[Blog Phụ Nữ] Giác quan thứ 6 của phụ nữ có thể đáng sợ đến mức nào?(Phần cuối)_________Người dịch: Khoai | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng

Cùng xem bài viết [Phunulamdep] Giác quan thứ 6 của phụ nữ có thể đáng sợ đến mức nào?(Phần cuối)_________Người dịch: Khoai | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[Phunulamdep] Giác quan thứ 6 của phụ nữ có thể đáng sợ đến mức nào?
(Phần cuối)
_________
Người dịch: Khoai | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost.
Link bài gốc: https://www.zhihu.com/answer/1289843625
Link phần 1: https://www.facebook.com/vuonkhoailangg/photos/gm.736001830597861/3207704716012707/
_________
Câu trả lời này được trích từ chuyên mục hỏi đáp, giúp giải đáp câu hỏi này.
Tên chuyên mục: “Vụ án Tình yêu và giết người: những câu chuyện phạm tội liên quan đến ngoại tình, báo thù và chia tay”
Tác giả: Không sai chính là tôi
Bút danh: Đường Phong – chuyên gia nghiên cứu khoa học và tội phạm
Cảnh báo wall of text
_________
Hiếm đấy, bị tôi chất vấn cả nửa ngày, thế mà cũng không tức giận.
“Lúc anh gặp cô ta, có thấy gì khác thường không?” Tôi hỏi.
“Không có.” Ông ta lắc lắc đầu: “Cô ta hỏi tôi làm nghề gì, tôi cũng thật thà có gì nói nấy. Kỳ thật dù có nói hay không, thì bên môi giới cũng đã nói trước đó rồi.”
“Cái nghề này của tôi ấy à, khó!” Ông ta thở dài một hơi: “Ai thấy cũng chạy như tránh tà, có điều cô gái này rất dứt khoát, gặp mặt nói chuyện giá cả xong, không thèm mặc cả một câu mà ký hợp đồng luôn.”
“Làm tôi vui chết đi được.” Ông ta nói. “Anh không biết đâu, cái phòng nát này tôi cho thuê cả hai tháng rồi, rẻ hơn giá bên ngoài cả 3 phần nhưng cũng chẳng ai thèm ở cả.”
“Anh là người tốt mà, người tốt thì tốt số thôi” – Tôi cười cười: “Ngày nào cũng thấy người chết ở nhà tang lễ mà còn có được trạng thái thế này, quả là không dễ dàng gì.”
“Anh không biết đâu” Ông ta đột nhiên dí đầu lại gần tôi: “Người chết còn thành thật hơn người sống nhiều, người sống mới đáng sợ đấy.”
Tôi nổi cả da gà, giống như có ai chích điện một phát.
Đợi ông ta đọc xong tờ khai, tôi để ông ta sang nghỉ ngơi ở phòng bên cạnh. Lúc tôi đi ra ngoài, liền thấy ông ta mải móng thò đầu ra ngoài cửa sổ hít lấy hít để, giống y như cá thiếu nước.
“Sao đấy” – Tôi cười cười: “Vừa rồi không phải vẫn bình thường à?”
“Tôi đột nhiên nhớ ra chuyện này” – Ông ta cau mày nói: “Nếu như cô gái kia giết người, vậy thì nhà của tôi trở thành hiện trường án mạng mất?”
“Thế này thì toi rồi, sao mà cho thuê được nữa?” – Ông ta rầu rĩ nói: “Ai cũng nói công việc này của tôi không phải cho người làm, tôi thấy mấy người mới phải ấy, đây toàn là những loại người gì chứ, tôi đúng là xui vãi luôn, sau này ai mà dám thuê cái phòng này nữa, đừng có nói người ta, tôi đây còn chẳng dám vào nữa là.”
“Thôi không nói cái này nữa.” Tôi ngắt lời ông ta, “Điện thoại này kia của cô ta anh có hết rồi phải không?”
“Đương nhiên, có đây hết rồi” Ông ta trả lời, “Còn có cả wechat các thứ, tôi cũng đem cả hợp đồng nữa, bên trên còn có chữ ký tay. Các anh mau tra cô ta đi, nhìn thì ai mà ngờ được chứ, mặt mày xinh xắn thế mà.”
“Được.” Tôi gật đầu. “Anh đi về đi, thời gian này đừng đi đâu đấy, chúng tôi có thể gọi anh đến bất cứ lúc nào.”
