[ Blog Phụ Nữ ] : Tình yêu nam – nam giữa thầy trò ra sao?Lưu ý : Bài viết có nội dung đam mỹ ( gay ), nếu bạn không thích đọc có thể bỏ qua.Vui lòng không bình luận

Cùng xem bài viết [ Phunulamdep ] : Tình yêu nam – nam giữa thầy trò ra sao?Lưu ý : Bài viết có nội dung đam mỹ ( gay ), nếu bạn không thích đọc có thể bỏ qua.Vui lòng không bình luận được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[ Phunulamdep ] : Tình yêu nam – nam giữa thầy trò ra sao?
  • Lưu ý : Bài viết có nội dung đam mỹ ( gay ), nếu bạn không thích đọc có thể bỏ qua.Vui lòng không bình luận với những ngôn từ miệt thị hay chế nhạo. Cảm ơn các bạn luôn ủng hộ Cá nha.
Group Phunulamdep Việt Nam:
https://www.facebook.com/groups/245234876341228
Fanpage: https://www.facebook.com/weibovietnam
Dịch bởi blog của mình: Con cá biết yêu
https://www.facebook.com/concabietyeu/
Nguồn : https://www.zhihu.com/question/45132005/answer/122203535
———————
Anh ấy là giáo viên dạy thay của tôi trong thời gian năm 3 đại học, không phải là kiểu giáo sư gì đâu mà chỉ đang học nghiên cứu sinh thôi. Xét ở một khía cạnh nào đó thì giữa chúng tôi không hẳn là tình yêu thầy trò.
Mái tóc anh ấy không dài lắm, cao hơn tôi 11cm, cũng béo hơn tôi một chút, có làn da ngăm ngăm đen, cũng có một chút cơ bắp, còn có một đôi mắt hai mí vô cùng đẹp. Nói thẳng ra thì đây đúng là kiểu mà tôi thích đó.
Tiết học đầu tiên, khi anh ấy bước vào lớp và đứng trên bục giảng cầm micro tự giới thiệu về bản thân mình thì tôi nghe thấy một bạn nữ của lớp nói “đẹp trai quá đi”. Tôi ngẩng đầu lên và nhìn anh ấy nói chuyện, trong lòng cũng thầm nghĩ “ đẹp trai thật đấy ”.
Thực ra anh ấy cũng không hẳn là quá nổi bật, anh bị cận thị, khi nói chuyện cũng mang chút giọng địa phương, hễ lo lắng là nói chuyện ngắc ngứ luôn.Lúc nào cũng mặc áo sơ mi không chỉnh tề, lỏng lẻo, cũng chẳng biết chỉnh lại cho gọn gàng. Anh giảng bài cũng không thú vị lắm, quá lệ thuộc vào sách vở, những người nghe giảng còn chẳng nhiều bằng người ngủ và chơi điện thoại. Đương nhiên là tôi cũng như họ, sau vài tiết học thì tôi cũng xem phim.
Thế mà tự dưng có một hôm, khi tôi xem phim xong và đang định vươn vai một chút thì nhìn thấy nét mặt căng thẳng của anh ấy đang liếm môi, đầu mũi dính chút mồ hôi sau đó tiếp tục chăm chú nhìn quyển sách giáo khoa. Lúc đó tôi hơi ngỡ ngàng, “nó thực sự ảnh hưởng đến sâu trong tâm trí tôi luôn”, suốt cho đến buổi tối, trong đầu của tôi đều là hình ảnh anh ấy đang liếm lưỡi…
Có lẽ là bắt đầu từ lúc đó, tôi dần dần nghiêm túc nghe anh giảng bài, mặc dù đúng là chẳng thú vị gì, ngay cả người bạn học rất giỏi cùng phòng của tôi đều phàn nàn rằng quá nhàm chán. Nhưng tôi lại hoàn toàn nghiêm túc nghe giảng. Trước đây, hầu hết thành tích các môn học của tôi đều ổn định ở khoảng 70 điểm, có những môn còn có nguy cơ bị học lại. Nhưng mà tôi thích như vậy, sau khi kết thúc năm 3 thì thi thoảng rảnh rỗi lại tìm anh ấy hỏi bài, việc đó đã trở thành 1 thói quen tốt của tôi. Lúc đó tôi hoàn toàn là một đứa mê trai đến đáng sợ…
Có điều quyển sách đó chỉ cần dùng một học kì là đã giảng xong rồi, tôi cũng cầu được ước thấy thi được 90 điểm duy nhất trong 4 năm đại học. Nhưng khi tôi biết rằng sau này không phải đến học tiết của nam thần, thì tôi tất nhiên là thất vọng.
Từ đó về sau, thì tôi rất khó gặp được anh ấy, thi thoảng ở trong công viên trường gặp anh ấy chào hỏi với anh vài câu, cũng chẳng biết được anh còn nhớ tôi hay không nữa… khiến tôi rất đau lòng.
