CHUYỆN MA CÓ THẬT Ở KHÁCH SẠN BẮC nam kinh

Cùng xem bài viết CHUYỆN MA CÓ THẬT Ở KHÁCH SẠN BẮC nam kinh được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

CHUYỆN MA CÓ THẬT Ở KHÁCH SẠN BẮC nam kinh

Group Phunulamdep Việt Nam: https://www.facebook.com/groups/245234876341228
Fanpage: https://www.facebook.com/weibovietnam
Dịch:Ở đây rất cục súc
Nguồn:http://bbs.tianya.cn/post-16-1698991-1.shtml
Tôi là người Bắc Kinh, thường ngày viết văn, vẽ tranh, chụp ảnh. Công việc rất khó khăn, cho dù cũng đã xuất bản sách, nhưng không kiếm được nhiều tiền cho lắm, là một dân bản xứ chính hiệu. Với mấy chuyện ma tôi cũng có viết vài tác phẩm, cả tiểu thuyết cũng có. Lần này, tôi viết câu chuyện có thật ở khách sạn Bắc Kinh! Hy vọng mọi người sẽ chú ý kẻ hèn mọn này, cảm ơn mọi người.
BÀ LÃO Ở KHÁCH SẠN “HF”
Ai là người Bắc Kinh hẳn sẽ biết về khách sạn “HF” nhỉ? (Tôi ghi HF để phòng tránh ảnh hưởng đến việc làm ăn của bên đó), chỗ đó ở trước Phố Tiền Môn và đại lộ Kiến Quốc Môn, kế bên khách sạn lớn ở thủ đô, không gọi là lớn lắm, nhưng lịch sử khách sạn này so với khách sạn lớn của thủ đô cũng không cách nhau mấy (nói ra địa điểm, hẳn nhiều người Bắc Kinh đều biết). Trên mạng tương truyền chuyện kì lạ xảy ra ở khách sạn không ít, long mạch ở Bắc Kinh thì mấy chuyện này cũng không tránh khỏi.
Việc này là do chị của tôi lúc trước trải qua, kể cho tôi nghe, lúc ấy tôi vẫn còn học tiểu học, sợ đến mức tận giờ vẫn nhớ rõ mồn một! Rốt cuộc chuyện là như thế nào? Lúc đó là khoảng mùa đông của những năm 90, thời gian cụ thể thì không thể nhớ rõ.
Chị gái tôi lúc ấy mới 19 tuổi, học trường dạy nghề, cũng không có học qua cao trung. Tốt nghiệp rồi sau đó được cử đến HF thực tập, mùa đông năm đó, tầng 5 của HF cháy, mà sau đó giải quyết hậu quả như nào thì chị tôi cũng không rõ. Lúc chị ấy tới thì chuyện hỏa hoạn đã qua một thời gian. Lúc chị tôi đi ngang hành lang tầng 5, ngay ở hành lang cũng có thể ngửi được mùi khói thoang thoảng, ở sàn khách sạn cũng không sạch lắm mà vẫn còn mấy vệt đen cháy. Theo lời chị ấy nói, thì tầng 5 kiểu là có ám khí. Công việc của chị ấy là ở quầy lễ tân, khi bận rộn thì việc check-in ở lễ tân cũng do chị ấy làm. Khi mới thực tập, nếu làm xong công việc lãnh đạo giao cho thì có thể làm mấy công việc khác mà khả năng cho phép, như thế cũng có thể nhanh chóng kết thúc thực tập chuyển sang làm chính thức. Tất nhiên, điều này chị ấy đều biết. Chuyện hỏa hoạn ở tầng 5 kia sau đó chị ấy mới biết, bản thân chị tôi không có rõ đương nhiên cũng không để chuyện đó ở trong lòng.
Nhưng chị tôi quan sát kĩ hơn, chị ấy phát hiện 5 căn hộ ở tầng đó so với mấy tầng khác thấp hơn, hơn nữa nhiều khiếu nại hơn, đặc biệt là ban đêm. Đương nhiên, chị ấy cho rằng đấy là sự trùng hợp. Nhưng sau đó lại xảy ra một việc, làm chị ấy thay đổi suy nghĩ.
