CHÚNG TA VĨNH VIỄN KHÔNG THỂ BIẾT NGÀY MAI AI SẼ LẠI RỜI XA ( Tên do người dịch đặt ) ____________________________________ Người dịch: Duyên Thị | Bản dịch t

Cùng xem bài viết CHÚNG TA VĨNH VIỄN KHÔNG THỂ BIẾT NGÀY MAI AI SẼ LẠI RỜI XA
( Tên do người dịch đặt )
____________________________________
Người dịch: Duyên Thị | Bản dịch t được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

CHÚNG TA VĨNH VIỄN KHÔNG THỂ BIẾT NGÀY MAI AI SẼ LẠI RỜI XA
( Tên do người dịch đặt )
____________________________________
Người dịch: Duyên Thị | Bản dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và được đăng tải duy nhất tại group Phunulamdep VN, vui lòng KHÔNG RE-UP khi chưa được cho phép. Cảm ơn.
____________________________________
#1
Mùa đông năm 2013, bà xã đột nhiên bị tê một tay và chân mà không rõ nguyên nhân nên tôi đã đưa cô ấy đi bệnh viện, sau khi chụp CT bác sĩ thông báo não của cô ấy bị xuất huyết. Tôi rất lo lắng, lại không quản đường xa đưa cô ấy đến một bệnh viện khác nơi cậu bạn của tôi làm việc tại đó làm đủ các loại xét nghiệm, khi nhận kết quả tôi như muốn chết điếng người, cô ấy bị u não ác tính.
Tôi không đưa cô ấy về nhà mà đưa về quê ở với bố mẹ tôi, cũng không dám nói sự thật với cô ấy chỉ nói là bị dị ứng thời tiết, đợi qua mùa đông hết lạnh là lại ổn thôi. Bà xã nghe vậy thở phào nhẹ nhõm, mỗi ngày đều vận động tay chân thư giãn gân cốt chờ mùa xuân đến. Cô ấy cố gắng bình phục, tôi cố gắng hợp tác, gia đình và họ hàng cố gắng giả vờ vui.
Đúng lúc đó là kì nghỉ của lũ nhóc, tôi đã đón chúng về quê để được ở cùng mẹ nhiều hơn. Đó là hai tháng rất hạnh phúc cả nhà được ở bên nhau trọn vẹn, có ông bà nội ông bà ngoại, có chúng tôi và bọn trẻ.
Kì nghỉ kết thúc, tôi phải trở lại công ty bọn trẻ phải trở lại trường học nên đành nhờ bố mẹ tôi chăm sóc cô ấy, tôi sẽ cố gắng chạy đi chạy lại giữa hai nơi để vừa chăm sóc con vừa ở bên cạnh cô ấy. Ngày ba bố con chuẩn bị lên đường về lại thành phố trời đột nhiên nổi bão mưa rất lớn còn mất điện, cô ấy ngồi trên giường dặn dò ba bố con khi vắng mẹ phải biết giữ gìn sức khỏe và ăn uống đầy đủ.
Cô ấy dặn tôi phải chăm chỉ kiếm tiền
Dặn tôi phải tự lo cho mình và lo cho con
Dặn tôi đừng tăng ca ngủ muộn
Dặn tôi không được vứt quần áo lung tung
Dặn tôi phải bỏ thuốc lá
Dặn tôi thằng lớn không thích ăn rau
Dặn tôi thằng bé hay xem Ti Vi quá giờ
Cô ấy dặn các con phải chăm chỉ học tập
Dặn con phải nghe lời bố
Dặn con phải biết tự lập vì bố làm việc rất nhiều
Dặn thằng lớn phải bảo vệ em
Dặn thằng nhỏ không được mè nheo đòi mẹ……..
Cô ấy dặn dò chúng tôi rất nhiều, còn ôm chúng tôi rất lâu.
Ngày thứ ba sau khi trở lại nhà, trước ngày bọn trẻ đi học một hôm mẹ tôi gọi điện thoại lên nói rằng cô ấy không ổn. Tôi bế các con chạy như điên ra sân bay về quê gặp cô ấy. Tôi nhớ đến cơn mưa ngày hôm đó, nhớ cả biểu hiện kì lạ của cô ấy. Có lẽ người đang cố gắng hợp tác với người kia không phải chúng tôi mà là cô ấy, cô ấy biết rõ bệnh tình của bản thân còn cố tỏ ra vui vẻ để động viên chúng tôi. Ba bố con về không kịp để gặp cô ấy lần cuối, rõ ràng mấy hôm trước còn đang tốt lắm thế mà hôm nay dấu vết cuối cùng cô ấy để lại cho tôi chỉ là một dòng tin nhắn trên Wechat
” Mình ơi em mệt quá,em đi ngủ một xíu đây “

>>[[ 2,2k like ]] Anh trai cố lên nhé, tiếp tục bước tiếp để chăm sóc lũ nhỏ, như vậy chị ấy mới yên tâm
>>[[ 472 like ]] Con thiếu mẹ khổ biết nhương nào cơ chứ ???
>>[[ 32 like ]] Thương quá, sao chuyện buồn lại đến nhanh như vậy
>[ 8 like ] Chủ yếu là phát hiện muộn quá