Nửa học kì sau của năm 3, tôi tham gia vào phòng thí nghiệm của trường và lại gặp được anh ở đó. Sau đó mới biết rằng anh vẫn còn nhớ tôi, dẫu sao tôi cũng là một học sinh tốt hiếm hoi. Nghe thấy vậy, trong lòng tôi thực sự rất vui. Con người anh ấy rất hiền lành, cũng rất thích cười, hơn nữa thì tuổi tác của hai người chúng tôi cũng chả cách nhau là mấy, với lại lúc trước tôi còn là học sinh của anh ấy, vậy nên tôi nhanh chóng bám lấy anh ấy, tôi gọi anh một tiếng học trưởng, một tiếng thầy, hỏi anh ấy vài vấn đề về chương trình, hỏi anh những kiến thức về máy tính…
Thực ra tôi biết rất nhiều thứ hay ho, hỏi anh ấy cũng chỉ để nói chuyện cùng với anh mà thôi. Ban đầu tôi nghĩ anh ấy có lẽ không phải kiểu người như tôi. Nhưng mà dần dần tôi cảm thấy người này có khuynh hướng gay… Khi anh ấy nói với tôi về chương trình sẽ dùng tay uốn éo chỉ chỉ trỏ trỏ. Có lúc ở phòng ngủ mệt quá thì tôi đến phòng thí nghiệm bật điều hòa và sẽ ngủ lại ở đó,anh ấy cho tôi gối lên cánh tay của anh. Mặc dù là tôi đòi anh trước, nhưng mà anh ấy thích tôi như vậy…..ok, tôi cảm thấy những người thích tui đều là gay, đây chỉ là cái nhìn phiến diện thôi. Dù sao thì tôi cũng đang định thử, anh ấy cũng có chẳng có bạn gái.
Tôi nhớ rằng hôm đó tôi thử anh ấy, hỏi anh ấy một chương trình khá là khó. Chúng tôi nói liên tục cho đến tối, lúc bắt đầu tôi cũng chẳng biết cái chương trình này lại khó như vậy. Tôi nhân cơ hội này mời anh ấy đi ăn, cuối cùng lúc làm chương trình chúng tôi đều không ăn thứ gì cả. Tôi và anh đến một nhà hàng đồ nướng khá là yên tĩnh gần trường học để ăn chút gì đó. Tôi hỏi anh có muốn uống tí rượu hay không, vậy mà lại gọi luôn 2 chai bia. Tôi khá sợ hãi, sau đó tôi hỏi thẳng anh ấy tại sao lại không tìm một sư mẫu. Anh cười không ngớt, trông quan hệ của 2 người chúng tôi giống bạn bè hơn,hôm đó tâm trạng tôi rất căng thẳng, không biết hỏi anh sao cho vừa rõ ràng lại vừa mập mờ một tý. Sau đó tôi nói 1 câu ngớ ngẩn: “ Buổi tối hôm nay trời xanh thật đấy ”
Anh ấy thốt lên: “ Hả ?”
Tôi nói “ màu xanh ấy, buled, blued ” ( Nguyên văn: “蓝的啊,blue滴,blue滴 ” = “blue di” là cách phát âm của app Blued – app giành cho mấy bạn gay ấy, ở Trung Quốc hay gọi là 小蓝 để chỉ app gay Blued )
Có thể là lúc đó tôi thực sự cho rằng anh ta là trai thẳng. Vì vậy không nghĩ đến việc nếu anh là cong thì không biết sau này anh sẽ chê cười tôi như thế nào nữa…
Sau đó tôi nghe thấy anh nói “ Em có thích anh không ”.
Vào lúc đó có lẽ tôi cũng xác định được rằng cái người này coi như không thích tôi thì cũng nhất định là cong. Cùng lúc đó, tôi cũng xác định rằng nếu chúng tôi ở bên nhau thì tôi sẽ bị anh ấy chê cười đến chết mất thôi. Sự thực là như vậy đó…
Kết quả là blue – blue trở thành câu cửa miệng của anh ấy. Có lúc đi ra ngoài chơi cũng sẽ nghe thấy anh ấy nói bóng nói gió : “ Hôm nay trời thật blue nha ”…… ……blue cái đầu anh ý!
Nhưng may mà lúc đó bản thân tôi đã quyết đoán như thế, mới để cho nam thần có một cơ hội tìm hiểu tôi 1 cách sâu sắc. Cảm giác bản thân tôi bình thường rất là đáng sợ, hôm đó có thế đưa ra quyết định như vậy tôi thực sự khâm phục bản thân mình quá mà. Dù sao thì sau một bữa ăn, chúng tôi đã xác định mối quan hệ rồi. Suy cho cùng tôi cũng chả xấu…
Tiếp theo đó là cuộc tình đầy lãng mạn chua chát của chúng tôi. Khi tôi đang gõ chương trình thì anh ấy sẽ lén lút véo eo tôi, hoặc là lúc đi vệ sinh sẽ hôn tôi tôi một cái. Hai chúng tôi cũng chưa công khai, vì vậy nhìn chúng tôi chỉ giống như quan hệ thầy trò bình thường. Đại khái là khi ở trong trường học chúng tôi gần như không có tiếp xúc thân mật quá, thật ra nếu muốn hôn thì đều phải vào nhà vệ sinh, đúng chất lãng mạn chua chát luôn.
