[Blog Phụ Nữ] Sống hướng nội là không tốt sao? (Phần 1)__________Người dịch: Kim Hương Bùi | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải duy nhất tạ

Cùng xem bài viết [Phunulamdep] Sống hướng nội là không tốt sao? (Phần 1)__________Người dịch: Kim Hương Bùi | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải duy nhất tạ được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[Phunulamdep] Sống hướng nội là không tốt sao? (Phần 1)

__________

Người dịch: Kim Hương Bùi | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải duy nhất tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost!
Cảnh báo: Bài siêu dài, không yêu xin đừng nói lời tổn thương.
________________
Tác giả: Tâm lý học đơn giản
Vài ngày trước tôi có đọc một bộ truyện cực kỳ tâm đắc nói về những người sống nội tâm, trong đó có bức này (ảnh 1).
Xung quanh bạn có người nào sống hướng nội như vậy không? Khi trò chuyện trong một nhóm người, họ thường tỏ ra vụng về hoặc lạnh nhạt, họ sẵn sàng ở nhà hơn là đi ăn với đồng nghiệp, nếu bắt buộc phải tham gia các hoạt động nhóm, thì sau đó họ phải mất một khoảng thời gian để khôi phục lại cảm xúc của mình; họ không đến mức nghiêm trọng như là rối loạn nhân cách chống đối xã hội (Rối loạn nhân cách chống đối xã hội (tiếng Anh: Antisocial personality disorder-ASPD) là một trạng thái không bình thường của nhân cách biểu hiện chủ yếu bằng sự khó hoặc không thích ứng thường xuyên với các quy tắc đạo đức xã hội và pháp luật.) nhưng họ không nhiệt tình với việc tiếp xúc với xã hội và thích ở một mình hơn…
Có rất nhiều tính từ mà mọi người dùng để miêu tả kiểu người này: buồn chán, ít nói, thích thu mình, ngạo mạn, không hoà đồng, phản ứng chậm, sợ xã hội…
Đây đều là những cái mác được dán lên họ, nhưng không cái nào trong số đó thực sự có thể được dùng để miêu tả họ một cách đúng đắn.
Người hướng nội (introverts) – nhóm người khổng lồ chiếm khoảng 30-50% dân số này dường như không được mọi người thực sự công nhận.

I. “Tôi chẳng qua là không cần nói chuyện với mọi người nhiều như vậy.”

“Sao bạn không nói gì thế?” Đó có thể là câu nói đáng sợ nhất đối với người hướng nội, thường xảy ra khi một nhóm người cùng tụ tập.
Một số người ấm áp sẽ có thiện ý mà vô tình chuyển chủ đề để bạn có thể lên tiếng, một số khác nhanh nhẹn hơn sẽ hỏi thẳng câu này.
Người hướng nội thường khó để giải thích với người khác hơn: mình chỉ là cảm thấy không cần phải nói chuyện với người khác nhiều như vậy…
Người hướng ngoại nạp năng lượng thông qua việc tương tác với mọi người. Họ có được năng lượng trong những cuộc giao tiếp giữa các cá nhân và tránh ở một mình trong thời gian dài theo bản năng, ví dụ như luôn tìm người để nói chuyện…vì vậy mà họ cũng là những thành phần chủ chốt trong các hoạt động xã hội.
Điều này trở thành một nghịch lý tuyệt vọng: người hướng ngoại có lợi hơn trong việc định vị bản thân trong xã hội bởi lẽ họ thích giao lưu, khiến cho người hướng nội gặp khó khăn với nó hơn. Với người hướng nội, giao tiếp xã hội là một quá trình hao tốn rất nhiều năng lượng!
Theo bản năng, họ tránh những tương tác xã hội vô nghĩa (những cuộc trò chuyện nhỏ).
Nhiều người bạn của tôi sau khi gặp đồng nghiệp ở chỗ làm, họ chỉ muốn ở nhà đọc sách, xem tivi và không muốn ra ngoài chơi vào cuối tuần.
Đây không phải là biểu hiện của cô đơn hay chống đối xã hội, cũng không có nghĩa là họ ghét mọi người, mà chẳng qua là việc ở một mình là cách thức để họ “hồi máu”, cũng giống như ăn có thể cung cấp năng lượng, ngủ có thể hồi phục năng lượng mà thôi.

