[Blog Phụ Nữ] KHI BẠN BỊ TRẦM CẢM, AI LÀ NGƯỜI ĐÃ KÉO BẠN RA KHỎI CÁI VỰC THẲM ĐÓ?__________________Người dịch: Katelyn Đặng (Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả

Cùng xem bài viết [Phunulamdep] KHI BẠN BỊ TRẦM CẢM, AI LÀ NGƯỜI ĐÃ KÉO BẠN RA KHỎI CÁI VỰC THẲM ĐÓ?__________________Người dịch: Katelyn Đặng (Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[Phunulamdep] KHI BẠN BỊ TRẦM CẢM, AI LÀ NGƯỜI ĐÃ KÉO BẠN RA KHỎI CÁI VỰC THẲM ĐÓ?
__________________

Người dịch: Katelyn Đặng (Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost)

(Đã lược dịch)

___________________
[+11,926]
Chỉ có thể tự mình cứu mình.
Những người đã từng trải qua khoảng thời gian này sẽ hiểu được rằng, vốn dĩ không có ai cứu nổi bạn cả. Hi vọng tất cả những người đang bị trầm cảm khi nhìn thấy câu hỏi này đừng ôm ấp quá nhiều hi vọng với bất kỳ ai, không có ai tình nguyện ngâm mình trong biển năng lượng tiêu cực của bạn hứa hẹn sẽ giúp bạn, có thể sẽ có, nhưng mà rất ít. Bởi vì nó không phải là thứ mà người khác chỉ cần muốn là có thể kéo ra được, mà phải dựa vào chính mình. Tôi đã từng bị trầm cảm hơn hai năm, bây giờ ổn hơn nhiều rồi, vì thế tôi sẽ viết về con đường mà tôi đã từng đi qua phía dưới đây.
01. Hành trình trở về từ địa ngục
Mọi người thường nghĩ rằng phong ba bão táp cách mình rất xa. Trong cái thời đại đầy tang tóc này, hai từ “trầm cảm” dường như được gán lên cái mác thời thượng. Thời gian đầu tôi có nói với mọi người xung quanh rằng: “Tớ nghĩ mình bị trầm cảm rồi.” Nhưng mọi người đều không hề quan tâm: “V.ã.i cả trầm cảm, bớt suy nghĩ vớ vẩn lại đi.” Tôi cũng từng cho rằng mình rất dị, cho đến nửa cuối năm 2018, trung bình một tuần tôi sẽ bị kích thích muốn tự tử một lần, những lúc điên cuồng muốn chết quách đi như thế, tôi càng hiểu rõ, nỗi đau đớn đó đã bắt đầu có tác động xấu đến cuộc sống của tôi.
Triệu chứng sớm nhất của bệnh là nóng nảy và thống khổ đến bật khóc mà không rõ lý do. Trên đường về nhà, vừa chạy xe vừa khóc nức nở dưới lớp khẩu trang, nhịp tim đập dồn dập, cảm giác như máu huyết toàn thân đang sôi sùng sục mấy lần như vậy. Khoảng thời gian đó nếu như có một chút rắc rối nhỏ như lông gà vỏ tỏi cũng sẽ bị tôi làm quá lên đến mức muốn phá hủy cả thế giới. Sau đó, tôi bị mất ngủ, mặc dù đến bây giờ tôi cũng không ngủ ngon hơn là mấy. Một đặc điểm dễ nhận biết nhất của trầm cảm chính là bạn hoàn toàn giấu mình, không muốn giải bày bất kỳ cái gì với ai hết. Loại hiện trạng này ngay cả bản thân bạn cũng không cách nào kiểm soát được.
Tôi chân thành cảm ơn thế giới đã ngày ngày biến đổi khôn lường, để mọi người càng ngày càng trở nên bao dung hơn. Bệnh trầm cảm cũng bắt đầu được biết đến một cách rộng rãi cũng như đã có người tìm kiếm phương pháp trị liệu. Nhưng mà trầm cảm giống như một vũng lầy, đã sa vào rồi thì bạn hoàn toàn mất đi quyền chủ động, có đôi lúc “bạn bè” sẽ hiểu nỗi khổ tâm của bạn, bao dung bạn, khuyên răn bạn trở nên tốt hơn, nhưng đứng dưới góc độ của những người trầm cảm thì nực cười biết bao, tôi sắp chết vì đuối nước, bạn ở trên bờ lớn tiếng hét: Thở đi chứ, đồ ngu, phải thở bằng miệng chứ!