Thực ra, điều này rất là bình thường. Cho dù là quan hệ bạn học thì hai người gay như chúng tôi cũng không dám quá tùy tiện, suồng sã. Nghĩ như thế thấy vừa bí mật lại lãng mạn, nhưng mà cũng có chút vấn đề nhỏ về “ sinh hoạt vợ chồng ”. Hình như anh ấy rất yêu nghề của mình, có lúc bảo tôi gọi anh ấy là thầy giáo, thật không biết xấu hổ mà. Hầu như lúc nào cãi nhau anh ta sẽ lôi ra dăm ba cái thứ tôn sư trọng đạo, hai chúng tôi đúng là kiểu sản phẩm “lỗi kĩ thuật” của 5000 năm văn hóa Trung Hoa mà.
Về vấn đề công và thụ. Tôi là công nhé. Công cái mông ấy ( Là thụ đấy )
Yêu đương với thầy giáo thật sự rất là mệt lun, anh ấy sẽ dùng rất nhiều đạo lý để giáo dục bạn vì anh ấy có dáng vẻ của người học sâu biết rộng. Ví dụ như bắt tôi phải học tiếng anh mỗi ngày, đốc thúc tôi phải dậy sớm, anh ấy còn đưa tôi đến phòng gym để hành hạ cơ thể nhỏ bé của tôi.
Còn về việc anh ấy có lãng mạn hay không thì tôi cảm thấy cũng được. Dù sao cũng là tình yêu của hai lập trình viên, sao phải chê bai lẫn nhau nhỉ, mặt cũng đâu cần trang điểm, skincare…
Trước khi gặp anh ấy không phải tôi chưa từng yêu đương. Mặc dù tôi không phải loại tùy tiện gì đâu nhưng cũng từng gặp phải một vài người, kiểu luôn che giấu quan hệ giữa chúng tôi, cũng có kiểu bác sĩ giỏi giang khí chất, nhưng đa số là dạng học sinh giống như tôi, luôn luôn cẩn thận giấu diếm bảo vệ tình cảm ấy như châu báu. “Công” mà tôi gặp được họ đều coi tôi như em trai vậy. Kể cả thứ tôi thích phải mua ở một nơi rất xa thì họ cũng tình nguyện đi mua cho tôi, dù cho họ rất vất vả nhưng vẫn sẽ mời tôi đi ăn. Chỉ là bọn họ không bao giờ nói yêu, không bao giờ đề cập tới chuyện tình cảm. Đối với họ, tôi như là một hình bóng của họ ngày trước, cho nên họ chăm sóc và quan tâm tôi, có lẽ là không một ai có thể chân chính bên tôi… Lúc chúng tôi vẫn chưa bên nhau, tôi chẳng bao giờ nghi tới sẽ có được tình yêu vì vậy cuộc sống của tôi trước kia vẫn ảm đạm như vậy.
Trên đường về nhà chúng tôi có thể đùa nghịch với nhau, anh ấy không bao giờ nhường tôi mà chỉ cần một tay thôi là đã khống chế được tôi rồi. Thế nhưng anh ấy có thể vì bệnh say xe của tôi mà cùng nhau đi bộ, tựa như cả thành phố đều in dấu chân của chúng tôi vậy…
Tôi đi làm thêm, mỗi ngày đều mệt chết đi được, tôi tiết kiệm tiền để đưa anh ấy đi ăn, mua quà cho anh ấy. Ngoài việc sống chung với anh ấy thì gần như tôi độc lập về kinh tế. Nhưng so với ngày trước thì tôi có cảm giác an toàn hơn rất nhiều.
Chúng tôi thi thoảng cùng nhau đi du lịch, thực ra chỉ là những thành phố nhỏ loanh quanh chỗ chúng tôi ở thôi. Chúng tôi đều thích đi đến những nơi mà không ai biết để xem cảnh đường phố xe cộ sống động, nhộn nhịp ở các thành phố khác, trao cho nhau những nụ hôn ở trên cầu vượt, ở trong thành phố náo nhiệt lén lút nắm tay nhau một phút, bị phát hiện cũng chẳng sợ. Có vẻ chúng tôi đã tìm thấy sự tự do mà lâu nay vẫn luôn kiếm tìm.
Chúng tôi đều nấu ăn không được ngon lắm, nhưng mà sẽ ngồi trên bàn ăn để cùng nhau ăn những món khó ăn chết đi được ấy, rồi hai người cùng cười giống như những đứa ngốc. Có điều may mà không phải đi bệnh viên lần nào.
————————-
Vui lòng không reup dưới mọi hình thức.
Video mang tính chất minh họa.


Hãy chia sẻ bài viết [ Phunulamdep ] : Tình yêu nam – nam giữa thầy trò ra sao?Lưu ý : Bài viết có nội dung đam mỹ ( gay ), nếu bạn không thích đọc có thể bỏ qua.Vui lòng không bình luận , khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/651336942397684