[Blog Phụ Nữ] Chuyện gì đã từng khiến bạn sợ đến suýt tè ra quần?Dịch bởi: Lê Ngân || Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phụ Nữ Việt Nam

Cùng xem bài viết [Phunulamdep] Chuyện gì đã từng khiến bạn sợ đến suýt tè ra quần?Dịch bởi: Lê Ngân || Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[Phunulamdep] Chuyện gì đã từng khiến bạn sợ đến suýt tè ra quần?
Dịch bởi: Lê Ngân || Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost.
____________
[23,4k likes]
Nói ra thì lần đầu tiên trong đời tôi bị dọa thảm nhất cũng cách đây không lâu – chính là tháng trước. Một ngày cuối tuần vào tháng 10, vợ đem con về nhà mẹ đẻ chơi, tôi nói dối là đau đầu, làm biếng không đi. Đợi đến khi bọn họ đi rồi, tôi liền hút thuốc, ngâm trà, mở một chai bia, làm ổ trên sô pha thoải mái đọc tiểu thuyết.
Cứ như vậy phải qua khoảng hơn 2 tiếng đi, đại khái là cũng khoảng 12h trưa rồi, tôi hơi đói bụng, đứng dậy vươn eo một cái, đang nghĩ trưa nay tự nấu mấy món rồi uống thêm 2 cốc bia thì đột nhiên trong góc phòng truyền đến một âm thanh của trẻ con.
“Bố ơi.”
Âm thanh dù nhỏ nhưng lại vô cùng rõ ràng.
Không lừa mấy người đâu, lúc đó da gà cả người tôi đều nổi lên hết rồi. Đương nhiên là vẫn chưa sợ đến mức hoàn toàn mất lý trí, lúc này đại não hoạt động hết công suất:
Thứ nhất, có phải là từ ti vi không?
Ti vi không bật, công tắc nguồn điện có hiện chấm đỏ.
Thứ hai, hay là từ điện thoại?
Điện thoại ngay trước mắt, màn hình đen ngòm, không có tin nhắn hay cuộc gọi nào đến cả.
Cuối cùng, có phải từ nhà hàng xóm truyền tới không?
Điều này tuyệt đối không thể nào! Cách âm nhà tôi vô cùng tốt, vả lại âm thanh vừa rồi rất trong trẻo, tôi không hề đắn đo đã có thể phán đoán ra vị trí truyền ra của âm thanh ấy: chính là chỗ không cách tôi quá 3 mét đó, trong góc phòng khách phía đông nam.
Góc đông nam ở phòng khách đặt một cái điều hòa sát đất, điều hòa thì không thể biết kêu bố được, chính xác là thời tiết ngày hôm đó khá dễ chịu nên không hề bật điều hòa, màn hình cũng tối thui. Phía sau điều hòa là rèm cửa sổ của ban công, tấm rèm cửa sổ dày dặn đang che lại. Nếu nói đây có thể dấu thứ đồ gì thì không cần nghi ngờ gì nữa chính là sau tấm rèm này rồi.
Tôi từ nhỏ đến lớn cũng đã xem không ít phim ma rồi, cũng tổng kết được những yếu tố để không bị chết trong phim ma là: thứ nhất, tuyệt đối không được ở một mình – điều này thì chịu rồi, hôm nay tôi chỉ có một mình mà thôi. Thứ hai, tuyệt đối không được tò mò, có chuyện hay không có chuyện thì cmn đừng có sờ đông nhìn tây.
Nhưng mà con người đều như vậy, nghĩ là một chuyện mà làm là một chuyện, tính tò mò thúc giục tôi đứng dậy, làm bộ như sắp đi dọa ai đó, tay khẽ lần tới trước rèm cửa sổ, chuẩn bị vén lên một cái xem thử rốt cuộc đây là cái thứ quái quỷ gì.
Ngay khi tôi đang định dơ tay ra đó, lúc sắp đụng tới rèm cửa, bên cạnh tôi đột nhiên lại truyền ra một tiếng cười khẽ của con nít! Ôi mẹ ơi! Cả người tôi trong giây phút đó ngắc ngứ luôn rồi, lông măng trên người nổi hết lên!
Tiếng cười này quá gần luôn rồi!
Tưởng như là có người đang đứng bên cạnh tai tôi cười một tiếng vậy!
Hơn nữa gần như cùng lúc tôi đang phân biệt vị trí của tiếng cười này.
Không phải phía sau rèm cửa số mà là trên đầu tôi, chính xác mà nói là một góc 45 độ so với đầu tôi, chính là trần nhà!
Lúc này lý trí nói với tôi là:
“Đừng ngẩng đầu, tuyệt đối không được ngẩng đầu! Cúi đầu xuống, xoay người, đi mười bước, mở cửa, ra ngoài. Phải bình tĩnh, phải bình tĩnh! Đừng có chạy!”
Nhưng mà sự sợ hãi này giống như một sức hút không thể cưỡng lại của lỗ đen về phía tôi vậy. Đầu tôi giống như bị một bàn tay vô hình nào đó nâng lên, chậm rãi mà vững vàng từng chút từng chút ngẩng lên.
Hôm nay cuối cùng cũng được nhìn thấy rồi sao?
Từ hôm nay trở về sau, thế giới quan của tôi sắp được đổi mới rồi sao?
Ngay chính tại lúc này, việc còn đáng sợ hơn sắp xảy ra rồi! Phía trên đầu tôi, ở góc trần nhà, òa lên một trần cười điên cuồng, không chỉ con nít, mà còn có cả phụ nữ! Cười nắc nẻ, cười như được mùa!
Cũng cùng với lúc đó, tôi ngẩng đầu lên, nhìn thấy rồi, trên trần nhà,
…Là máy camera giám sát của nhà tôi…
Đại khái là kỳ nghỉ hè khoảng hai tháng trước, cả nhà tôi chuẩn bị đi chơi xa, vợ tôi đặc biệt tìm người tới lắp camera giám sát này. Tôi không có hứng thú với mấy thứ đồ này nên đem chuyện này vứt sau đầu, quên sạch sẽ. Hôm nay không hiểu vì sao vợ tôi lại nổi hứng muốn xem xem tôi ở nhà đang làm chuyện tốt gì. Đúng lúc bọn trẻ cũng ở ngay bên cạnh, vợ tôi hỏi chúng, “Có muốn nói chuyện với bố không?”, bọn trẻ nói:
“Muốn.”
Thế là vợ tôi mở nút gọi điện từ xa…
Đến nỗi, sau này tôi đã đứng cái camera có thể cười ra tiếng heo này chửi suốt nửa tiếng đồng hồ như thế nào, thì không cần phải nói nữa.
nguồn: https://www.zhihu.com/question/279804105
nguồn ảnh: https://www.pinterest.com/pin/756323331168106778/


Hãy chia sẻ bài viết [Phunulamdep] Chuyện gì đã từng khiến bạn sợ đến suýt tè ra quần?Dịch bởi: Lê Ngân || Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/800480290816681