02. Trầm cảm rốt cuộc là gì?
Là một loại bệnh lý về thần kinh thường gặp trong cuộc sống, biểu hiện chủ yếu là suy sụp tinh thần, hứng thú giảm sút, tư duy trì trệ, bi quan chán nản, khiếm khuyết tính chủ động, tự ti tự trách, chế độ ăn uống và chất lượng giấc ngủ kém, lo lắng bản thân mắc phải đủ loại bệnh, cảm thấy tứ chi toàn thân đều không thích hợp, nghiêm trọng hơn có thể xuất hiện ý niệm và hành vi tự sát.
Rất nhiều người cho rằng trầm cảm chỉ là bệnh tâm lý, là kiểu suy nghĩ không thông, nghĩ quá nhiều, quá khác người dẫn đến bộ não xuất hiện vấn đề. Điều này có lẽ đúng nhưng không hoàn toàn, muốn nhận biết hệ thống thần kinh mấu chốt của con người thì phải quy về cơ quan đại não, não có bệnh, cơ thể khó tránh khỏi có vấn đề. Những lúc căng thẳng có phải sẽ chảy mồ hôi lạnh? Lần đầu tiên lên sân khấu thuyết trình có phải sẽ run cầm cập? Nửa đêm đột nhiên bị người phía sau vỗ vào vai có phải sẽ cảm thấy lạnh sống lưng? Đây đều là cách nói “nghĩ quá nhiều rồi mà thôi” của chúng ta, nhưng mà thực tế là trong tâm lý nảy sinh ra cảm giác có gì đó không đúng, cũng chính là mầm móng của trầm cảm đang lặng lẽ đâm chồi nảy lộc.
Một trong những nguyên nhân hàng đầu dẫn đến trầm cảm là mất đi khoái cảm, khoái cảm ở đây không chỉ là về mặt tính dục, lúc nhỏ được ăn một viên kẹo liền cảm thấy muôn phần thỏa mãn, sau này khi thi được 100 điểm liền cảm thấy giá trị của bản thân đang ngày một tăng, những điều đó đều thuộc về “cơ chế tự khen thưởng của não bộ”. Điều này cũng lý giải được vì sao nhiều đứa trẻ đều có thể dễ dàng vui vẻ, bởi vì ngưỡng khoái cảm của chúng rất thấp, những thứ khiến chúng hiếu kỳ có quá nhiều, thử thách phải chấp nhận lại khá dễ dàng. Từng có một người bạn hỏi tôi rằng: “Nếu như có vị thần tiên nào đó hứa sẽ đáp ứng toàn bộ mong muốn của cậu, cậu có vui vẻ hơn không?” Lúc đó tôi nghiêm túc suy nghĩ một hồi, rồi trả lời: “Hình như tớ không có mong muốn gì cả.” Đối với những người mắc bệnh trầm cảm, “khoái cảm” và ý nghĩa cuộc sống là những thứ đã biến mất từ rất lâu rất lâu trước kia rồi.
Mất đi khoái cảm, dục vọng, cuối cùng sẽ dẫn đến tuyệt vọng. Tôi không biết các bạn tự đánh giá cuộc sống của mình bằng những tiêu chuẩn nào, là nghiêm túc lĩnh hội hay là thuận miệng thốt ra. Nhưng cảm giác “tuyệt vọng” giống như khi bạn ngụp lặn trong một cái hồ bẩn thỉu, những người xung quanh hoặc là lấy tâm lý xem kịch vui hoặc là rêu hò để mặc bạn chèo lái, mặc bạn dùng hết sức bình sinh để hít thở, không một ai có ý định cứu bạn, bạn chỉ cảm nhận được sự sợ hãi tột độ và lạnh buốt từ trong xương, chỉ có thể bất lực ôm lấy mình, để nước hồ dơ dáy chảy hết vào trong phế phổi. Trong “Họa bì 2”, Tiểu Duy là con yêu hồ trường sinh bất tử và có dung nhan bất lão, trải qua trăm đắng ngàn cay chỉ để biến thành người. Tiểu yêu Tước Nhi không hiểu lý do, nói rằng làm yêu quái không phải tốt hơn sao, còn có phép thuật nữa. Tiểu Duy nổi giận, lớn tiếng chất vấn:
“Ngươi thì hiểu cái gì? Ngươi có thể cảm nhận được sự ấm áp của thân nhiệt không? Ngươi biết nhịp tim là cái gì không? Ngươi đã ngửi qua hương thơm của hoa chưa? Ngươi từng khóc chưa? Trên đời này có người yêu ngươi, tình nguyện vì ngươi mà chết không?”
