[Blog Phụ Nữ] Con người ta có thể nghĩ đến những chuyện gì kinh khủng nhất ?_______________Người dịch : Hà | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng

Cùng xem bài viết [Phunulamdep] Con người ta có thể nghĩ đến những chuyện gì kinh khủng nhất ?_______________Người dịch : Hà | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[Phunulamdep] Con người ta có thể nghĩ đến những chuyện gì kinh khủng nhất ?

_______________
Người dịch : Hà | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost
(Bài khá dài…)
_______________

Tác giả : Kobayashi – Thiếu nữ tràn đầy sức sống

[50.106 likes]
Tôi thích một người con gái, tôi thấy em rất đẹp, mái tóc tơ mềm mại, làn da trắng mịn màng.
Em sống ở tòa nhà đối diện, nhà em và nhà tôi cách nhau một con đường.
Tôi thường nhìn thấy em bên cửa sổ.
Có lúc em đang phơi quần áo, có lúc em đứng gần cửa sổ, đeo tai nghe nhìn ra bên ngoài. Tôi không biết em đang nhìn cái gì, nhưng từ xa nhìn em, thấy em thật xinh đẹp biết bao.
Em thích quần áo màu trắng, trong đống đồ em phơi bên ngoài, dù là áo ngực, quần lót hay là váy áo bình thường, tôi vẫn hay bắt gặp màu trắng nhiều nhất.
Bàn đọc sách của em đặt bên cửa sổ, nên tôi thường xuyên thấy bóng dáng em, dù chỉ là mé đầu hay bờ vai. Tôi đoán có lẽ em đang ngồi bên bàn đọc sách, xem phim hoặc là trang điểm, chuẩn bị đi hẹn hò.
Có lẽ em không có bạn trai.
Tôi đoán vậy, vì tôi thường xuyên đứng nhìn em bên cửa sổ, nhưng chưa từng thấy có người con trai nào đưa em về.
Công việc của tôi rất thoải mái, không cần đến công ty, có thể làm ở nhà, vậy nên tôi thường đứng nhìn bên cửa sổ. Có lúc, tôi sẽ ra vẻ như nhân viên văn phòng, đi cùng em đến bến tàu điện ngầm, thực ra cũng chỉ vì muốn nhìn em kỹ hơn một chút.
Em sẽ ra khỏi nhà vào đúng tám giờ, tôi sẽ căn thời gian chậm hơn em một nhịp, thế là có thể đi theo, nhìn bóng lưng em.
Em cũng chẳng phát hiện ra tôi, vì mỗi khi đi ra ngoài em đều đeo tai nghe. Tôi thầm nghĩ, em thích nghe những bài hát như thế nào ?
Tôi thực sự muốn nghe những bài hát nhạc em thích, muốn vô cùng.
Em luôn về nhà đúng giờ, vào khoảng bảy giờ tối.
Việc đầu tiên em làm sau khi về nhà kéo rèm và mở cửa sổ để thông gió.
Tôi không nhìn rõ bóng dáng em. Thậm chí tôi đã nghĩ đến việc đặt mua một cái ống nhòm trên mạng, tôi khao khát muốn biết em làm gì mỗi ngày trong phòng.
Hôm nay em về thật muộn, phòng của em vẫn tối om, im lìm. Tôi sốt ruột đi đi lại lại trong phòng, em đi đâu vậy, sao giờ còn chưa về ?
Đến tầm mười giờ tối, tôi thấy bóng dáng một nam một nữ trên đường. Tôi đã quá quen dáng hình của em rồi, cho dù em ở dưới chân tòa nhà, còn tôi đang trên tầng bốn, tôi vẫn biết đó chính là em.
Bọn họ đứng dưới đấy, ôm nhau một lúc rồi buông. Em dùng thẻ từ để mở cửa, kéo cửa ra, vẫy vẫy tay chào người kia. Bước vào trong rồi, em lại đột ngột lao ra, ôm chầm lấy anh ta. Tôi không nghe rõ hai người nói gì, có lẽ đại khái vẫn là những lời tình tứ lưu luyến không nỡ rời xa.
Thành thật mà nói thì tôi rất ghen tị.
Tôi ghét việc em ôm anh ta, tôi ghét việc em ôm người đàn ông khác. Tôi khát vọng rằng, kẻ được em ôm kia chính là tôi.

