CHƯƠNG 12: KẾT THÚC ĐẸP TRONG MẮT CỦA EM Công nghiệp điện lực là một phú hào chẳng thiếu gì tiền bạc, nhưng công trình điện mặt trời năm 2012 thì không nh

Cùng xem bài viết CHƯƠNG 12: KẾT THÚC ĐẸP TRONG MẮT CỦA EM
Công nghiệp điện lực là một phú hào chẳng thiếu gì tiền bạc, nhưng công trình điện mặt trời năm 2012 thì không nh được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

CHƯƠNG 12: KẾT THÚC ĐẸP TRONG MẮT CỦA EM

Công nghiệp điện lực là một phú hào chẳng thiếu gì tiền bạc, nhưng công trình điện mặt trời năm 2012 thì không như vậy, do lệnh trừng phạt chống bán phá giá của châu Âu và Mỹ đối với các sản phẩm quang điện của Trung Quốc, các nhà máy quang điện cũng đột nhiên rơi vào vũng lầy này. Khí hậu ở Gobi Tân Cương vô cùng khắc nghiệt, bình thường tháng 4 mới có thể bắt đầu làm, cuối tháng 10 là không thể làm được nữa. Chúng tôi mạo hiểm băng tuyết và nhiệt độ thấp cắt da thịt tiến hành đo lường lắp đặp trước một tháng, cuối cùng đến tháng 10 vừa kịp hoàn công.
Lúc này chủ đầu tư mới lộ ra vẫn đề thiếu vốn trầm trọng, vốn đăng kí của bọn họ hoàn toàn là tính toán giấy tờ, mà ngân hàng đang đợi chính sách bên trên, không dám mạo hiểm cho bọn họ vay. Vậy nên tiền công trình của tụi tôi không được rót xuống, chủ đầu tư cầm đơn xin xét vay vốn xuống nói chuyện, trì hoàn hết lần này đến lần khác không chịu nghiệm thu công trình.
Tôi dẫn công nhân chặn xe của chủ đầu tư lại không cho đi, cảnh sát phái người đến đàm phán hết lần này đến lần khác, sau khi tới lui tám lần thì cũng không muốn đi nữa. Sau cùng chúng tôi lừa một người chủ đầu tư tương đối thật thà rằng trước mắt chỉ cần kí văn bản nghiệm thu là được rồi, hôm nay sẽ không đòi tiền còn thiếu, bọn họ cũng đang không muốn phiền phức nên chỉ còn nước kí đại.
Trong xã hội này, người thật thà thường thua thiệt. Ngày thứ hai sau khi kí nghiệm thu, người của chúng tôi kéo nhau bu kín văn phòng của chủ đầu tư hạng mục, đập bàn đòi tiền, dọa cho cô văn thư trẻ trốn vào góc nhà đứng khóc.
Tôi cầm một chùm chìa khóa lớn, khóa hết tất cả ngăn kéo bàn và tủ tài liệu của bọn họ lại. Lúc khóa đến chỗ cô văn thư kia, tôi nhìn thấy trong ngăn kéo bàn cô ấy có một cái hũ thủy tinh, bên trong có những ngôi sao ước nhiều màu lấp lánh, còn trên bàn cô ấy vẫn còn rất nhiều giấy chưa gấp.
Tôi đột nhiên nhớ lại, Lăng Nhất Nghiêu cũng đã từng gấp thứ này cho tôi.
Như một đứa trẻ đang hung tợn nhe nanh múa vuốt thì bị người lớn tát cho một bạt tai rất mạnh, tôi bỗng dưng nhận ra mình thật xấu xí. Tôi tại sao lại biến thành như thế này? Lữ Khâm Dương tốt bụng, lương thiện, thích đùa cợt, không nhẫn tâm làm tổn thương người khác đi đâu rồi? Lữ Khâm Dương mặt mày bặm trợn đập bàn đá ghế miệng chửi không ngớt này từ đâu đến?
Tôi không khóa ngăn kéo của cô văn thư nọ, lặng lẽ rời khỏi cái văn phòng chật chội đó.
Giữa tháng 11, trước khi tuyết lớn đổ xuống chặn mọi ngả đường, tôi rời Gobi trước, về quê nhà đã rời xa nửa năm. Cùng ngày trở về hôm đó, tôi đắn đo rất lâu cuối cùng lấy hết dũng khí ấn một số điện thoại quen thuộc. Cô ấy nghe thấy giọng tôi thì sững sờ, nói tôi đợi một chút rồi chạy vào phòng nghe điện thoại.
  Tôi nói: “Không ngờ số điện thoại Nam Kinh của em vẫn gọi được.”