Có số điện thoại thì dễ rồi. Bây giờ số điện thoại đều phải đăng ký tên thật, ít nhất thì muốn tìm ra cô gái này cũng không phải chuyện gì khó. Chẳng mấy chốc đã xác định được thân phận của cô ta. Nhìn ảnh là một cô gái rất đỗi bình thường, cũng được coi là thanh tú, làm việc ở một công ty nhỏ.
Danh tính người chết thì không dễ xác định, sau khi Đại Từ giải phẫu xong liền nói cho tôi rằng người này bị đâm chết bởi một nhát dao chí mạng ở cổ. Một phát chết luôn. Trên tay chân còn có hơn chục nhát nữa, các viết thương đều rải rác không mục đích, kiểu chết này giống như một kiểu trút giận.
Bởi vì không có ai báo án mất tích, cho nên điều tra thân phận người chết có hơi khó khăn. Trích xuất được vân tay rồi, nhưng không có đối chứng thì cũng vô dụng.
Vẫn nên tìm manh mối từ phía cô gái kia.
Chuyện làm tôi kinh ngạc đây rồi, cô gái này dường như không hề có ý định trốn tránh gì cả, ngang nhiên dùng giấy tờ tùy thân thật để mua vé luôn. Chẳng tới mấy ngày, chúng tôi đã tìm thấy cô ta ở một danh lam thắng cảnh ở phía nam.
Theo lời cảnh sát địa phương nói, lúc bị bắt cô ta vô cùng bình tĩnh, còn nói một câu, cuối cùng cũng đến rồi.
Lúc thẩm vấn tôi ngồi đối diện cô ta. Người thật có hơi khác với trong ảnh, gầy hơn rất nhiều, hai mắt còn mang đôi nét buồn bã.
Cô ta vô cùng dứt khoát thừa nhận, nói đêm đó nhân lúc anh ta ngủ thì lấy dao đâm chết luôn, hung khí còn đang ném trong tủ bếp, chưa thèm vứt đi nữa, sau đó thu dọn phòng ốc hành lý rồi đi khỏi phòng. Điều này khớp với hiện trường vụ án, chúng tôi đúng là đã tìm thấy con dao trong tủ bếp, so sánh lưỡi dao với vết thương, trùng khớp hoàn toàn.
“Phần thân bỏ đâu rồi?” Tôi hỏi.
“Vứt xuống sông rồi.” Cô ta nói. “Tôi để trong vali, đêm đó liền đem đi quăng xuống sông.”
“Sao không vứt cả mấy bộ phận kia nữa?” Tôi hỏi: “Dù sao cũng đem đi một thể?”
“Không cần thiết.” Cô ta nói. “Tủ lạnh đầy quá rồi nên tôi mới đem vứt xuống sông. Nếu như có cái tủ to hơn, thì tôi đã chả phải mang đi vứt.”
“Anh ta là gì của cô?” Tôi nói.
Cô ta cười một cái, cảm giác có chút thê lương.
“Tôi cũng chẳng biết là gì nữa.” Cô ta nói: “Coi như bạn trai cũ đi.”
“Tại sao phải giết người?” Tôi hỏi.
Đôi mắt cô ta đột nhiên sáng lên, biểu cảm cũng sinh động trở lại.
“Không giết anh ta, thì anh ta cũng sẽ giết tôi, cho nên tôi phải ra tay trước.” Cô ta nói.
“Nói rõ xem nào.” Tôi im lặng vài giây, “Tôi đang nghe đây.”
“Lúc học đại học, tôi là bạn cùng lớp với anh ta, bạn bình thường thôi. Sau này tốt nghiệp rồi, anh ta mới bắt đầu theo đuổi tôi.” Cô ta nói rất bình thản. “Tôi không đồng ý, anh ta không phải là mẫu người tôi thích.”
“Anh ta theo đuổi tôi rất lâu, dùng đủ mọi cách, có thể nói là vô cùng tỉ mỉ, sáng sớm đã mua đồ ăn sáng rồi đợi ở ký túc của tôi.” Cô ta nói: “Tôi yêu cầu cái gì anh ta đều đáp ứng, có điều tôi cũng không phải là người ham mê vật chất, đối với mấy thứ đó cũng chẳng đả động gì.”
“Tôi đến tháng anh ta mang nước nóng đến.” Cô ta đột nhiên nở nụ cười, sắc mặt cũng tốt hơn một chút: “Anh có tưởng tượng nổi không, mang nước sôi đến luôn ấy. Tôi cảm thấy cũng có chút dễ thương, nên cũng đồng ý thử qua lại xem thế nào.”
