[Blog Phụ Nữ]: Cùng người nổi tiếng yêu đương là trải nghiệm như thế nào? (Phần 1)Phần 2: Đã có _______________________Người dịch: Komorebi – 木漏れ日Bài dịch thuộc quyền

Cùng xem bài viết [Phunulamdep]: Cùng người nổi tiếng yêu đương là trải nghiệm như thế nào? (Phần 1)Phần 2: Đã có _______________________Người dịch: Komorebi – 木漏れ日Bài dịch thuộc quyền được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[Phunulamdep]: Cùng người nổi tiếng yêu đương là trải nghiệm như thế nào? (Phần 1)
Phần 2: Đã có
_______________________

Người dịch: Komorebi – 木漏れ日

Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost.
________________________
Tuy rằng có mệt mỏi nhưng mà cũng rất thú vị và ngọt ngào.
Có thể gặp được anh ấy là chuyện vô cùng vô cùng may mắn mà không thể diễn tả được bằng lời.
Lần đó, anh ấy đến chỗ tôi ghi hình cho một chương trình trong nhiều ngày. Tôi sau này cũng mới biết được, tối đó anh ấy trốn ra khỏi khách sạn chơi, chỗ đó cách nhà tôi ở không xa nhưng mà có rất ít người ( lúc đó tôi là sinh viên đại học, mướn nhà bên ngoài). Sau đó anh ấy bắt đầu Livestream, tuy rằng chỉ nói vài câu như là mọi người nên nghỉ ngơi sớm, chúc ngủ ngon gì đó. Lúc đó tôi đang tản bộ ở gần đó (Tôi thường đi bộ vào buổi tối, không khí phong cảnh đều rất đẹp), bỗng nhiên nghe thấy tiếng thông báo của điện thoại, là thông báo livestream của anh ấy. Sau đó tôi nhấn vào, không phải đây là chỗ mà tôi đang chạy bộ hả? Tôi ngu người luôn.
Lúc nhìn thấy anh ấy đang ngồi chơi điện thoại trên băng ghế mà tôi thường ngồi, tôi khóc luôn mọi người ạ. Lần đầu tiên có thể nhìn thấy anh ấy như vậy, không đèn flash, không fan hâm mộ gào thét.
Có lẽ hơi thở hổn hển của tôi hơi gây chú ý. Anh ấy quay đầu lại nhìn tôi, sau đó bốn mắt nhìn nhau trong ngây người. Tôi sắp tắt thở tới nơi luôn rồi, nhưng mà cố bước lên bình tĩnh chào anh ấy một tiếng.
“ Em không phải fan tư sinh đâu, chỉ là lúc tản bộ vô tình lướt thấy Phunulamdep của anh, nên ghé qua đây một chút”
Anh ấy nói:” Mấy hôm nay anh có quay hình ở đây, tiện tranh thủ ngày mai không có hoạt động gì nên ra ngoài hóng mát một chút”.

P/s: Lúc đó giống khung cảnh trong bộ phim 《Có lẽ anh không thể yêu em》của Lâm Y Thần với Trần Bách Lâm ra ngoài uống rượu vào ban đêm ấy, có ít người nhưng mà vô cùng đẹp.