Cô ấy nói: “Mỗi tháng em đều nạp một ít tiền để duy trì, nhưng tiếc rằng mãi vẫn không ai liên lạc nên đang định bỏ luôn.”
Tôi ngẩn người: “Đợi anh sao?”
Cô ấy không nói gì, không phủ định cũng không thừa nhận.
Tôi không ngăn được mình cảm thấy vui mừng, vội vàng cho cô ấy thấy niềm vui của mình: “Anh đã về rồi, anh có tiền rồi, không phải thằng nhóc nghèo đói nữa rồi. Em không phải thích xe Volkswagen Beetle sao, chúng ta đi mua một chiếc! Chúng ta mở một nhà sách, chúng ta sẽ đi mua đồ trang trí! Anh sau này ngoài đi du lịch với em ra thì không đi đâu hết. Anh rất nhớ em, mỗi ngày anh đều nhớ em….”
Tôi nói một mình một hồi, như con chó đợi khúc xương trên đũa của chủ nhân, chờ cô ấy gật đầu, sau đó tôi sẽ lái chiếc xe máy cũ của tôi bay đến ôm lấy cô ấy. Cuộc đời chúng tôi từ đây sẽ chỉ còn hạnh phúc, mỗi ngày tôi sẽ dập đầu cảm tạ ơn đức của trời đất.
Tiếc rằng, Lăng Nhất Nghiêu chỉ nhỏ giọng bảo: “Em đã đính hôn rồi.”
Tôi lặng người, không thốt ra được lời nào, thậm chí quên mất không kịp thu lại nụ cười khi tưởng tượng tương lai của chúng tôi vừa chớm nở. Đính hôn rồi…vợ tương lai… vợ… Tôi đau lòng đến nỗi ngồi sụp xuống đất, dùng tay ấn mạnh vào đầu, cố gắng khống chế nỗi đau như có ngàn vạn con côn trùng gặm nhấm tôi.
Lăng Nhất Nghiêu ơi là Lăng Nhất Nghiêu, em thật là biết nói đùa, sao em lại có thể nói với anh như vậy? Em vẫn là cô học sinh cấp ba cột tóc đuôi ngựa mà, em không phải muốn cùng anh chọc Đào Ngàn Tuổi tức chết sao? Em không phải nói xưng “vợ” dù rất khó nghe nhưng em vẫn rất mong chờ đến ngày được trở thành vợ anh sao? Em không phải nói cứ nghĩ đến thế gian này sẽ có một hoặc hai đứa trẻ mang trong mình dòng máu của hai chúng ta thì đều sẽ cảm thấy vô cùng thần kì và xúc động sao?
Anh không mạnh mẽ, anh không tự tin, anh không có thể diện, anh là một thằng đàn ông hèn hạ, anh chỉ muốn được như một đứa trẻ mà lăn lê bò khóc, để khắp người lấm lem đất cát cũng được, em trả lời anh đi: Tại sao em nói lời không giữ lời?
Trong hai tháng sau đó, tôi vẫn giữ liên hệ với Lăng Nhất Nghiêu nhưng không vui vẻ chút nào. Tính tình cô ấy trở nên thất thường, vô duyên vô cớ nổi giận với tôi, mang tất cả khuyết điểm của tôi ra mà chỉ trích, thậm chí cả lỗi lầm của rất nhiều năm về trước mà tôi đã sửa đổi từ lâu lắm rồi. Không biết có tôi đã tiêu tốn quá nhiều sức lực lúc ở trên sa mạc hay không mà tôi không hề muốn nổi giận, tôi để cô ấy nói chán chê. Đến khi cúp điện thoại cô ấy cũng không hề nói trước, chẳng hề tạm biệt, cũng chẳng chúc ngủ ngon.
Chúng tôi chỉ gặp nhau một lần, trong rạp chiếu phim của thành phố. Rạp chiếu phim hôm đó rộng thênh thang chẳng có mấy người, chúng tôi không dám ngồi gần nhau, cô ấy ngồi ở đằng trước phía bên tay trái của tôi, không hề ngoảnh đầu lại một lần, còn tôi gần như chỉ nhìn chằm chằm vào bóng lưng cô ấy.
Tôi vẫn nhớ hồi học năm lớp 11, giáo viên ngữ văn giao bài tập cho lớp thầy ấy, nhờ tôi đi sang lớp bên cạnh chỉnh lại máy chiếu giúp thầy. Tôi vừa vào lớp thì mọi người la hét ầm ỹ, chỉ có cô ấy cúi đầu thật thấp làm bài tập, không ngẩng lên nhìn tôi một lần. Đã 10 năm qua rồi, cô gái rụt rè ngày xưa ấy bây giờ sắp làm vợ rồi.
