Câu chuyện thứ hai

Cùng xem bài viết Câu chuyện thứ hai được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[ZHIHU] Năm thứ mười sau khi tôi qua đời

_______________

Người dịch: Sơn Trà | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost. Cảnh báo bài dài.

_______________

Câu chuyện thứ hai

Tác giả: 关山难越
Năm thứ mười sau khi mình qua đời, lâu rồi mới thấy bố mẹ cãi nhau một trận inh ỏi như thế.
“Nhắc đến chị con bé làm gì! Chết thì cũng đã chết rồi, chúng ta bị cười nhạo thì cũng thôi đi, chẳng lẽ bà còn muốn Lạc Lạc cũng bị người ta cười nhạo là nó có một con chị vừa yếu đuối vừa bất tài lại vô dụng à!”
Mẹ nghe thấy vậy, vốn đang cãi nhau khí thế là thế bỗng ỉu xìu hẳn đi, hai mắt đỏ hoe, sau đó mình thấy mẹ bụm tay lên ôm mặt, rồi dần dần ngồi thụp xuống, bật tiếng khóc nức nở trong sự bất lực tột cùng.
* * *
Chết, là có thể được giải thoát rồi.
Trời đã vào đông, gió trên sân thượng thổi thốc vào khiến da mặt vừa đau vừa rát, nhưng mình vẫn thong thả bước từng bước một về phía trước.
Sắp rồi, sắp được giải thoát rồi.
* * *
“Đám con nít con nôi bây giờ đúng là sức chịu đựng kém thật, thấy không vui cái là động tí lại đòi tự tử…”
“Lại chẳng, bố mẹ vất vả nuôi lớn được ngần này, thế mà chả biết xót cho bố mẹ gì cả…”
“Tôi nói á, làm quái gì có bệnh trầm cảm, có mà là cả ngày không có việc gì làm nên ăn no rửng mỡ thì có!”
* * *
Năm đầu tiên. Cả ngày mẹ đều ôm lấy tấm hình của mình sụt sùi khóc, còn bố thì luôn mang khuôn mặt u uất đi làm, cả căn nhà lúc nào cũng chìm trong bầu không khí chết chóc.
Năm thứ hai. Họ hàng làng xóm lúc ngồi buôn dưa lê đôi mách vẫn thích lấy mình ra làm đề tài bàn tán, họ nạt nộ bọn trẻ con như thể bản thân họ là một nhà giáo dục tầm cỡ: “Mấy đứa chúng mày cấm có được học cái con XXX ở tầng XX đấy nghe chưa, hở ra là đòi tự tử, cái loại người đó rõ là đồ bỏ đi của xã hội!”
Năm thứ ba. Bố mẹ mình đã già đi trông thấy, rõ ràng chẳng có ai mỉm cười, nhưng vết chân chim nơi khóe mắt lại hằn sâu rõ rệt. Những lời đàm tiếu về gia đình mình bớt đi dần, thay vào đó là tiếng thở dài và khuyên nhủ.
“Sinh thêm đứa nữa đi, dù sao cũng không thể bởi vì con bé… mà…để thế mãi được… Haizz…”
Năm thứ tư. Mình có thêm một cô em gái. Bố mẹ đặt tên con bé là Lạc Lạc. Lạc Lạc, vui vẻ, đó là tên của nó.
Năm thứ năm. Con bé có hai cái má lúm đồng tiền, mỗi lần ngồi bên cạnh nôi, mình đều rất muốn thò tay chọc thử vào cái mặt phúng phính của nó, nhưng mỗi lần thò tay ra lại không thể chạm được vào. Tiếc thật.
Năm thứ sáu. Mỗi khi bố bế bổng em gái lên cao, đôi mắt của con bé sẽ nheo tít lại tựa như mảnh trăng khuyết, khi cười sẽ để lộ ra hai cái má lúm đồng tiền. Nụ cười của mẹ vì vậy mà cũng dần xuất hiện nhiều hơn.
Năm thứ bảy. Bố mẹ cất gọn hết ảnh của mình để vào trong một cái hộp kín màu đen.
Năm thứ tám. Mọi người trong nhà đều rất thích Lạc Lạc. Lúc Tết đến, con bé búi tóc thành hai cái nắm tóc nho nhỏ, bận bộ đồ trông như một con gấu mập mạp mũm mĩm chạy lon ton đi chúc Tết mọi người, mình nghe thấy con bé bi bô gọi “Bố ơi”, gọi “Mẹ ơi”, trong lòng nhói lên, tự dưng rất muốn được nghe con bé gọi mình một tiếng “Chị”.
