[Blog Phụ Nữ – TRUYỆN MA]#QUỶ_TẮM (PHẦN 1/2)Tác giả: Thanh Hồ Tiên Nhân__________ Người dịch: Thy Nga (Hoa Ngữ Nhất Tâm) | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch gi

Cùng xem bài viết [ZHIHU – TRUYỆN MA]#QUỶ_TẮM (PHẦN 1/2)Tác giả: Thanh Hồ Tiên Nhân__________ Người dịch: Thy Nga (Hoa Ngữ Nhất Tâm) | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch gi được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[ZHIHU – TRUYỆN MA]
#QUỶ_TẮM (PHẦN 1/2)
Tác giả: Thanh Hồ Tiên Nhân
__________
Người dịch: Thy Nga (Hoa Ngữ Nhất Tâm) | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost.
__________
Năm 1997 tôi 15 tuổi, học hành chẳng ra gì, ngày nào cũng cúp tiết đi chơi.
Thành phố nơi chúng tôi sống là một thành phố công nghiệp cấp huyện, khắp nơi đều là nhà máy, có nhà máy bông, có nhà máy dệt, có nhà máy vải… Một số nhà máy sau khi phá sản thì đóng cửa, bên trong không có người, chúng tôi thường vào trong đó chơi.
Chúng tôi thích nhất là vào nhà máy bông vải chơi, bởi vì ở đó rộng vô cùng, hơn nữa có đủ các thứ rất thú vị. Đương nhiên là máy móc đã bán sạch từ lâu, nhưng trên nền đất lâu lâu vẫn thấy sót lại linh kiện lung tung gì đó. Khi gặp mớ linh kiện hay ho đó, chúng tôi sẽ nhặt gom lại bán cho tiệm thu mua phế liệu. Tiền bán được chúng tôi sẽ mua thuốc, đi chơi game hoặc đi xem phim.
Trong danh sách những thú vui lúc đó của chúng tôi cũng có chơi bida và trượt patin. Nhưng bàn bida và sân patin không phải thiên hạ của chúng tôi mà là địa bàn của đám thanh niên lớn hơn chúng tôi nhiều. Bọn họ cũng hút thuốc, nhưng trên người họ là áo hoa và những chiếc quần ống rộng thời thượng, bên cạnh còn có rất nhiều chị gái xinh đẹp, chúng tôi ở đó chỉ là phận chầu rìa thôi.
Bởi vậy cho nên lúc có tiền, chúng tôi vẫn thích nhất là đi chơi game, tuy nhiên, game dù hay mấy cũng không thể ngày nào cũng chơi, chơi hoài cũng không đủ tiền, bởi vậy mỗi lần còn ít tiền là chúng tôi đi xem phim. Bình thường phòng chiếu phim sẽ chiếu phim võ hiệp hoặc xã hội đen bắn nhau, nhưng đêm đến lại khác, thường sẽ có chiếu phim cấp ba hoặc còn hơn thế nữa.
Mỗi lần ông chủ muốn thay phim thì đều ra quát nạt, muốn đuổi lũ nhóc con chúng tôi đi, nhưng đa phần cũng chỉ nói cho có lệ thôi. Tất cả hiểu biết giới tính của chúng tôi thời đó đều là từ những bộ phim kiểu này và những bộ tiểu thuyết võ hiệp in lậu bán đầy trên phố mà ra. Nhưng tuổi trẻ dốt nát luôn vô tình, chúng tôi là trẻ con, không phải thanh niên, bọn họ có cách để thử nghiệm những gì tai nghe mắt thấy, chúng tôi thì không.
Tuy rằng không có cách thử nhưng chúng tôi có cách khác để khám phá cho thỏa tò mò.
Thành phố chúng tôi xưởng sản xuất nhiều, đa số các xưởng đều có nhà tắm. Tiểu Long là thằng nhóc to gan nhất trong số chúng tôi, cậu ta có rất nhiều ý tưởng quỷ quái. Cậu ta nói, chỉ cần leo được lên tháp chứa nước là có thể nhìn vào nhà tắm ở công xưởng.
Cách Tiểu Long nghĩ ra này khiến chúng tôi cảm thấy hơi hởi đáng tin, bởi vì nhà tắm nữ tuy có có cửa sổ nhưng cửa sổ ở rất cao, bởi vậy chúng tôi chắc chắn không với tới. Thực ra không chỉ chúng tôi, đến cả người lớn muốn leo với được lên cao vậy chắc cũng không dễ dàng gì.
Cái nhà tắm Tiểu Long nói chính là cái nhà tắm của xưởng bông vải Đông Hưng, phía bên ngoài cái nhà tắm đó là một công xưởng, nhưng xưởng này đã phá sản rồi. Có điều đúng như Tiểu Long nói, trong cái xưởng đó có một tháp nước, lại chính xác đối diện với nhà tắm của nhà máy bông vải Đông Hưng.
