Blog Phụ Nữ Những câu chuyện dân gian bất thường [Phần 2]Người dịch: 一片楓葉 《Nhất Phiến Phong Diệp》 | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải t

Cùng xem bài viết [ZHIHU] Những câu chuyện dân gian bất thường [Phần 2]Người dịch: 一片楓葉 《Nhất Phiến Phong Diệp》 | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải t được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[ZHIHU] Những câu chuyện dân gian bất thường [Phần 2]
Người dịch: 一片楓葉 Nhất Phiến Phong Diệp | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost.
Lưu ý:
– Bài viết hơi dài, mọi người “không yêu thì đừng nói lời cay đắng nhé”.
– Ngoài ra ở phần 1, tác giả có nói đến câu chuyện một người bị “mượn” 10 năm tuổi thọ, nhưng qua bài này, tác giả lại viết là bị “mượn” 20 năm tuổi thọ, nên mình nghĩ chắc là tác giả bị nhầm nhọt ở đâu đó.
————————
Tác giả: 鱼叔怪谈 Ngư Thúc Quái Đàm
Bản quyền thuộc về tác giả. Tái bản mang tính thương mại vui lòng liên hệ tác giả để được ủy quyền, tái bản phi thương mại vui lòng chú thích rõ nguồn.
————————
Có một người bạn ở Tô Châu, từng kể qua một câu chuyện thật liên quan đến “Mượn kiếp” và “bảo toàn tính mệnh”.
“Mượn kiếp” là chỉ những người dương thọ đã tận dùng tà thuật để cướp đoạt tuổi thọ của người khác, đó là 1 thứ tà thuật.
“Bảo mệnh” là dùng các loại mánh khoé để chống lại “Mượn kiếp”, mang một chút bản lĩnh và đấu pháp dân gian.
Người bạn này của tôi tên là Hách Vận, anh ta là người gốc Tô Châu, các thế hệ gia đình đều ở Tô Châu.
Tô Châu nằm ở Giang Nam, là một thành phổ cổ xinh đẹp ngàn năm tuổi, nơi mà cỏ cây, côn trùng, rắn rết, sâu bọ đều sống rất tốt, Tô Châu chiếm vị trí đẹp nhất Giang Nam, sở hữu linh khí ngàn năm của Giang Nam, tự nhiên sẽ có nhiều vô số kể những thứ tà ma.
Ở đây sẵn tiện nói về một số tin đồn trong nhà nước. Bạn của tôi lão Lưu, cũng là CEO của một trang mạng nào đó, ông nội của anh ấy trước đây là thứ trưởng của bộ nào đó. Ông cụ đã lập nên một kỷ lục, là người có tuổi Đảng lâu dài nhất.
Lâu bao nhiêu lận? Nói ra thì đúng là dọa người ta rồi, vỏn vẹn cũng 91 năm.
Ừhm, ông cụ năm ngoái đã qua đời rồi, hưởng thọ 108 tuổi, là một con số viên mãn trong tôn giáo, may mắn, vẹn toàn, đúng thật là công đức viên mãn. Lão Lưu từng kể một chuyện bí mật của ông cụ và có liên quan đến Tô Châu.
Đó là sau khi giải phóng, có nhiều việc cần phải giải quyết, ông cụ được lệnh đi làm công vụ. Công việc này rất kì lạ, là tiếp nhận, thẩm tra tư liệu của những sự việc bí ẩn từ khắp nơi của Trung Quốc. Cụ Lưu mới biết được rằng thì ra nước mình vẫn luôn ghi chép lại các hiện tượng thần bí xảy ra khắp mọi nơi, những việc này luôn có các cơ quan chuyên môn chỉnh lí sắp xếp, cụ thể đến từng thành phố, từng quận, thậm chí là từng huyện. Ông ấy lúc đó cũng nghiên cứu một chút, nhận thấy là có nơi tư liệu rất nhiều, để đầy cả nửa căn phòng, có nơi tư liệu rất ít, chỉ khoảng nửa cái tủ.
Chỉ khi ông ấy đến Tô Châu. Tư liệu của Tô Châu được để trong một cái kho khổng lồ. Cái kho lớn vô cùng, chất đầy từ dưới sàn lên đến trần nhà.
Ông ấy không thể không buộc miệng nói: “Sao mà nhiều đến như vậy!”
