[Blog Phụ Nữ] Ở trường ĐH của bạn có nhân vật nào làm người khác phải kinh ngạc không? ________________________ Lược dịch: Minh Le Tam | Bài dịch thuộc quyền

Cùng xem bài viết [Phunulamdep] Ở trường ĐH của bạn có nhân vật nào làm người khác phải kinh ngạc không?
________________________
Lược dịch: Minh Le Tam | Bài dịch thuộc quyền được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[Phunulamdep] Ở trường ĐH của bạn có nhân vật nào làm người khác phải kinh ngạc không?
________________________
Lược dịch: Minh Le Tam | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost.
_________________________
[36,568+]
Khóa sinh viên thứ hai mà tôi dẫn dắt có một chàng trai cận nặng, vẻ ngoài bình thường, gầy gầy yếu yếu, mỗi năm thời gian xin nghỉ bệnh phải gần nửa năm.
Vị đại thần này xuất thân từ một trong “Bốn ngôi trường danh giá nhất” của Tây An nhưng vào kì 2 lớp 11 thì bệnh tật triền miên, suýt nữa thì chết, phải ở trong viện mấy tháng trời, về nhà tĩnh dưỡng lại mất thêm gần nửa năm, chớp mắt là tới kì thi ĐH, trước khi thi ĐH 2 tháng mới thất tha thất thểu quay lại trường ôn thi.
Kết quả là thi ĐH được 640 điểm, chỉ thấp hơn điểm chuẩn của Thanh Hoa, Bắc Đại ở tỉnh Thiểm Tây chưa tới 30 điểm.
Gần như bạn bè và họ hàng xung quanh đều khuyên cậu ấy học lại một năm: Lớp 12 chỉ đi học có 2 tháng mà thi ĐH được tận 640 điểm (điểm chuẩn 750). Dựa vào nền tảng kiến thức của cậu ấy, chỉ cần chăm sóc sức khỏe thật tốt, năm sau thi lại chắc chắn đỗ Thanh Hoa, Bắc Đại!
Sau đấy bố mẹ của đại thần lại nghĩ, con của mình cơ thể ốm yếu như thế mà Bắc Kinh lại mưa to gió lớn nắng gắt, nhỡ như có ngày chết ở ngoài đường thì sao? Cả đời họ có mỗi một đứa con này thôi!
Thế là hai người dứt khoát chọn ĐH Tây Bắc (*) của chúng tôi, cậu ấy nghiễm nhiên trở thành thủ khoa đầu vào ban Xã hội của ngành chúng tôi.
Sau khi nhập học, mẹ của đại thần còn từ chức công việc đang làm, thuê một căn nhà cạnh trường để tiện chăm sóc cho cậu ấy. Phụ huynh con nhà người khác thì sợ con mình học hành không đến nơi đến chốn, phụ huynh nhà cậu ấy thì lại sợ con mình học hành quá độ, dễ tái phát bệnh cũ….
Cảnh tượng quen thuộc mỗi ngày khi đó là cảnh mẹ đại thần bắt cậu ấy phải ăn sáng ở nhà, ăn mà không hết thì sẽ không được đi học.
Nếu như có tiết học vào buổi chiều, trong giờ nghỉ giải lao mẹ đại thần sẽ lên tận lớp, mang cho cậu ấy một bình sữa trái cây, không uống thì xé sách không cho học nữa.
Nhưng mà điều không may vẫn xảy ra, vào học kì đầu tiên, đại thần lại tái phát bệnh cũ. Thế là lần đầu tiên trường tôi phá lệ, cho phép đại thần học ngoại trú, ngày ngày được trở về nhà.
Kết quả là bố mẹ đại thần sau khi đại thần tan học kiên quyết không cho cậu ấy động tay tới bất cứ thứ gì liên quan tới học hành, mỗi khi thi cuối kỳ, đại thần chỉ có thể giả vờ đi vệ sinh, sau đấy mượn thời gian trong nhà vệ sinh để xem qua một chút toán cao cấp….