**********

Em xách túi rác trong phòng ra ngoài. Hôm nay, tôi không theo em đi làm.
Tôi thấy em ném túi rác vào thùng rác, thấy bóng em càng lúc càng xa.
Lần đầu tiên làm chuyện kiểu này, tôi hơi căng thẳng. Tôi nhìn xung quanh, có một nhân viên văn phòng đi qua, tôi ra vẻ ngồi xuống buộc dây giày, khóe mắt liếc theo đến khi người ta khuất hẳn.
Nhìn quanh quất, không có ai, tôi nhặt túi rác em vừa ném, vội vã hướng về nhà.
Tim tôi đập thình thịch, không tự chủ được nhìn dáo dác xung quanh. Tôi rất sợ có ai đó nhìn thấy hành động của tôi từ xa, ai đó nhìn thấu suy nghĩ trong lòng của tôi.
Tôi rảo bước về nhà, vội vàng đóng cửa lại. Không có ai thấy tôi « trộm » rác của em, cảm ơn trời đất.
Tôi đổ đống đồ trong túi rác xuống đất, bên trong có một đôi tất bị thủng lỗ chỗ, một chiếc bàn chải đánh răng cũ, còn có rất nhiều giấy ăn đã được dùng và giấy gói ni lông. Tôi cứ như nhặt được báu vật, lôi đôi tất ra nhìn. Có lẽ tư thế đi bộ của em không thoải mái lắm, phần tất chỗ ngón cái chân cái một bên bị mài mỏng, bên kia thủng lỗ chỗ.
Không phải ngày nào em cũng vứt rác. Sáng hôm nào em không vứt rác, tôi sẽ lặng lẽ đi theo em đến bến tàu điện ngầm. Theo sau lưng em, tôi đã bí mật chụp thật nhiều ảnh của em. Mỗi ngày em lại mặc một bộ quần áo khác nhau, hầu hết là quần jean hoặc váy dài ngang gối, nhìn dịu dàng vô cùng. Tôi nghĩ em không thích đi giày cao gót, vì hầu như em chỉ toàn đi giày thể thao hoặc giày vải mà thôi.
Tôi rửa ảnh của em, cất vào một album. Những lúc không thấy em, tôi lật đi lật lại cuốn album đến sờn gáy, nhưng tất cả hầu như chỉ là bóng lưng hoặc gò má của em. Sợ em phát hiện ra là tôi chụp trộm, tôi cẩn thận vô cùng.

**********

Hôm nay em không đi đổ rác, tôi lại đi theo em như thường lệ. Hôm nay em mặc một chiếc váy kẻ caro, thanh thoát vô cùng, khiến trái tim tôi đập loạn nhịp.
Em loay hoay bối rối, đứng lục tung túi xách ở trước cửa bến tàu điện ngầm. Tôi nghĩ có lẽ em bị mất thẻ đi lại rồi.
Tôi ném bừa thẻ đi lại của tôi sau lưng em rồi bỏ đi. Em lục xong túi xách thì bắt đầu nhìn quanh, xem xem có làm rơi trên đất không.
Có một bạn nhỏ nhặt chiếc thẻ đi lại nằm trên mặt đất kia, hỏi bằng giọng non nớt : « Chị ơi, cái này là của chị à ? »
Em vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ, nụ cười tràn ra khỏi khóe mắt, em vừa nói cảm ơn, vừa lấy một chiếc kẹo mút từ trong túi đưa cho bạn nhỏ kia, thay lời cảm ơn.
Tôi nhìn từ xa, lẽ ra chiếc kẹo đó phải là của tôi.