Yên lặng một chút, tôi cũng gợi chuyện, đại loại là làm minh tinh cũng mệt mỏi gì gì đó. Sau đó thì tôi một câu, anh ấy một câu.
Tôi vô số lần tưởng tượng ra viễn cảnh gặp anh ấy sẽ như thế nào, vô số lần tự liếm màn hình, vô số lần lên Phunulamdep gọi chồng ơi chồng à, vô số lần gửi tin nhắn tỏ tình đến cho anh ấy, nhưng khoảnh khắc tôi nhìn thấy anh ấy ngay trước mắt, có thể chạm vào anh ấy, có thể nghe thấy tiếng thở cận bên tai, lúc đó anh ấy chỉ như một người bình thường vậy, biết khóc biết cười biết giận biết phiền não.
Anh ấy hỏi tôi sao chưa về nhà nữa?
Tôi nói nhà tôi không ở đây, tôi đến đây học đại học, dù sao thì cũng muốn ngồi cùng anh ấy trò chuyện một chút
Trời cũng tối lắm rồi, đèn đường tắt hẳn. Tôi vốn dĩ muốn cùng anh ấy trò chuyện cả đêm thì tốt biết mấy, thời gian trôi qua chậm chút đi. Nhưng mà..
Trời mưa rồi !!! Bạn có cảm thấy tuyệt vọng không cơ chứ?
Lúc đó chúng tôi chỉ có thể đi về thôi, khi chia tay tôi có hỏi anh ấy, chúng ta còn có thể gặp lại không?
Anh ấy dính nước mưa ướt hết cả, anh quay lại cười rồi nói, có thể đấy.
Sau đó bảo tôi nhanh trở về phòng, cẩn thận bị cảm.
Cả đêm hôm ấy, tôi còn không ngủ được, tại sao lúc đó tôi không đi xin chữ ký nhỉ, thông tin liên lạc cũng được, không mấy thì chạy lại hun một cái nhỉ. (*/ω\*) Nhưng mà nghĩ đến việc không còn gặp lại anh ấy nữa là tôi cảm thấy buồn thật sự.
Lúc tôi thức dậy đã là buổi chiều rồi, ăn uống xong tôi liền chạy đến chỗ mà hôm qua chúng tôi gặp nhau. Tôi ngồi trên băng ghế đó rất lâu, đến tối thì anh ấy đến. Mặc dù là ban đêm nhưng mà anh vẫn đeo mắt kính và khẩu trang rất kỹ.
Lúc tôi thấy anh ấy, máu trên não ngừng lưu thông luôn. Tôi chạy lại ôm anh ấy. Bây giờ nghĩ lại đó là việc dũng cảm nhất mà tôi đã từng làm trong cuộc đời mình.
Anh ấy không đẩy tôi ra, cũng không ôm tôi, chỉ đứng yên đó. Tôi buông tay ra, ngước lên nhìn. Anh ấy hỏi:
Em đợi lâu chưa?
Cũng không lắm, em vừa mới tới, không nghĩ là có thể gặp lại anh nữa, có hơi phấn kích một chút.
Công việc kết thúc hơi trễ.
Lúc nãy có hơi kích động nên ôm anh, anh không phải bị dọa ngất rồi chứ?
Haha, không có đâu.
Sau đó thì cũng là tôi một câu anh một câu, bỗng nhiên tôi hỏi anh ấy có muốn đi uống rượu không, tôi dẫn anh ấy đến quán rượu thân quen gần đó, có rất ít người đến. Vì nó ở xa trung tâm thành phố, mà chủ quán là một bà lão nữa. Vì con trai của bà thường làm ca đêm nên bà chủ thường mở cửa đến tận 2 3 sáng. Tôi cảm thấy bà lão chắc không biết anh ấy đâu, nên tôi đưa anh vào tiệm mua một vài thứ. Nhìn anh ấy giống như là chưa từng mua những thứ này ấy. Chúng tôi mua vài lon rồi trở về băng ghế lúc nãy. Lúc đó, anh ấy nói tôi như người bạn hâm mộ đầu tiên ấy, thật vui vẻ vì đã gặp được tôi.
( Tôi phải cố gắng kiềm chế lại việc muốn gần gũi với anh ấy. Khuôn mặt quá ư là đẹp trai, giọng nói từ tính vì có uống một chút rượu. AAAAA, cái này là dụ dỗ tôi phạm tội đây mà)
Cuối cùng thì tôi cũng đã có được số liên lạc của anh ấy, hình như lúc đó trời cũng đã sáng rồi, tôi còn chưa hỏi hỏi thì anh ấy tự đưa luôn. Anh ấy nói đây là số riêng, có thể gọi điện thoại.
Tôi hỏi anh ấy không sợ tôi tiết lộ ra ngoài hả
Anh ấy nói không sợ, tin tưởng tôi không làm như vậy đâu.
(Những thứ mà chúng tôi nói chuyện trong hai đêm hôm đó cũng bình thường như bao người bạn khác thôi)
Sau đó chúng tôi cũng không còn liên lạc nhiều, có thể nói là tôi không gọi một cuộc điện thoại nào hết, giống như trước giờ chưa từng gặp anh ấy vậy. Nhìn thấy anh ấy trên TV, trên Phunulamdep, khi nói chuyện cùng anh ấy, khoảng cách của chúng tôi rất gần, nhưng khi nhìn những bình luận Chồng ơi, em yêu anh trên các trang mạng, tôi lại cảm thấy khoảng cách của chúng tôi rất xa, rất xa nhau.
