[Blog Phụ Nữ] Lòng người có thể hiểm ác đến mức nào ? _____________________________________ Lược dịch: Minh Ngọc | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ đ

Cùng xem bài viết [Phunulamdep] Lòng người có thể hiểm ác đến mức nào ?
_____________________________________
Lược dịch: Minh Ngọc | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ đ được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[Phunulamdep] Lòng người có thể hiểm ác đến mức nào ?
_____________________________________

Lược dịch: Minh Ngọc | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost.
______________________________________

Đây là câu chuyện có thật xảy ra hồi tôi học lớp 3.

Hồi còn nhỏ khá ngoan ngoãn, học toán lại tốt nên giáo viên chủ nhiệm (giáo viên toán, nữ giới) khá thích tôi, cho tôi làm lớp phó, một bạn học sinh khác làm lớp trưởng. Bởi vì cô chủ nhiệm quý mến nên có việc luôn tìm tôi chứ không tìm bạn lớp trưởng. Sau đó vì việc này mà dẫn đến một vài câu chuyện tiếp theo đây (hồi tiểu học mấy chuyện này không nghĩ nhiều, sau này lớn rồi nghiền ngẫm lại mới thấy trẻ con cũng vô cùng nguy hiểm.) Vì giáo viên chủ nhiệm thiên vị nên bạn nữ lớp trưởng đố kị với tôi, cô ta đã làm ra một số chuyện kinh khủng để hại tôi, giờ nghĩ lại vẫn cảm thấy sợ.

1. Có một khoảng thời gian tôi đảm nhận việc trực nhật cho nên sau khi tan học luôn là người về sau cùng, khoá cửa lớp. Tại thời điểm đó lúc đầu lớp trưởng đi khắp nơi nói là mình bị mất ruột bút, chắc chắn là có người lấy trộm, còn nói ai là người cuối cùng rời khỏi lớp thì sẽ đáng nghi nhất (vì trước khi cô ta về nhà ruột bút vẫn yên ổn, hôm sau lại là người đến sớm nhất nên cô ta cho rằng trong khoảng thời gian đó có kẻ gian trộm đồ.) Hồi tiểu học hầu như học trò đều rất đơn thuần, dư luận nói sao thì họ tin vậy nên họ đều dồn hết nghi ngờ lên người tôi. Haha, tôi vì chuyện này mà bị lục cặp kiểm tra, lại còn là chính tay lớp trưởng lục. (Thực ra hôm đó cô ta có để ruột bút vào ngăn bàn chỗ tôi ngồi, nhưng không biết trùng hợp thế nào sáng hôm ấy trước khi cho cặp sách vào ngăn bàn tôi lại thò tay vào kiểm tra, thấy có mấy tờ giấy với ruột bút, không nghĩ gì nhiều đều đem đi vất) Kết quả cô ta lục tung bàn tôi lên cũng không tìm thấy gì, sau chuyện đó tôi luôn bị nghi ngờ. Cô ta tiếp đó ngày nào cũng kêu mất đồ (mấy người bạn chơi thân với cô ta cũng báo mất), cô ta không lục tìm ở bàn tôi nữa nhưng chỉ cần nghe cô ta kêu là mọi người lại đổ dồn ánh mắt về phía tôi. Lúc đó tôi cực kì ngốc, cố gắng thanh minh cho bản thân với tất cả mọi người. Sau đó câu chuyện trở nên nghiệm trọng hơn, ai ai cũng đặt hiềm nghi với tôi nhưng lại không có chứng cứ xác thực nên tôi luôn bị chỉ trỏ đánh giá. Vì chuyện đó mà bà tôi đã hơn 60 tuổi, buổi tối phải tới nhà giáo viên của tôi, giải thích các kiểu là tôi ngoan lắm, nghe lời, học cũng không tồi, chắc chắn không thể làm ra loại chuyện này. Sau đó giáo viên phải ra mặt dẹp tan mấy tin đồn nhảm. Tôi cứ nghĩ mọi chuyện đến đấy là kết thúc rồi, hoá ra bản thân đã quá ngây thơ…

2. Lớp trưởng thấy cách này không có hiệu quả, cô ta còn nghĩ ra cách khác ác độc hơn. Hồi nhỏ tôi sống với bà, bà tôi mới một cửa tiệm nhỏ bán các loại đồ ăn vặt cho học sinh. Vào một buổi chiều trước khi đi học, lớp trưởng ghé qua cửa tiệm của bà tôi, để một quyển của cô ta sách lại tiệm. Hôm đó sau khi tan học, lớp trưởng và 1 cô bạn thân của cô ta đột nhiên tới chỗ tôi, nói muốn cùng tôi về nhà tôi (tôi với bà ở phía sau cửa hàng), tham quan giá sách của tôi các kiểu rồi ngày mai đến trường sẽ minh oan cho tôi, có 2 người họ làm chứng. (Ôi trời ơi hồi tiểu học tôi bị sao vậy, chẳng nghĩ gì còn cảm thấy họ tốt bụng, chịu nói đỡ cho tôi thế là dẫn họ về nhà). Sau khi họ tới nhà, tôi lôi hết sách trên giá của mình đặt dưới đất cho họ xem. Hai người họ lục tung nhà tôi lên rất lâu nhưng không tìm thấy gì liền đi mất. Lúc đó tôi còn thấy vui, nghĩ là ngày mai mọi người đều sẽ biết tôi trong sạch. Hai người họ về rồi, sau bữa cơm tối bà đưa cho tôi một quyển sách nói hồi chiều có bạn học sinh để quên sách, phía trên có viết tên (bà tôi không biết chữ), đưa tôi xem có quen không để trả cho người ta. Tôi mở ra xem, là sách của bạn lớp trưởng. Trùng hợp làm sao, bà tôi lúc đó nghĩ bạn học sinh quên sách sẽ quay lại lấy nên để cuốn sách này vào hộp đựng đồ. Vừa hay cái hộp đó bị quần áo đè phía trên nên lớp trưởng mò khắp nhà tôi nhưng không thấy gì. Nếu lúc đó hai người họ tìm được, tôi không kịp giải thích đã bị phán cho tội danh ăn cắp đồ suốt thời gian qua. Lúc đó tôi thật sự ngốc, chỉ cảm thấy sách cô ta bị mất đến tối lại đòi đến nhà tôi xem giá sách có kì lạ thật, nhưng không ngờ cô ta lại tìm cách hãm hại tôi như thế. Nên về sau tôi cũng chả dám đưa lại sách cho cô ta mà đem đi vứt. Bây giờ nghĩ lại nếu ngày đó cô ta thành công, tôi không biết phải giấu mặt vào đâu ở ngôi trường đó nữa.

Trẻ con cũng vô cùng đáng sợ, chỉ vì giáo viên thiên vị mà sẵn sàng làm ra những chuyện có thể hại cả một đời người. Giai đoạn đó mọi người đều nghi ngờ tôi, đến bạn thân cũng hỏi tôi không phải do cậu làm chứ. Những việc này khi đã trưởng thành nghĩ lại tôi vẫn thấy lạnh sống lưng. Cảm tạ ông trời, mỗi lần đều giúp tôi may mắn thoát nạn.

Nguồn: https://www.zhihu.com/question/23891802/answer/150603447


Hãy chia sẻ bài viết [Phunulamdep] Lòng người có thể hiểm ác đến mức nào ?
_____________________________________
Lược dịch: Minh Ngọc | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ đ, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/760552971476080