[Blog Phụ Nữ] Gầy có vui không?____________Dịch bởi: Dongyi | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Blog Phụ Nữ Việt Nam, vui lòng không tự ý re

Cùng xem bài viết [Phunulamdep] Gầy có vui không?____________Dịch bởi: Dongyi | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý re được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[Phunulamdep] Gầy có vui không?

____________
Dịch bởi: Dongyi | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost.
____________
[19k likes]
Không hề vui.
Tôi là một người bị mắc chứng biếng ăn. Cuối năm nay (2019) tôi 16 tuổi, tôi bắt đầu dấy lên ý muốn giảm cân năm 14 tuổi. Ban đầu tôi chỉ tập thể dục 20 phút mỗi ngày và giảm bữa tối. Có thể vì tuổi còn nhỏ, vóc dáng cao ráo và trao đổi chất nhanh nên tôi sụt cân rất nhanh, từ 1m68 nặng 62kg giảm còn 55kg chỉ trong vòng nửa tháng. Về sau, mọi chuyện dần trở nên mất kiểm soát.
Tôi bắt đầu uống nước mà không ăn (vì tôi nghe nói uống nước có thể tăng tỷ lệ trao đổi chất), đồng thời điên cuồng tập luyện. Do còn đi học, lúc lên lớp không thể tập luyện nên tôi sẽ rung chân (khi ngồi học), ra chơi leo cầu thang, squat trong nhà vệ sinh. Đến tối vừa tan học tôi không làm bài tập mà đi tập HIIT, tập đi tập lại mãi đến khi mẹ tôi trở về nhà từ phòng gym, tôi sẽ quay về phòng để tập plank và chống đẩy. Sau đó, lúc 11 giờ tôi sẽ bảo với mẹ là con ngồi cả ngày rồi cần vận động thêm, rồi chạy một vòng sân tiểu khu từ 11 giờ đến 12 giờ rưỡi trong cái giá rét của đêm đông miền Bắc.
Sau một tháng thực hiện quy trình này, tôi đã giảm từ 55kg xuống dưới 35kg. Thật ra chắc là tầm 30kg, nhưng kể từ khi còn 35kg tôi không còn cân nữa. Bởi vì tôi cho rằng đứng trên cân nghĩa là đang đứng yên, mà tôi thì không thể chịu được việc đứng yên.
Hẳn rất nhiều người không thể tưởng tượng nổi, rằng không lúc nào tôi ngừng chuyển động. Chỉ cần tôi nghỉ ngơi một giây thôi, tôi sẽ tự trừng phạt chính mình, tôi sẽ tạo ra đủ loại vết thương trên người, tôi sẽ tự tát bản thân và mắng: “Mày là đồ con heo! Mày không xứng!!!”
Tôi sẽ hét lên, sẽ gào rú, sẽ cười dữ tợn.
Tôi sợ lắm.
Tôi khổ sở lắm.
Cuối tháng 12 năm 2018 là sinh nhật tôi, hôm đó tôi nghỉ học. Thời điểm ấy, cơ thể tôi đã thành da bọc xương, thế mà tôi lại nhận được nhiều quà sinh nhật hơn bao giờ hết. Tôi dường như không nghe hay nhìn thấy những lời ca tụng tới tấp và những món quà hai người bạn mở giúp tôi. Tôi chỉ mãi nghĩ tối nay phải tập luyện như thế nào? Làm sao giấu chiếc bánh kem kia đi? Tôi gần như mất trí nhớ về ngày hôm ấy, đến giờ tôi cũng không dám hỏi bạn mình đêm hôm đó đã xảy ra những chuyện gì. Hôm sau, tôi nghỉ học. Không hề quá lời khi nói, suýt chút nữa ngày hôm đó đã thành ngày giỗ của tôi.
Sau đó tôi trải qua một khoảng thời gian hồi phục vừa khủng khiếp vừa dài đằng đẵng. Tôi phải nhập viện ở bệnh viện An Định – Bắc Kinh , đồng thời phát hiện bản thân bị trầm cảm nặng nề. Tôi đã phải làm trị liệu bằng máy xung điện (T/N: Kích thích dây thần kinh bằng điện qua da để giảm đau) và uống rất rất nhiều thuốc.
Sau khi xuất viện, tôi còn phải điều trị tâm lý trong một thời gian dài, và phải đấu tranh với chính mình từng giây từng phút.