Nhưng chúng tôi vẫn không ngừng đấu tranh, chỉ có điều chiếc thuyền Lăng Nhất Nghiêu bước lên có quá nhiều người, cô ấy không thể một mình chèo nổi, còn tôi thì không thể nào ngăn được cánh cổng đang từ từ đóng lại. Khoảng thời gian đó tôi xem nhất nhiều phim, đọc rất nhiều sách, cũng nghe nhiều người khuyên bảo.
Có người nói với tôi, nỗi đau của bạn nếu so với rất nhiều người thì trở nên nhỏ bé không đáng kể, rất nhiều người có những hồi ức sâu nặng như vậy chôn vùi trong tim. Cô ấy sau này dần dần sẽ hòa hợp với chồng mình, bạn cũng sẽ đi tìm một người con gái khác. Bạn có thể không yêu vợ mình, nhưng vẫn đối xử với cô ấy rất tốt, tình cảm của các bạn sẽ đặt hết lên đứa con của mình, sẽ không ai còn nhớ đến tình yêu nữa.
Tôi tin tất cả những lời người ấy nói, nhưng tôi không muốn sống cuộc đời như thế. Tôi không muốn mỗi lần về nhà là thấy một gương mặt lạnh nhạt, không muốn ở nơi nào đó nhắm mắt nắm tay một cô gái không biết tên chỉ vì ở cô ấy có một chút bóng dáng của Nghiêu Nghiêu, tôi càng không muốn một ngày nào đó khi tôi nằm trên giường chờ chết, dù xung quanh có bao người nhưng vẫn thấy cô đơn, chỉ thèm nhìn thấy một nụ cười gần như bị lãng quên phản chiếu trên trần nhà trắng.
Lăng Nhất Nghiêu nói, hơn nửa năm nay đã không còn cãi nhau với người nhà, nhưng cũng không còn nói chuyện cười đùa với họ. Mỗi ngày cô ấy đi làm rồi về, ăn xong cơm thì lễ phép đặt bát xuống, sau đó yên lặng trở về phòng mình.
Cô ấy từng hỏi La XX: “Anh có thích em không?”
La XX nói: “Cũng thích.”
La XX không phải người xấu, cũng rất hiền lành, được sinh ra trong bao bọc, khả năng tự lập đã dừng lại ở tuổi niên thiếu, mọi việc lớn nhỏ đều có chủ kiến riêng nhưng cuối cùng vẫn phải nghe theo sự sắp đặt của bố mẹ.
Vào ngày chọn váy cưới, một ngày trước khi bài này bắt đầu được đăng, La XX ở nhà Lăng Nhất Nghiêu ăn cơm, cô ấy cũng uống một ít rượu, sau đó còn cười. Mẹ cô ấy rất vui, nói Nghiêu Nghiêu hôm nay tâm trạng rất tốt, cuối cùng cũng cười rồi. Nhưng khi mẹ cô ấy rửa bát, lăng Nhất Nghiêu đứng trước cửa phòng bếp nói: “Mẹ, con nói mẹ nghe một việc, một năm nay con chưa có một ngày nào vui vẻ cả, con cứ hễ nghĩ tới về sau cứ thế này, con sợ sẽ chết lắm.”
Mẹ cô ấy nói: “Con uống nhiều rồi, cuối tháng đi đăng kí kết hôn rồi còn nói mấy lời này.”
Lăng Nhất Nghiêu về phòng gọi điện cho tôi, cười kể với tôi chuyện này. Hôm đó cô ấy nói rất nhiều, nói đi nói lại bao nhiêu lần, còn tôi thì chỉ im lặng lắng nghe. Mười mấy phút sau, cô ấy thở dài tự trách: “Em uống nhiều quá, bình thường sẽ không nói với anh những lời vớ vẩn này đâu.”
Sau đó cô ấy đột nhiên cười buồn nói: “Phản xạ của mẹ em đúng là chậm mà, bây giờ mới bắt đầu ném chén đĩa, em ra ngoài xem sao.”
Tôi không rõ khoảng thời gian này mình cảm thấy như thế nào, càng gần đến cuối tháng tôi càng cảm thấy trái tim mình dần dần trở nên ảm đạm như than cháy. Điều khó hiểu nhất là tôi không xác định được rốt cục tôi có hy vọng cô ấy sau khi kết hôn sẽ sống hạnh phúc hay không. Rất nhiều phim và tiểu thuyết đều nói, yêu một người thì luôn mong cô ấy hạnh phúc, nhưng tôi lại không thể nào vui vẻ mà chúc cô ấy hạnh phúc được. Tôi từng nghi ngờ tình cảm của mình dành cho cô ấy phải chăng không đủ sâu đậm, cảm giác tội lỗi ngập đầy trái tim tôi.