Nhưng cái xưởng đó bên trong không an toàn, người lớn bình thường đều không cho chúng tôi tới chơi, họ nói xưởng đó trước đây từng xảy ra hỏa hoạn, thiêu chết không ít người. Nghe nói cứ hàng đêm, máy móc trong xưởng đều sẽ tự hoạt động, bên trong đèn thắp sáng trưng, giống như những người chết cháy kia trở về làm việc vậy.
Cái xưởng đó chúng tôi cũng đã từng đến chơi, bên trong đúng thật là giống như đã từng bị cháy, khắp nơi đều là vết cháy đen và đổ nát, đến cả tường nhà xưởng cũng bị sập không ít. Tuy vậy nếu bảo có gì kì lạ thì chúng tôi lại chẳng thấy gì hết. Đương nhiên, có thể là do chúng tôi đến vào ban ngày.
Tháp nước của công xưởng bông vải bỏ hoang đó rất cao, bề ngoài tháp nước cũng bị ám khói đen xì. Nhưng tháp nước rất chắc chắn, chúng tôi đã từng dùng búa đập phá cái tháp nước rất mạnh nhưng cũng chỉ làm tróc vài mảng vôi vữa mà thôi. Chúng tôi cũng từng bò theo những thanh thép có gân sọc gá ngoài thân tháp nước mà leo lên đó. Những thanh thép gân sọc đó rất hay gặp, nhất là hay thấy ở ống khói nhà máy gạch. Chỉ có điều ống khói nhà máy gạch cao quá nên chúng tôi đều chưa lên bao giờ.
Lần trước leo lên tháp nước chơi thôi, chẳng ai để ý gì hết, không ngờ bây giờ Tiểu Long lại nảy ra ý định đó.
Vào một buổi trưa, mấy đứa chúng tôi cùng nhau đi đến nhà máy bỏ hoang nọ, canh đúng lúc công nhân nữ tan ca, chúng tôi liền leo lên tháp nước. Nhưng sau khi leo lên tháp nước, chúng tôi rất thất vọng. Không phải chúng tôi thất vọng vì không nhìn thấy nhà tắm, mà thất vọng là vì chỗ chúng tôi nhìn vào được lại bị đám tủ trong nhà tắm che mất, cái chúng tôi nhìn thấy nhiều nhất cũng chỉ là đỉnh đầu của mấy cô công nhân nữa thôi.
Chúng ôi ôm hy vọng to lớn biết bao leo lên tháp nước, bây giờ chẳng thấy gì hết, đúng thật là thất vọng cực độ.
Chúng tôi ở trên tháp nước phơi nắng một hồi, còn thi xem ai đi tè xa hơn. Chúng tôi nhắc đến Hoàng Tiểu Mễ, lại nhắc đến Kiều Hồng. Hoàng Tiểu Mễ là nữ sinh đẹp nhất trong trường chúng tôi, còn Kiều Hồng là nữ sinh có bộ ngực lớn nhất. Tiểu Long nói cậu ta thích Kiều Hồng, nhưng Kiều Hồng có bạn trai rồi, là học sinh cấp ba cơ. Nói chung ngày hôm đó chúng tôi nói chuyện rất lâu, nói mãi nói mãi. Tiểu Long nói cậu ta không muốn về nhà, bố cậu ta hay uống rượu, mỗi lần uống xong là đánh cậu ta và mẹ, cậu ta còn nói sớm muộn cũng có ngày cậu ta giết chết người bố đó.
Chúng tôi đề nghị đằng nào cũng vào rồi thì tìm chút gì đó bán được rồi đi mua rượu về uống. Lúc này trời chưa tối, tuy nhiên đã chạng vạng rồi, mặt trời chiếu ánh sáng đỏ hồng khắp nơi, đẹp vô cùng.
Lúc chúng tôi leo từ tháp nước xuống thì gặp một ông lão gương mặt tiều tụy, bộ đồ mặc trên người nhếch nhác hết chỗ nói. Ông ta đang cầm trong tay một cái túi vải. Vừa nhìn thấy chúng tôi leo xuống, ông ta liền bảo chúng tôi là trời sắp tối rồi, mau về đi, một lúc nữa trời tối rồi coi chừng không giữ được mạng đâu.
Chúng tôi không thèm để ý đến ông ta. Tiểu Long chửi lão, bảo còn ăn nói vớ vẩn là ăn đòn. Lão già lắc lắc đầu, không nói gì mà cầm cái bị của lão đi mất.
Sau khi ông ta đi rồi, chúng tôi lượn lờ ở trong xưởng một lúc. Đồ trong xưởng này không ít, nhưng đều là một số loại máy móc lớn hoặc đường ray gì đó, chúng tôi không bê đi nổi. Một số khung kệ trong xưởng đã xiên vẹo, Đông Đông nhìn thấy chúng đã rỉ sét mục nát liền muốn tháo xuống, nhưng sau khi cậu ta đạp vài cái muốn gãy chân mà chúng vẫn đứng trơ trơ thì cũng bỏ luôn ý định.