Mỗi lần tôi suy sụp do dậy muộn, tôi cố gắng thét lên với bản thân: “XXX yêu dấu, cậu đã tiến bộ rồi, cậu không có lỗi với bản thân!”
Nhưng đều vô ích. Cảm giác tội lỗi dâng tràn khiến tôi phát điên lên được.
Tôi ép bản thân tập luyện đến khi ngã quỵ, rồi lại khóc lóc bò dậy, tiếp tục tập luyện với nụ cười kì dị trên môi.
***
Giờ đã sang năm 2020.
Tôi đã suy nghĩ vô số lần về nguyên nhân của hết thảy những chuyện này. Rốt cuộc là vì cái gì… ngoại trừ do thẩm mĩ của xã hội ra…có lẽ còn liên quan đến tuổi thơ và gia đình của tôi. Do bạo lực gia đình và bạo lực học đường.
Trong kí ức tuổi thơ của mình, tôi chỉ trốn khỏi một người phụ nữ, một người phụ nữ rất xinh đẹp. Bà ấy nói muốn ôm tôi cùng chết, bà ấy siết chặt cổ tôi, dùng gậy sắt đuổi đánh tôi, hung tợn đấm vào tường trước mặt tôi.
Bà ấy là mẹ của tôi.
Trong kí ức thời thiếu nữ, tôi chỉ luôn trốn tránh ánh mắt người khác. Tôi trở nên vô cùng mong manh và nhạy cảm. Có lúc tự ti cực điểm, lại có lúc dâng tràn ngang ngược.
Giữa con gái với nhau sẽ đo vòng eo, vòng chân. Một số cô gái gầy hay đùa với nhau về các cô gái có vóc dáng bình thường, bất kể là cao bao nhiêu, chỉ cần nặng quá 50kg đều là chuyện đáng xấu hổ.
Sức khỏe là gì? Cân nặng tiêu chuẩn là gì? Trong mắt những cô gái nông cạn và thiếu hiểu biết này, hết thảy đều không tồn tại. Bọn họ chỉ biết đến quan niệm “gầy là đẹp” bị thổi phồng vô tận trong các bộ phim truyền hình trên mạng.
Tin giải trí luôn rầm rộ đưa tin về các sao nữ “tự kỷ luật” chỉ ăn một chút thức ăn mỗi ngày. “Thẩm mĩ chủ đạo” ưa thích xương quai xanh nhô ra, vòng eo nhỏ như giấy A4, cánh tay nhìn nghiêng hình trụ, bàn tay rõ các khớp xương như bộ xương khô.
Những tin tức này nhen nhóm suy nghĩ mặc cảm và bệnh suy nhược thần kinh của tôi. Tôi luôn cảm thấy ai ai cũng đang nhìn tôi, tôi không đủ xinh đẹp ư? Chắc là do tôi vẫn chưa đủ…gầy…
Cho dù có thể những ánh mắt ấy chỉ là vô ý, thậm chí có thể là ánh mắt tán thưởng, tán thưởng một cô gái đáng yêu, cao ráo. Nhưng qua lăng kính u ám của tôi lúc ấy, tất cả đều là cười nhạo, lăng mạ, là đang lột sạch quần áo tôi để săm soi ngấn mỡ thừa lộ ra của tôi.
Đây là một bi kịch. Tôi hy vọng nhiều cô gái khác tránh được tấm bi kịch này.
Hiện tại, tôi đã hồi phục từ chứng cuồng ăn khiến tôi tăng 35kg lên 75kg. Giờ tôi duy trì chiều cao 1m73, nặng khoảng 60kg, nhưng tôi vẫn không cách nào thoát khỏi việc kiểm soát ăn uống và chế độ tập luyện khổ sở.
Các cô gái, tôi thật lòng mong các bạn hay yêu lấy bản thân.
Bạn có thể tập luyện, có thể giảm cân, nhưng phải hiểu rõ hình thể thế nào là hợp với bản thân.
Tôi hy vọng tất cả các cô gái đều hiểu được tiêu chuẩn thực sự của cái đẹp là gì, đừng đợi sau khi trải qua hết thảy như tôi mới hiểu ra, hóa ra khi cô gái mũm mĩm da ngăm mặc váy hai dây bó vào da thịt bạn từng chê bai kia cười lên lại xinh đẹp đến thế.
______
Nguồn: https://www.zhihu.com/question/353381570/answer/1055119172


Hãy chia sẻ bài viết [Phunulamdep] Gầy có vui không?____________Dịch bởi: Dongyi | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý re, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/751968295667881