**********

Gần đây em bắt đầu chạy bộ vào buổi tối. Tôi thấy em chuẩn bị đầy đủ tất cả mọi thứ, còn mua cả một chiếc đồng hồ đo nhịp tim. Tôi hơi lo cho em, dạo gần đây có rất nhiều tin xấu về việc chạy bộ buổi tối lắm.
Em xinh đẹp như vậy, nhỡ gặp phải người xấu thì sao ?
Đã lâu lắm rồi tôi không tập thể dục, nhưng tôi rất lo cho em.
Tôi yên lặng chạy sau lưng em, giữ một khoảng cách nhất định.
Em chạy tầm nửa giờ. Bên cạnh khu nhà có một nhánh sông, bờ sông được lát xi măng bằng phẳng, các cô các bác sẽ tập nhảy trên đó.
Nhờ chạy bộ nên dạo gần đây tôi chìm vào giấc ngủ rất nhanh, không còn thao thức nghĩ bao chuyện về em đến mức không ngủ được nữa.
Tôi luôn mơ thấy em, mơ thấy em cười với tôi, mơ thấy tôi được ôm em vào lòng.
Mơ thấy, em là của tôi.

**********

Hôm nay em lại xách một túi rác xuống.
Tôi không còn căng thẳng nữa.
Tôi đã học được cách làm sao để nhặt túi rác lên nhanh chóng, tìm được con đường tắt nhanh nhất dẫn về nhà.
Bên trong có một chiếc hộp đồ ăn ngoài.
Có lẽ em không ăn cay, vì mỗi lần người ta giao đồ đến, em đều vứt đi gói tương ớt còn nguyên chưa được mở ra.
Em thích ăn đồ ngọt, vì em hay gọi trà sữa. Nhưng có lẽ em cũng sợ lên cân, nên em luôn giảm nửa đường.
Nếu em không viết họ giả, thì em là Trần tiểu thư.
Em đi giày cỡ 36, em mặc áo lót cỡ 75B.
Kinh nguyệt của em vào ngày 12 hàng tháng, mỗi lần dài tầm 6 ngày.
Em không phải là người tiêu tiền bừa bãi, vì mỗi lần em mua đồ bên ngoài đều không quá 25 tệ, còn có mác giảm giá. Món đồ nào em vứt đi đều không thể dùng được nữa.
Có lẽ là vì tôi thích em, nên trong lòng tôi em là một người con gái tốt đẹp vô cùng, dịu dàng, chăm chỉ và tiết kiệm.
Tôi thích em nhiều lắm, muốn biết nhiều chuyện về em hơn.
Hôm qua tôi mơ thấy em, hôm nay tôi nhớ em nhiều quá, nhớ em da diết vô cùng, khao khát muốn nhìn thấy em.
Tôi đi theo em suốt quãng đường đến bên tàu điền ngầm, nhưng như thế vẫn chưa đủ. Tôi còn đứng chờ tàu cùng em, lên cùng một khoang tàu với em. Tôi liếc qua, thấy em đang trò chuyện trên WeChat.
Giờ cao điểm buổi sáng đông đúc vô cùng, khoang tàu chật ních người. Em đứng trong góc nhỏ gần cửa tàu, không nhúc nhích được. Tôi ra sức lách lại gần em, ra vẻ như bị chen chúc xô đẩy. Tôi che chờ bên ngoài, dùng lưng chống lại áp lực của biển người đè xuống hai ta.
Một tay tôi nắm tay vịn, một tay tôi chống vào tường.
Em như đang nằm trong vòng tay tôi, tôi có thể ngửi thấy hương thơm trên người em.
Em có dùng nước hoa.
Đấy là lần hai ta gần nhau nhất, gần đến mức tôi có thể cảm nhận được hơi thở của em.