Cuối cùng, lúc tôi sắp đi ngủ, chả hiểu tại sao lại gọi điện cho anh ấy. Anh không bắt máy, lúc đó tôi bật khóc, cảm giác như thể bản thân không thể gặp được anh ấy nữa rồi.
Buổi trưa của ngày hôm sau, anh ấy gọi lại giải thích rằng tối qua có hoạt động, lúc kết thúc cũng là sáng sớm rồi, chưa kịp xem điện thoại liền đi ngủ. Lúc nãy vừa mới thức dậy, Nghe thấy giọng nói của anh ấy, tôi xém tí nữa là nhảy dựng cả lên. Anh ấy nói vài nữa có thể nghỉ ngơi một chút, đến lúc đó đến chỗ tôi chơi, tôi ngây cả người, anh ấy lại cười. ( cmn, đừng trêu tôi nữa)
Vài ngày trôi qua, anh ấy thực sự đến. Anh gọi cho tôi, vẫn là ở chỗ cũ, lần này thì anh ấy dẫn tôi đi đến chỗ bà lão mua chút đồ ăn vặt và mấy lon bia. Anh nói rất thích cảm giác được đi mua đồ, đã lâu lắm rồi chưa được đi mua như thế này.
Chúng tôi nói với nhau rất nhiều, bây giờ tôi cũng không còn nhớ rõ nữa. Đại khái là ”em nghĩ anh chỉ tùy cơ ứng biến mà nói thôi, tại công việc anh vừa bận, fan hâm mộ lại đông, có thể gặp anh thực sự thực sự rất hạnh phúc rồi…”.
Anh ấy nói bạn ngoài ngành của anh ấy chỉ có tôi thôi, trong ngành nếu có gặp mặt thì cũng được coi như là bạn bè rồi, quan hệ có không tốt cũng phải giữ lại. Mặc dù người hâm mộ thì rất nhiều, nhưng có thể cùng nhau ngồi lại nói chuyện như thế này thì rất ít, vì thế nên anh ấy muốn tôi trở thành bạn tốt.
Cuối cùng thì trọng điểm đến đến rồi đây, mỗi lần nhớ đến là tôi kích động chết đi được, anh ấy nói anh thấy tôi và những người hâm mộ khác không giống nhau, có cảm giác rất vững chãi. Fan hâm mộ thường kêu anh ấy chồng ơi, em yêu anh gì đó… anh ấy biết mọi người đều rất yêu quý anh, nhưng mà bản thân có chút cảm giác sờ sợ. Tôi không giống như vậy, có thể cùng anh ấy ngồi xuống nói chuyện như những người bạn với nhau, có thể nói những chuyện phiền não, anh ấy rất thích ở cùng tôi trò chuyện.
(Cmn, tôi có thể nói là tôi giả vờ bình tĩnh lắm luôn không? Tôi còn nhịn không phải kêu anh là chồng ơi nữa kìa, lúc anh ấy ăn bánh cũng quá sức đáng yêu rồi. Còn một chút sốt cà ở khóe miệng nữa chứ, Đmmm bà đây giúp anh làm sạch (灬ºωº灬) Mẹ nói ơi, ai đó cứu tôi đi, không tôi chết mất)
Tôi tiếp tục giữ bình tĩnh.
Anh ấy cảm thấy thích cảm giác cùng tôi trò chuyện.
Thích cảm giác cùng tôi trò chuyện.
Thích cùng tôi.
Thích tôi. (Hahahhahahaha……)
Thực ra, sau khi quen biết nhau được một khoảng thời gian, tôi cũng đã hiểu vì sao anh ấy muốn có một người bạn trò trò chuyện như vậy. Vì anh ấy rất cô đơn.
Dần dần chúng tôi trở nên thân quen với nhau hơn, nhiều lúc còn pha trò chọc nhau. Mỗi lần anh ấy đăng ảnh Phunulamdep, tôi đều chọc anh ấy sao trông khó coi vậy. Có lần anh ấy gửi cho tôi rất nhiều tấm selfie bảo tôi giúp anh ấy chọn vài tấm. Sau đó anh ấy đã đăng mấy tấm mà tôi đã chọn lên Phunulamdep thật. Hahaha. Thật là tôi rất vui vì được làm người hâm mộ đầu tiên thấy những điều đó.
Nhưng mà anh ấy càng lúc càng bận, không còn tới đây tìm tôi nữa. Tôi cũng không biết lúc này anh ấy ở thành phố nào, ở đất nước nào. Chúng tôi chỉ có thể gọi điện cho nhau qua Wechat mà thôi, nhưng mà dù như thế tôi cũng cảm thấy rất hạnh phúc rồi.
Mặc dù giữa chúng tôi không có gì đó quá nồng nhiệt, nhưng lại có cảm giác rất an tâm. Khi nào anh ấy rảnh sẽ đến chỗ tôi. Bình thường nếu như tôi không đi học cũng sẽ đi làm. Mặc dù nhiều khi rất lâu chúng tôi không gặp mặt nhưng tôi thường đều đặn nhắn tin chúc ngủ ngon. Sáng hôm sau, anh ấy thấy sẽ nhắn tin chào buổi sáng cho tôi.
Cứ như vậy, cho đến khi tôi lên năm ba đại học, bởi vì gặp gỡ anh ấy mà mà tôi có rất nhiều động lực… Sau đó, qua nhiều lần trò chuyện, gặp mặt, chúng tôi dần dần ngầm hiểu ý đối phương. Sau đó nữa, chúng tôi ở bên nhau rồi, thủy đáo cừ thành thôi.

