[Blog Phụ Nữ]: Tại sao lại có người mắc chứng sợ tiếp xúc với xã hội?Tôi đã từng mắc chứng sợ giao tiếp 7 năm liền, đến năm hai đại học mới thay đổi bản thân, vậy nên

Cùng xem bài viết [Phunulamdep]: Tại sao lại có người mắc chứng sợ tiếp xúc với xã hội?Tôi đã từng mắc chứng sợ giao tiếp 7 năm liền, đến năm hai đại học mới thay đổi bản thân, vậy nên được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[Phunulamdep]: Tại sao lại có người mắc chứng sợ tiếp xúc với xã hội?

Tôi đã từng mắc chứng sợ giao tiếp 7 năm liền, đến năm hai đại học mới thay đổi bản thân, vậy nên tôi tới đây để trả lời một chút. Đầu tiên chúng ta nói tới biểu hiện của người mắc chứng này nhé:

1. Sợ bị mọi người chú ý.
Những khi mà ánh mắt mọi người dừng lại trên người tôi, cho dù chỉ là một chút, tôi cũng vô cùng căng thẳng, lúng ta lúng túng, càng đáng sợ hơn nữa chính là biểu cảm cứng ngắc, cười không nổi, nói chuyện thì miệng cũng run đến phát sợ.
Kỷ niệm mà tôi nhớ rõ nhất chính là, khi đó, tôi ngồi ở hàng ghế sau trong lớp học, lúc tan học tôi thà nhịn đến chết cũng không muốn đi WC, bởi vì tôi sợ đi qua bục giảng, tôi luôn cảm thấy người trước mắt mình nhiều quá, dáng vẻ đi đứng của mình không được tự nhiên, không có cách nào ưỡn ngực thẳng lưng mà đi được, thậm chí có đôi khi tôi còn không đi thẳng nổi.
Khi ngồi xe bus, người người chen chúc nhau, nếu như khi xe sắp tới trạm rồi mà bản thân còn chưa chen ra cửa, vậy thì tôi tình nguyện đợi đến trạm kế tiếp rồi mới xuống xe. Tôi cũng không dám hô to lên một tiếng: “Tôi cần xuống xe!”, bởi vì tôi sợ khi nói ra một câu này, ánh mắt mọi người sẽ đổ dồn về phía tôi.
2. Sợ người khác giới.
Ở cùng với người khác giới, nhất là với những người ưu tú, tôi đều rất khó chịu, vô cùng căng thẳng. Khi phải đi qua trước mặt một đám người khác giới, tôi thấy giống như là đang bị quản chế vậy. Gặp con gái, nhất là những người con gái đẹp, trong lòng liền phát hoảng, đầu óc trống rỗng, khi đứng gần những cô gái ấy một chút, cảm thấy hít thở cũng không thông, chỉ có thể giả vờ tỏ ra bình thường, cố gắng che giấu sự thiếu tự tin của mình. Khoảng thời gian ấy, điều tôi ngưỡng mộ nhất chính là, cảm giác của con gái khi ngồi sau xe điện của con trai.
3. Có tính muốn lấy lòng người khác một cách nghiêm trọng.
Luôn luôn khiến bản thân chịu uất ức, lúc nào cũng làm hài lòng yêu cầu của người khác, cảm thấy giúp đỡ người khác là điều mình phải làm, không giúp được họ còn tự trách mình, nhưng lại không dám làm phiền người khác bao giờ. Sợ xảy ra mâu thuẫn với người khác, bởi vì bản thân là người có tính cách hiền dịu, chắc chắn sẽ nhẫn nhịn, không nói tiếng nào, cất giấu hết những mong muốn của bản thân đi. Luôn muốn đối tốt với người khác, có được sự hài lòng của người khác và đồng tình với những điểm tốt của họ, nhưng với bản thân thì ngược lại hoàn toàn, nếu như không có được sự xem trọng của người khác thì liền trở nên ngày càng mẫn cảm, tự ti hơn.
4. Trái tim rất mong manh và nhạy cảm.
Khi trả lời tin nhắn của đối phương mà chậm một chút, trong lòng sẽ thấy bản thân không tốt. Luôn vừa giao tiếp vừa suy nghĩ, người khác có phải là không thích mình hay không?
Ngồi xe bus, khi người ngồi bên cạnh mình đột nhiên chuyển tới chỗ khác ngồi, liền cảm thấy có phải bọn họ không muốn ngồi chung với mình hay không, trong lòng suy nghĩ rất nhiều. Mỗi khi giao tiếp đều là “nghĩ rất nhiều”, anh ấy có phải không thích mày không, bọn họ có phải cảm thấy mày rất kỳ quặc hay không, mất mặt quá mà, vân vân…
5. Không tài nào hòa hợp với tập thể được, khi giao tiếp không có cảm giác gì.
Thường xuyên có cảm giác bị tập thể cô lập, cảm thấy hổ thẹn mắc cỡ. Khi gặp phải những hoạt động nhóm, hoạt động tập thể thì có thể từ bỏ quyền tham gia, tự động rút lui, bởi vì tôi cảm thấy không có ai tình nguyện ở chung một nhóm với mình cả.