**********

Anh chàng kia dạo này hay về nhà cùng em. Tan việc rồi sao không về thẳng nhà đi mà sao ngày nào cũng đưa em về như vậy ? Tôi ghét anh ta.
Điều làm tôi tức giận nhất, là tôi thấy em đưa anh ta lên tầng.
Về đến phòng, em kéo rèm cửa sổ lại.
Tôi đứng bên cửa sổ, không nhìn thấy tình hình trong phòng em. Đột nhiên tôi thấy lòng cồn cào như lửa đốt, tưởng như em đã vượt ra khỏi tầm kiểm soát của tôi.
Đêm hôm ấy, anh chàng kia không về, anh ta qua đêm ở nhà em.
Ngày hôm sau hai người dắt tay nhau đi ra ngoài, anh ta cầm một túi rác.
Hai người vừa đi, tôi vội cầm túi rác về nhà.
Khi nhìn thấy những thứ bên trong, tôi tưởng như không thở nổi.
Trong đống rác ngổn ngang, có bao cao su đã dùng và vỏ đựng, chói cả mắt. Hai người đã quan hệ với nhau.
Người con gái tôi thích, không thuộc về tôi, mà thuộc về người khác.
Tôi nghĩ em đã có người thương rồi, tôi nên buông tay thôi, dù tôi chưa từng có được em.

**********

Hai người chuyển về ở chung. Hôm ấy tôi thấy anh chàng kia chỉ đạo những người ở công ty dọn nhà vận chuyển đồ đạc, có ghế sô pha, có đệm lớn, có lẽ giường của em quá nhỏ không đủ cho cả hai người. Tôi cảm thấy bực khi tưởng tượng đến cảnh hai người nằm chung một giường, anh ta ôm em vào lòng.
Hai người luôn đi làm cùng nhau. Em không còn đeo tai nghe nữa, em luôn khoác vai anh ta, cứ như thể nếu không làm thế thì không thể đi được.
Có lần vô tình gặp hai người ở cổng khu nhà, em ôm chặt cánh tay của anh ta, gương mặt em nở nụ cười tôi chưa từng thấy bao giờ.
Rực rỡ như vậy, ngọt ngào như vậy, người phụ nữ khi yêu như tỏa ra một thứ ánh sáng chói lòa khiến tôi không dời mắt nổi.
Nhưng sự xinh đẹp ấy của em bây giờ, là do anh chàng kia tạo ra.
Tôi ghen tị, ghen tị vô cùng.
Từ đó ngày nào họ cũng vứt rác, hai người ở chung, lượng rác tăng lên. Bọn họ thường xuyên quan hệ, tần số từ một đến hai ngày một lần. Còn trẻ, lại vừa ở chung, cảm xúc thăng hoa.
Anh ta hút thuốc, nhưng cũng không hút quá nhiều, một bao hút khoảng ba bốn ngày. Anh ta hút Liqun, nhưng gần đây đổi sang Furongwang.
Dạo này hai người bắt đầu nấu ăn. Hai người thích ăn cánh gà, hầu như ngày nào cũng có xương gà trong túi rác, nhưng trong túi rác lại không có bao cao su.

**********

Hôm qua hai người không đi làm cùng nhau, tôi nghĩ chỉ là tình cờ thôi. Thế mà hôm nay em cũng đi làm một mình, em lại đeo tai nghe, nghe nhạc.
Tôi nghĩ có lẽ hai người đang cãi nhau.
Cả tuần này em không về nhà. Ngày nào tôi cũng đứng bên cửa sổ nhìn sang, phòng em tối tăm lạnh lẽo. Anh chàng kia cũng không về, tôi đoán là hai người đang đi nghỉ.
Sáng nay tôi đi đổ rác, một chiếc taxi đỗ dưới chân tòa nhà của em. Anh chàng kia đỡ em xuống. Chỉ nhìn từ xa thôi tôi cũng có thể cảm nhận được em yếu ớt đến nhường nào, vẻ mặt em tái nhợt, anh chàng kia đỡ em, tay xách nách mang.
Em bị ốm à ? Tôi rất lo lắng.
Rèm cửa sổ phòng em vẫn bị đóng kín, tôi không biết bất kỳ điều gì xảy ra bên trong.
Từ sau khi hai người quay lại, em không đi làm nữa. Sáng sáng anh chàng kia cô đơn lẻ bóng đi làm.
Gần đây kỳ kinh nguyệt của em tới, dài hơn bình thường nhiều, một tuần rồi mà vẫn chưa hết. Anh chàng kia dạo gần đây có vẻ nghiện thuốc hơn, từ ba bốn ngày một bao thành một ngày một bao.
Gần đây hai người hay hầm canh, thường xuyên hầm canh gà ác thuốc bắc. Món canh dinh dưỡng như vậy, đúng là rất bổ.