“Lúc mới bắt đầu, anh ta vẫn ân cần như mọi khi, lúc gọi điện đều nói chuyện rất nhỏ nhẹ, giống như sợ dọa làm tôi sợ vậy, lúc đó chúng tôi đã tốt nghiệp đại học rồi, mấy đứa con gái trong ký tục tập thể đều rất ghen tỵ với tôi, đâu ra vớ được anh người yêu ấm áp thế.”
“Con gái ai cũng có chút phù phiếm trong người mà, lúc đó tôi cảm thấy vô cùng mãn nguyện.” Giọng cô ta trở nên trầm hơn: “Có điều trong ký túc lúc đó có người nói một câu, làm tôi rất phản cảm.”
“Cô ta nói gì?” Tôi hỏi.
“Cô ta nói, cô ta không thích kiểu con trai thế này, kiểu tự hạ thấp bản thân mình ấy.”
“Tại sao lại nói vậy?” Tôi hỏi: “Không phải là chăm sóc bạn gái thì nên vậy sao, bình thường mà.”
“Chắc là có lần anh ta tự tát mình một cái bị cô ta nhìn thấy.” Cô ta kể tiếp: “Có lần tôi với anh ta cãi nhau, chiến tranh lạnh, sau đó anh ta đến ký túc tìm tôi làm lành, nhưng tôi không nói gì cả. Lúc đó ký túc xá không có người, anh ta bắt đầu tự tát chính mình. Tình cờ trúng lúc cô ta đi đâu về bị cô ta nhìn thấy, thế nhưng anh ta vẫn tự tát không ngừng.”
“Lúc đó tôi thấy rất ngại, liền bảo anh ta thôi đi.” Cô ta nói, “Thực ra lúc trước tôi có khuyên rồi, nhưng anh ta không nghe, nói nếu tôi không đồng ý làm lành với anh ta thì anh ta sẽ không dừng lại.”
“Mặt anh ta lúc đó đã sung cả lên rồi, dọa cho cái đứa cùng phòng tôi hết hồn luôn.” Cô ta nói: “Đáng lẽ lúc đó tôi phải nhận ra có gì đó bất ổn rồi mới phải.”
Tôi không nói gì, đại khái đoán ra được chuyện sau đó.
“Sự thật chứng minh, tôi đã đánh giá quá cao bản thân rồi, từ sau đó trở đi tôi đối với anh ta có hơi phản cảm.” Cô ta nói. “Cách làm này khiến tôi vô cùng không thích, nhưng cũng không thực sự để tâm, còn phớt lờ con bạn cùng phòng, cảm thấy chuyện xấu hổ của mình đã bị người ta phát hiện ấy.”
“Sau đó chúng tôi phát sinh quan hệ.” Cô ta đột nhiên chuyển chủ đề: “Anh ta biết tôi không phải lần đầu tiên, nên thái độ cũng không được như trước nữa.”
“Lúc học đại học tôi cũng có quen một người.” Cô ta giải thích: “Cho nên đã từng làm chuyện đó rồi.”
“Cô nói lại xem, thái độ của anh ta thay đổi thế nào?” Tôi hỏi.
“Tôi cũng không nói rõ được, kiểu cảm giác tự nhiên lạnh nhạt đi nhiều, có điều rất nhanh thì cũng bình thường trở lại. Anh ta đối với tôi cũng không tồi, nhưng dần dần cũng thay đổi. Sau đó chúng tôi sống với nhau được khoảng một thời gian, tôi cảm giác như anh ta không rời nổi cái điện thoại, cũng không còn quan tâm tôi như trước nữa.”
“Lúc đầu tôi còn tưởng đàn ông ai cũng thế, sau này anh ta tan làm về nhà chẳng thèm làm gì cả, chỉ nằm trên giường ôm điện thoại, tôi mới cảm thấy có gì đó không đúng. Tôi thì làm tất cả việc nhà, giặt quần áo, nấu cơm, đi chợ, còn anh ta lại chẳng động tay vào việc gì.”
“Chúng tôi có nói chuyện nghiêm túc với nhau một lần, tôi nói nếu còn để chuyện này xảy ra một lần nữa thì chia tay.”
“Anh ta lúc đó lại bắt đầu khóc lóc thảm thiết, sau đó lại tự tát mình. Mặc dù tôi cảm thấy rất chán ghét, nhưng cũng miễn cưỡng đồng ý cho anh ta thêm một cơ hội nữa.”
“Nhưng vô dụng.” Cô ta thở dài. “Được một khoảng thời gian rồi đâu lại vào đấy. Lúc này tôi mới phát hiện ra bản chất lười biếng của anh ta, ham ăn lười làm, cả ngày chẳng động tay động chân làm gì hết, những việc làm hồi theo đuổi tôi đều là xạo cả. Bây giờ về ở với nhau rồi, thì đâu cần giả vờ nữa, nên cứ thế bộc lộ bản chất thật thôi.”
