều nói đây là do ma làm ra, nói rằng Triệu Tiểu Nhã không chịu yên nghỉ mà muốn tìm tôi đòi mạng. Từ trong đám đông bố mẹ tôi xuất hiện, bảo bọn họ đừng nói lăng lung tung. Tôi bây giờ mới biết bọn họ đến rồi chỉ là âm thầm đứng ở đằng sau. Trưởng thôn cũng cảm thấy có chuyện tà mà, dù sao chúng tôi cũng là người dân miền núi nên sẽ tin cái này, vì thế trưởng thôn sai người đi tìm nha cô (chắc kiểu như pháp sư nhỉ). Nha cô đó là người thôn bên, nghe nói rất hiểu biết về những chuyện tâm linh, nhiều người gặp phải vấn đề tà ma đều tìm nha cô xử lý. Tôi cũng chỉ mới nghe qua về nha cô chứ từ trước nay chưa gặp bao giờ.
Sau khi nha cô đến, tôi cảm thấy đây là một người khiến cho người khác phải sợ hãi. Nói thật lòng, nha cô là một người phụ nữ trung niên xinh đẹp nhưng khuôn mặt của cô lại vô cùng trắng giống như phủ một lớp phấn dày vậy, khiến cho người ta sợ hãi. Nghe người ta bàn tán chuyện, nha cô nghe xong liền hỏi:
“Cô gái này vì sao mà chết ?”
“Tự sát”
“Mẹ cô ấy đâu ?”
“Cũng tự sát rồi”
“Bà nội cô ấy đâu ?”
“Cũng vẫn là tự sát, tóm lại đều tại mẹ cô ấy, gia đình ba thế hệ này tự sát đều vì mẹ cô ấy ở bên ngoài bán thân.”
Nha cô nghe xong, tức giận đi đến trước mặt trưởng thôn. Trưởng thôn còn chưa kịp mở lời, nha cô đã chỉ tay thẳng mặt mà mắng, nói rằng đầu óc trưởng thôn còn chẳng bằng một con chó, dám chôn ba người phụ nữ tự tử chung với nhau mà lại còn là ba thế hệ. Cô nói rằng phụ nữ vốn thuộc âm, tự sát thì âm khí sẽ càng thêm nặng. Bà và mẹ của Triệu Tiểu Nhã đều là mang theo oán niệm sâu sắc mà ra đi, bây giờ thì hay rồi, lại còn đem Triệu Tiểu Nhã chôn cùng với bọn họ. Đứa cháu duy nhất cũng mang theo oán niệm mà tự sát, để cho các thế hệ trước biết rằng nhà mình không còn người nối dõi thì chính là oán càng thêm oán. Nha cô nói với chúng tôi khoảnh khắc mà Triệu Tiểu Nhã bị chôn thì mảnh đất này đã bị biến thành mảnh đất ma.
Mọi người đều không tin lời nha cô, cảm thấy rằng cô đang thổi phồng mọi chuyện, với lại để gia đình bọn họ chôn cùng một chỗ cũng là cho bọn họ đoàn tụ với nhau. Nha cô cười lạnh, ngồi xổm trước ngôi mộ đào một cái hố nhỏ sau đó đổ nước gần đầy nước vào trong. Mọi người đều cảm thấy nghi hoặc, vây quanh nha cô hóng hớt. Nha cô bỏ một chiếc đũa vào bên trong, nghiêm túc nói với mọi người: “Một lát nữa khi tôi buông tay ra nếu như cái đũa này nổi lên mặt nước thì chứng minh là không sao, còn nếu như nó dựng thẳng lên thì …”
“Thì sẽ làm sao ?”
“Thì chứng minh là có oán niệm, phải nghĩ cách giải trừ, khiến cho người chết an nghỉ”
Mọi người đều chẳng tin, đũa làm sao có thể dựng thẳng lên đây ? Chắc chắn nó sẽ nổi thôi. Lúc này nha cô buông tay, cây đũa đó chẳng nổi lên cũng không dựng thẳng dậy. Nó cứ nằm nghiêng trong nước, nửa thẳng nửa không, nửa chìm nửa nổi, cứ như vậy mà ở trong nước chỉ lộ ra một chút đầu giống như một người chết đuối. Thật là kỳ quái, tại sao lại có hiện tượng kì lạ như thế ? Nha cô bị dọa sợ ngồi bệt xuống đất, ngây ngốc nhìn quan tài, sau đó giống như phát điên hét lên: “Mở quan tài, mau mau mở quan tài.” Mọi người ngơ ngác, ai dám mở quan tài đây ? Đây không phải là mang người chết ra làm trò đùa sao ? Một số thanh niên đã cảm thấy nha cô là một kẻ lừa đảo giả thần giả quỷ, nhanh chóng muốn lôi cô ta đi, tránh để cô ta ở đây nói năng lung tung. Nhưng nha cô lại càng vội vàng, xông đến bên cạnh quan tài dùng sức để đẩy, thậm chí còn dùng chân đá, muốn mọi người nhất định phải mở quan tài ra.