Ngày 23 tháng 1, Lăng Nhất Nghiêu và mẹ cô ấy đi lên phố mua đồ, trùng hợp chủ tiệm bán đồ trang sức lại là bạn tiểu học và cấp hai của cô ấy, Mao YY. Mùa hè sau khi thi đại học, tôi và Mao YY lần đầu tiên gặp nhau, cô ấy giúp tôi và Lăng Nhất Nghiêu giữ kín tình yêu của chúng tôi bao nhiêu năm trời, đến hai năm trước mới dần dần mất liên lạc. Mẹ Lăng Nhất Nghiêu nói: “Nghiêu Nghiêu nhà cô ngày 5 kết hôn, phù dâu còn chưa chọn, cháu hay là cũng đến chung vui nhé.”
Mao XX hỏi Lăng Nhất Nghiêu: “Cậu và anh ấy đến bây giờ mới kết hôn?”
Lăng Nhất Nghiêu nói: “Không phải là anh ấy.”
Mao XX dùng ánh mắt bất ngờ và sửng sốt nhìn cô ấy, sau đó nói thẳng, ngày 5 cửa hàng có việc bận không đi được.
Tối đó Lăng Nhất Nghiêu gọi điện cho tôi cười khổ: “Mời mấy người bạn cấp ba, ai cũng nói không rảnh, Tưởng ZZ còn nói luôn không muốn đi, cô ấy cũng bảo sau này anh kết hôn mời cô ấy càng không đi.”
Tưởng ZZ là một người bạn cấp hai của Lăng Nhất Nghiêu, là bạn cấp ba của tôi, cũng chính là người học bạn hôm Lăng Nhất Nghiêu đến tìm đã gặp tôi chép bài của cô ấy, tôi chép bài tập của cô ấy, trộm đồ ăn vặt của cô ấy, đọc lén nhật kí của cô ấy, tôi vẫn nghĩ cô ấy ghét tôi.
Lăng Nhất Nghiêu nói: “Em nói với mẹ em, em và anh vốn dĩ có thể nhận được lời chúc phúc của rất nhiều người, bây giờ lời chúc phúc của bọn họ sắp biến thành lời nguyền rủa rồi, đến một người bạn làm phụ dâu cũng không có. Mẹ em lần này nghe em nói thì khóc, nhưng không mắng em, lần trước sau khi đập chén bát thì tâm trạng mãi vẫn không vui lên được.”
———————–
CHƯƠNG 13: ĐỪNG NÓI VỚI LĂNG NHẤT NGHIÊU, NHƯNG TÔI HY VỌNG CÔ ẤY CÓ THỂ ĐỌC ĐƯỢC

Tử Thạch nghỉ phép từ bên ngoài trở về, tôi hẹn cậu ấy đi ăn cơm, thuận miệng hỏi cậu ấy nếu tôi muốn cướp dâu, cậu ấy có đi không.
Tử Thạch lắc đầu nói: “Nếu các cậu thật sự dám đi đến nước đó thì đã chẳng cần phải dằn vặt, phá hỏng một cái đám cưới có thể khiến rất nhiều người cả đời này không ngẩng được mặt lên. Nhưng mà không phải còn một tuần nữa mới đến ngày đi đăng kí sao? Cậu tiếp tục cố gắng đi, nếu như thay đổi không được thì theo ý trời, thế gian này không phải có rất nhiều cuộc hôn nhân không như ý nhưng vẫn tồn tại đó sao?”
Người bên gối không phải người trong lòng, người trong lòng chỉ là người trong mộng. Tôi nghĩ đến Lăng Nhất Nghiêu từ nay về sau là dâu hiền vợ đảm của nhà người khác, còn tôi không thể không cùng một người con gái khác sống cuộc sống đồng sàng dị mộng, nghĩ đến cuộc đời này hai chúng tôi mãi mãi không được gọi tên nhau nữa thì tôi không thể không cảm thấy tức ngực khó thở.
Tôi có thể góp vui mà cười nói, cũng có thể đóng vai thâm tình mà nói với người khác “anh yêu em”, những điều này chẳng qua chỉ là tố chất cơ bản cần có của một diễn viên. Nhưng tôi không thể chịu đựng nổi Lăng Nhất Nghiêu nằm trong lòng một người khác trên một chiếc giường khác trong một căn nhà khác mà trong lòng âm thầm gọi tên tôi.
Trừ khi Lăng Nhất Nghiêu chính miệng nói với tôi, cô ấy đã buông bỏ rồi.
