[Blog Phụ Nữ] Trong mắt con trai, khi nào con gái xấu xí nhất, độc ác nhất__________________ Lược dịch: Danhuang || Bản dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ đư

Cùng xem bài viết [Phunulamdep] Trong mắt con trai, khi nào con gái xấu xí nhất, độc ác nhất__________________
Lược dịch: Danhuang || Bản dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ đư được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[Phunulamdep] Trong mắt con trai, khi nào con gái xấu xí nhất, độc ác nhất

__________________
Lược dịch: Danhuang || Bản dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost
__________________
Tác giả: 路飞 (Nam)
Tôi từng gặp một ả – không thể dùng từ ghê tởm để hình dung nữa, tôi còn muốn giã cho ả một trận.
Nhà tôi ở trong thôn có mở một hàng rau củ, bình thường do bố mẹ tôi trông. Người đến mua rau toàn là người cùng làng, cơ bản đều đã quen biết từ trước, trao đổi lịch sự, thuận mua vừa bán. Đương nhiên bố mẹ tôi bán hàng cũng rất thật thà, khách mua cái nọ cái kia, lẻ ra mấy xu có bao giờ đòi đâu, lấy chẵn tiền cho dễ cộng sổ, như thế còn được thêm cái uy tín, người ta mua đồ rồi trả dư không lấy tiền thừa đến 1 tệ, 2 tệ quá là điều bình thường luôn.
Lại một buổi trưa, tôi được nghỉ ở nhà giúp bố mẹ trông hàng. Bố tôi đi ra ngoài rồi, còn tôi với mẹ, tôi ngồi phòng trong, mẹ ở gian ngoài bán quán. Tôi nghe thấy có một cô gái trẻ nói: “Có dưa leo không? Để đâu đấy?”
Mẹ tôi: “Bên kia, cháu qua lấy đi, túi đựng treo trên tường nhé.”
Một lúc sau, ả chọn xong rồi bảo cân, mẹ tôi nói: “Đều chỉ lấy ít thế thôi hả cháu?”
Ả: “Ờ, tôi chỉ lấy thế thôi, tôi ăn ít.”
Tôi rất tò mò không biết đã xảy ra chuyện gì nên đi qua xem. Tôi thấy cả đống túi nilon đặt trên bàn, cái nào cũng đựng rau củ, mà còn mỗi túi đựng một thứ.
Thế này có phải lãng phí không? Túi nilon chùa thật nhưng găm một đống của người ta vậy bạn không thấy khó nuốt sao? Đương nhiên đây đều là tôi độc thoại nội tâm.
Mẹ tôi cân cho ả từng thứ một, cân đến đâu nói đến đấy: “Dưa leo 5 xu, cà chua 6 xu, lấy cháu 1 đồng, bầu 2 đồng 2, tính làm 2 đồng…”
Ả: “Bà không cần báo bao nhiêu bao nhiêu làm gì, cứ nói tổng cộng bao nhiêu là được rồi.” Vẻ mặt khó chịu và thiếu kiên nhẫn.
Tôi thầm nghĩ, con dở người này ăn phải bả hay sao mà nói chuyện toxic thế.
Mẹ tôi cũng nhìn ra cô ả gai góc, không nói gì nữa, tính tiền xong bảo: “Tất cả của cháu 13 đồng 4, lấy cháu 13 đồng.”
Ả: “Bà đừng có nói với tôi là 13 đồng, hoặc là 12, hoặc là 14.” Giọng điệu rất bén nhọn, ngữ khí vẫn kiểu thiếu kiên nhẫn đó.
Mẹ tôi nghe xong cũng sốt ruột đáp: “Cháu sao vậy, bớt cho cháu số lẻ thôi mà, sao lại thái độ thế?”