“Tôi đấu tranh tư tưởng rất lâu, quyết định chia tay. Kết quả chưa kịp làm gì thì đã xảy ra chuyện.”
“Anh ta nổi trận lôi đình, sau đó bắt đầu đập đầu vào tường, dọa tôi chết khiếp. Sàn nhà toàn máu là máu mà anh ta vẫn không chịu dừng lại, đến mức đầu bê bết là máu luôn.”
“Lần đầu tiên trong đời tôi chứng kiến loại chuyện thế này, bị dọa hết hồn vía.” Vẻ mặt cô ta lúc này rất bình tĩnh: “Là lúc đó bị dọa hết hồn ấy.”
Trong lòng tôi cảm thấy rất kinh ngạc, thật khó tưởng tượng, người con gái có thể phân xác người ta thành tám mảnh, thế mà lúc đầu lại sợ máu à.
“Chỉ trách tôi mềm lòng.” Cô ta thở dài. “Lại lần nữa tha thứ cho anh ta, kết quả anh ta ngày một thậm tệ hơn.”
“Đoán ra rồi.” Tôi nói: “Sau đó biểu hiện thế nào?”
“Sau đó liền chuyển hướng.” Cô ta mỉm cười: “Bắt đầu giày vò tôi.”
“Anh ta đánh cô à?” Tôi hỏi.
“Không đánh.” Cô ta nói: “Còn ghê hơn đánh.”
“Anh ta bắt đầu theo dõi tôi.” Nét mặt cô ta lạnh lùng: “Ngày nào cũng nghi thần nghi quỷ giám sát tôi, hết lục túi xách, rồi lại ép hỏi tôi xem có phải tôi có người khác à. Còn không cho tôi đi làm, không cho tôi ra khỏi cửa, thậm chí còn không cho tôi ăn cơm.”
“Mới có trong vòng nửa tháng mà tôi sụt đi năm ký, cho dù như vậy rồi vẫn không thể đến công ty.”
“Cô có thể báo cảnh sát mà?” Tôi nói: “Đây chính là giam giữ người trái phép rồi.”
“Lúc đó tôi không nghĩ ra.” Cô ta nói: “Kiểu sợ ấy, lúc đầu còn giải thích với anh ta, sau đó phát hiện anh ta hoàn toàn không thèm nghe tôi giải thích, tôi giống như bị biến thành con rối trong trí tưởng tượng của anh ta vậy, hoang tưởng như một thằng điên.”
“Tận cho đến một hôm, tôi đột nhiên nửa đêm tỉnh dậy, liền thấy anh ta ngồi xổm trong góc nhìn chằm chằm mình.” Cô ta đột nhiên rùng mình một cái: “Cứ nhìn chằm chằm như vậy, không nói không rằng. Nhìn thấy tôi tỉnh dậy anh ta cũng chẳng hề động đậy.”
“Tôi bị dọa đến phát điên rồi.” Cô ta nói: “Ngày hôm sau tôi nhắc đến chuyện dọn ra ngoài. Tôi không dám nói đến chuyện chia tay nữa, viện đại một cái cớ nói muốn dọn đi, chẳng dám đem theo cái gì, thay quần áo xong liền đi luôn. Anh ta ngược lại không hề ngăn cản tôi, vẫn như hôm trước chỉ im lặng nhìn tôi chằm chằm.”
“Lúc đó tôi còn thở phào một hơi, tưởng đã thoát được anh ta rồi chứ.”
“Hai người làm cùng một công ty à?” Tôi hỏi.
“Không có.” Cô ta nói. “Tôi không làm cùng công ty với anh ta, nhưng tôi cũng sợ mà, nên từ chức rồi mới dọn đến đó ở. Trong người không có tiền, chứ không tôi cũng không thuê chỗ đấy.” Cô ta cười khổ: “Trung gian có nói với tôi rồi, chủ nhà làm ở nhà tang lễ, căn phòng này vị trí cũng chẳng ra gì, cho nên giá mới thấp hơn giá thị trường cả gần nửa, tôi thấy vậy liền thuê luôn. Đừng nói là làm việc ở nhà tang lễ, cho dù bảo tôi ở đó thì tôi cũng ở luôn.”
“Lúc đó tôi thực sự bị dọa chết khiếp rồi.” Cô ta đột nhiên tiến lại gần, hỏi: “Anh biết cái cảm giác đó không, buổi tối đi ngủ mà cứ có người ngồi ở đầu giường rồi nhìn chằm chằm vào mình ấy.”