Ông lão quản lí kho tư liệu cười nói: “Lưu ủy viên, đây chỉ là danh mục của tư liệu…”
Vì vậy cụ Lưu sau này vẫn luôn giữ vững lòng tin vào Đạo Giáo. Không chỉ bản thân ông ấy trường thọ, mà những năm cuối đời nhặt được một con mèo hoang ở chợ rau, sau này con mèo đó sống đến hơn 20 tuổi.
Có hơi lạc đề rồi, chúng ta tiếp tục kể về những chuyện kì quái ở Tô Châu nào.
Người bạn Hách Vận này của tôi, từ nhỏ đã là đứa xui xẻo, lúc nhỏ thường hay gặp những thứ tà ma, nào là ma cản đường, ma xuyên tường, ma nữ treo cổ, ma da, anh ta đều nhìn thấy qua hết thảy.
Sau này sự việc càng lúc càng nghiêm trọng, nghiêm trọng đến mức cứ nhắm mắt lại là thấy ma quỷ đánh nhau, thực sự là cảm thấy không ổn rồi mới đi tìm người cầu xin pháp khí. Pháp khí gì đây nhỉ?
Anh ấy có một bà cô là Phật tử ngoan đạo, cũng là 1 phần tử tích cực. Bà ấy nhiều năm về trước đã bắt đầu đi đến ngôi chùa nổi tiếng nhất Tô Châu để giúp việc, giặt giũ nấu nướng, làm trợ lý, đưa đón khách khứa, tổ chức các nghi lễ pháp sự, từ từ trở thành một phần của ngôi chùa.
Sau này, bởi vì nhà chùa kinh doanh toàn thất bại nên thua lỗ, nên nhờ bà ấy giúp một số việc kinh doanh như là cho thuê quầy hàng và bán những bức tự họa, thư pháp của trụ trì để làm từ thiện, trở thành nhân vật không thể thiếu của ngôi chùa.
Cô của anh ấy đích thân đi tìm trụ trì, khẩn cầu trụ trì ban cho một bảo vật trừ tà, trụ trì sai người đi lấy một vài tờ kinh văn, đích thân niệm kinh mấy ngày trời rồi đưa kinh văn cho bà ấy, bảo rằng mang kinh văn này niêm phong lại làm thành bùa hộ mệnh, cho đứa trẻ mang trên người thì sẽ không sao.
Nói ra thì cũng kì lạ thật, kể từ sau khi Hách Vận mang nó bên người, thì chưa bao giờ gặp tà ma nữa.
Sau này, Hách Vận cảm thấy tôi toàn viết về những thứ quỷ thần như vậy rất dễ mời gọi những thứ đó đến, nên cũng tặng cho tôi một cái bùa hộ mệnh. Lúc đó tôi cũng không quan tâm lắm, đeo được nửa ngày, sau khi tắm xong thì treo nó trong nhà vệ sinh luôn.
Sân vườn nhà tôi mua là nằm ở tầng 1, mọi người biết đó, tầng 1 thường ẩm ướt mà còn tối tăm nữa, gián thì không có nhưng mà muỗi thì rất nhiều, xịt thuốc vài lần cũng không có tác dụng.
Sau này tôi mới phát hiện ra muỗi trong nhà vệ sinh dần dần biến mất hết rồi, vả lại cũng cảm thấy nhà vệ sinh không còn tối tăm chật hẹp như lúc trước nữa. Tôi nghĩ tới nghĩ lui có lẽ nguyên nhân là do lá bùa hộ mệnh đó rồi. Từ đó về sau, tôi liền mang lá bùa hộ mệnh đó để gọn gàng trong phòng sách, lúc viết truyện thì nhìn vào nó cũng cảm thấy trong lòng yên ổn bình thản một chút.
Thôi được rồi, tôi lại lạc đề nữa, chúng ta tiếp tục kể chuyện của chúng ta nào.
Chuyện này xảy ra với chính bản thân dượng của Hách Vận cũng chính là chồng của người cô quản lý chùa kia. Chồng của cô ấy là giáo viên, lại là một giáo viên chính trị, Căn Chính Mao Hồng (một thuật ngữ chính trị trong Văn hóa Cách mạng Trung Quốc, ý chỉ những người có xuất thân tốt, con em gia đình theo Cách mạng), tuyệt đối không tin vào những chuyện thất điên bát đảo như vậy. Không những không tin, ông ấy còn suốt ngày hết mực khuyên bảo thuyết phục vợ nên ít đi tới những nơi ô uế chướng khí như chùa chiền đi, phải tin vào chủ nghĩa Mác, chỉ có Xã Hội Chủ Nghĩa mới cứu được Trung Quốc.