Kết quả là kỳ thi cuối kỳ đại thần làm bài không tốt lắm, chỉ được 96 điểm (điểm chuẩn 100)…..
Trừ những tiết như thể dục, lý luận quân sự ra, tất cả các tiết còn lại cũng chỉ được hơn chín-mươi-điểm mà thôi…..
Đến năm 2, tần suất phát bệnh của đại thần càng ngày càng cao, thời gian nghỉ cũng càng ngày càng dài. Thế là có một khoảng thời gian bố mẹ đại thần gần như ngày nào cũng đến trường nói chuyện với tôi, trong khoảng thời gian 20 ngày tẩy não tôi thành công, ba người chúng tôi (bố, mẹ đại thần và tôi) cùng nhau tẩy não đại thần. Cuối cùng cũng khiến cho đại thần hiểu ra một đạo lí: Đời người trên đời, ngoại trừ hai chữ ăn và uống, tất cả mấy cái học hành nghiên cứu các kiểu cũng chỉ là phù du mà thôi….
Sau khi đại thần hiểu ra đạo lí này, thế thì chơi thôi! Bố mẹ cậu ấy vui đến mức sắm ngay cho đại thần một chiếc máy tính, lắp mạng, download đủ loại game gủng để cho đại thần thoải mái chơi bời.
Đại thần quả nhiên cũng không phụ sự kỳ vọng của mọi người, chỉ trong một khoảng thời gian ngắn đã trở thành người gánh team cả học viện chúng tôi, tất cả các thiếu niên mê điện tử đều quỳ xuống dưới chân đại thần, cầu xin cậu ấy đưa mình cùng lên đỉnh cao giới game…
Đồng thời…đại thần cũng thuận lợi thi qua cả kỳ thi MCSE (*)…
(*) MCSE: MCSE hay đầy đủ hơn là Microsoft Certified Systems Engineering, là một chứng chỉ để trở thành kỹ sư quản trị hệ thống. MCSE có một loạt bài kiểm tra kiến thức của một người với các công nghệ khác nhau của Microsoft như Windows Server, SQL Server, Exchange Server, Sharepoint, System Center (SCCM) và Office 365.
Bởi vì trong khoảng thời gian ôn thi chứng chỉ MCSE tốn hơi nhiều sức lực…..đại thần lại một lần nữa tái phát bệnh cũ….
Đến năm 3 ĐH, bố mẹ của đại thần đành phải tung ra chiêu cuối cùng. Thiếu niên mà! Nên chạy nhảy tung tăng ở vùng đất bao la rộng lớn chứ!
Làm sao có thể ở nhà mãi được?
Thế là mỗi khi trời xanh mây trắng nắng lung linh, hai ông bà lại cưỡng ép đại thần trốn tiết ra ngoài tắm nắng….
Sau vài lần như thế, đại thần cũng cảm thấy có chút phiền muộn: tắm nắng thì tắm nắng nhưng mà tắm cả một ngày nắng thì cũng phải để cho con làm cái gì đó chứ? Đứng đơ mãi ở một chỗ cả ngày, cứ thấy bản thân mình ngốc ngốc sao á….
Thế là đại thần liền mua một chiếc máy ảnh…
Giống hệt với những tình huống trước đây…..chỉ trong một thời gian ngắn tự mày mò tìm hiểu, đại thần lại trở thành “thần” có kỹ thuật chụp ảnh đỉnh nhất trong trường….
Dựa vào kiến thức trước đây tìm hiểu lúc nghịch máy tính với trao đổi học tập với những người trong ngành, một mình đại thần đã có thể tự thành lập được cả một văn phòng luôn rồi ấy chứ…
Từ đó trở về sau, trước cửa nhà đại thần lại có hai hàng người quỳ gối: một bên là mấy thiếu niên trẻ tuổi mê game online, một bên là mấy em gái xinh đẹp tinh tế hẹn đại thần chụp ảnh….
