[Blog Phụ Nữ] THỈNH THOẢNG CŨNG MUỐN CÓ MỘT NGƯỜI CÙNG ĐỒNG HÀNH_______________Người dịch: Cáo Nhỏ | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tạ

Cùng xem bài viết [WEIXIN] THỈNH THOẢNG CŨNG MUỐN CÓ MỘT NGƯỜI CÙNG ĐỒNG HÀNH_______________Người dịch: Cáo Nhỏ | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tạ được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[WEIXIN] THỈNH THOẢNG CŨNG MUỐN CÓ MỘT NGƯỜI CÙNG ĐỒNG HÀNH
_______________
Người dịch: Cáo Nhỏ | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost.
_______________
“Lúc trước mình luôn rất hưởng thụ trạng thái một mình, bây giờ cũng vậy. Tuy vậy, có một sự thay đổi rõ ràng rằng nếu như bây giờ nếu như có muốn đến một nơi nào đó, hoặc là ăn một món gì đó, chỉ cần nghĩ đến bản thân chỉ có một mình thì mình chẳng còn chút hứng thú nào.”
Câu nói này là lúc trưa tôi nói với bạn mình khi cả hai đang cùng nói chuyện.
Người bạn ấy trả lời: “mình cũng xuất hiện cảm giác giống vậy. Phần lớn thời gian thì cảm thấy một mình cũng ổn, nhưng thỉnh thoảng cũng muốn có ai đó đồng hành”.
“Nếu như có ai đó bên cạnh chắc sẽ tốt biết bao nhiêu”.
Chẳng hay các bạn từng có cảm giác này chưa? Thỉnh thoảng tôi có.
Từ trước đến nay, tôi đều không kể ra việc bản thân là một kẻ có chứng sợ xã hội.
Nhưng những hành vi trong cuộc sống đều như vô ý mà nhắc nhở tôi rằng tôi dường như rất sợ xã hội.
Có một chuyện khiến tôi ấn tượng sâu sắc nhất đã xảy ra cách đây khá nhiều năm.
Khi ấy tôi còn cùng với ông bà nội và chú cùng sống trong cùng một khoảng sân.
Ngày ấy trong nhà đều rộn ràng.
Vợ chồng dì cả, dì nhỏ, vợ chồng cậu cả, vợ chồng cậu hai, anh chị em của mẹ tôi đều đến cả.
Chẳng ai nói trước với tôi trong nhà sắp có họ hàng tới chơi.
Lúc đó tôi đang trong phòng của chú, cùng với các chị em họ xem Hoàn Châu Cách Cách.
Đầu tiên nghe được tiếng của dì nhỏ đến, dì từ xa đã gọi to tên tôi.
Vừa nghe tiếng, tôi ngây ngẩn mất một lát, sau đó bắt đầu tìm một chỗ để trốn.
Đúng đấy, tôi muốn trốn đi.
Bởi vì ba mẹ không ở nhà, bên ngoài lại còn nhiều người như thế, tôi thì chẳng biết làm sao để tiếp đãi họ.
Dì nhỏ gọi tôi mấy tiếng tôi cũng không trả lời.
Sau đó họ tự xách đồ vào nhà bếp, tự tìm chỗ ngồi, tự uống nước, nói chuyện.
Cả quãng thời gian đó tôi cũng không ra ngoài, cho đến khi ba mẹ trở về.
Khi ấy còn nhỏ, chẳng có khái niệm gì về “chứng sợ xã hội”.
Chỉ là trong ý thức cảm nhận được bản thân không thích tiếp xúc với người khác.
Trẻ con thích hay ghét đối với người nào đó hoặc việc gì đó đều đơn giản, lại vừa trực tiếp.
Kể cả bạn là ai, không thích là không thích thôi.
Hành động kì quặc này đã theo cùng tôi rất nhiều năm.
Dù là giờ đây tôi đã trưởng thành, hơn nữa còn là một người trưởng thành bình thường trên tất cả các phương diện.
Nhưng thói quan không thích giao lưu tiếp xúc với người khác tôi vẫn chưa sửa được.
Đặc biệt trong mỗi lần tụ họp cả gia đình vào mỗi dịp cuối năm, mỗi khi đến lúc đó, tôi đều cảm thấy sợ.
Có một lần rất buồn cười.
Gia đình bác cả bình thường không ở nhà năm ấy lại kéo cả nhà về ăn tết.
Gọi điện bảo tôi qua ăn bữa cơm.
Nhà tôi và bác rất gần nhau, tôi đứng từ cửa sổ phòng ngủ nhìn sang nhà bác, thấy xe đậu trước cửa nhà rất nhiều.
Bác cả hỏi tôi đang làm gì thế, bảo tôi qua ăn cơm.
Tôi hỏi ngược lại bác ấy: “bên đấy có nhiều người lắm ạ?”
Bác cả nói: “có ai đâu mà nhiều, chỉ có cô cả với cô nhỏ thôi à”.
Tôi chẳng nghĩ ngợi gì liền đáp: “thế ạ, thế cháu không qua nữa”.
Sau đó tôi không đi thật dù là bác cả đã dùng biết bao nhiêu lời dỗ ngọt mà dỗ tôi.