Chuyện đó xảy ra vào đêm chị ấy trực, quầy lễ tân với đại sảnh đều rất an tĩnh, hai người ở quầy trực đêm, bên ngoài có mưa hơi nhỏ. Đại khái ban đêm 2 chỗ đều ít người, có khách gọi điện thoại tới thì chị ấy nghe máy. Giọng nghe khá già nua, có thể nhận ra là một bà lão.
Chị ấy thuật lại nguyên lời của bà lão ấy nói như thế này “Tôi khát! Khát! Cô có thể đưa nước tới cho tôi không?” Giọng điệu nói rất chậm, giọng nghẹn ngào. Chị của tôi lúc ấy nghe không thoải mái lắm. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, có thể bà ấy đi tiểu đêm không thấy có nước, mới gọi điện thoại, chắc mơ ngủ nên giọng khá mơ hồ.
“Dạ, bà. Bà ở phòng số mấy ạ? Để cháu mang lên cho bà.”
Chị ấy nói xong thì không thấy bên kia hồi âm lại.
Chị ấy alo một tiếng tưởng bên kia đã cúp máy. Hơn 10 giây thì bà lão ấy mới trả lời là “502”. Sau đó điện thoại vang lên tiếng “Cạch!”. Không phải cúp máy, là manh âm(*)! Mấy khách sạn lớn những năm 90 ở Bắc Kinh đều là máy bàn cố định 2 đầu nghe, nếu cúp máy thì sẽ nghe thấy âm cúp máy, còn cái này hẳn là để máy qua một bên hoặc có thể là rớt xuống đất. Thấy có điểm kì quái, chị tôi sợ có điều chẳng lành, chạy nhanh ra kêu đồng nghiệp kiểm tra phòng đó. Tự mình ôm phích nước nóng lên lầu.
Mặt khác vị đồng nghiệp còn lại của chị ấy mở lại những tờ đăng kí phòng, khi đó máy tính còn chưa có phổ biến, cũng không có chức năng check-in cho nên đều dùng bút giấy đăng kí phòng.
Vào ban đêm, đèn tầng 5 không biết bị làm sao. Đèn ở đây đã không được sửa từ lâu, cho nên không có đèn, hành lang vừa dài lại vừa tối. Chị ấy hướng tới phòng 502, dãy phòng 2 bên, trước mỗi cửa phòng đều treo tấm biển báo «Xin đừng làm phiền ». Riêng phòng 502 chỉ khép hờ cửa, khi đến gần thì bên trong tối đen như mực, còn có một mùi khó chịu bay ra, giống như mùi thịt khét. Chị ấy đứng trước cửa, gõ gõ cửa, nhưng bên trong không có ai đáp lại. Cảm thấy hết sức kỳ quái, lại nghe thấy trong phòng máy bàn reo lên ! Không gian yên tĩnh bỗng dưng vang dội tiếng chuông điện thoại ! Lúc ấy, chị tôi sợ tới nỗi lông tơ dựng hết cả lên, tay run lên, cầm đồ không nổi cho nên cái phích nước liền rớt xuống. Điện thoại vang lên vài tiếng không ai tiếp, chị của tôi cầm vội cái phích nước, mặc kệ nóng đến bỏng tay, co chân hướng cầu thang chạy, bên tai lại truyền đến tiếng thở dài, sau đó là giọng của một bà lão nói chuyện : Tôi khát ! Cho tôi nước !!!
Chị ấy chạy như bay xuống lầu, thở hổn hển quay lại quầy lễ tân, gặp đồng nghiệp với vẻ mặt đầy hoảng sợ. Thấy chị ấy cả người hoang mang, lo sợ, ngay cả bảo an cũng chạy tới xem có việc gì không. Lúc ấy chị tôi sợ đến nỗi nói không nên lời. Đồng nghiệp của chị ấy lớn tuổi hơn một chút, kéo bảo an đi, sau đó quay lại hỏi chuyện chị tôi.
“Em vào phòng hả?”