Người dân trong thôn thấy vậy chỉ còn cách xin ý kiến trưởng thôn. Trưởng thôn cũng có một chút do dự, cuối cùng đưa ra quyết định người dân cầm ô đen đứng bên cạnh quan tài giúp ngăn chặn ánh sáng. Quan tài cuối cùng cũng bị mở ra rồi, tôi ôm theo di ảnh của Triệu Tiểu Nhã muốn đi lên nhìn cô ấy lần nữa. Những người dân cầm ô che nắng vậy mà lại bị dọa hét lên, không ngừng vứt ô đen lùi về sau. Lúc đó tôi rất vội vã, tức giận trong lòng tạ sao ngay cả việc che nắng bọn họ cũng làm không xong. Thế nên tôi nhanh chóng cầm ô tiến lại gần nhưng nhìn thấy thứ bên trong quan tài thì tôi ngây ra đó. Bên trong quan tài lại có thêm một thi thể phụ nữ. Đó là một thi thể mục nát hoàn toàn, chỉ có thể thông qua mái tóc dài mà nhận ra đó là thi thể nữ. Cỗ thi thể đó ôm Triệu Tiểu Nhã vào lòng, móng tay sắc bén đâm sâu vào thi thể Triệu Tiểu Nhã, giống như muốn đem Triệu Tiểu Nhã nhét ngược trở lại vào trong bụng. Không phải, không phải là giống như mà thật sự bụng của thi thể nữ đó đang trở nên to hơn. Triệu Tiểu Nhã đã bị nhét một nửa vào trong bụng.
“Đó là mẹ cô ấy, ai bảo các người muốn đem chôn cô gái tự sát cùng với người mẹ mệnh khổ của mình chung với nhau”, nha cô thốt lên, “Mẹ cô ấy đau lòng, muốn đem cô ấy sinh lại, để cô ấy được sống một lần nữa. Đến lúc đó quỷ nhi được sinh ra thì cả cái thôn này đều sẽ phải chết.” Nha cô nói xong lời này, không ít người đã bị dọa cho sắc mặt trắng bệch, nhưng vẫn có người không tin. Triệu Hiên Hiên chui ra từ trong đám đông, chỉ thẳng nha cô mà mắng: “Đâu ra kẻ lừa đảo giả thần giả quỷ, ban ngày ban mặt mà muốn lừa người.”
“Cô ấy không có lừa, nếu như thế thât, thì làm sao giải thích chuyện đang diễn ra”
Mọi người đều cảm thấy nha cô nói có lý. Triệu Tiểu Nhã đó rõ ràng đã bị nhét một nửa vào lại bụng mẹ rồi. Lúc trước khi chôn, làm gì có chuyện kì lạ nào xảy ra. Triệu Hiên Hiên hừ lạnh: “Đây rõ ràng là cô ta sử dụng thủ đoạn, giống như cách làm ảo thuật, mọi người nghe tôi nói, cô ta đang muốn lừa tiền. Giống như những trò ảo thuật, các người có biết bọn họ làm thế nào không ? Không thể bởi vì họ không để người ngoài biết được thủ thuật.”
“Tôi không có lừa, cậu có thể không tin tôi nhưng mọi người phải nghe tôi nói nếu không sẽ gặp đại nạn.”
Triệu Hiên Hiên hỏi lại: “Vậy cô nói xem phải làm sao ?”
Nha cô do dự một lúc, cuối cùng nói một câu: “Tôi nói thật, tiền có thể giảm khí thế hung ác, mọi người hãy ném tiền vào trong quan tài nhưng tuyệt đối không được chạm vào quan tài.”
“Mọi người xem, cô ta đúng là một kẻ lừa đảo, mở miệng là muốn tiền.”