Lời thoại dường như có chút kiểu cách, nhưng mà nghĩ theo một hướng khác, một trái tim chấp nhận đau khổ giày vò, mỗi ngày không có đến một khoảnh khắc vui vẻ, hoàn toàn tuyệt vọng với tương lai, không nhìn ngắm đươc sự tuyệt vời của thế giới, không thể cảm nhận được tình thân, tình bạn, tình yêu cùng với màu sắc và ánh sáng tốt đẹp của cuộc đời, thế giới như vậy có thể sống nổi sao?
03. Tìm hiểu nguyên nhân
Khoảng mấy năm trước tôi đột nhiên phát hiện, thật ra tôi đã có dấu hiệu của trầm cảm từ cấp 2. Lúc còn rất nhỏ tôi đã hiểu được con người sẽ “sướng quá hóa khổ”, điển hình là khi tôi thi được 100 điểm, chắc chắn lần sau điểm thi sẽ thấp hơn, mà điểm thấp thì sẽ bị mắng, đó cũng là lúc tôi hoàn toàn lĩnh ngộ được quy luật này. Vì thế, từ nhỏ tôi không bao giờ muốn mình “vui sướng quá mức” cả, cho dù xuất hiện chuyện rất vui vẻ thì tôi cũng bới móc được những lý do “không vui vẻ”, làm bản thân không có bộ dạng quá “hí hửng đắc ý”. Nghỉ hè thì ai cũng thích. Nhưng tôi lại cần cù dốc sức mà làm bài tập, cứ lo lắng liệu mình có làm hết bài tập chưa. Khi đi chơi sẽ luôn bất an sợ hãi nghĩ rằng mình đáng lẽ không nên buông thả, rồi nghĩ đến việc kỳ nghỉ hè kết thúc lại phải đi học, rồi lại buồn. Bởi vì có loại suy nghĩ này tồn tại mà dẫn đến khi trưởng thành làm việc gì tôi đều nghĩ đến những vấn đề tiêu cực nhất. Khi yêu đương sẽ nghĩ rằng nếu chia tay thì phải làm sao, tôi phải làm gì mới giữ được anh ấy,… Một sự việc chưa bắt đầu đã nghĩ đến kết thúc, không thoải mái tận hưởng niềm vui mà luôn mang tâm trạng nặng nề mặt nặng mày nhẹ, cứ như thế không trầm cảm mới là lạ.
Nguyên nhân dẫn đến trầm cảm rất phức tạp, đến những bác sĩ tâm lý có chuyên môn cao cũng không giải thích cụ thể được. Bởi vì cây kim trong bọc cũng có ngày lòi ra, sẽ biến thành áp lực chống lại chúng ta, chen chúc đùn đẩy vừa giao thoa vừa bài xích, khi bạn thấy rằng mình không thể tiếp tục chịu đựng nữa thì trầm cảm liền luồng lách vào chiếm đóng. Mục đích tìm thấy nguyên nhân là để gỡ bỏ những vướng mắc, nếu tìm không thấy cũng không sao, đừng để bản thân quá áp lực. Một ngọn lửa được châm ngòi, chuyện tiếp theo không phải là truy cứu xem là do que diêm hay hộp quẹt gây ra mà nên nghĩ cách ứng phó. Con người sống thì phải bước về phía trước, chứ ai lại bước lùi về phía sau bao giờ.