**********

Khoảng nửa tháng sau, cuối cùng tôi cũng được thấy em.
Em gầy quá, tưởng như có thể bị gió thổi bay mất.
Tôi cảm thấy em không vui, ánh sáng rạng rỡ tươi đẹp trên gương mặt người con gái ấy, như bị ai thổi tắt.
Trong túi rác không còn tàn thuốc hay vỏ bao thuốc lá, tôi cũng không thấy anh ta nữa, chắc hai người đã chia tay rồi.
Tôi đoán không sai. Vào một buổi sáng cuối tuần, anh chàng kia ngồi taxi dừng dưới chân tòa nhà của em, sau đó lên lên xuống xuống vài lần, lôi đi chiếc vali và môt chiếc túi dệt thật to.
Tôi thấy em đứng bên cửa sổ, rèm cửa không mở hết, chỉ he hé một góc. Em chăm chú nhìn anh ta ở dưới lầu, nhìn anh ta cất hết hành lý lên xe rồi dứt áo ra đi.
Tôi không nhìn rõ được gương mặt em, nhưng tôi đoán là, vành mắt em đỏ hoe, và em đang khóc.

**********

Em lại bắt đầu đi làm một mình, về nhà một mình. Mới đầu thu thôi mà em đã mặc nhiều quần áo như vậy, vừa đi vừa co người rúc vào lớp áo, trông em sợ lạnh đến lạ thường.
Buổi sáng, tôi vẫn đi theo em như trước. Nhưng hôm nay tôi lại thấy có gì đó không ổn. Sắc mặt em tái nhợt, xanh xao, bước đi loạng choàng không vững. Tôi không yên tâm, đi theo em vào bến xe điện ngầm. Lúc đổi tàu, bước lên thang cuốn, tôi vẫn chầm chậm theo sau em. Em hơi nghiêng ngả, rồi ngã về phía sau. May mà tôi thấy em có là lạ, bám nhanh vào tay vịn rồi đỡ lấy em. Tôi dìu em đầu óc đang váng vất về băng ghế, các dì nhanh chóng xúm lại xung quanh.
« Con bé không ăn sáng có phải không ? Chắc là tụt huyết áp rồi. »
« Con bé này gầy như vậy, gió thổi bay mất. »
« Cậu thanh niên này tốt bụng đấy. Tôi thấy cái cậu này động tác nhanh lắm, đỡ được con bé, nếu mà ngã xuống thì nguy rồi. »
Các dì nói đủ thứ chuyện.
Trong túi tôi có một thỏi chocolat, mua tại cửa hàng ngày hôm qua.
Tôi bẻ thành miếng nhỏ, đưa cho em ăn.
Một lúc sau, có lẽ em đã hồi phục phần nào, dù làn môi vẫn nhợt nhạt như vậy.
Em mở mắt ra, các dì vui vẻ vỗ tay, sau đó người nào người nấy tích cực kể cho em « chiến công » của tôi.
Em nói lời cảm ơn với tôi, bày tỏ rằng tôi giúp em như vậy, là đã cứu sống em rồi.
Em bảo em còn phải đi làm, tôi đưa em chỗ chocolat còn lại, bảo em nhất định phải ăn hết, để bổ sung năng lượng.
Em cười dịu dàng, nói lời cảm ơn tôi rất nhiều.
Tôi nhìn em lên tàu, cảm thấy ấm áp trong lòng.
Có phải em đã có ấn tượng với tôi rồi hay không ?
Sau đó chúng tôi gặp nhau vài lần trong khu phố, em nhận ra tôi, cảm ơn, mời tôi đi ăn cơm, nói là muốn trả ơn.
Tôi vui vẻ nhận lời mời của em.
Những tưởng tôi sẽ lúng túng gượng gạo khi ngồi trước mặt em. Nhưng không.
Em là một cô gái rất hiền lành, hoàn toàn không khiến người ta cảm thấy áp lực.
Lúc gọi đồ, em để tôi chọn món, gọi gì cũng được, nhất định phải để em cảm ơn tôi.
Tôi cầm thực đơn, nhìn một lượt rồi chọn từng món.