Triệu Hiên Hiên nhân cơ hội này, trực tiếp nhảy vào trong quan tài, nói với nha cô: “Không được để người khác lại gần ? Là sợ bị người khác phát hiện bí mật sao ? Tôi cứ muốn vào đấy, còn muốn tìm ra sự thật của trò lừa đảo này.”
Nha cô thấy Triệu Hiên Hiên không nghe lời khuyên nhảy thẳng vào trong quan tài, khuôn mặt trở nên trắng bợt, sợ hãi toàn thân run cầm cập.
Chương 3:Đốt quan tài
Hành động của Triệu Hiên Hiên đối với nha cô mà nói thì chính là đại nghịch bất đạo. Nha cô loạng choạng lùi về sau, thiếu chút thì ngã cả ra đất. Triệu Hiên Hiên thấy biểu hiện của nha có chút làm quá, thật chẳng đáng: “Cô đừng giả vờ nữa, cùng biết đóng kịch đấy.” Chúng tôi đều không ngờ được mọi chuyện sẽ trở thành như này, vốn là nhờ nha cô qua đây để giúp đỡ, ai biết đâu nha cô và Triệu Hiên Hiên lại có mâu thuẫn. Có người khuyên nha cô đừng để ý dù sao thì Triệu Hiên Hiên tuổi vẫn còn nhỏ. Nha cô vội vàng đứng dậy, lớn tiếng nói với trưởng thôn: “Con trai ông sẽ chết đấy.”
Trưởng thôn bắt đầu không vui, mắng nha cô một trận: “Con trai cô mới chết ấy, cả nhà cô phải chết.”
Nha cô gấp gáp: “Cậu ấy thật sự sẽ chết ! Thật sự sẽ chết !”
Triệu Hiên Hiên cảm thấy khó chịu khi nha cô nguyền rủa mình, cậu lẩm bẩm trèo lên nói muốn đánh nha cô nhưng chỉ thấy tay cậu đang tóm vào sườn đất để trèo lên thì bỗng nhiên dừng lại. Cậu ta muốn đứng dậy nhưng dường như có thứ gì đó đang tóm lấy và lôi cậu quay trở lại. Lúc này người dân mới phát hiện không biết từ khi nào mà cái xác chết nữ kia đã tóm được chân của Triệu Hiên Hiên. Cậu ta bị dọa sợ, vội vàng muốn thu chân về nhưng không ngờ cánh tay đó nhất quyết tóm chặt chân cậu ta nhất định không chịu buông tay. Bàn tay đó nắm càng ngày càng chặt, móng tay cũng đã cắm sau vào trong da thịt của Triệu Hiên Hiên. Máu bắt đầu chảy ra, Triệu Hiên Hiên đau đớn la hét. Mọi người sững sờ, thi thể này làm sao có thể dùng sức, giống như nó vẫn còn đang sống vậy ? Bỗng nhiên nha cô hết lớn: “Chạy mau, mau chạy đi.”
Nghe thấy tiếng nha cô hết, thôn dân mới hoàn hồn trở lại nhưng lại không hề bỏ chạy, có một bác còn muốn chạy ra chỗ dốc đất để kéo Triệu Hiên Hiên ra khỏi đó. Nha cô sợ hãi không ngừng hét về phía quan tài: “Bảo mọi người đấy mau chạy đi.”
“Nhưng cậu ấy vẫn còn ở đây, làm sao có thể thấy chết mà không cứu ?”
Tôi cũng lo lắng cho Triệu Hiên Hiên nhưng lại không dám xuống dưới giúp đỡ, chỉ dám đứng ở trên lo lắng. Bởi vì tôi tận mắt nhìn thấy móng tay của xác chết nữ đó cắm càng ngày càng sâu, ước chừng cũng đã chạm đến xương của Triệu Hiên Hiên rồi. Ngay lúc này lại có thêm chuyện kì dị xảy ra. Nắp quan tài bị nạy ra khi nãy đã tự động dựng lên, nó vừa dày vừa nặng đập một cái đã đẩy bác kia ra xa khỏi quan tài nhưng lại hất Triệu Hiên Hiên vào bên trong. Ầm, nắp quan tài đóng lại. Chúng tôi chỉ kịp nghe thấy tiếng hét cuối cùng của Triệu Hiên Hiên, sau đó bên trong quan tài không còn bất kỳ âm thanh nào nữa.
