Cha mẹ không công bằng rốt cuộc gây ra bao nhiêu tổn thương cho con cái?————————Dịch bởi: Blog Dịch Tiếng Trung Dạo | Bài viết thuộc quyền sở hữu của tác giả và

Cùng xem bài viết Cha mẹ không công bằng rốt cuộc gây ra bao nhiêu tổn thương cho con cái?————————Dịch bởi: Blog Dịch Tiếng Trung Dạo | Bài viết thuộc quyền sở hữu của tác giả và được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

Cha mẹ không công bằng rốt cuộc gây ra bao nhiêu tổn thương cho con cái?
————————
Dịch bởi: Blog Dịch Tiếng Trung Dạo | Bài viết thuộc quyền sở hữu của tác giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost.
————————-
1. Khi còn bé nhà tôi ở một vùng quê. Canh hầm xong, bát đầu tiên nhất định sẽ là cho em trai tôi. Ăn sủi cảo, bát của em trai tôi thì đầy ứ ự toàn sủi cảo, còn bát của tôi thì quá phân nửa đều là bánh dày, thế nhưng rõ ràng vẫn còn thừa sủi cảo để dành đến ngày hôm sau ăn tiếp. Tôi ăn một miếng thịt hấp thì bị cười nhạo rằng đã mập mà vẫn còn ăn, cả nhà đều cười nhạo tôi cả. Em trai đậu đại học thì mở tiệc ăn mừng, mời họ hàng thân thích đến ăn cơm còn tôi thì lại chẳng được như vậy. Bố tôi đích thân đưa em tôi đi học đại học còn tôi thì trước khi khai giảng bị gửi đến nhà cô tôi, cô tôi đưa tôi đi nhập học và tới kí túc xá bởi vì bố tôi nói lúc tôi nhập nhọc thì bố tôi bận, không có thời gian.
Kết hôn tổ chức ở quê, mẹ tôi còn nói lớn rằng không nên tổ chức to như thế, cả thôn cũng phải 800 bàn, vẫn nên đợi đến lúc em trai tôi kết hôn rồi mới tiêu tiền tổ chức như thế được. Lúc tôi sinh con, bố mẹ tôi chỉ tới bệnh viện thăm tôi duy nhất một lần, lý do vẫn là bận. Mẹ tôi năm này qua năm khác “tẩy não” tôi, chị gái thì nên giúp đỡ em trai, nào thì nào gái họ nào đó giúp anh trai họ nào đó trả tiền mua nhà, nào là chị gái hàng xóm thường xuyên gửi bao nhiêu tiền về nhà…
Những chuyện nhỏ nhặt vặt vãnh và những câu nói nhức tai nhức óc vẫn còn rất rất nhiều, nó khắc sâu trong đầu khiến tôi vĩnh viễn không thể quên được. Sự tự ti từ trong xương máu, người khác đối xử với tôi tốt một chút thì tôi liền muốn báo đáp ngay lập tức, nợ ân tình của người khác sẽ bất an, thà rằng chẳng có bất kì quan hệ gì với đối phương còn hơn là phải nợ ân tình của người khác. Tôi rất khó để từ chối yêu cầu của người khác, không giúp được người ta thì tôi sẽ tự trách chính mình.
Sau này, em trai tôi chơi cá độ trên mạng, nó móc sạch toàn bộ tiền mồ hôi nước mắt của bố mẹ tôi để trả nợ dần. Tôi lấy ra 10.000 tệ tiền tiết kiệm của mình cho họ vay. Chuyện này khiến bố mẹ tôi nhận ra em trai tôi căn bản là một kẻ không có lương tâm, ích kỉ và vô tình. Bỗng một hôm mẹ tôi“có lương tâm” nói trong nhà rằng người bà có lỗi nhiều nhất là con gái, chẳng giúp được con một đồng một hào nào. Tôi khóc rất lâu. Thế nhưng tôi không đáp lại bà, bởi vì tôi hiểu mẹ tôi, mẹ tôi hoàn toàn chẳng phải là hối hận, từ trước đến giờ mẹ tôi chưa từng ý thức được rằng bản thân không công bằng, bà ấy sợ rằng già rồi cô độc không có chỗ để dựa dẫm mà thôi.
2. Mỗi tối tôi đều nhường bạn trai đi tắm trước, anh ấy tắm xong thì tôi mới đi tắm. Cứ như thế cho đến bây giờ, anh ấy hỏi tôi: “Tại sao em không thể đi tắm trước anh chứ?” Tôi rất thật thà trả lời lời: “Bởi vì con trai thì sạch sẽ còn con gái thì bẩn thỉu, vì vậy phải để cho con trai tắm trước.” Bạn trai tôi dùng vẻ mặt hết sức sửng sốt nhìn tôi, hỏi: “Ai nói với em như thế?” Tôi chẳng do dự mà đáp: “Từ nhỏ đến lớn mẹ em đều nói với em như vậy, vì thế nên sau khi anh trai em tắm xong thì em mới được tắm.”
Gương mặt bạn trai tôi ngay lập tức trở nên nghiêm nghị, nói với tôi một cách nghiêm túc trịnh trọng: “Không phải như vậy đâu, em yêu, em rất sạch sẽ, chúng ta đều sạch sẽ như nhau cả, ai tắm trước đều được cả.” Tôi đừng gật đầu rồi vội vàng đi tắm, bởi vì tôi không muốn người yêu tôi nhìn thấy những giọt nước mắt tôi đang cố giấu trong khóe mắt.
Một kiến thức bình thường phổ thông đến như vậy mà mãi đến năm 29 tuổi tôi mới phát hiện ra là nó không đúng. Những ấm ức trong suốt bao nhiêu năm bỗng tràn ngập tâm trí tôi. Tôi nhớ thịt nạc thì đều cho anh tôi, đùi gà cũng chỉ cho anh ấy; tôi nhớ người phải chạy ra cửa hàng mua đồ lúc nào cũng là tôi, tôi chỉ cần hỏi rằng tại sao không để cho anh tôi đi mua thì mẹ tôi luôn trả lời tôi rằng: Con để anh con đi thì chẳng thà để mẹ đi cho xong! Tôi nhớ rằng anh tôi có thể đi học các lớp học thêm phụ đạo, một năm tiền học phí cũng cũng hơn 10.000 tệ còn tôi thì đến cả một quyển sách tham khảo cũng chưa từng được mua…
Mấy chuyện nhỏ nhặt vặt vãnh này tôi quả thực không dễ lọt vào mắt người khác, ngày tháng trôi qua cũng biến thành thói quen. Tôi không đấu tranh cũng chẳng nghĩ đến việc than vãn kể lể. Chỉ tới khi sắp 30 tuổi, có người nói với tôi rằng: “Em rất sạch sẽ, em có thể đi tắm trước” thì tôi không thể chịu đựng được nữa, mượn dòng nước đang chảy xuống cơ thể tôi bắn tung tóe, để mặc cho nước mắt cứ vậy tuôn xuống….
————–
Nguồn: https://www.zhihu.com/question/353910044/answer/1240736275
Photo: https://www.pinterest.com/pin/844493666772938/?nic_v2=1aS4B5x5x


Hãy chia sẻ bài viết Cha mẹ không công bằng rốt cuộc gây ra bao nhiêu tổn thương cho con cái?————————Dịch bởi: Blog Dịch Tiếng Trung Dạo | Bài viết thuộc quyền sở hữu của tác giả và, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/747984942732883