Tôi cũng rùng mình một cái: “Tôi hiểu mà, thật đáng sợ.”
“Vốn dĩ tưởng rằng đã thoát khỏi anh ta rồi, cuối cùng cũng có thể yên tâm.” Cô ta nói: “Nhưng cuối cùng ác mộng đã tới.”
“Anh ta đã tìm tới nơi.” Cô ta trợn trừng mắt: “Tôi không biết sao anh ta mò ra được chỗ tôi ở, chắc là anh ta vẫn luôn theo dõi tôi.”
“Có khả năng.” Tôi nói: “Dù sao dạo gần đây chúng tôi không hề nhận được ai báo án mất tích cả, có khi anh ta cũng thôi việc rồi, cả ngày chỉ bám theo cô thôi.”
“Đúng rồi đấy.” Cô ta lẩm bẩm: “Anh biết không, thật là kinh khủng, ngày ngày tôi sống trong sợ hãi, sắp phát điên rồi.”
“Cuối cùng đến một ngày, buổi tối tôi nằm ngủ thì bị đánh thức, cảm giác trên cổ có cái gì đó lành lạnh.” Giọng cô ta thay đổi: “Vừa mở mắt ra liền nhìn thấy khuôn mặt vô cảm của anh ta, cùng với con dao đang kề trên cổ tôi.”
“Lúc đó tôi sợ quá muốn hét lên, liền bị anh ta bịt mồm lại, sau đó ra hiệu cho tôi im lặng.”
“Tôi sợ khủng khiếp, đành phải từ từ ngồi dậy. Anh ta vẫn cứ nhìn chằm chằm tôi như thế, nói tôi phải làm lành với anh ta, bằng không sẽ giết tôi.”
“Tôi không biết sao mà anh ta vào được.” Cô ta kích động: “Ngày nào tôi cũng khóa cửa, còn kiểm tra lại vài lần, anh tin tôi đi.”
“Tôi tin cô.” Tôi nói: “Cái cửa đó tôi mở rồi, rất dễ mở.”
“Từ đó trở đi anh ta liền ở lì đó, tôi đi đâu anh ta liền đi theo đấy. Lúc này tôi muốn báo cảnh sát, nhưng lại không có cơ hội nữa.” Cô ta nói: “Anh ta đi theo tôi mọi lúc mọi nơi, thậm chí tôi đi vệ sinh anh ta cũng đứng bên ngoài chờ.”
“Ai nấu cơm, ai đi chợ?” Tôi hỏi.
“Chẳng ai nấu cơm, chẳng ai đi chợ hết.” Cô ta nói: “Đồ trong nhà ăn hết rồi thì gọi ship tới.”
“Còn tối ngủ thì sao?” Tôi hỏi: “Không thể trốn được à?”
“Anh ta ngủ vô cùng thính, như kiểu robot vậy. Chỉ cần tôi hơi động đậy một chút là anh ta quay sang liền, dao lúc nào cũng cầm trong tay. Hơn nữa đến đêm anh ta lại trói tôi lại, tôi chẳng thể làm được gì cả.”
“Tôi cũng đã thử kêu cứu rồi.” Cô ta nói tiếp: “Có lần shipper đến, tôi cũng có kêu cứu một lần, có điều anh ta vẫn luôn để người ta đặt đồ ăn ở cầu thang, cho nên tôi gọi mấy lần cũng chẳng có ai nghe thấy.”
Tôi nghĩ đến vị trí của căn nhà này thì đúng là thế thật, ở trong nhà có gào lên chắc bên ngoài cũng chẳng có ai nghe.
“Lần này thì anh ta động thủ thật. Đánh tôi như điên luôn, lần đầu tiên tôi bị đánh đến nôn cả ra.” Nói xong cô ta liền vén áo lên, cho tôi xem vết thâm to tướng trên ngực, cô ta còn định lột cả áo ra, mà tôi ngăn lại.
“Cô nói là được rồi, sau sẽ có người đến kiểm tra.” Tôi nói: “Nhưng mà hình như anh ta không đánh lên mặt cô hả?”
“Cố tình tránh đi đấy.” Cô ta nói: “Anh ta cố ý mà, sợ bị người khác phát hiện nên chỉ dám đánh vào những chỗ không dễ thấy thôi.”
“Phát hiện tôi muốn chạy là đánh, tôi vẫn không bỏ cuộc, cho nên bị đánh mấy lần.”
“Có lần còn có hành động rất ghê tởm cơ.” Cô ta nói: “Anh muốn nghe không?”
“Thôi được rồi.” Tôi xua xua tay: “Không phải kể nữa đâu.”