Năm thứ chín. Tất cả những vết tích liên quan quan đến mình ở trong nhà đều đã bị dọn dẹp sạch sẽ. Trong khung ảnh cỡ bự treo trong nhà, bố mẹ đang nắm tay em gái, còn con bé thì ngồi ở giữa, nét cười rạng rỡ như vầng thái dương.
Năm thứ mười. Lạc Lạc tan học trở về nhà, con bé xị mặt xuống hỏi bố mẹ.
“Mẹ, có phải con còn có một người chị phải không?”
“Con nghe các bạn trên lớp nói, chị gái là kẻ nhát gan, là một đứa trẻ hư.”
Con bé ngước khuôn mặt ướt đẫm lệ lên nhìn mẹ, cái mũi nhỏ đỏ bừng, kèm theo tiếng nức nở nấc nghẹn.
“Cô Trương tầng dưới cũng nói chị con là một đứa trẻ hư, nói chị không hiểu chuyện. Mẹ, đó có phải thật không?”
Mình bay lượn lờ đến bên cạnh con bé, thầm bảo.
Phải, chị của nhóc đúng là một đứa trẻ hư.
Mẹ cúi người ngồi xổm xuống, sờ đầu con bé.
“Lạc Lạc, con có một người ch—”
“Chị ở đâu ra!”
Câu nói đó bố mình gần như gầm lên.
Lạc Lạc chưa từng thấy bố nổi quạu như thế bao giờ, thoáng cái đã bị dọa òa lên khóc.
Mình bay ở bên cạnh, lúng túng không biết làm sao.
Đều tại mình.
Sau khi an ủi con bé xong, mẹ mình bắt đầu xông vào cãi nhau với bố một trận inh ỏi nhất sau mười năm kể từ khi mình qua đời.
“Đó là chị của con bé! Để nó biết nó từng có chị thì là sai hay sao!”
Mẹ gắt gỏng gào lên.
“Bà muốn để Lạc Lạc sống trong cái nhìn của người khác, rồi lại bị người ta cười nhạo chắc!”
“Chết thì cũng đã chết rồi, chúng ta bị cười nhạo thì cũng thôi đi, chẳng lẽ bà còn muốn Lạc Lạc cũng bị người ta cười nhạo là nó có một con chị vừa yếu đuối vừa bất tài lại vô dụng à!”
Mẹ nghe thấy vậy, vốn đang cãi nhau khí thế là thế bỗng ỉu xìu hẳn đi, hai mắt đỏ hoe, sau đó mình thấy mẹ bụm tay lên ôm mặt, rồi dần dần ngồi thụp xuống, bật tiếng khóc nức nở trong sự bất lực tột cùng.
“Không trách con bé được… Đó là bệnh… là bệnh…”
Đều tại mình.
“Đám con nít con nôi bây giờ đúng là sức chịu đựng kém thật, thấy không vui cái là động tí lại đòi tự tử…”
“Lại chẳng, bố mẹ vất vả nuôi lớn được ngần này, thế mà chả biết xót cho bố mẹ gì cả…”
“Tôi nói á, làm quái gì có bệnh trầm cảm, có mà là cả ngày không có việc gì làm nên ăn no rửng mỡ thì có!”
Năm thứ mười sau khi mình qua đời, mình lại bước lên sân thượng tòa nhà đó.
“Chết là có thể được giải thoát rồi.”
Không, không hề.
Không thể, không thể giải thoát được.

Chết cũng không thể giải thoát được.

Hết.
_______________
Nguồn: www.zhihu.com/question/352910342/answer/875705266
Cre ảnh: Thùy Trang
Link câu chuyện thứ nhất:
www.facebook.com/groups/weibovn/permalink/786637188867658
P/s 1: Trước có một bé ib mình nhờ dịch bài liên quan đến căn bệnh trầm cảm, nếu bé đọc được bài này thì cho chị xin lỗi vì đã để quá lâu nhé T^T

P/s 2:
Do lí do công việc và sức khỏe nên topic này mình xin dừng dịch ở đây, cảm ơn các bạn đã quan tâm ạ *icon cúi lạy*

Câu chuyện thứ hai

Hãy chia sẻ bài viết Câu chuyện thứ hai, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/794990451365665