#2
Chồng tôi 30 tuổi, 1m80, 85 kg, không có vấn đề gì về sức khỏe, rất ít khi ốm thậm chí còn khỏe mạnh là đằng khác .
Một ngày đầu tháng 9 năm ngoái anh ấy nói bị đau bụng. Hồi còn đi học cũng có một lần bị đau như thế rồi thôi cũng không có gì nguy hiểm thế nhưng tôi khá lo nên bảo anh ấy đến bệnh viện kiểm tra, anh ấy bất chợt hỏi ngược lại tôi :
” Em này, nếu một ngày anh biến mất thì em phải làm sao đây ? Anh biết để ai chăm sóc đứa ngốc em đây ?”
“Bổn cung tìm chồng mới chứ sao !”
Tôi lườm anh ấy một cái rồi giả vờ đánh giọng, anh ấy còn ôm tôi bảo như vậy anh ấy đã yên tâm. Tôi lúc đấy đã cảm thấy có gì đó chẳng lành, nhất quyết kéo anh ấy đến bệnh viện kiểm tra. Xong xuôi thủ tục bác sĩ bảo yên tâm, chỉ là một khối u nhỏ lành tính không có gì nguy hiểm, anh ấy còn trẻ lại khỏe mạnh như vậy nên chúng tôi không cần phải sợ hãi, uống thuốc một thời gian ngắn là hết. Thế nhưng…
Một ngày đầu tháng 10 năm ngoái, tôi không còn chồng trong đời nữa.

>>[[ 10k like ]] Xin chia buồn
>>[[ 34 like ]] Bác sĩ chuyên ngành mà còn không phát hiện ra, làm ăn cái kiểu gì vậy ?
>[43 like] Theo mình nghĩ thì họ phát hiện ra đấy chứ, nhưng mà quá muộn rồi. Sở dĩ thông báo như vậy để bệnh nhân thoải mái đầu óc kéo dài ngày nào hay ngày đấy thôi. Hoặc anh ấy đã nhờ bác sĩ dấu chị. Một tháng sau kể từ khi khám anh ấy đã mất, không lí nào bệnh viện không phát hiện ra bệnh nghiêm trọng như thế.

#3
Bố tôi bị ung thư phổi, đã 10 tháng kể từ ngày phẫu thuật, bệnh tình đang có dấu hiệu tốt lên rồi nhưng vẫn rất yếu.
Một ngày ông ấy muốn tôi giúp ông ấy tắm rửa sách sẽ và cạo râu. Ông kể cho tôi nghe về cuộc đời mấy chục năm của ông ấy oai hùng nay lại phải nhờ con trai tắm hộ, ông nói về ước mơ ngày trẻ của ông ấy, về tương lai ông gửi gắm ở tôi. Chúng tôi đã hứa đợi khi ông ấy khỏe hơn chút nữa sẽ lại đưa ông đi
Nội Mông Cổ để du lịch hít thở không khí trong lành.
Đêm đó khoảng 4 giờ đang ngủ ngoài phòng khách thì tôi cảm thấy như có ai đó đang nhìn mình ( lúc đó chân mẹ tôi vừa phẫu thuật nên ngủ trong phòng tôi còn tôi ra phòng khách ngủ để bố hoặc mẹ cần đều có thể chạy đến nhanh nhất) Tôi bật đèn ngay lập tức. Bố tôi bị ánh sáng chiếu vào đột ngột thì run rẩy ngồi bệp xuống mép ghế, tôi hỏi ông ấy tại sao lại trở ra mãi ngoài này vì ông ấy rất yếu nhưng ông không trả lời. Tôi đưa ông vào lại phòng ngủ, đắp chăn cho ông rồi đợi ông ngủ mới đóng cửa ra ngoài.
Giấc ngủ hôm đó ông không thức dậy nữa. Có lẽ ông đã sớm biết mình sắp có chuyện nên đêm đó cố gắng ra ngoài nhìn mặt hai mẹ con thêm lần nữa .
Nếu như đêm đó tôi ngồi với ông thêm chút nữa, chí ít cũng có thể tiễn ông trên đoạn đường cuối cùng này .

>>[[ 4,3k like ]] Thật khó tưởng tượng một ngày bố mẹ rời xa tôi sẽ như thế nào. Không dám tưởng tượng
>>[[ 3,2k like ]] Ôm cái nào. Cố gắng lên nhé chàng trai
>>[[ 2,5k like ]] Rõ ràng sức khỏe còn đang tốt lên, thế mà….

_______________________________________
Nguồn: https://www.zhihu.com/question/33817478


Hãy chia sẻ bài viết CHÚNG TA VĨNH VIỄN KHÔNG THỂ BIẾT NGÀY MAI AI SẼ LẠI RỜI XA
( Tên do người dịch đặt )
____________________________________
Người dịch: Duyên Thị | Bản dịch t, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/689514418579936