Mắt nhìn trời đã sắp tối, đèn bên ngoài đã bật sáng, chúng tôi vừa chuẩn bị rời đi thì Đông Đông bảo hình như nghe thấy tiếng người nói chuyện.
Lúc này bên trong xưởng toàn bộ đã đen xì xì rồi, dưới những luồng gió lạnh thổi tới, cỏ dại mọc lung tung trong xưởng xào xạc lùa nhau, trên cây không biết có thứ gì đang kêu, trong cỏ không biết có thứ gì đang chạy. Chúng tôi hơi sợ nhưng không ai dám nhận mình sợ. Khi Đông Đông nói nghe thấy tiếng nói chuyện thì đám chúng tôi mới càng cảm thấy sợ hãi hơn.
Mấy đứa chúng tôi đứng trân trân yên lặng trong khoảng trống trước cổng lớn, mọi người không ai dám nói chuyện, cảnh tượng im lặng này có hơi đáng sợ. Đứng im lặng một hồi lâu, Tiểu Long bỗng ha ha cười phá lên, nói chúng tôi đúng thật là đám nhát gan, nhìn cái bộ dạng sợ hãi mà buồn cười.
Tiểu Long nói xong chúng tôi cũng ha ha cười theo. Chính lúc chúng tôi đang cười, tôi cũng nghe thấy tiếng nói chuyện, nhưng nói gì thì tôi lại không nghe rõ, chỉ biết chắc đó là tiếng của một cô gái trẻ. Khi tôi còn đang ngây người thì Tiểu Phương hỏi: “Các cậu có nghe thấy không?”
Lúc Tiểu Phương nói thì chúng tôi đều đã nghe thấy hết, đó đã không còn là tiếng một cô gái mà là rất nhiều cô gái. Mấy cô gái này hình như đang kể chuyện gì đó rất thú vị, không ngừng rúc rích cười. Trong không khí yên lặng của công xưởng bị bỏ hoang, bốn phía tối đen như mực, không ngờ lại nghe thấy tiếng con gái cười hi hi ha ha. Chúng tôi lần này thực sự bị dọa chết khiếp, sau lưng tôi nổi lên từng đợt ớn lạnh, chân đã mềm nhũn, trong đầu trống rỗng không nghĩ ra được gì nữa.
Lúc này, đèn bên phải tôi đột nhiên “tách” một cái sáng rực lên. Chúng tôi cùng nhau nhìn về phía đó, chỉ thấy dưới ánh sáng đèn là một cái cửa gỗ màu đỏ, bên trên viết hai chữ — Phòng tắm. Từ phía sau, mấy cô gái trẻ mặc đồng phục công ty tay cầm chậu, tau cầm xô đang đi tới, đẩy cửa nhà tắm nước vào bên trong.
Khi thấy đèn sáng lên thì tôi đã không còn sợ gì nữa, huống hồ ở đây còn có mấy cô công nhân nữ cơ mà. Nhưng không hiểu sao Đông Đông vẫn rất sợ, nó luôn mồm hối chúng tôi rời khỏi. Lúc Đông Đông đang hối chúng tôi thì có một cô gái trẻ đang xách thùng nước đi vào phòng tắm.
Lúc cô ấy bước vô phòng tắm, dường như đã để ý thấy chúng tôi, còn quay đầu lại cười với chúng tôi một cái. Không thể không nói, cô gái đó thật là rất xinh đẹp, tóc dài đen mượt, thân thể uyển chuyển.
Tiểu Long và Tiểu Phương nhìn theo, mặt cười tươi như hoa, chỉ chỉ tháp nước. Tuy lúc đó chúng tôi hơi sợ, nhưng nghĩ đến cô gái vừa cười với mình kia, trong lòng đã tự động hiện lên bao nhiêu cảnh trong phim. Tiểu Long nháy mắt một cái, chúng tôi nhất loạt cùng nhau trèo lên tháp nước. Tuy Đông Đông muốn rời khỏi, nhưng dù sao cũng chỉ có một mình, muốn đi cũng không dám đi nên cũng đành theo chúng tôi leo lên tháp nước.
Nhưng khi chúng tôi đi đến bên dưới tháp nước, còn chưa kịp trèo lên thì lại nghe thấy tiếng con gái cười và âm thanh vùng vẫy tạt nước. Sau khi nghe âm thanh này, chúng tôi nhận ra chúng xuất phát từ phía sau nhà tắm. Hóa ra, ở giữa nhà tắm và cái xưởng này có một con ngõ hẹp.
— Còn tiếp —

_________

Nguồn: Phunulamdep
Nguồn ảnh: https://pin.it/6aEPCxE


Hãy chia sẻ bài viết [ZHIHU – TRUYỆN MA]#QUỶ_TẮM (PHẦN 1/2)Tác giả: Thanh Hồ Tiên Nhân__________ Người dịch: Thy Nga (Hoa Ngữ Nhất Tâm) | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch gi, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/698128941051817