04. Trầm cảm rồi thì nên làm gì?
1. Tìm đến những bệnh viện uy tín để chẩn đoán chính xác.
Không ai chấp nhận việc mình có bệnh, nhất là bệnh trầm cảm. Tôi nghĩ rằng điều này có liên quan đến cách nhìn nhận chung của xã hội “trầm cảm nghĩa là lập dị quái gỡ”, rất nhiều người có thể tự cảm thấy đây chỉ là một đoạn thời gian tâm trạng không tốt mà thôi, không đến nổi phải đi bệnh viện khám. Thế nên cứ kéo dài kéo dài, nhưng mà đa số sẽ càng ngày càng nghiêm trọng cho đến khi tự mình đi trên con đường tự sát. Vì thế nếu như bạn phát hiện mình bị sa sút tinh thần mà không vì một lý do cụ thể nào, thậm chí ảnh hưởng việc học, công việc, các mối quan hệ, thì tốt nhất nên tìm kiếm sự giúp đỡ từ những người có chuyên môn, đừng tin tưởng những bác sĩ tâm lý tự phong của các trung tâm tham vấn tâm lý vô danh, ngành tâm lý học vàng thau lẫn lộn, rất khó chẩn đoán chính xác.
2. Đừng bài xích việc phải uống thuốc.
Tôi nghĩ rằng, sau khi đã xác định là trầm cảm, việc tích cực phối hợp trị liệu là vô cùng quan trọng. Ngoại trừ sự hợp tác của bản thân ra cũng không thể thiếu sự cảm thông thấu hiểu của gia đình bạn bè. Tất nhiên, tôi hy vọng mọi người không ai phải đi đến bước đường này.
3. Bác sĩ tâm lý
Tôi từng có một khoảng thời gian phải khám bác sĩ tâm lý. Bây giờ nghĩ lại, nếu nói người đó là bác sĩ tâm lý, thì đúng hơn là một gốc cây có thể nghe tôi thổ lộ toàn bộ nỗi lòng. Mọi việc xảy ra đều có nguyên nhân của nó, trầm cảm cũng vậy, tinh thần con người cũng như vậy. Có lúc bạn sẽ muốn tâm sự với bạn bè, có lúc lại không muốn nói với ai cả, nhưng bác sĩ tâm lý lại khác, bạn có thể nói ra những chuyện riêng tư cho họ nghe mà không lo lắng gì cả. Nếu như vị bác sĩ này có thể khơi thông suy nghĩ của bạn, giúp bạn tìm lại được nội tâm chân chính mà không phải chỉ tìm đại phương pháp đối phó nhất thời thì thật sự rất tốt. Có nhiều lúc, chúng ta nói rằng hôm nay tâm trạng không được tốt, tìm người nói chuyện một lát là ổn rồi, điều này cũng rất có lý. Việc giải bày tâm sự chính là một quá trình giải toả áp lực và chỉnh đốn lại bản thân. Rất nhiều việc loạn thành một đống bùi nhùi, việc suy nghĩ không thông suốt giống như cổ họng bị mắc xương cá, chỉ có thể nói ra mới hiểu rõ nguyên nhân, mới tìm được phương pháp giải quyết.
4. Tự thôi miên bản thân và để cuộc sống trở về đúng quy luật của nó.
Quy luật ở có nghĩa là tất cả đều tuân theo trình tự, ăn ngon, ngủ tốt, sức khỏe ổn định, không cú đêm. Khi một cô gái thất tình, không ăn không uống cũng không ngủ, mỗi ngày đều lấy nước mắt rửa mặt, cứ tự quấn mình vào những vướng mắc trong quá khứ, như vậy cũng sẽ dẫn đến trầm cảm. Có thể đau khổ, nhưng phải có mức độ, như ai đó đã nói: “Nhất định phải ăn cơm, cho dù có đau khổ như thế nào đi chăng nữa thì cơm vẫn phải ăn”. Tiết tấu của cuộc sống không thể bị đảo lộn, lúc nên ăn cơm thì ăn cơm, lúc nên đi ngủ thì đi ngủ ngủ, sống có quy tắc hơn thì hệ thần kinh mới hoạt động hiệu quả.