Trưởng thôn nào chịu đựng được sự kích thích này, ông cũng chẳng để ý đến nha cô nữa, vội vã chạy đến đẩy nắp quan tài muốn kéo Triệu Hiên Hiên ra. Nhưng nó cứ nằm yên bất động như vậy giống như đã bị đóng đinh chặt. Những người bên cạnh cũng đến giúp đỡ trưởng thôn nhưng vẫn không làm cách nào đẩy được nắp quan tài ra. Tôi vô thức nhìn sang nha cô, thấy cô toàn thân run rẩy, trong miệng lẩm bẩm gì đó, dáng vẻ rất hoảng hốt. Cuối cùng, cô sợ hãi đi về phía trưởng thôn, lắp bắp: “Đốt quan tài đi.”
Mọi người sững sờ nhìn nha cô, trưởng thôn còn nghi ngờ bản thân mình nghe nhầm. Nha cô nhắc lại: “Đem quan tài đi đốt.”
“Đốt cái đầu cô ấy.”
Trưởng thôn tức giận đánh thẳng vào mũi của nha cô, mạnh đến mức chảy cả máu. Nha cô đau đớn ôm lấy mũi lại còn bị thôn trưởng túm tóc đánh mấy bạt tai. Cô ôm lấy mặt gào khóc: “Đừng đánh tôi, tôi đã bảo con trai ông đừng có xuống đó rồi, là tự cậu ta muốn xuống. Lúc đó tôi cũng bảo cậu ta lên đây nhưng cậu ta không nghe.”
“Là cô cố ý muốn hại con trai tôi, bây giờ cô còn muốn thiêu chết nó.”
“Thi thể nữ bên trong đang ăn xác con trai ông…”, nha cô vừa khóc vừa nói, “Đợi cô ta ăn xong thì tôi sẽ không thể làm gì được nữa, mau đốt đi, nhân lúc cô ta vẫn còn trong quan tài, mau đốt đi.”
Không ít người trong thôn đều cảm thấy đây chuyện tà ma, nhìn quan tài với ánh mắt kỳ dị. Sắc mặt trưởng thôn tái nhợt, hét lớn: “Ai dám đốt quan tài, tôi sẽ đốt nhà kẻ đó. Mau mang rìu đến đây.”
Ngay khi ông ta hạ lệnh, lập tức có người xuống núi mang rìu lên. Thôn trưởng cùng mấy người khác dùng rìu để đập quan tài. Thật kỳ lạ, quan tài đó rõ ràng là làm bằng gỗ nhưng có đập thế nào cũng không nứt. Không đúng, không phải là nó không nứt mà mỗi vết nứt được tạo ra nó sẽ tự lành lại. Tình hình trước mặt thật sự đã dọa sợ mấy người nhóm trưởng thôn, bọn họ không dám tiếp tục đập quan tài nữa, lần lượt bỏ rìu xuống, chỉ còn lại mình trưởng thôn tiếp tục đập. Trưởng thôn mệt đến sức cùng lực kiệt, nha cô sợ ông ta cầm rìu đập mình đứng từ xa nói: “Đốt đi, không thể không đốt. Để cô ta và con trai ông cùng nhau đi khỏi đây, đừng để quay lại làm hại dân làng.”
Trưởng thôn trừng mắt nhìn nha cô, đột nhiên dùng lực quăng cây rìu trong tay. Nha cô không ngờ trưởng thôn sẽ ném rìu, vội vàng muốn trốn nhưng không kịp, liền bị rìu đập vào chân. Cũng may không phải lười rìu đập vào chân nhưng nha cô vẫn rất đau ngồi bệt xuống đất. Lấy tay quệt nước mắt, nha cô không dám khóc to, chỉ sỡ trưởng thôn sẽ lại đánh. Trưởng thôn hít một hơi sâu dường như đã hạ quyết tâm, nói với những thanh niên trong làng: “Còn cách nào khác không ? Mọi người đứng giấu, chỉ cần nói ra cách thì cái gì tôi cũng đồng ý.”