Lần này đại thần đã hoàn toàn tận hưởng được cuộc sống mà biết bao nhiêu người bình thường ngưỡng mộ: hàng ngày đều có các em gái xinh đẹp vây quanh, tặng đồ ăn đồ uống, lại còn biết xoa bóp bấm huyệt, tất cả những gì họ muốn chỉ là mong được đại thần một lần tự tay chụp ảnh cho. Mà mỗi buổi tối cho dù có về muộn đến thế nào, trên mạng nhất định vẫn còn một đám thiếu niên mê muội thức đêm thức hôm, hai mắt thâm quầng chờ được đại thần khai sáng.
Học á? Học là cái quái gì? Được tầm 90 điểm thôi là được rồi…..
Và cứ chìm đắm trong cuộc sống xa hoa như vậy suốt một học kỳ, không những điểm thi cuối kỳ của đại thần thấp đến mức kỷ lục, khó khăn lắm mới hạ được điểm trung bình xuống hơn chín-mươi-điểm, mà đại thần lại thêm một lần nữa lâm bệnh cũ….
Đêm trước hôm tôi đám cưới, đại thần ho khù khụ bước vào phòng làm việc của tôi, nói là gần đây sức khỏe không được tốt lắm, không thể quá lao lực, hôm tôi cưới cậu ấy không thể đến chúc phúc, chỉ đành làm tặng cho tôi một chiếc video mở đầu hôn lễ vậy…
Sau đó, đại thần dùng hơn 300 chiếc video ghép lại thành một video dài hơn 5 phút…
Kết quả là cho tới tận bây giờ, tất cả mọi người mỗi khi nhắc tới hôn lễ của tôi, ấn tượng duy nhất đó là: Cái video mở đầu hôn lễ của Tiểu Bì rất hay…
Đến năm 4, đa phần các tín đã hoàn thành, cơ bản là không phải lên lớp học nữa rồi. Đại thần đã định sẽ học lên thạc sĩ, còn muốn ra nước ngoài du học. Kết quả là bị bố mẹ cậu ấy dùng sức mạnh trấn áp: Con quay về kế thừa gia nghiệp tổ tiên là được rồi!
Thế là nguyên cả năm 4 ĐH của đại thần lại quay về cuộc sống xa hoa trước đây: ban ngày thì chụp ảnh cho các em gái xinh đẹp, đêm đến thì lại đưa anh em đi tới đỉnh cao thế giới game, thỉnh thoảng lại vào viện nằm đôi ba hôm….
Chỉ là trong giai đoạn cuối cùng của năm 4, mấy tấm ảnh đại thần tiện tay chụp bừa lưu giữ lại phong cảnh, kỷ niệm ở trường ĐH lại được nhà trường để mắt tới, mua hết mười mấy tấm ảnh của đại thần, làm thành cuốn kỷ yếu, trở thành quà tặng cho tất cả các học sinh tốt nghiệp năm ấy….
Từ đại thần, tôi đã hiểu được một chân lí: Giữa người và người không giống nhau, sự nỗ lực của bạn trước mặt một số người chỉ là một trò cười…
Ngoài ra tôi còn giác ngộ được một điều: Người tài quá thì sẽ bị trời ghen ghét…
Một người quá tài giỏi, thật sự sẽ khiến cho tất cả quỷ thần ghen ghét, thật sự không thể tưởng tượng ra nổi nếu như đại thần có một cơ thể khỏe mạnh nhiệt huyết sôi trào thì còn có thể làm ra những chuyện vĩ đại nào…..
__________________________________
Nguồn dịch: https://www.zhihu.com/question/62900700/answer/268326914


Hãy chia sẻ bài viết [Phunulamdep] Ở trường ĐH của bạn có nhân vật nào làm người khác phải kinh ngạc không?
________________________
Lược dịch: Minh Le Tam | Bài dịch thuộc quyền , khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/793652128166164