Tôi gọi điện hẹn Lăng Nhất Nghiêu ra ngoài gặp nhau ở Cổ Viên Lâm, giống như lần trước đi xem phim với nhau, lần này tôi và cô ấy vẫn giữ khoảng cánh. Đến lúc di đến một gò đất cao, trồng một vòm trúc, có một cái chòi nghỉ chân nhỏ, cô ấy ngoảnh đầu nhìn tôi một cái, tôi mới vội vàng tiến lên vài bước.
Cô ấy nói: “Em rất ghét cảm giác lén lén lút lút, cứ làm như làm chuyện gì mất mặt vậy. Mấy ngày nữa thôi, tất cả mọi việc đã xong xuôi thì cho dù anh có hẹn như thế nào em cũng sẽ không bao giờ đến.”
Tôi nói: “Anh cũng ấm ức khổ sở lắmchứ, chúng ta đúng ra đã quang minh chính đại nắm tay nhau dạo phố chứ không phải như thế này.”
“Anh ấm ức? Haha…” Lăng Nhất Nghiêu cười nói: “Hôm trước em và La XX đi mua đồ, anh ấy cũng nắm tay em, nhưng em lại cảm thấy vô cùng sợ hãi, em sợ anh không biết lúc nào đó sẽ đột ngột nhảy ra.”
Nghe cô ấy nói như vậy, tôi lấy dũng khí, cầu xin cô ấy: “Nếu đã vậy, chúng ta đừng bỏ cuộc, được không. Vẫn còn thời gian, vẫn còn tình cảm, chúng ta bước ra cùng nhau đối mặt để việc này dịu xuống. Anh có thể đi tìm bố mẹ em nói chuyện, bất kì ai phản đối chúng ta, anh sẽ đi thuyết phục từng người một.”
Cô ấy im lặng không nói, tôi lo lắng hỏi: “Vậy em còn muốn ở bên anh không?”
Lăng Nhất Nghiêu lúc này mới ngẩng đầu nhìn vào mắt tôi, nói: “Muốn”
“Vậy em do dự điều gì?”
“Em sợ”
“Sợ cái gì?”
Lăng Nhất Nghiêu nghĩ một chút rồi nói: “Sợ rất nghiều thứ, nhưng sợ nhất là anh bây giờ chỉ là không cam tâm, không thích em như trước đây nữa. Nếu như vậy, em thà rằng mình chia tay từ đây.”
Tôi hoàn toàn không ngờ trong lòng cô ấy lại lo lắng như vậy, hoàn toàn ngoài dự liệu của tôi nên đột nhiên không biết trả lời như thế nào, một lát sau mới giải thích: “Chúng ta từ cấp ba bắt đầu qua lại, đến bây giờ đã 10 năm rồi, em nên hiểu anh nhất mới phải. Anh rất ít thề hứa với em, nhưng những gì anh đã đảm bảo thì sẽ thực hiện, bây giờ anh vô cùng chắc chắn nói với em, tình cảm anh dành cho em tuyết đối không phải là không cam tâm.”
Lăng Nhất Nghiêu gật gật đầu, lại hỏi: “Vậy mẹ em và nhà La XX làm sao bây giờ? Trước đây em nghĩ anh không trở lại, lại bị mẹ em nói đến mệt mỏi, nghĩ rằng anh không còn nữa thì sống với ai cũng vậy nên đồng ý nghe lời mẹ. Bây giờ em mà nói em không kết hôn nữa, mẹ em nhất định không đồng ý, nhà La XX cũng sẽ đến ồn ào.”
Tôi nói: “Em không cần lo, để anh đối phó.”
Lăng Nhất Nghiêu nhìn sâu vào mắt tôi, sau đó cắn môi nghiêm túc gật đầu, sự bồn chồn lo lắng lúc mới gặp nhanh chóng biến mất, nhưng trong lòng tôi lại ngập đầy cảm giác tội lỗi — Chúng tôi đều không hoàn mỹ, tính cách mỗi người đều có nhược điểm riêng, sự đơn thuần và lương thiện khiến cô ấy bị dồn đến bước đường cùng, còn tôi chỉ vì lòng hoang tưởng dấn thân vào con đường anh hùng tự cao tự đại, bỏ lại cô ấy một mình cô đơn chịu đựng cả thế giới lạnh lẽo.
Tôi vốn dự định đi chào nhà Lăng Nhât Nghiêu, nhưng nghĩ đi nghĩ lại nên thay đổi ý kiến, gọi điện thoại hẹn La XX ra nói chuyện.
Địa điểm gặp mặt là một quán trà, hai người bọn họ cùng nhau đến, lúc ngồi xuống, Lăng Nhất Nghiêu vẫn theo thói quen ngồi về cùng bên với tôi.
