[Blog Phụ Nữ] [CÓ NHỮNG ĐIỀU NHỎ NÀO TRONG CUỘC SỐNG KHIẾN BẠN RẤT PHẢN CẢM?] —————————————- Dịch

Cùng xem bài viết [Phunulamdep] [CÓ NHỮNG ĐIỀU NHỎ NÀO TRONG CUỘC SỐNG KHIẾN BẠN RẤT PHẢN CẢM?]
—————————————-
Dịch được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[Phunulamdep] [CÓ NHỮNG ĐIỀU NHỎ NÀO TRONG CUỘC SỐNG KHIẾN BẠN RẤT PHẢN CẢM?]
—————————————-
Dịch bởi: Lã Thiên Hà | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không repost dưới mọi hình thức.
—————————————-
Tác giả: Seasee Youl – [+20,710 likes]

Tôi nhớ có một lần, em gái tôi học thể dục ở trường bị ngã bong gân, ngày hôm sau tôi dắt nó đến bệnh viện khám, dậy rõ là sớm đi xếp hàng, lấy được số 14, tôi nghĩ chắc cùng lắm là 1 tiếng thôi. Ai ngờ ngồi từ 9 giờ đến 11 giờ hơn vẫn không thấy gọi đến số của chúng tôi, tôi thấy rất kỳ lạ, chả lẽ bây giờ hiệu suất làm việc của bệnh viện kém thế sao? Tôi đi đến cửa phòng khám của bác sĩ nhòm nhòm, đúng lúc có một bác gái bước ra, tôi hỏi cô ấy: “Bác ơi, bác là số bao nhiêu thế ạ?”

Cô ấy nói: “Bác không có số.”

Tôi: “Bác không có số khám sao vào khám được ạ?”

Cô ấy vênh mặt tự hào nói: “Bác sĩ này là người cùng khu nhà với tôi, chúng tôi rất thân, đến khám chỗ anh ấy còn cần lấy số làm gì?”

Khi đó tôi nổi cơn tam bành bước vào hỏi vị bác sĩ còn đang chậm rãi uống trà kia, tôi nói nếu như bệnh viện đã quy định xếp hàng lấy số thăm khám, vậy không nên thiên vị người thân quen như thế chứ, nếu như ai cũng lấy quan hệ ra để khám trước thì chúng tôi còn lấy số làm cái gì? Tuy rằng lời tôi nói khá nặng nề, nhưng khi đó đã khống chế ngữ khí rất lịch sự rồi, nếu như bác sĩ đó nói thật xin lỗi hoặc để chúng tôi giải quyết, có lẽ tôi sẽ quay về tiếp tục đợi hoặc đến chỗ khác khám, đếch ai ngờ vị bác sĩ với đôi kính nhìn hiền lành, nhã nhặn kia lại chỉ cửa: “Ra ngoài, ai cho cậu vào đây?”

Tôi nói: “Anh có thái độ gì thế, anh cho rằng giờ còn là cái thời đại mà ai cũng phải kêu cha khóc mẹ cầu xin anh sao, bác sĩ nói cho cùng cũng chỉ là một nghề nghiệp thôi.”

Bác sĩ đó đứng bật dậy, lớn giọng: “Tôi khám cho ai trước khám cho ai sau tự tôi có quyền, ra ngoài, đừng có mà ở đây giang hồ, có thích tôi gọi bảo vệ không?”

Tôi nói: “Đi cái con m* anh, lương y như từ mẫu, có tài mà không có đức, người như anh cũng xứng làm bác sĩ à?”

Tôi ra ngoài đi thẳng đến bàn của nhân viên chăm sóc khách hàng ngoài cửa hỏi phòng làm việc của giám đốc bệnh viện ở đâu, một cô hỏi tôi có chuyện gì không, tôi nói tôi phải khiếu nại, cô nhân viên liền tái mặt nói cũng không biết phòng của giám đốc ở đâu. Tôi làm lớn luôn, đứng ngay sảnh lớn tầng hai gọi cho đường dây nóng của thành phố, nói cái bệnh viện này làm việc không công bằng, một ông trưởng khoa đang đi qua liền nghe thấy, vội vàng kéo tôi vào phòng làm việc, rót cho tôi một cốc nước, hỏi tôi có chuyện gì, có ý kiến gì có thể nói cho ông ta nghe.

Tôi nói rõ lại đầu đuôi câu chuyện, trưởng khoa đó thở dài một tiếng, khuyên tôi: “Chàng trai, đây chỉ là chuyện nhỏ mà, như vậy đi, cậu dẫn em gái qua đây tôi tìm bác sĩ khám cho cô bé, cậu đừng nổi nóng như thế.”

Tôi nói: “Bây giờ không phải vấn đề khám bệnh nữa rồi, mà là vấn đề công bằng rõ ràng, em gái tôi chỉ là bị bong gân, bị bỏ lỡ cũng không có vấn đề gì to tát, nhưng nếu có người gãy chân, bác sĩ của mấy người chỉ khám cho người quen trước, bỏ qua tình trạng bệnh nhân, các người có chịu trách nhiệm được không?”

Ông trưởng khoa cười hi hi: “Làm gì mà nghiêm trọng như thế?”