Chị ấy thở hổn hển, lắc đầu nói : “Em thấy khép hờ cửa, bên trong lại không có đèn, mà còn có mùi thịt bị khét nữa”.
Vị đồng nghiệp nhanh chóng nói cho chị ấy biết – 502 không có ai ở. Như thế nào lại có người gọi được chứ ? Cửa cũng không thể nào mở được ?
“Lúc em muốn đi vào, điện thoại trong phòng reo lên, làm em sợ muốn chết !”
“Đó là do chị gọi, sợ em gặp nguy hiểm ! Hên là em chưa vào đó!?”
Hai người liền thấy lạnh cả sống lưng, da đầu đều tê tê. Từ đó, chị ấy với vị đồng nghiệp kia cũng không có quay lại phòng 502. May mắn là chị ấy không vào đó, nếu vào thì cũng không biết sẽ xảy ra chuyện gì. Khẳng định là chẳng phải chuyện tốt lành gì.
Hôm sau, chuyện phòng 502 được mọi người đồn đại, có mấy nhân viên cũng truyền miệng nhau vài chuyện. Khi dọn phòng 502, mấy chị quét dọn cũng gặp vài chuyện kì lạ. Trong toilet, gương lớn có khi biến thành tấm bảng trắng, mà cũng không thể chụp ảnh lại. Phòng đó cũng không có cách nào tẩy sạch mùi, như nào cũng còn mùi khét. Chuyện này cũng có nói qua với cấp trên. Nhưng họ lại không tin, bảo rằng lao công nhìn nhầm, không được nói hươu nói vượn ở khách sạn, lúc đó còn mở cuộc họp chỉnh đốn kỷ luật. Mà chị tôi hôm sau cùng đồng nghiệp lén vào phòng 502, phát hiện điện thoại bị rớt ở dưới sàn. Nghĩ lại đêm hôm đó, mọi chuyện lại càng khó hiểu. Đây là điện thoại ma sao ? Nếu ống nghe điện thoại rớt trên sàn, thì làm sao có thể gọi điện thoại tới được ? Chị đồng nghiệp kia bảo thật sự kết nối máy được, nhưng là đường dây bận, không gọi được. Ống nghe rớt trên mặt đất thì đường dây bận là đúng, nhưng rõ ràng chị tôi nghe điện thoại reo, vậy không phải là đường dây bận, mà là kết nối nhưng không ai nghe. Vì sao hai người lại nói khác nhau ? Chị ấy thề tuyệt đối âm thanh không phải phòng bên cạnh, cũng không phải ảo giác . Nếu không phải do hai người thì là do điện thoại. Nhưng tôi có thể xác định, chính xác là lúc đó trong phòng có ma ! Lúc chị tôi chạy đi vẫn còn nghe giọng bà lão. Cho nên nếu chị ấy đi vào nhất định sẽ xảy ra chuyện.
Qua nhiều năm, chị tôi đã không còn làm ở HF, nhưng nhớ tới chuyện này vẫn dựng cả tóc gáy. Trước khi chị ấy từ chức, có nghe lén được chuyện hỏa hoạn ở lầu 5. Vô ý khi ở cuộc họp liên hoan thường niên, nghe lén được. Lúc ấy 119 cứu hỏa xong mới phát hiện, có một bà lão bị thiêu chết ở phòng vệ sinh.
Chị tôi tin phật, trong nhà cũng thờ Phật đường, chị ấy cũng từng trải qua nhiều việc kì lạ, sau đó đều kể đều cho những đứa nhỏ viết truyện.
(Thật ra phòng mấy ở khách san HF thì cũng không nhớ rõ nữa, vì nhiều năm qua rồi. Cho nên dùng 502 thay thế, đến nỗi việc này thật hay giả cũng chưa phân biệt được, coi như nghe chuyện ma xưa đi.)

CHUYỆN MA CÓ THẬT Ở KHÁCH SẠN BẮC nam kinh

Hãy chia sẻ bài viết CHUYỆN MA CÓ THẬT Ở KHÁCH SẠN BẮC nam kinh, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/401930484004999