“Đốt nó đi, đúng thật là tà mà…”
“Không còn cách nào đâu, đốt nó đi”
“Ông có bốn người con trai mà”
Dần dần trong thôn chẳng còn ai dám nói giúp trưởng thôn. Mọi người đều sợ rồi, nhao nhao đòi trưởng thôn mau đốt quan tài. Không còn cách nào khác, trưởng thôn ngồi trên nắp quan tài không một lời, bật khóc. Ông ta và nha cô giống nhau, khóc trong âm thầm. Người trong thôn thấy ông ta không nói gì mà bật khóc nên đều mặc nhiên coi là ông ta đã đồng ý, nhanh chóng xếp củi và cỏ khô lại. Những thanh niên trong làng bây giờ rất tin tưởng nha cô, đều coi lời nói của cô là thật. Có người còn nhỏ giọng thì thầm, nói rằng Triệu Hiên Hiên tự làm tự chịu. Tôi nhìn quan tài, trong lòng không khỏi có chút buồn. Dù gì Triệu Hiên Hiên cũng là bạn của tôi, tuy rằng chuyện này là cậu ấy không đúng nhưng cái giá của sự trừng phạt cũng lớn quá rồi.
Xếp xong cành cây, cỏ khô, có người đến bên canh trưởng thôn đưa cho ông ta một cái bật lửa. Trưởng thôn gạt nước mắt, ông ta có lẽ đã tin nha cô rồi, đưa tay nhận lấy bật lửa. Ngồi xổm trên mặt đất do dự một lúc, cuối cùng tự tay ông ta bật lửa đốt cành cây, cỏ khô. Chuyện này chẳng ai khác dám làm. Ai dám thiêu con trai trưởng thôn đây ? Thiêu rồi thì chẳng phải là đang tìm cái chết sao ? Chỉ có thể là ông ta tự mình làm.
Cỏ khô rất nhanh đã bắt lửa, một ngọn lửa lớn bùng lên bao vây lấy quan tài. Bên trong quan tài vốn im lặng bỗng nhiên vang lên tiếng thét đau đớn. Chúng tôi nghe thấy tiếng thét đó đều cảm thấy da đầu tê dại bởi vì tiếng thét đó không phải tiếng của Triệu Hiên Hiên mà là tiếng của một người phụ nữ. Bên trong quan tài chỉ có Triệu Hiên Hiên và hai người chết. Tiếng thét của phụ nữ từ đâu mà đến là điều mà chẳng ai dám nghĩ. Tôi run rẩy nhìn quan tài bị đốt, lúc này là đau buồn hay sợ hãi chính bản thân cũng không hiểu rõ. Nhưng cứ nhìn mãi, nhìn mãi tôi phát hiện có gì đó không đúng. Quan tài đó tại sao lại không bắt lửa ? Không chỉ có tôi mà cũng bắt đầu có tiếng thì thầm của những người khác. Rõ ràng là quan tài làm bằng gỗ nhưng tại sao không thể đốt cháy ?
Chương 4: Tối nay tới tìm cậu
Mỗi người trong thôn này đều có thể cảm nhận được sự tà ma càng ngày càng lớn. Vốn dĩ vùng nông thôn như này rất yêu thích tụ tập náo nhiệt, cuối cùng xảy ra chuyện này, chẳng còn ai dám ở đây hóng chuyện nữa. Mọi người nhanh chóng rời đi, dường như hận không thể nhanh chóng cắt đứt quan hệ với những gì xảy ra ở đây. Ba mẹ cũng qua đây kéo tôi muốn đưa tôi đi khỏi. Tôi vẫn còn muốn ở lại xem kết quả, vậy mà mẹ tôi lại dùng sức tát tôi một cái, bảo tôi lúc này đừng có tùy hứng. Dường như mẹ tôi sắp khóc vì lo lắng nên đành cầm theo ảnh của Tiểu Nhã chuẩn bị về nhà. Trước khi đi tôi nhìn quan tài đó một cái, chiếc quan tài đó vẫn không hề bị đốt cháy.
Người người vội vã xuống núi, bởi vì đường núi hẹp nên bọn họ đều phải xếp hàng. Gần đến lượt tôi xuống núi thì nha cô đột nhiên tiến lại gần. Cô vội vã chạy qua túm lấy tay tôi, mở miệng hỏi: “Tôi nghe nói có phải cậu và cô gái kia đã từng có chuyện yêu đương ?” Tôi bị nha cô dọa hết hồn, còn chưa kịp mở miệng, mẹ tôi đã chỉ mặt nha cô bảo cô cút đi, nhất định không được nói linh tinh. Nhưng nha cô lại nghiêm túc nói với tôi: “Bây giờ cậu rất nguy hiểm, khi quỷ nhi sinh ra nó sẽ đi giết người thân cận lấy máu tế. Cả nhà cô ấy đã chết hết thì cậu chính là người thân cận nhất của cô ấy. Cậu sẽ không sống được qua tối nay đâu.”