Cứ tranh luận đến tận hơn 1 giờ chiều, lại có vài ông chức nhỏ nhỏ ở bệnh viện đến, vẫn nói mấy lời nhảm nhí không liên quan, bây giờ nghĩ lại tôi thấy tôi khi đó hơi cứng đầu, nhưng khi đó tôi chỉ muốn một đáp án, cho dù là một thái độ cũng được. Nhưng từ đầu tới cuối, bọn họ chỉ cảm thấy mình không có vấn đề gì, cái này khiến tôi rất bực mình, gần 2 giờ thì tên bác sĩ kia đến, vẫn cái bộ dạng thượng đẳng nói câu: “Những bệnh nhân đó đều là mấy ngày trước đã chụp X-quang đến tái khám, tôi chỉ xem họ còn vấn đề gì không, nếu cậu có chứng cứ thì đi khiếu nại tôi đi.”

Nói xong câu liền quay đầu đi thẳng, có bộ mặt giống với Tống Tiểu Bảo liền xem bản thân là Lâm Bảo Di diễn “Bàn tay nhân ái” à? Tôi đuổi theo đến của phòng bệnh của hắn, nhìn thấy một bà lão tay cầm phiếu số thứ tự, bà ấy là số 11, cũng tức là cả buổi trưa thằng cha bác sĩ này chỉ khám không đến 10 người, còn lại đều là các loại “người quen”, tôi kêu gọi những người còn đang xếp hàng cùng đi khiếu nại tên bác sĩ không đức hạnh này, nhưng không có ai muốn cùng đi với tôi, bọn họ còn dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn tôi, giống như tôi là một thằng điên. Thời khắc đó, tôi thấy bản thân mình như một ốc đảo đơn độc giữa biển trời mênh mông, bà lão kia khuyên tôi: “Thôi bỏ đi, xã hội bây giờ chính là vậy, làm chuyện gì cũng đòi tới quan hệ…”

Trung Quốc là một xã hội tình người, câu nói này tôi nghe từ bé đến lớn, giờ đây mới hiểu hết ý nghĩa của nó.

Hồi học cấp 2, có lần chủ nhiệm lớp điều chỉnh chỗ ngồi trong lớp, đều có rất nhiều quà từ phụ huynh, phụ huynh quan hệ càng tốt thì con cái càng có chỗ ngồi đẹp.

Tôi còn nhớ có cô bạn bị cận thị rất nặng, bị chuyển đến ngồi hàng cuối cùng, bên cạnh là một cái thùng rác rất bản, chỉ bởi vì gia đình cô rất nghèo, không có tiền “bồi dưỡng” giáo viên chủ nhiệm.

Bạn đó thành tích tầm tầm, nhưng rất chăm học, tại sao cô ấy lại không được chuyển đến chỗ ngồi có thể nhìn rõ bảng chứ?

Tốt nghiệp đại học, tôi cùng với một bạn học cùng đăng ký làm giáo viên tình nguyện về vùng làng quê, đi dạy 3 năm là lấy được biên chế chính thức, thành tích của tôi đứng hạng nhất, còn thành tích của cậu bạn kia vừa đạt chỉ tiêu. Sauk hi phỏng vấn thì mấy người đó bảo tôi về đợi tin tức, đợi mấy tháng mới biết bạn kia đã được phân đi làm rồi.

Tôi cưc kỳ tức giận, hỏi họ có chỗ nào tôi không làm tốt, họ nói kết quả phỏng vấn của tôi rất kém, tôi nói có thể công bố kết quả phỏng vấn không, họ bảo không được.

Nhiều năm sau tôi mới hiểu, cậu của bạn kia là trưởng khoa của bộ giáo dục, có thể đây là lý do cậu ta đạt, nếu không còn có thể vì lý do gì chứ, cậu ta có tật nói lắp, một câu phải nói 3 4 lần, trình độ dạy học như này sao có thể lấy chứng chỉ giáo viên ưu tú chứ?

Lại có một lần, tôi cùng bạn vào viện kiểm sát giao thông, trong lúc đợi lại nghe thấy một đội trưởng nói với người ở trong, một tên nhóc lái xe khi đã uống say đâm vào lan can, xin quan hệ tìm đến đây, bỏ ra 8000 tệ để xóa chuyện này, trước khi đi còn cùng đội trưởng gọi anh xưng em, nói hôm nào đi ăn cơm.

Tên nhóc kia dường như là ngựa quen đường cũ, có lẽ không phải lần đầu phạm phải, lần này có lẽ cũng không phải lần cuối cùng.

Tôi nghĩ nếu như lần sau cậu ta uống say rồi, đâm phải không phải là lan can thì làm sao?

Cái gọi là “công bằng” đang dần dần biến chất, tôi tận lực dùng Phunulamdep của bản thân mong nó quay trở lại quỹ đạo vốn có, có những người lại coi tôi là nói chuyện không đâu.

Vì sao?

Vì sao?

Vì họ thấy mà làm như không thấy, lại còn sớm coi là hành động thông thường?

Tại sao mọi người đều không hiểu, chỉ có bạn đối xử với người khác một cách công bằng, thì xã hội này mới công bằng với bạn.

————————————————-
Nguồn: https://www.zhihu.com/question/415625879/answer/1458541680…


Hãy chia sẻ bài viết [Phunulamdep] [CÓ NHỮNG ĐIỀU NHỎ NÀO TRONG CUỘC SỐNG KHIẾN BẠN RẤT PHẢN CẢM?]
—————————————-
Dịch , khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/748811372650240