——*“Thủy đáo cừ thành” là câu thành ngữ Tiếng Hán ý nói rằng thành công sẽ tự nhiên đến khi có đầy đủ các điều kiện cần thiết mà không cần phải nhất mực truy cầu.*——-

Thật ra, khi ở bên nhau rồi, tôi phát hiện ra rất nhiều điều, không thể không nói, anh ấy quá xá là đẹp trai rồi. Mỗi lần bị phát hiện, tôi đều nói anh anh ấy là bạn tôi, chỉ là nhìn giống vị minh tinh nào đó thôi. Cũng khá nhiều người chưa từng gặp anh ấy ngoài đời nên chỉ cần anh ấy hạ giọng bảo bạn nhận sai người rồi là được.
Cũng viết khá dài rồi, nếu như bạn cảm thấy không thể tin được câu chuyện này thì chứ giả dụ như tôi là bạn, còn anh ấy đổi lại là thần tượng của bạn là được. Hi vọng có thể cùng anh ấy ở bên nhau như thế này, ngày ngày ít fan lại một chút hay về hưu sớm cũng được. Tôi nuôi anh ấy. Hahahaaha, trước mắt là thế đi.
___________________
Vì bài dài quá nên mình chia ra làm nhiều phần cho mọi người đọc.
Phần hai mình sẽ dịch và đăng ngày 11/08 (sau khi mình thi đại học xong).
Chúc các bạn 2k2 quyết tâm đậu đh nguyện vọng 1. Mong dịch bệnh mau kết thúc để mọi người có thể quay lại cuộc sống bình thường.
Link: https://www.zhihu.com/question/27006274/answer/220545322


Hãy chia sẻ bài viết [Phunulamdep]: Cùng người nổi tiếng yêu đương là trải nghiệm như thế nào? (Phần 1)Phần 2: Đã có _______________________Người dịch: Komorebi – 木漏れ日Bài dịch thuộc quyền, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/717491482448896