Mẹ tôi lo lắng mắng nha cô: “Cô nói bậy, có mà cô không sống qua tối nay ấy.”
Thấy mẹ tôi không tin, nha cô lo lắng: “Các người nghe tôi đi có được không ? Người khi nãy không nghe lời tôi nên đã mất đi tính mạng đấy.”
Tôi không muốn tiếp tục nghe bọn họ cãi cọ nên đã trực tiếp hỏi nha cô: “Vậy tôi nên làm thế nào ?”. Nha cô nhanh chóng lôi ra một hình nộm người bé đặt vào trong tay tôi: “Trước mắt thì phải bảo vệ được tính mạng của cậu đã, tranh thủ lúc trời vẫn chưa tối, đem sinh thần bát tự của cậu viết lên trên một tờ giấy trắng sau đó đốt cùng với hình nộm này rồi tìm một con chó đen cho nó uống hết bát nước giấy đốt kia.”
Tôi cầm lấy người nộm, đây là hình nộm bện từ rơm rạ có chút thô ráp. Nha cô tiếp tục nói: “Sau khi làm xong thì gọi điện cho tôi, tôi tới tìm cậu.” Cô lại tiếp tục đưa cho tôi một tờ danh thiếp, còn lắc lắc điện thoại của mình. Tôi cầm hết mọi thứ, nhớ lại chuyện kì dị khi nãy, tò mò hỏi: “Quan tài bị đốt chưa ?”
Nha cô lắc đầu: “Vẫn cần đốt thêm một lúc nữa”. Nói đến đây cô do dự vài giây, nhỏ giọng nói: “Đợi cậu nhóc đó bị thiêu chết rồi thì quan tài sẽ bốc cháy.” Câu này nha cô nói rất nhỏ dường như chỉ nói cho mình tôi nghe thấy. Nhất thời tôi chưa hiểu được ý tứ trong lời nói của cô nhưng bố mẹ tôi thì hoàn toàn không nghe rõ. Bọn họ nghi hoắc hỏi lại nha cô nói gì nhưng nha cô chỉ lắc đầu không chịu nói lại lần thứ hai. Đột nhiên trong lòng tôi có một linh cảm xấu, tôi cảm giác nha cô này cũng không phải người tốt lành gì.
Nhìn ra nghi hoặc trong lòng tôi, nha cô nắm chặt lấy tay tôi, chân thành: “Dựa theo lời tôi nói mà làm, đừng như Triệu Hiên Hiên xung đột với tôi, tôi chỉ là muốn cứu người… đươc không ?” Ánh mắt của nha cô vô cùng chân thành làm tôi chỉ có thể gật đầu. Không cần biết thế nào, thử thôi lại tránh được xảy ra chuyện, tóm lại không thể giống như Triệu Hiên Hiên tự hại chết bản thân. Có vết xe đổ của Triệu Hiên Hiên trước mắt, tôi quyết định tin nha cô một lần.
Xuống núi, tôi qua nhà hàng xóm mượn con chó đen sau đó làm theo lời mà nha cô đã dặn dò đem sinh thần bát tự đốt cùng với hình nộm sau đó pha nước cho con chó đen kia uống. Những con chó ở vùng thôn quê thì không kén chọn thức ăn, cho dù là người nuôi chó nhổ một bãi nước bọt trên mặt đất thì nó cũng sẽ vội vàng liếm sạch. Đây chẳng qua là nước có lẫn tro, con chó đen kia tất nhiên sẽ uống hết.
Những thôn dân khác lần lượt quay về, tụ tập trên đường nói chuyện, tất cả đều nói về chuyện hỏa táng. Tôi đi qua đó nghe chuyện mới biết quan tài cuối cùng bị đốt cháy rồi. Nhưng tôi lại nghe được chuyện lạnh sống lưng hơn nữa. Khi quan tài đó bị đốt được một tiếng rưỡi thì bên trong cũng truyền đến tiếng thét mới. Không còn là tiếng thét của người phụ nữ kia mà là âm thanh của một cậu thanh niên, có người nói đó là tiếng của Triệu Hiên Hiên. Thôn trưởng lúc đó lo lắng vô cùng, không chịu được đã đi cạy nắp quan tài. Nha cô có chết cũng nhất quyết không để cho ông ta đi còn nói nếu như bây giờ mở quan tài ra thì mọi chuyện sẽ đổ bể. Nhưng trưởng thôn đâu có nghe lời nha cô, ông ta đánh cô một cái rồi liền đem người đi nạy nắp quan tài.