Đương nhiên tôi biết rằng họ đều là người thân của tôi cả, thế nhưng chẳng biết tại sao, tôi cứ luôn sợ phải gặp họ.
Tôi khi đó mà nói, thay vì nói họ là người nhà chi bằng nói là họ gần gũi hơn người lạ một chút mà thôi.
Tuy vậy lúc ấy tôi vẫn chưa ý thức được bản thân bị chứng sợ xã hội.
Tôi là một kẻ có cung phản xạ dài, rất nhiều việc xảy ra rồi tôi mới ý thức và cảm giác được.
Những lời người khác nói qua đã rất lâu rồi tôi mới nghĩ đến câu đó là đang nói tôi.
Yêu đương rồi chia tay đến cả mấy tháng trời tôi mới nhận ra là mình bị đá, một mình khóc đến hết nước mắt.
Cái thứ tác động của sau khi nhận ra này rất lớn.
Bởi vì khi bạn nhận thức được những ảnh hưởng của chuyện đó thì đủ thứ cảm xúc trong lòng bạn mới bùng lên càng mãnh liệt hơn.
Khi bạn nhận ra những xúc cảm chưa kịp phản ứng thì những cảm xúc ấy sẽ ở những thời khắc bạn nhận ra hoàn toàn chiếm lấy bạn.
Dần dần nhận thức được bản thân sợ xã hội là khi sau này rất nhiều những hành động khác thường đã thức tỉnh tôi.
Lên lớp, tan học một mình ngồi ăn cơm, một mình học bài là chuyện không thể bình thường hơn.
Càng buồn cười hơn là trong bốn năm đại học tôi rất ít khi ăn cơm ở nhà ăn.
Chẳng phải vì điều kiện nhà ăn không tốt mà chỉ vì nhiều người quá thôi.
Thường thì tôi sẽ đóng gói mang về phòng ăn.
Chẳng kể bữa sáng hay bữa tối, cũng chẳng kể là cơm hay là malatang.
Thế nên những tình huống bình thường thì tôi sẽ không một mình ăn cơm bên ngoài.
Không chỉ là ăn cơm ngoài, khi ngồi xe bus, ngồi tàu điện ngầm nếu như ghế đã có người ngồi rồi thì tôi sẽ không ngồi nữa, thà rằng đứng cả một quãng từ trạm đầu tiên đến trạm cuối cùng.
Đại học năm ba năm ấy, tôi đăng một trạng thái lên tường thế này:
“lần nào cũng phải cúi thấp đầu, năm chặt tay mới dám đi quá đám đông”.
Thầy chủ nhiệm like, còn gửi cho tôi tin nhắn rằng: “cố lên nhé!”
Nhìn thấy ba chữ này, nước mắt tôi không kìm được mà chảy ra, tôi thậm chí còn chẳng rõ vì sao mình khóc, mãi cho đến vài năm sau cụm từ “sợ xã hội” nhiều lần xuất hiện trong tầm mắt tôi.
Khi mọi người hoặc nghiêm túc, hoặc trêu chọc mà nói với tôi rằng bản thân là kẻ mắc chứng sợ xã hội, tôi mới lờ mờ nhận ra rằng bản thân có lẽ cùng là một trong số đó.
Tôi bỗng dưng phát hiện ra rằng, những người sợ xã hội không chỉ là sợ thế giới bên ngoài mà có đôi khi thậm chí sợ luôn cả những người thân.
Người có chứng sợ xã hội giống như một con nhím, khi giương lên lớp gai nhọn bao quanh bản thân với người khác đồng thời cũng bị thương bởi chính những chiếc gai trên mình, thật sự đây chỉ là một lớp bảo vệ cho chính nó mà thôi.
Tôi không rõ bản thân mình có thực sự có chứng sợ xã hội hay không nhưng tôi biết rằng bản thân mình thật sự rất sợ cuộc sống.
Sợ những người xa lạ, sợ những hoàn cảnh xa lạ, sợ cả những thứ không mang đến cho tôi cảm giác an toàn.
Nhưng dù vậy, tôi vẫn khao khát có một người làm bạn cùng tôi, trở thành một nửa của tôi.
Dù biết rằng cô đơn mới là trạng thái bình thường nhất của cuộc đời nhưng chẳng thoát ra được cái mong muốn ấm áp kia, muốn có ai đó bầu bạn.
Có lẽ thế, con người là một hợp thể của những mâu thuẫn mà.
Ngay khi sợ hãi có được một điều gì đó, cũng lập tức muốn đạt được điều đó.
_______________
Nguồn: https://mp.Phunulamdep.qq.com/s/1Rpx6ik9qfbfxWbWuyhtYQ?fbclid=IwAR20lJN1m6g-H5pMxh7HZHSGaHiDHYjb6058pxWtNJRk2qxmon9ymL92lIQ
Nguồn ảnh: 小红书


Hãy chia sẻ bài viết [WEIXIN] THỈNH THOẢNG CŨNG MUỐN CÓ MỘT NGƯỜI CÙNG ĐỒNG HÀNH_______________Người dịch: Cáo Nhỏ | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tạ, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/812015519663158