Tình cảm đủ đầy thì cuộc sống mới hoàn mỹ cũng như chúng ta phải học cách thôi miên bản thân: Thế giới này thật sự rất tươi đẹp. Mỗi lần có một cô gái nói với tôi cảm thấy cuộc sống thật vô nghĩa, tương lai hoàn toàn mờ mịt, tôi nói với cô ấy: “Không phải, cậu nhất định phải tin tưởng rằng cậu sẽ sống rất tốt.” Giống như khi bạn sa vào một cái đầm lầy rất sâu thì vớ được một sợi dây mây, tuy rằng không thể kéo bạn lên, nhưng sẽ không đến nỗi để mặc bạn cứ thế chìm xuống. Hãy tránh xa những người luôn miệng nói “Cuộc sống này thật tồi tệ” hay đại loại vậy, vì họ chỉ khiến bạn càng thêm phiền não, khiến bạn thật sự nghĩ rằng thế giới này rất xấu xa. Nhưng thật ra những người trầm cảm muốn khôi phục cuộc sống bình thường đều hi vọng sẽ có người phản bác lại họ, phản bác lại rằng thế giới này thật sự rất tươi đẹp, họ có thể sống rất tốt rất tốt.
05. Nhận thức lại về trầm cảm
Tôi đã phải vật lộn với chứng trầm cảm hơn một năm vì thế những chuyện từng xảy ra đều được tôi phân tích một cách kỹ càng. Tôi nghĩ rằng trầm cảm không phải chỉ đem lại những điều tiêu cực, có khi phải để cảm xúc chạm đáy mới có thể dần dần phục hồi, có khi phải tự đắm mình xuống lầy, mới có thể “rũ bùn đứng dậy sáng lòa”. Tôi đã từng lo lắng vấn đề tuổi tác tỉ lệ nghịch với kinh nghiệm và sự từng trải, tư tưởng “học sinh giỏi” đã thâm căn cố đế vào đầu tôi, mỗi năm đều phải đạt được thành tích gì đó nếu không tôi sẽ cảm thấy sống rất uổng phí. Nhưng một năm nay, vì trầm cảm nên không gặt hái được gì, tôi cũng không cảm thấy xấu hổ, vì trong lúc đó, nó cũng giúp tôi “được mùa bội thu”. Tôi cảm thấy bản thân càng ngày càng bao dung hơn, tầm nhìn cũng bao quát hơn, quen biết thêm nhiều người bạn mới, thích nghi với sự thay đổi muôn hình vạn trạng của cuộc sống. Nếu tôi không bị trầm cảm và chiến đấu với nó, có lẽ tôi sẽ không có sự thay đổi lớn đến như vậy.
Tôi muốn nói với mọi người rằng, nếu như bạn hi vọng người khác trả lời tin nhắn, thì bạn phải xét lại mình trước đã. Trước tiên phải nhắn rõ nguyên nhân hậu quả của sự việc ra, chứ không phải chỉ ghi: “Tớ rất buồn, rất khó chịu, cậu nói xem mình phải làm sao bây giờ?” Tin nhắn kiểu này không ai biết cách trả lời thế nào đâu. Vì thế tôi hi vọng bạn sẽ nhắn những tin nhắn có logic như sau:
1. Tớ đang gặp khó khăn, cụ thể là như thế này, chứ không phải chỉ là tớ trầm cảm rồi.
2. Tớ cho rằng tớ bị như thế này có thể là do cái này gây ra.
3. Tớ cảm thấy nên nhìn nhận vấn đề này theo hướng này.
4. Tớ có thể giải quyết bằng cách này, nhưng trong quá trình đó tớ lại gặp phải vài rắc rối như thế kia nữa.
Tin tưởng tôi, bạn chia sẻ với người khác theo logic như thế, hơn phân nửa là bạn có thể tự mình nghĩ thông suốt rồi.
Nguồn: https://www.zhihu.com/question/367150784/answer/1014908755


Hãy chia sẻ bài viết [Phunulamdep] KHI BẠN BỊ TRẦM CẢM, AI LÀ NGƯỜI ĐÃ KÉO BẠN RA KHỎI CÁI VỰC THẲM ĐÓ?__________________Người dịch: Katelyn Đặng (Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/677725486425496