Năm đó xảy ra chuyện cũng là năm ông dượng được 50 tuổi, ông đã mơ một giấc mơ rất kì quái. Trong giấc mơ, ông ấy thấy bà nội của mình, một bà cụ rất già. Người bà này của ông ấy là một người vô cùng thần bí, già rồi mà không chết, ốm đau bệnh tật mà vẫn sống, một hơi sống đến hơn trăm tuổi. Bà cụ không giao du với những người khác, một mình sống ở dưới quê trong một căn nhà cũ.
Dượng của anh ấy đã từng đến căn nhà cũ đó một lần, đó là một nơi hết sức quỷ dị. Trong nhà không có dây điện, đương nhiên cũng không có cả đèn đóm, chỉ có thắp một cây nến,trong góc có một cái bếp lò nhỏ dỡ dỡ ương ương, trên bếp có một cái siêu sắc thuốc, cả căn phòng được bao phủ bởi mùi thuốc Đông Y nồng nặc.
Lúc đó ông ấy ngồi trên giường, cảm thấy cả căn nhà rất lạnh lẽo, bà cụ lạnh băng, nến lạnh, đến cả cái bếp lửa cũng lạnh như tiền. Cái cảm giác đó khiến cho ông ấy rất khó chịu, giống như là…giống như nhà xác vậy. Ông ấy cũng cảm thấy kì lạ, trời mùa hè lại đang giữa trưa nắng, căn nhà tại sao lại lạnh vậy, tối đến như vậy? Từ trong nhà đi ra, ông ấy sẵn tiện đảo một vòng căn nhà, mới phát hiện cửa sổ bị bà cụ lấy một tấm vải đen che lại rồi, chẳng trách trong nhà lúc nào cũng tối đen như mực. Trong căn nhà đó, không có ban ngày, chỉ có một màn đêm vô tận. Dưới ánh mặt trời gay gắt, ông ấy không khỏi rùng mình, kể từ đó về sau ông ấy không đến nhà của bà nội nữa. Ông ấy cảm thấy nơi đó có chút gì đó giống với mộ phần vậy.
Đêm hôm đó, ông ấy mơ thấy một giấc mơ rất kì quái. Trong giấc mơ, ông ấy thấy mình biến thành một đứa trẻ con, thấy bà nội hát cho ông ấy nghe, chơi đùa với ông ấy, ông ấy cưỡi trên vòng quay ngựa gỗ, càng quay càng cao, càng quay càng nhanh, ông ấy cười rất to, dường như lên đến thiên đường. Lúc này, bà nội ôm chặt lấy ông ấy, ở bên tai ông ấy nhẹ nhàng hỏi một câu: “Con có đồng ý cho mẹ con mượn 20 năm tuổi thọ không?”. Lúc đó ông ấy đang vui vẻ tột cùng, không nghĩ ngợi gì thì đã đồng ý rồi. Sau đó đột nhiên tỉnh mộng luôn.
Sau khi tỉnh mộng, ông ấy cảm thấy có chút khó chịu, đó là một cảm giác rất khó nói, vừa giống như say rượu, vừa giống như thời còn trẻ trải qua mười mấy đêm không ngủ vậy, cả người rơi vào trạng thái yếu ớt vô cùng, thậm chí nói cũng nói không ra tiếng. Ông ấy cứ như vậy mở to mắt nhìn, nghe tiếng chuông đồng hồ tí tách, cứ ở trong đêm tối chống cự đến khi trời sáng. Sau khi trời sáng, ông ấy cảm thấy cuối cùng thì cơ thể cũng hồi phục được một chút sức lực, gắng gượng ngồi dậy, gọi điện thoại về quê trước tiên.
Sức khỏe của mẹ ông ấy trước nay vốn không tốt, bà cụ ở độ tuổi đó hiếm có ai còn khỏe mạnh, nào là bệnh tiểu đường, nhồi máu cơ tim, nhồi máu não, lại thêm bệnh phình đĩa đệm nghiêm trọng nữa, người bị liệt cả nửa năm nay rồi. Theo lời của bác sĩ, hiện tại chỉ là miễn cưỡng duy trì sự sống, cụ có thể đi bất cứ lúc nào, đến cả cấp cứu cũng không cần thiết, đừng giày vò một cách mù quáng nữa, hãy để bà cụ ra đi một cách thoải mái.