« Em không ăn cay được, không chọn món này. Em thích cánh gà, cánh gà om ở tiệm này rất ngon. »
« Em đang đến kỳ, không nên uống những thứ lạnh, uống canh táo đỏ đường đen đi. »
Tôi vừa chọn vừa lẩm bẩm.
Tôi đọc tên món cho người phục vụ chép lại. Xong xuôi, nhìn về phía em, tôi phát hiện ra em đang nhìn tôi chằm chằm.
« Sao anh lại biết những chuyện này, sở thích của tôi, kỳ kinh nguyệt của tôi ? » Toàn thân em toát ra vẻ xa cách.
Tôi không trả lời nổi.
Làm sao tôi nói với em được, rằng tôi hiểu em nhiều vô cùng.
« Lúc nãy khi cầm thực đơn, em nhìn cánh gà đầu tiên, mà cũng không nhìn một lần. Khi lướt qua những món khác, em chỉ nhìn thôi, nhưng lúc đến món đầu cá kho tiêu, em lại bảo rằng món đó rất cay. Thế nên anh nghĩ có lẽ em không thích ăn cay, nếu không bình thường sẽ khen món ăn ngon dở ra sao trước, rồi mới nói đến vị cay thế nào. Khi nãy lúc vào nhà vệ sinh, em cầm theo một túi vải nhỏ. Bạn gái trước của anh cũng có, đó là đồ đựng băng vệ sinh. »
Ánh mắt em nhìn tôi chuyển từ ngạc nhiên sang ngưỡng mộ.
« Anh học ngành tâm lý à ? »
« Không, chỉ là vô thức quan sát người khác thôi. » Tôi nói bừa.
« Vậy thì chắc chắn anh là một người rất biết chăm sóc quan tâm người khác. »
Ánh mắt em nhìn tôi lại dịu dàng thêm.
Hôm ấy, chúng tôi trò chuyện với nhau rất nhiều, từ các chiêm tinh đến tâm lý học. Từ Higashino Keigo đến Junichi Watanabe.
Tôi nghĩ ai cũng sẽ phải lòng người con gái tôi thương.
Nói chuyện với em thật vui vẻ, hai ta nói chuyện thật hợp nhau.
Sau đó em còn mời tôi đến nhà chơi. Nhà em là căn hộ một phòng, trang trí gọn gàng. Em nuôi một con mèo, là con mèo hoang em nhặt trong khu phố, lúc nào cũng nằm lười biếng trên ghế sô pha.
Em nói em rất vui khi được gặp tôi, tôi cũng thấy thật hạnh phúc khi được quen em.
Có một ngày em bảo với tôi rằng em làm mất chìa khóa nhà rồi. Tôi đi cùng em qua những nơi em từng đi qua, thật lâu, mà cũng không tìm được chìa khóa. Khi em chuẩn bị gọi người đến thay ổ khóa, tôi tìm thấy chùm chìa khóa ấy trong cái ổ của con mèo nhà em.
Em nói thật là tuyệt khi có một người bạn như tôi, luôn luôn giúp em giải quyết mọi vấn đề. Tôi cũng rất vui khi có thể giúp được em.
Buổi tối khi trở về nhà, nhìn chiếc chìa khóa vừa được đánh ra từ chùm chìa khóa của em nằm yên trên bàn, tôi bật cười.
Có vẻ, sau này không cần bới rác nhà em nữa rồi.
Chúng tôi bây giờ khá là thân quen, thường xuyên hẹn nhau đi ăn cơm, rồi cùng nhau đi xem phim.
_______________

Nguồn :

1. Link gốc bài viết : https://www.zhihu.com/question/37374497/answer/509504276
2. Link ảnh : Nothing really matters


Hãy chia sẻ bài viết [Phunulamdep] Con người ta có thể nghĩ đến những chuyện gì kinh khủng nhất ?_______________Người dịch : Hà | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/752139328984111