Khi nắp quan tài được mở ra, mọi người đều bị dọa cho một trận. Triệu Hiên Hiên trong quan tài đã bị lột da, phần xác còn lại thì bị vứt qua một bên. Lớp da bị lột xuống của cậu ta thì trở thành cái ô che cho hai xác chết kia, đem thân xác của hai mẹ con bọn họ buộc chung lại với nhau. Trưởng thôn nhìn thấy cảnh này lập tức ngất luôn tại chỗ. Những người khác sợ hãi muốn đậy nắp quan tài lên để để tiếp tục đốt nhưng nha cô lại khóc lóc nói không kịp nữa rồi. Cô nói với mọi người rằng khoảnh khắc khi mở quan tài ra thì hai mẹ con bọn họ đã bỏ chạy rồi. Cô nghĩ về chuyện quỷ nhi sẽ được sinh ra nên quyết định sẽ xử lý người mẹ trước, nào ngờ chẳng xử lý được ai lại còn để cho mẹ con bọn họ trốn thoát.
Nói đến đây, ai nghĩ lại cũng sợ, thì thầm nói may rằng mình rời khỏi đó sớm. Tôi nghe xong cũng thấy tim mình đập nhanh, cảm thấy chuyện này quá quỷ dị rồi. Khi tôi đang hoảng sợ trong lòng, có người hét lên nha cô quay lại rồi. Theo hướng tiếng gọi, chúng tôi nhìn thấy nha cô tập tễnh quay về thôn, được người ta dìu trên lối về. Lúc trước thì bị trưởng thôn tát cho hai cái, trên mặt còn dấu vết tát, nhìn có vẻ rất đau, khóe miệng còn bị đánh chảy máu. Đợi nha cô đến trước mặt, tôi nuốt nước bọt hỏi cô có bị làm sao không. Nha cô nói rằng không cần gấp, làm nghề này lâu rồi khó tránh khỏi có những khi bị người nhà họ đánh. Sau đó cô hỏi tôi có làm theo lời cô nói, tôi vội vã gật đầu. Như được loại bỏ gánh nặng: “Cuối cùng trong thôn này cũng có một người nghe theo lời tôi nói.”
“Bây giờ tôi rất sợ” tôi nhỏ giọng hỏi: “Phải làm sao đây ?”
“Không cần sợ, vẫn còn kịp. Bây giờ cậu hãy biến con chó đen này trở thành kẻ thế mạng cho cậu.”
“Thế mạng ?”
“Đúng, tối nay cậu dùng quần áo quấn lấy con chó này, nhớ phải là quần áo cậu hay mặc, chi bằng lấy luôn bộ cậu đang mặc đi, như vậy thì sẽ có mùi hương của cậu.”
“Sau đó thì sao ?”
“Đem con chó này đặt lên trên giường của cậu, sau đó tìm một chỗ nấp kín nhưng không được cách con chó đen này quá ba mét.”
“Tại sao tôi không được chạy ?”
“Con chó đen đó tuy rằng nằm trên quần áo của cậu nhưng mùi trên quần áo thì không đủ nồng, không thể lừa được cô ta. Nếu như cậu trốn ở bên cạnh, mùi hương đủ nồng thì cô ta sẽ bị lừa.”
Tôi nghe chữ được chữ mất, đành hỏi lại: “Tôi nghe không hiểu, cô ta mà cô đang nói là ai ?”
Nha cô do dự một lúc, nói với tôi: “Nếu như tôi nói thì cậu nhất định không được sợ hãi.”
“Tôi sợ gì chứ, cô nói đi”
Tối nay Triệu Tiểu Nhã sẽ tới tìm cậu.”
(đọc đến đây rồi thì ngó coi phần tiếp theo trong page tôi nha các cậu)
_____________________________
Link: https://www.zhihu.com/question/371809887/answer/1280892226?fbclid=IwAR3JOGDomgEBAx9vDRx7zaGt3AOqtyArlRfelxxopTSLL_j18cnIbk1Rano


Hãy chia sẻ bài viết Có câu chuyện ngắn nào siêu đáng sợ không ? ____________________________________________Dịch bởi: Phong Tử Yên Bạch Nhược Vũ | Bản dịch thuộc quyền sở hữu của n, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/727085191489525