Người nghe điện thoại là em gái của ông ấy, em ông ấy dùng giọng nói vô cùng hưng phấn nói với ông rằng: Mẹ ông ấy mấy hôm nay một giọt nước cũng không uống nổi, đang dự tính điện thoại gọi ông ấy về gặp bà lần cuối, không ngờ rằng tối hôm qua đột nhiên khỏe lại, ăn được uống được, sáng hôm nay có thể xuống giường đi lại rồi. Tay ông ấy run cầm cập, miễn cưỡng nói vài câu rồi cúp điện thoại. Thế là ông ấy hiểu rồi, thì ra giấc mơ tối qua là thật.
Theo lý mà nóiviệc bản thân cho mẹ mình mượn tuổi thọ, phận làm con thì có gì mà không cam tâm tình nguyện, nhưng mà ông ấy năm nay đã 50 tuổi rồi, lại cho mượn 20 năm nữa thì bản thân có thể sống được thêm bao nhiêu năm? Ông ấy run run cầm điếu thuốc, vào nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt, nhìn bản thân trong gương, râu ria xồm xoàn, quầng mắt thâm đen giống như là thức khuya mấy đêm liền vậy, không thể không cười gượng vài tiếng.
Ông ấy nghĩ tới nghĩ lui, bản thân sống bấy lâu nay, là người theo chủ nghĩa vô thần, lại suốt ngày chê cười vợ mình, không ngờ rằng chuyện tà ma này đúng thật là có tồn tại, lại còn xảy ra với chính bản thân mình.
Thôi bỏ đi vậy, dù có thế nào đi nữa, mẹ mình cũng đã ngậm đắng nuốt cay nuôi dưỡng mình mấy chục năm, cho mẹ mượn tuổi thọ cũng là đúng thôi, để cho người già cả yên tâm sống thêm 20 năm nữa vậy.
Chỉ là cảm thấy có lỗi với vợ của mình một chút. Ông ấy nghĩ một hồi, bản thân có lẽ sống không được bao lâu nữa, vợ ông ấy vẫn luôn có một tâm nguyện là cùng ông ấy đi chùa thắp hương, lần này thì giải quyết cho xong tâm nguyện này vậy.
Gia đình ông ấy sống ở thành phố, vốn là ở ngay kế bên chùa, trước đây con đường nhỏ này ông ấy đi bộ chỉ 10 phút thôi là tới, nhưng mà lần này, ông ấy đi được 2 bước thì thở dốc, vừa đi vừa ngừng, mất hơn 1 tiếng đồng hồ mới tới được chùa. Không ngờ rằng, ông ấy vừa tới cổng chùa, thì có một chú tiểu ra đón ông ấy. Ông ấy vốn tưởng rằng vợ mình sai chú tiểu ra đón mình, nhưng không ngờ chú tiểu lại nói rằng là do trụ trì muốn gặp ông ấy. Lời đầu tiên của trụ trì làm ông ấy giật cả mình. Câu nói đầu tiên của trụ trì là: “Ông bị người ta mượn tuổi thọ rồi.”
Ông ấy kinh ngạc há hốc mồm, không thể không hỏi ngay: “Sao, sao ông biết hay vậy?”
Trụ trì nói rằng: “Người mượn thọ của ông là người trên đầu có một nhúm tóc bạc, tròng trắng của mắt có lốm đốm, chắn hẳn là ông cũng nhận ra rồi.”
Ông gật đầu một cách chán nản và hỏi thêm: “Thế tôi có thể sống được thêm bao nhiêu năm nữa?”
Trụ trì nói rằng: “Từ hôm nay trở về trước thì ông có 20 năm tuổi thọ”.
Trong lòng ông ấy run cầm cập, không nói thêm gì. Trụ trì vừa nói vừa thở dài: “Nhân tâm bất túc xà thôn tượng (lòng người không đủ để rắn nuốt con voi, đây là một câu thành ngữ của Trung Quốc, ý chỉ những người không có lòng tham), làm gì có kiểu mượn tuổi thọ như vậy, đây không phải là mượn thọ, mà là mượn cả tính mạng rồi.”
Ông ấy nghiến răng nói: “Thôi kệ đi, dù sao cũng là mẹ của mình, có thể để bà cụ sống thêm 20 năm nữa, như thế cũng đáng.”
Trụ trì vừa nói vừa thở dài: “Ông thật sự cho rằng mình đã cho mẹ mình mượn tuổi thọ sao?”
Ông ấy kinh ngạc vô cùng: “Hả, không lẽ không phải sao? !Vậy thì là cho ai mượn?!”
Trụ trì không nói tiếp nữa.
Ông ấy vừa than thở vừa nói: “Ông và chùa của chúng tôi cũng có chút tình nghĩa hương khói, lần này gọi ông đến đây là muốn nói cho ông biết cách để bảo toàn tính mạng.”