“Vậy nên cô liền giết anh ta?” Tôi hỏi.
Khuôn mặt cô ta tái mét lại, đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy cô ta lộ ra vẻ mặt sợ hãi.
“Không phải.” Cô ta lắc đầu nói: “Tôi phát hiện anh ta định giết tôi thật.”
Hả? Tôi nhìn một lúc: “Nói xem nào?”
“Xem như tôi tốt số, có một hôm tôi tỉnh dậy lúc nửa đêm, như thường lệ anh ta vẫn theo sát, đứng ở cửa nhà vệ sinh nhìn tôi.” Cô ta nói: “Tôi cũng đã quen rồi, cũng chẳng cảm thấy xấu hổ gì nữa. Có điều hôm đó tôi không bật đèn nhà vệ sinh, cho nên lúc anh ta đi vào thì loạng choạng một chút, làm rơi cả điện thoại xuống sàn nhà.”
“Tôi kể rồi đó, bất kể đi đâu anh ta cũng cầm điện thoại, lúc đi theo tôi cũng không rời tay.” Cô ta nói: “Lúc điện thoại rớt xuống đất, tôi do dự một chút, rồi nhặt lên đưa cho anh ta.”
“Màn hình điện thoại vẫn đang sáng.” Cô ta nói tiếp: “Tôi nhìn thấy nội dung bên trong.”
“Là gì?” Trong lòng tôi chấn động một cái, hỏi.
“Anh biết mà, lúc bật trang tìm kiếm lên search gì đó thì cái thanh đánh dấu sẽ sáng màu đỏ ấy. Lúc tôi nhìn đến chỗ này, thì thấy trang màu đỏ đang hiện lên: “Làm cách nào để xử lý thi thể?”
“Lúc đó chắc anh ta cũng đang buồn ngủ, nên không biết là tôi đã nhìn thấy.” Cô ta im lặng vài giây: “Tôi đưa điện thoại cho anh ta xong, anh ta liền trói tôi lại rồi đi ngủ.”
“Tôi bị dọa đến lạnh cả người, muốn khóc mà cũng không khóc nổi.” Cô ta nói: “Cứ thế cho đến lúc trời sáng, tôi suy nghĩ làm thế nào mới có thể sống nổi, không biết lúc nào anh ta sẽ ra tay.”
“Trong tay anh ta có dao, ban đêm thì trói tôi lại, ban ngày thì đứng cách tôi không quá một mét, tôi không tìm được cơ hội làm gì cả.”
“Còn nữa, tôi cũng không biết khi nào anh ta sẽ động thủ.” Đôi môi cô ta tái nhợt: “Đây mới là điều mà tôi sợ nhất.”
“Ai mà biết được lúc nói chuyện tự nhiên anh ta cho tôi một nhát thì sao.” Cô ta nói: “Từ hôm đó trở đi, tôi lúc ăn cũng không dám cúi đầu, sợ anh ta ra tay bất ngờ.”
“Cuối cùng cô thoát thân thế nào?” Tôi hỏi: “Rõ ràng cô đã thành công rồi.”
“Tôi suy nghĩ rất lâu, vẫn là phải buổi tối mới có cơ hội được.” Cô ta nói: “Buổi tối lực chú ý của anh ta sẽ bớt đi, tay vừa phải cầm dao, mắt lại phải canh chừng tôi, cho nên có hơi khó khăn hơn một chút.”
“Tôi không còn thời gian nữa.” Cô ta nói: “Chỉ có thể dựa vào vận may thôi. Hôm đó lúc tôi uống nước, bèn đánh rơi cái ly xuống sàn nhà vỡ toang.”
“Bỏi vì lúc đó không bị trói, cho nên tôi bắt đầu lau dọn mảnh vỡ trên sàn nhà. Anh ta chỉ đứng bên cạnh nhìn, không nói gì cả, cứ tưởng bản thân đã cẩn thận lắm rồi mà không biết rằng tôi đã lén lút giấu một mảnh thủy tinh đi.”
“Cách này không tồi, sao cô không làm sớm hơn?” Tôi hỏi: “Trước đó cô cũng có thể làm thế mà.”
“Không có cơ hội.” Cô ta nói: “Trước kia anh ta sẽ không để tôi làm mấy loại chuyện này, sau này thấy tôi không trốn nữa nên cũng thả lỏng ít nhiều. Anh đừng đánh giá thấp anh ta, anh ta là người tỉ mỉ lắm. Thậm chí sau khi tôi quét dọn xong, anh ta còn ra thùng rác lôi mảnh vỡ ra, ghép lại so từng mảnh, đảm bảo tất cả đều ở bên trong nữa.”