Tôi thấy tình hình không ổn rồi, dù gì cũng không thể để mẹ tôi phải bực mình được, tôi bèn khuyên mẹ: “Mẹ à, mẹ không hiểu, ở nước ngoài số 13 nó không tốt, như kiểu ở mình không thích số 4 với số 7 đó. Lấy cho bạn ấy thêm mấy thứ xong tính 14 đồng được rồi.”
Tôi nhìn ả hỏi: “Như vậy ổn chứ?”
Ả liếc tôi một cái, không nói gì.
Lúc này tôi đã vòng ra sau quầy để mẹ tôi đi lấy cho ả thêm ít cà chua. Lấy xong cân, vừa đúng 14 đồng.
Ả: “Dưa leo này bao nhiêu đây? Bà chẳng bảo tôi mỗi thứ mấy tiền gì, tính có đúng không đấy?”
Bấy giờ tôi nhận ra mẹ đã cáu lắm rồi nhưng vẫn muốn hoà hoãn không khí, mẹ tôi đáp, “Yên tâm đi, người trong làng cả, sao lại bán đắt cho cháu được. Cháu có phải em gái của Trương Quyên làm ở bệnh viện không (thôn tôi có cái trạm xá)? Chị cháu hay vào đây lắm, bọn cô quen nhau mà.”
Ả trợn cặp mắt bò lên ói ra một câu: “Chị tôi là chị tôi, tôi là tôi, nói lắm lời vô nghĩa như vậy làm gì?”
Trong lòng tôi nghĩ: D.m.m, con ranh con này. Sôi hết cả tiết lên.
Tôi: “D.m nhà chị nói năng cái kiểu gì đấy, vừa nãy báo giá chị từng cái một thì chị không để người ta nói. Giờ cân xong rồi chị lại hỏi, chị chê 13 cũng đã lấy thêm cho chị ít đồ rồi, không ai hầu được chị nữa. Đến hãm quán người ta à?”
Ả: “Sao tự nhiên anh lại chửi tôi?”
Tôi: “Tôi chửi chị đấy, quán nhà đây nhỏ, không chứa nổi mẹ thiên hạ như chị, mua thì mua, không mua thì cút!”
Lúc này có thêm mấy người hàng xóm đi vào, đều nói “đừng cãi nhau, đừng cãi nhau, một điều nhịn là chín điều lành”. Mẹ kéo tôi, không để tôi ra mặt nữa, bà cũng ngẩn ra, thẫn thờ không nói gì.
Mẹ tôi hỏi: “Cháu còn lấy mấy thứ này nữa không?”
Ả: “Lấy.” Đặt 14 đồng xuống rồi bước đi ngay.
Tôi thầm nghĩ, người thân nuông chiều đến mức nào mới làm cho ả trở thành thế này nhỉ? Chạy ra ngoài còn muốn làm mưa làm gió như ở nhà mình, gặp phải tôi mới ăn quả đắng sương sương vậy, ngày sau cẩn thận còn ăn nọ ăn kia nhiều, cố lên nhé babe.
Tác giả: Người dùng ẩn danh (Nam)
Tôi cảm thấy lúc bà xã tôi trét cái mặt nạ bùn gì đấy lên mặt là xấu xí nhất.
(Chỉnh sửa bổ sung)
Ô đã đổi tiêu đề rồi. Trước tiêu đề là: “Khi nào con gái xấu xí nhất?” Tiêu đề bây giờ làm tôi thấy hơi lạc trôi, nên tôi muốn nhấn mạnh lại một chút:
Dung nhan xấu xí của bà xã tôi lúc trét mặt nạ bùn biển sâu lên trông rất giống phù thuỷ phe hắc ám.
Okela, độc ác cũng có rồi nhớ, bai bai.
***
Nguồn bài: http://www.zhihu.com/question/310426398
Nguồn ảnh: Ông Nguyễn Hữu Đa :>


Hãy chia sẻ bài viết [Phunulamdep] Trong mắt con trai, khi nào con gái xấu xí nhất, độc ác nhất__________________
Lược dịch: Danhuang || Bản dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ đư, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/803719433826100