Tôi nói với Lăng Nhất Nghiêu: “Tụi anh có việc muốn nói, em đi ra xe cậu ấy ngồi chơi một lát đi.”
La XX móc chìa khóa xe đưa cho Lăng Nhất Nghiêu nhưng Lăng Nhất Nghiêu cầm lấy chìa khóa đi ra gần cửa ấn một cái rồi trở để lại trên bàn, cầm túi đi ra ngoài. Ánh mắt chúng tôi nhìn theo cô ấy lên xe mới quay lại đánh giá đối phương, nhất thời không biết mở miệng như thế nào. Cuối cùng tôi ngại ngùng nói: “Hình như hơi giống đi họp phụ huynh cho cô ấy nhỉ?”
La XX cười nhẹ, nhưng không khí cũng dịu hơn nhiều.
Tôi hỏi: “Cậu và Lăng Nhất Nghiêu qua lại lâu như vậy, cảm thấy vui không?”
Cậu ta nói: “Cũng được.”
“Cậu có chắc cậu yêu cô ấy không?”
La XX do dự một lát, sờ sờ mũi nói: “Dù sao cũng rất thích.”
Tôi không khách khí nói: “Cậu chắc cũng nhận ra, hơn nửa năm qua Lăng Nhất Nghiêu không hề vui vẻ, tôi và cô ấy đã ở bên nhau 10 năm, bất đắc dĩ chia tay mà đau đớn hơn ly hôn. Trong lòng cô ấy có tôi, nhưng không phải là vì tôi và cậu ai hơn ai, mà vì tôi may mắn hơn cậu một chút, 10 năm trước đã quen được cô ấy rồi. Bây giờ tôi vô cùng vô cùng mong được cậu giúp đỡ, đừng đi làm đăng kí kết hôn nữa, hai người miễn cưỡng ở với nhau sẽ không hạnh phúc đâu.”
“La XX hơi không phục: “Vậy mấy tháng vừa rồi anh đi đâu?”
“Tôi lúc trước sai rồi nên bây giờ mới tìm cách sửa sai. Vốn dĩ chuyện này có rất nhiều cách giải quyết, nếu Lăng Nhất Nghiêu sống chết không chịu kết hôn với anh, tôi dẫn cô ấy rời khỏi thành phố này, không lẽ mọi người có thể ép hôn được hay sao? Tôi tìm anh nói chuyện, chỉ mong chúng ta trẻ tuổi nghĩ thoáng, cùng nhau giải quyết việc này, cố hết sức để chuyện này ít ảnh hưởng nhất, không làm người lớn phiền lòng, anh thấy thế nào?”
La XX im lặng, ngón tay nghịch nghịch chùm chìa khóa xe.
Tôi rót thêm trà cho anh ta, nói: “Hai người qua lại mấy tháng, thời gian không coi là ngắn, nhưng anh hiểu cô ấy được bao nhiêu? Mỗi lần anh giới thiệu cô ấy với người khác, câu thứ hai chính là nói đến học vị thạc sĩ của cô ấy. Mùa hè anh cứ muốn cô ấy ăn mặc mát mẻ một chút, nhưng cô ấy đâu phải vật cưng để anh mang ra khoe khoang với anh em bè bạn. Còn nữa, anh luôn miệng nói ngựa cỏ bùn ngựa cỏ bùn*, anh cho nói như vậy rất mới mẻ, không phải nói bậy. Những điều này khiến cô ấy rất phản cảm, nhưng cô ấy tại sao không nói với anh?”
(*草泥马 /Cǎonímǎ/ nghĩa là Ngựa cỏ bùn, phát âm giống 肏你妈 /càonǐmā/ nghĩa là D.M)
La XX không phải thằng đần, anh ta hiểu ý trong lời nói của tôi, cũng không đặt ra những câu hỏi công kích tôi nữa. Tôi chuyển chủ đề, kể anh ta nghe chuyện vui giữa tôi và Lăng Nhất Nghiêu hồi cấp ba. La XX lúc đầu có hơi chống đối, nhưng nghe một hồi, cũng bắt đầu cười lên, lúc anh ta cười vui vẻ nhất, tôi lại một lần nữa nghiêm túc hỏi anh ta: “Người anh em, với điều kiện của cậu, tìm một cô bạn gái xinh đẹp chẳng có gì khó khăn, nhưng tôi chỉ có một mình Lăng Nhất Nghiêu, nếu bỏ lỡ cô ấy, cả đời này của tôi cũng sẽ không yên lòng. Bởi vậy, rất mong cậu giúp tôi lần này, tôi cầu xin cậu đấy.”
La XX từ từ thu lại nụ cười, suy nghĩ một chút rồi nói: “Nếu tôi không giúp thì sao?”