Khi tham gia mấy hoạt động tụ họp, gặp gỡ, chỉ muốn ngồi ở một chỗ ăn uống, sợ nhất là kiểu uống rượu xã giao trên bàn tiệc, bởi vì bản thân không biết uống rượu, hơn nữa kiểu tụ họp giao tiếp như thế này, tôi không tài nào điều khiển được biểu cảm của mình, bởi vì không thả lỏng được bản thân, thế nên mặt lúc nào cũng cứng đờ, lúc cần cười thì cười không nổi, người khác trêu chọc, nói đùa với tôi, tôi căn bản là không thể tiếp nhận nổi, không biết phải làm sao để đáp lại họ, nếu như nói sai, nếu như cười ngu ngơ, hiển nhiên là khiến người khác nghĩ rằng mình chẳng lanh lợi gì cả.
6. Vô cùng quan tâm đến hình tượng.
Khi phải va chạm với người khác, lúc nào cũng xem xem bản thân biểu hiện có tốt không, sau khi kết thúc cuộc giao tiếp cũng phải ngồi nghĩ lại hết mọi chuyện, xem lúc đó mình có để lại ấn tượng gì xấu hay không tốt với người khác hay không. Nếu như có thì phải làm sao để đền bù? Khi tiếp xúc với mọi người, tôi quan tâm tới rất nhiều thứ, như kiểu tóc, cách đi đứng, tư thế, cách nói chuyện, biểu cảm… Rất sợ khi bản thân biểu hiện không tốt, dù chỉ là một chút xíu, bởi vì tôi sợ làm tổn hại tới hình tượng của mình trong mắt người khác.
7. Khi được so sánh, hay thi đấu với người khác, luôn ngưỡng mộ người khác hơn.
Khi phải đấu với người khác, thắng thì sẽ vui, thua thì cảm thấy buồn tủi. Thấy những người mặc trang phục hợp mốt, biết giao lưu, biết hòa nhập…đều tự nhiên sinh ra cảm giác tự ti và kiềm chế. Thường xuyên rơi vào trạng thái ngưỡng vọng người khác, hâm mộ người khác, thậm chí khi biết bản thân “đố kỵ với người khác” còn tự nhiên cảm thấy xấu hổ vô cùng.
8. Bị một số triệu chứng quấy rối.
Có đôi khi đối diện với người khác sẽ cảm thấy không tự nhiên, cảm thấy muốn trốn chạy khỏi sự đối diện này. Triệu chứng này không thường xuyên xuất hiện, nên cũng không làm phiền tới tôi nhiều lắm. Biểu cảm sợ hãi, vẻ mặt không được tự nhiên trong những trường hợp giao lưu xã hội, đây chính là điều quấy rối cuộc sống tôi nhiều nhất. Trong trường hợp có rất nhiều người, biểu cảm của tôi luôn cứng đờ, không thể nào cười nổi.
9. Trì hoãn những cuộc giao lưu xã hội.
Có cơ hội quen biết với người khác giới, thôi đi, sau này lại đi gặp họ sau, bây giờ tôi còn chưa đủ tốt.
Có cơ hội quen biết bạn mới trong những buổi liên hoan, thôi bỏ đi, sau này đi sau, bây giờ tôi vẫn chưa đủ tốt.
Vậy tại sao chúng ta lại xuất hiện triệu chứng sợ giao tiếp xã hội này?
Nói một cách đơn giản thì chính là do nhận thức sai lệch. Là do chúng ta nhìn nhận sai lệch về bản thân, về người khác, về các mối quan hệ giữa người với người.
Ví dụ, rõ ràng bạn không phải là người khiến người khác chán ghét, nhưng bạn luôn nghĩ rằng bạn là một người như vậy; rõ ràng người khác không để ý tới bạn, nhưng bạn luôn cho rằng người khác đều đang chú ý tới bạn; rõ ràng người khác không phải là đang cười bạn, nhưng bạn luôn cho rằng họ đang cười nhạo bạn; rõ ràng quan hệ giữa người với người không phải tôi đối với anh tốt thì anh sẽ tốt với tôi, nhưng bạn luôn nghĩ rằng sự đón ý hùa theo, lấy lòng nịnh hót có thể có được hảo cảm của đối phương,….
Đây chính là nhận thức sai lệch, và những nhận thức sai lệch này gây ra rất nhiều vấn đề cho chúng ta. Vậy tại sao chúng ta lại có những nhận thức sai lệch này? Nó có quan hệ mật thiết tới tuổi thơ của các bạn, điều kiện và hoàn cảnh gia đình, những năm tháng trung học…nếu như trong những khoảng thời gian đó bạn chủ động hoặc bị động hình thành nên những hiểu biết sai lầm thì nó sẽ khiến trong cuộc sống đại học cũng như cuộc sống sau này, bạn khó có thể tháo bỏ được hết những suy nghĩ không đúng này.
­­­­­_______
Group Phunulamdep Việt Nam:
https://www.facebook.com/groups/weibovn/
Fanpage:
https://www.facebook.com/weibovietnam/
Dịch: Trần Thị Hoa.
__________
Nguồn: https://www.zhihu.com/question/354351305/answer/1098951220




Hãy chia sẻ bài viết [Phunulamdep]: Tại sao lại có người mắc chứng sợ tiếp xúc với xã hội?Tôi đã từng mắc chứng sợ giao tiếp 7 năm liền, đến năm hai đại học mới thay đổi bản thân, vậy nên, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/618109139053798