“Còn khám lại người tôi một lần luôn.” Cô ta cười khổ: “Cũng may lúc đó tôi không có giấu trên người, mà để vào đồ gia dụng bên cạnh. Cái mảnh đó nhỏ lắm luôn, nên anh ta mới không nhìn ra là bị thiếu.”
“Nhưng như thế đối với tôi là đủ rồi. Sau đó tôi tìm cách lôi nó ra, cứ giữ như vậy trong người hai ngày liền.” Cô ta nghiến răng nói: “Cho tới đêm hôm đó, tôi phải mất mấy tiếng đồng hồ mới cắt nổi dây ra.”
Tôi không nói gì nữa, chuyện sau đó thế nào cũng rõ cả rồi.
“Sao cô không chạy đi?” Tôi nói: “Cô có thể chạy trốn rồi đi báo cảnh sát mà.”
“Tôi không biết nữa.” Cô ta thất thần nói: “Ý nghĩ này không phải trước đây chưa từng có, có điều chính là vào mấy giây này lại vụt qua. Anh không biết đâu, tôi mất mất giờ đồng hồ mới tháo được dây ra, bò dậy khỏi mặt đất. Trong tay vẫn nắm chặt sợi dây thừng, bởi vì sợ anh ta tỉnh dậy đến thở tôi cũng không dám thở.”
“Tôi đã nín thở rất lâu, cho đến khi tôi giật mạnh lấy con dao từ trong tay anh ta ra.”
“Thực sự tôi đã nghĩ đến việc cứ thế chạy trốn.” Đôi mắt cô ta đột nhiên ngấn lệ. “Nhưng tôi sợ. Tôi sợ tôi thất bại, cho dù tôi có báo án thành công đi chăng nữa, anh ta có vào tù thì cũng sẽ có ngày ra, lúc đó tôi phải làm sao đây? Anh ta sẽ không bỏ cuộc đâu, mà tôi thì đã chịu đựng đủ rồi.”
“Trước kia nghe người ta nói, con người trong lúc kích động thì chỉ trong chớp mắt sẽ nghĩ đến rất nhiều điều, tôi chẳng mấy tin.” Cô ta đột nhiên nói: “Nhưng ngày hôm đó, trước mắt tôi hiện lên rất nhiều chuyện anh ta từng làm, chuyện anh ta tự tát chính mình, rồi tát tôi, xé quần áo của tôi, đánh tôi thậm tệ… Tất cả những chuyện này đều hiện lên trên khuôn mặt anh ta.”
“Tôi uất hận vô cùng, nhìn thấy khuôn mặt đó liền buồn nôn.” Cô ta nói.
“Trong mấy giây ngắn ngủi đó, tôi đã hạ quyết định. Tôi không thể cứ đi như vậy được, hôm nay chuyện này sẽ phải kết thúc.”
“Anh ta không hề biết mình đã bị tôi đâm chết.” Cô ta cười: “Nhát đầu tiên tôi đâm xuống cổ họng anh ta, chưa kịp mở mắt thì đã chết rồi, lúc đó tôi không hề cảm thấy sợ hãi, mà ngược lại còn cảm thấy rất sảng khoái luôn. Kỳ lạ là, sau đó thế nào tôi lại không thể nhớ rõ ràng nữa.”
“Chúng tôi ngạc nhiên thật đấy, cô lại có thể chặt xác luôn.” Tôi hỏi: “Nói chung chẳng có mấy người sẽ để thi thể lại hiện trường, nếu như không định đem phi tang thì sao cô phải chặt ra?”
“Tôi cũng là một người rất tỉ mỉ.” Cô ta nói: “Tôi làm chuyện gì cũng cẩn thận.”
“Tôi biết.” Tôi gật đầu: “Tôi nhìn thấy phòng cô rồi, trước khi đi cô dọn dẹp rất sạch sẽ.”
“Đúng thế.” Cô ta nói: “Tôi dọn hết cả căn nhà luôn. Không chỉ có phòng ngủ, phòng khách và nhà vệ sinh đều dọn hết.”
“Cả phòng ngủ đều là máu, còn văng cả lên tường.” Cô ta lẩm bẩm: “Tôi mất rất lâu mới dọn sạch sẽ xong, cũng may là tường chống thấm, có thể chà được.”
“Tại sao phải làm thế?” Tôi vẫn không hiểu lắm, hỏi lại.
“Chẳng sao cả.” Cô ta cười cười: “Thói quen rồi. Tôi làm việc luôn luôn đầu cuối, nhìn căn phòng hỗn loạn tôi thấy không thoải mái.”