Tôi nói: “Lúc nãy tôi nói rồi, tôi nhất định sẽ đưa Lăng Nhất Nghiêu đi. Nếu cậu giúp thì chuyện này khó nhìn một chút, nhưng nếu cậy không giúp thì chuyện này khó nhìn hơn một chút nữa thôi.”
La XX ngồi ở đó nghĩ ngợi một lúc rồi thở dài nói: “Tôi hiểu rồi. Việc này tôi cần nghĩ kỹ đã, ngày mai sẽ gọi điện cho cậu câu trả lời.”
Anh ta đứng dậy, anh ta vừa đi khỏi thì Lăng Nhất Nghiêu cũng xuống xe đi tới. Cô ấy và La XX gặp nhau ở cửa quán, hai người chào hỏi một câu rồi người đi ra lấy xe, một người đi tới ngồi bên cạnh tôi. Lăng Nhất Nghiêu hỏi: “Nói chuyện sao rồi.”
Tôi nói: “Anh cũng không chắc, nhưng cần nói đều nói rồi, vậy nên sau này em nên chuẩn bị tâm lý đi vào con đường đen tối đi.”
Lăng Nhất Nghiêu gật gật đầu, sau đó híp mắt cười nói: “Con đường này không tối đâu.”
Cả ngày hôm sau, tôi lo lắng không yên ngó điện thoại, thậm chí nghĩ nếu Lăng Nhất Nghiêu bị bố mẹ nhốt trong nhà, tôi sẽ gọi anh em đến cướp người, hoặc gọi điện báo cánh sát có người cướp vợ tôi. Chủ cần Lăng Nhất Nghiêu gật đầu, thừa nhận muốn đi với tôi, tôi sẽ không còn lo ngại gì nữa, cùng lắm thì từ nay cùng nhau cao chạy xa bay.
Chờ đến hai giờ sáng vẫn không thấy La XX gọi điện tới, không ngờ lại nhận được điện thoại của Lăng Nhất Nghiêu, cô ấy nói: “La XX nhờ em nói với anh, anh ấy đã nói chyện với nhà anh ấy rồi, anh ấy và em tính cách không hợp, ở bên nhau không vui vẻ nên muốn hủy hôn. Thái độ của bố mẹ em cũng không quá kích động, em nói em cũng không muốn kết hôn với La XX nữa, bọn họ chỉ thở dài không nói gì.”
“Vậy anh bao giờ đến nhà em?” Tôi hỏi.
“Anh không cần gấp mà, đợi thêm hai ngày, mọi người đều chấp nhận được việc này rồi thì em lại tìm bố mẹ em nói chuyện.” Lăng Nhất Nghiêu ngừng một lúc nói: “Em đã dọn dẹp đồ đạc rồi, nếu bọn họ vẫn cố chấp như thế, em sẽ đi với anh luôn.”
Tôi cố gắng kìm chế niềm vui trong lòng hỏi: “Bây giờ em thấy thế nào?”
Lăng Nhất Nghiêu kéo dài âm ưmmmm, sau đó nói: “Cảm thấy như được sống lại vậy.”
Sau khi cúp điện thoại, tôi nằm dang tay chân trên giường, nghe tiếng đồng hồ báo thức tích tắc trên đầu giường, mỗi một tiếng tích tắc đó đều đang nói với tôi rằng tôi đang từng giây từng giây rời xa thanh xuân của mình. Nhưng tình yêu trong trái tim tôi như một vị thần, từ trên trời bay xuống nắm lấy cổ áo mà kéo tôi bay lên tận chín tầng mây.
Tôi nhắm mắt tận hưởng niềm hạnh phúc trên mây, trong khoảnh khắc tưởng như thời gian đã quay ngược, tôi lại trở về hoàng hôn đầy mây hồng rất nhiều năm về trước, những đứa trẻ tay cầm hộp cơm hí hửng kêu tên tôi, những thầy cô giáo trẻ nhìn tôi cười cười không nói, còn Lăng Nhất Nghiêu mặt mày đỏ ửng trốn trong lớp học đầy tiếng chọc ghẹo, giống như một cô dâu mới ngại ngùng đang chuẩn bị gả cho tôi.
Còn sự tự ti trong lòng tôi, sự điên cuồng tiền bạc thì giống như một con hổ trắng được đặt tên là “”Richard Parker”, vẫy vẫy đuổi, nhảy một cái nhẹ nhàng, biến mất trong ốc đảo của sa mạc Gobi.
Richard Parker, hahaha.
—————————-
Nếu cái kết này khiến bạn đọc cảm thấy không vừa lòng, muốn truy cùng biết tận câu chuyện này có đáng tin hay không, vậy tôi sẽ kể lại câu chuyện một cách đáng tin hơn vậy.