II. “Mèo” VS “Chó”:

Các nhà nghiên cứu trước đây đã định nghĩa hướng nội là “những gì không phải là hướng ngoại”:Nếu hướng ngoại là để chỉ sự quyết đoán, nhiệt tình, tích cực trong môi trường xã hội… thì hướng nội là tập hợp những từ ngược với các từ ở trên.
Nhưng không từ nào trong số đó có thể thực sự mô tả người hướng nội.
Nói một cách chính xác, hướng nội hay hướng ngoại là cách một người phản ứng với các kích thích từ bên ngoài.
Người hướng ngoại thích và tích cực tạo ra nhiều kích thích hơn, mọi loại hoạt động xã hội đều là nguồn năng lượng của họ, nếu ở một mình trong một thời gian dài có thể khiến họ thấy cô đơn và bất an; họ giống như những chú cún con, thích tương tác và rất dễ hiểu.
Người hướng nội giống những chú mèo, họ nhạy cảm hơn với cảm xúc của chính mình và bị thu hút bởi những suy nghĩ và cảm xúc bên trong của chính họ, họ có các hoạt động trí não phong phú, nhưng họ không cần phải chia sẻ kinh nghiệm này với người khác mọi lúc. Thay vào đó, họ cảm thấy thoải mái hơn trong những thời điểm không bị chú ý, khi đó họ dễ dàng phát huy bản thân hơn. Những kích thích quá mức từ bên ngoài sẽ chỉ làm tăng mức độ căng thẳng của họ mà thôi.

III. Trên đời không có hai chiếc lá nào giống nhau và cũng chẳng có hai người hướng nội nào giống nhau cả.

Nhà tâm ký học người Mỹ Jonathon Cheek và đồng nghiệp của ông đã chia người hướng nội thành 4 kiểu khác nhau theo mô hình STAR (Social, Thinking, Anxious và Restrained). Một người có thể bị chi phối bởi một kiểu, hoặc kết hợp nhiều kiểu một lúc.
1. Hướng nội xã hội (Social Introvert): Họ có xu hướng giao tiếp với các nhóm nhỏ. Họ theo đuổi chất lượng bạn bè nhiều hơn số lượng bạn bè, hy vọng có ít bạn bè và thân thiết với nhau.
2. Hướng nội suy nghĩ (Thinking Introvert): Họ thường không quen chia sẻ quan điểm của mình (thích hay không thích) về các sự kiện của người khác, thiên về nội tâm, thích tự suy nghĩ, phân tích và đánh giá bản thân.
3. Hướng nội lo lắng (Anxious introvert): Họ thường cảm thấy xấu hổ, thiếu tự tin trong các tình huống xã hội, họ bị ám ảnh rằng liệu bản thân có đang phá hỏng cuộc trò chuyện hay không, ngay cả khi ở cạnh bạn bè, họ vẫn cảm thấy không thoải mái và cô đơn.
4. Hướng nội chậm rãi (Restrained Introvert): Họ có xu hướng suy nghĩ nhiều trước khi nói và hành động, cách làm việc của họ chậm rãi và chắc chắn. Gãi đầu là thói quen hàng ngày của họ, họ tuyệt đối không bốc đồng.