“Nhìn mặt anh ta càng làm tôi khó chịu hơn.” Giọng cô ta trở nên lạnh lùng: “Chặt tứ chi đã khiến tôi tốn rất nhiều sức, tôi còn tra cả kết cấu cơ thể người luôn.” Cô ta đột nhiên mỉm cười: “Không ngờ cuối cùng lại lên mạng search giống anh ta.”
“Tôi không muốn nhìn thấy anh ta thêm một giây phút nào, cho dù là thi thể đi chăng nữa.” Cô ta thở một hơi, nói tiếp: “Sau khi bỏ vào tủ lạnh, tôi liền cảm thấy căn nhà này từ giờ là của một mình mình rồi, cảm thấy rất thoải mái.”
“Không sợ sao?” Tôi hỏi
“Lạ thật, không sợ.” Cô ta trả lời: “Tôi ngủ trong phòng một đêm, rất yên bình. Anh ta ở trong tủ lạnh, lâu lắm rồi tôi mới ngủ một giấc ngon như vậy.”
“Cảm thấy rất tốt.” Cô ta lại mỉm cười: “Chỉ là cảm thấy có lỗi với chủ nhà.”
Tôi cười khổ, nghĩ đến gương mặt mếu máo của ông chú đó, nhất thời chẳng biết phải nói gì, bèn xoay người rời đi.
Chứng cứ và dấu vết tại hiện trường hoàn toàn trùng khớp với lời khai của cô gái. Chúng tôi trích xuất dấu vân tay trên cán dao và thân dao cũng chỉ có dấu tay của người chết và cô ta. Ít nhất về chuyện này, cô ấy đã không nói dối.
Chuyện này cũng chỉ có tới đây thôi. Đương nhiên chỉ là một vụ án, nhưng có thể từ đây rút ra điều gì? Tôi không muốn nhiều lời nữa, nhưng ít nhất cũng phải hiểu rằng, cho dù có yêu đối phương đến đâu đi chăng nữa, thì trong chuyện tình cảm đòi hỏi sự tôn trọng và bao dung lẫn nhau, và cũng có độc lập, tự tôn nữa.
Chú ý, là tôn trọng từ cả hai phía. Đừng vì người khác mà trở nên hèn hạ, cũng đừng vì thấy người khác hèn hạ với mình mà vui vẻ một cách mù quáng.
Cuối cùng, xin nói một chút quan điểm cá nhân. Những điều dưới đây bao gồm nhưng không giới hạn những cô gái đang tìm bạn trai, hay là những chàng trai đang tìm bạn gái.
Đầu tiên, đối phương có nghiện điện thoại hay không là một tiêu chuẩn phán đoán rất quan trọng.
Chú ý, là nghiện. Những người suốt ngày cắm mặt ôm điện thoại, nhất là những người suốt ngày sa vào các loại video giải trí linh tinh, tốt nhất nên tránh xa.
Thứ hai, những người quá coi trọng đối phương mà coi thường bản thân, nói đơn giản là đặt đối phương lên đầu mà đem chính mình trở thành thấp hèn, loại này cũng phải tránh xa một chút.
Thứ ba, quá ỷ lại vào đối phương, không có việc gì liền bám dính lấy bạn, kiến nghị cũng nên tránh xa (trừ khi cả hai đều thích dính lấy nhau).
Thứ tư, nên tránh xa những người có tư tưởng quá cởi mở trong chuyện chăn gối. Những kẻ sẵn sàng lấy tiêu chí quan hệ để đánh giá việc bạn có yêu hay không yêu đối phương, loại này phải chạy gấp, chạy với tốc độ ánh sáng.
Còn vài điều mà thôi tôi không nói nữa, nó thuộc về thói quen hàng ngày, mọi người nên tự ý thức để tránh xa. Ví dụ như những kẻ thờ ơ, ích kỷ, không biết tha thứ cho người khác.
Đúng rồi, còn một chuyện phải nhớ kỹ: Nếu thuê trọ một mình, nhớ phải thay một ổ khóa thật tốt.
———-
Lời người dịch: Xin lỗi mọi người, vì hôm nay mình mới mua được VIP zhihu nên mới xem được đoạn sau, cho nên hôm nay mới dịch phần hai được. 2h sáng ngồi gõ lạch cạch, cả phòng ngủ hết, trời thì nóng mà tay thì run vl


Hãy chia sẻ bài viết [Phunulamdep] Giác quan thứ 6 của phụ nữ có thể đáng sợ đến mức nào?(Phần cuối)_________Người dịch: Khoai | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng , khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/737038600494184