Trụ trì nói: “Ông ở trong giấc mơ đồng ý cho “mượn tuổi thọ”, đây là chuyện nhân quả, thiếu nợ thì trả tiền, nợ tuổi thọ thì trả bằng sinh mạng, đây là chuyện hiển nhiên, không ai có thể can thiệp vào. Nhưng mà việc mượn tuổi thọ, mượn mạng này dù sao cũng là tà thuật, người có phúc lớn sẽ được ông trời bảo hộ, vạn luật bất xâm, sẽ không bị nhân quả báo ứng.
Vợ của ông là một người có phúc lớn, kể từ giờ trở đi, ông tuyệt đối không được rời khỏi bà ấy 7 ngày, chỉ cần không rời khỏi trong 7 ngày, vậy thì chuyện nhân quả của việc mượn tuổi thọ sẽ không xảy ra với ông nữa. Dượng của anh ấy bán tín bán nghi, về nhà soi gương, phát hiện ra một mớ tóc của mình đã bị bạc trắng, tròng mắt thì có vết máu, hoàn toàn giống như lời nói của ông lão hoà thượng lúc nãy.
Buổi tối đợi vợ của ông ấy về, ông đem sự việc kể cho vợ nghe, bà vợ cũng hết sức kinh ngạc, nói rằng ông trụ trì là thế ngoại cao nhân, bà ấy ở chùa mười mấy năm , chưa thấy qua lần nào. sao anh dám hoài nghi ông ấy?!
Buổi sáng ngày thứ hai, bà ấy dẫn theo ông chồng qua chùa cám ơn, trụ trì lại tránh mặt không gặp, nói cũng đã nói rồi, duyên phận đã tận rồi, chi bằng không gặp.
Nghe đến đây, tôi chịu không nổi liền hỏi Hách Vận: “Vậy sau này dượng của anh như thế nào?”
Hách Vận gật đầu nói: “Sau đó ông ấy cũng không rời khỏi vợ 7 ngày, đừng nói 7 ngày, đến 1 ngày cũng chưa bao giờ rời khỏi. Sau khi ông ấy nghỉ hưu, cũng thường xuyên đến chùa để giúp đỡ. Sau đó ông ấy lại sống được thêm 20 năm nữa, và cũng đồng thời mất cùng một ngày với cô của tôi, một người mất buổi sáng, một người buổi tối, cũng được xem như là tu thành chính quả rồi.”
Tôi lại hỏi tiếp: “Vậy mẹ của ông ấy thì sao?”
Hách Vận nói: “Mẹ của ông ấy sau này cầm cự được thêm nửa năm nữa, sau đó cũng mất, là mất một cách tự nhiên, không có chuyện gì quỷ dị xảy ra.”
Tôi hỏi tiếp: “Thế bà nội của ông ấy thì như thế nào?”
Hách Vận thở dài nói: “Sau đó ông ấy cũng có nhờ người nghe ngóng, sau khi người bà đó mượn tuổi thọ của ông ấy thì mất tích, không ai biết đã đi đâu.”
Tôi hỏi thêm câu cuối: “Vậy bà nội của ông ấy rốt cuộc… có phải là người không vậy?”
Hách Vận nhìn tôi làm động tác im lặng “xuỵt!”, không dám nói điều gì.
Tôi nhìn cửa sổ, bên ngoài sương mù dầy đặc,thành phố Tô Châu bị bảo phủ trong bóng tối, không biết là có thứ gì đó đang nhìn theo chúng tôi không, chúng tôi đột nhiên không dám nói gì nữa.
Ừhm, đối với những sự vật chưa bao giờ biết đến thì chúng ta vẫn nên có lòng kính nể vậy.
Đây là một thế giới vô cùng thú vị. Bởi vì có những thứ như vậy, mới khiến cho chúng ta sống không quá đỗi kiềm nén, cuộc sống sẽ không bị khô khan, nhạt nhẽo, càng có nhiều sự kỳ vọng.
Cũng khá ổn đó.
—————————
Link phần 1:https://www.facebook.com/photo?fbid=1537029976499241&set=gm.722391811958863
Nguồn: https://www.zhihu.com/question/280011290/answer/470862156
Link ảnh minh họa: https://kuaibao.qq.com/s/20200225AZPDUC00?refer=spider


Hãy chia sẻ bài viết [ZHIHU] Những câu chuyện dân gian bất thường [Phần 2]Người dịch: 一片楓葉 《Nhất Phiến Phong Diệp》 | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải t, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/726883721509672