Ngày thứ ba từ Gobi trở về, đang đi dạo trên quảng trường An Định, tôi ngẫu nhiên thấy trên bậc thang vườn hoa có một cặp cô dâu chú rể đang chụp hình cưới. Cô gái rất đẹp nhưng biểu cảm có chút gượng ép, giống như con rối được các nhiếp ảnh gia giật dây, cùng chú rể tạo dáng chụp ảnh.
Tôi gọi tên cô ấy: “Lăng Nhất Nghiêu”
Cô ấy thấy tôi thì ngẩn người, sau đó mặc kệ chú rể một mặt đầy dầu với phấn, xách váy vội vàng chạy đến. Mặc trên người chiếc váy cưới mỏng, cô ấy run rẩy hỏi:”Anh cậu đâu?”
Tôi nói: “Anh ấy ở Tân Cương, không về.”
“Cậu có đi nữa không?”
Tôi gật đầu nói: “Vẫn đi, đi quyết toán.”
Lăng Nhất Nghiêu ừ một câu rồi nói “Cậu đợi một chút”, cô ấy đi đến chỗ bậc thang lấy một chiếc áo khoác dài trùm lên, lại nhặt túi xách, lấy ra một cái thẻ ngân hàng đưa cho tôi nói: “Lấy chứng minh thư của anh cậu làm đó, tiền để dành lúc yêu nhau, cậu giúp tôi đưa cho anh ấy, anh ấy biết mật mã.”
“Ừm” Tôi cầm lấy thẻ ngân hàng bỏ vào túi.
“Nhất định phải đưa cho anh ấy.” Cô ấy nhấn mạnh.
Tôi lấy tay vỗ vỗ túi áo, nói: “Nhất định.”
Sau đó tôi quay người bước đi, gió lạnh từng đợt thổi qua quảng trường, tôi hít sâu một hơi kìm nén nỗi đau trong lòng nhưng nghẹn lại, nước mắt suýt chút nữa rơi xuống.
Trí nhớ của tôi trở về tháng ba ở Gobi, bão tuyết mịt mù, gió lạnh chết người, điện thoại vô tuyến của tôi truyền đến tiếng hét lúc được lúc mất của Lữ Khâm Dương: “Các cậu đốt vài đống lửa, cho lửa cháy lớn lên để tôi xác định được phương hướng, tôi không tìm thấy đường về nữa rồi.”
Chúng tôi lấy xe bán tải kéo rất nhiều gỗ để đốt, thậm chí tháo cả lốp cao su ra đốt, lửa khói bay thẳng lên trời, cháy rừng rực cả đêm. Lần cuối cùng nói chuyện điện thoại với anh ấy, anh ấy dường như đã hoảng loạn rồi, chỉ tuyệt vọng lẩm bẩm: “Lăng Nhất Nghiên, anh lạc đường rồi…”
Buổi sáng ngày thứ hai, chúng tôi ở phía sau một mô đất cách đó 10 kilomet tìm thấy thi thể đông cứng của anh ấy. Anh ấy không ngừng bước đi, tiếc là cách chỗ chúng tôi càng ngày càng xa. Ở trang giữa quyển nhật kí công trình giấu trong áo khoác, anh ấy dùng ngòi viết bi mực đã đông cứng khắc hằn vào tờ giấy những chữ nghiêng ngả cẩu thả nhất cuộc đời anh ấy: “Đừng nói với Lăng Nhất Nghiêu.”
Lữ Khâm Dương, người anh đáng kính của tôi, lúc trước trong cơn thủy triều khủng khiếp của Hoàng Hải, anh đã sử dụng gầu của máy xúc giữ chặt máy của tôi để ngăn con đập dưới chân tôi sụp đổ, anh khăng khăng không truy tố những kẻ bất lương để giữ cho thằng em này không bị rắc rối, anh ngăn tôi lại rồi vác dụng cụ thay tôi xông pha giữa trời tuyết, anh không ngừng chạy về phía Lăng Nhất Nghiêu… Anh kiên trì như thế, tại sao cuối cùng lại lạc mất phương hướng?
Mong anh vĩnh viễn sống trong dòng sông kí ức ngọt ngào 10 năm trước, mong linh hồn anh được yên nghỉ…
— Hoàn —


Hãy chia sẻ bài viết CHƯƠNG 12: KẾT THÚC ĐẸP TRONG MẮT CỦA EM
Công nghiệp điện lực là một phú hào chẳng thiếu gì tiền bạc, nhưng công trình điện mặt trời năm 2012 thì không nh, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/664703014394410