IV. Tôi là một chú cá hướng nội, bơi trong vùng nước của những người hướng ngoại.

Là một người sống nội tâm, từ bé những người xung quanh tôi thường bày tỏ những lo lắng vô cớ cho tôi: “Đứa bé này ít nói quá, liệu có phải tự kỷ rồi không?”
Trong quan niệm của các thầy cô giáo và các bậc cha mẹ, những đứa trẻ ít nói và thích ở một mình là không hoà đồng, không tốt. Từ nhỏ đến lớn, môi trường học đường không ngừng đề cao tinh thần đồng đội và ý thức tập thể, buộc mọi người phải làm việc chăm chỉ để trở nên sôi nổi và vui vẻ, khiến cho bản thân “hoà đồng” hơn.
Một người bạn là du học sinh nói với tôi rằng cô ấy không thể chịu đựng được việc đi loanh quanh và trò chuyện với một người mà cô ấy không quen biết trong một bữa tiệc; trong lòng chỉ có một suy nghĩ: “Sao vẫn chưa hết thế! Làm ơn cho tôi về nhà!”
Ở chỗ làm cũng vậy, hiện nay hầu hết chúng ta đều đang làm việc trong không gian mở, thường xuyên tiếp xúc với tiếng ồn ào và ánh mắt dò xét của đồng nghiệp. Có người đặt trên bàn một ít chậu hoa, cây cảnh,… vừa đẹp mắt lại vừa chắn tầm nhìn, tạo thành một nơi trú ẩn an toàn, mà tôi thì chỉ muốn trồng một hàng cây bao quanh bàn làm việc.
Khi gặp vấn đề phải suy nghĩ, người hướng ngoại thường phát biểu sôi nổi, sinh động. Tuy nhiên, không phải chỉ có cách phát biểu, không ngừng trao đổi ý kiến mới là có thể đưa ra những ý tưởng mới.
Cô đơn là chìa khoá để kích tích sự sáng tạo.
Trong nhiều trường hợp, những cuộc thảo luận ngắn ngủi trong buổi họp không đủ để những người hướng nội – người mà vốn quen suy nghĩ sâu sắc – thể hiện hết ý tưởng của mình.
Trên thực tế, những nơi quan trọng như trường học, công ty,… thường được thiết kế cho những người hướng ngoại, và môi trường xã hội đang cung cấp nhiều kích thích nhất có thể cho mọi người, bất kể nó có phù hợp với nhu cầu của họ hay không.

Ngay cả những tình huống trong đời sống hàng ngày cũng có thể khiến người hướng nội khó chịu, ví dụ như:

– Khi ở trong cửa hàng: Tôi biết tôi muốn mua gì, tôi có thể tự mua sắm một mình…

– Khi ở trên taxi: Bác lái xe, tôi thực sự không muốn nói về vấn đề này…

Là một người hướng nội, bạn đã từng trải qua những khoảnh khắc tương tự như vậy chưa?
Trong những khoảng khắc này, tôi thường tự hỏi: vì sao “nói chuyện” lại trở thành một loại trạng thái bình thường mặc định? Và tại sao sự tồn tại của người hướng nội lại trở thành một điều cần được bao dung và thông cảm?

V. Người hướng nội cần phải trở thành hướng ngoại sao?

Vì bề ngoài dường như thiếu kỹ năng xã hội nên sống hướng nội dần trở thành một “khuyết điểm của tính cách”. Bản thân nhiều người hướng nội lo lắng về “khuyết điểm” này và bắt đầu tìm cách trở thành người hướng ngoại để tồn tại trong một thế giới hướng ngoại.
Vậy những người cố gắng “giúp đỡ” người hướng nội thay đổi thì sao? Tôi đã tham gia một sự kiên nhỏ tương tự như “Thử thách bản thân”. Những ác mộng mà tôi đã gặp trong sự kiện này:
– Hãy giới thiệu bản thân với một người lạ.
– Mỉn cười với 3 người xa lạ đi đường.
– Ôm người đứng bên cạnh bạn
– Hét to rằng “Tôi không sợ xã hội”
……
Tôi không biết điều này có phải là thử thách bản thân không, nhưng cảm giác muốn mổ bụng tự sát (hình thức tự tử của Samurai nhằm bảo vệ danh dự của mình) là có thật…
Trong nền văn hoá của nước tôi, sự xấu hổ của những hành vi này chỉ đơn giản là vì nó quá trắng trợn. Nó không khác việc những người hướng ngoại luôn là khuôn mẫu tiêu chuẩn để tạo ra một số thử thách nhỏ đáng xấu hổ, buộc người hướng nội phải thực hiện một số hành vi vượt qua vùng an toàn của chính họ.
Con người cũng chỉ là một loài động vật có tập tính xã hội, trong một môi trường như vậy, con người sẽ học và bắt chước hành vi của người khác trong vô thức.
Nhưng có lẽ những người hướng nội không bao giờ cần thay đổi tính cách của họ. Thế giới này nếu không có những người hướng nội thì sẽ thiếu đi những nhà khoa học, nhạc sĩ, nghệ sĩ, triết gia, nhà thơ… Những tác phẩm mà họ sở hữu chính là thứ mà thế giới này cần.
Người hướng nội chỉ cần một chút thời gian riêng cho mình mỗi ngày, không cần điều trị, không cần thay đổi, chỉ cần đừng ép tôi phải trò chuyện khi mà tôi muốn yên tĩnh.

VI. Tôi là tôi, một người hướng nội chẳng giống ai cả.

Khi học nghiên cứu sinh, tôi có tham gia một khoá học về tính cách, giáo viên đã chia những người hướng ngoại và hướng nội (tự đánh giá) thành 2 nhóm, sau đó để cho chúng tôi thảo luận, đề tài là: Vấn đề bạn muốn người khác hiểu được về bạn nhất.
Những thành viên trong nhóm hướng nội đã nắm bắt cơ hội để có thể giải thích về bản thân: “Chúng tôi không phải những kẻ “không có một chút ý tưởng nào”; chúng tôi cũng có năng lực xã hội, cũng có những người bạn thân thiết…”
Những lời tự bạch này có thể đoán được. Trước sự ngạc nhiên của tôi, tôi đã nghe được một điều mà tôi chưa bao giờ nghĩ đến, từ các thành viên của nhóm hướng ngoại, họ nói: “Chúng tôi không phải là kẻ liều lĩnh, mà chỉ là quen suy nghĩ thông qua việc nói chuyện; khi chúng tôi dường như đang thống trị cuộc trò chuyện, chúng tôi không hề cố ý thô lỗ hay chỉ trích ai cả; khi chúng tôi tìm ai đó để trò chuyện, chỉ vì muốn không khí náo nhiệt hơn thôi,…”
Điều đó khiến cho tôi nhận ra rằng tôi luôn tin rằng những người hướng ngoại và môi trường họ tạo ra đang bức ép những người hướng nội. Trên thực tế, cách những người hướng ngoại đối xử với người lạ cũng giống chúng ta.
Mỗi người đều là một cá thể độc lập, và người hướng ngoại hay hướng nội, giống như những gì đã được nhắc tới ở đầu, chỉ là một cái mác mà chúng ta tự đặt ra cho mình.
Xét cho cùng, người hướng nội và hướng ngoại không có sự phân biệt tuyệt đối, mà là một quang phổ liên tục (Quang phổ liên tục là dải sáng có màu biến đổi liên tục, liền nhau, không bị đứt đoạn bắt đầu từ màu đỏ).
Mỗi chúng ta đều nằm ở một vị trí khác nhau trên quang phô, và một số người nằm ở giữa – được gọi là người vừa có xu hướng hướng nội vừa hướng ngoại (ambiverts).
Chúng ta chỉ cần hiểu rằng sự đơn độc là rất quan trọng đối với một số người, và đây là cách sống của họ, và họ vẫn sống rất tốt.
Nếu bạn là con cá hướng nội, thích ở một mình, thực ra việc luôn sống nội tâm cũng rất tốt.
_____________
Nguồn: https://www.zhihu.com/question/20551945




Hãy chia sẻ bài viết [Phunulamdep] Sống hướng nội là không tốt sao? (Phần 1)__________Người dịch: Kim Hương Bùi | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải duy nhất tạ, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/723368025194575