[Blog Phụ Nữ] Bạn trai tôi bị tàn tật rồi, phải chia tay kiểu gì mới có thể không kích động anh ấy?_______________Người dịch: Xiao| Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dị

Cùng xem bài viết [Phunulamdep] Bạn trai tôi bị tàn tật rồi, phải chia tay kiểu gì mới có thể không kích động anh ấy?_______________Người dịch: Xiao| Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dị được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[Phunulamdep] Bạn trai tôi bị tàn tật rồi, phải chia tay kiểu gì mới có thể không kích động anh ấy?
_______________
Người dịch: Xiao
| Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost.
Tóm tắt: Bạn trai của chủ thớt bị tai nạn giao thông, phải cắt đi một chân. Chủ thớt không muốn nửa đời còn lại phải chiếu cố một người tàn tật . Từ sau khi bị tai nạn, bạn trai này cũng bị hoảng loạn, tinh thần bất ổn, khiến cô gái không dám nói chia tay vì sợ sẽ làm kích động anh ấy, nên đành cầu cứu cộng đồng mạng.
Cô gái, em đúng là sống rất thực tế.
Đã thế, tại sao em không thực tế hơn chút nữa?
Ra ngoài xã hội, tôi đã từng hỏi rất nhiều cô gái cùng một câu hỏi, rằng “đàn ông quan trọng nhất là điều gì?”. Mọi người đều nhất trí với đáp án là tiền. Chỉ cần giàu có, cao lùn ốm mập đều không thành vấn đề. Chỉ cần có tiền, màu da chủng tộc cũng không là gì. Có tiền, có phải người hay không cũng không quan trọng nữa, có là con chó con mèo thì các nàng đều thích. (Không phải tất cả các cô đều trả lời thế, nhưng là đại bộ phận, có một vài cô chỉ là không thể trắng trợn gật đầu đồng ý mà thôi)
Đầu tiên hãy tự hỏi bản thân em là, nhà bạn trai kia có nhiều tiền không? Nếu cha anh ta lái Mec, mẹ lái BMW, anh ta cụt một chân nhưng lại lái Ferrari thì em có bằng lòng theo anh ta một đời không? Có lẽ em cũng đã hỏi câu này, điều này nói rõ em cảm thấy nhà bạn trai mình có tiền.
Được rồi, hãy nghĩ đến nhà khoa học Stephen Hawking, thân thể tàn tật nhưng ý chí kiên cường, hoặc là Dương Chấn Ninh, già đầu nhưng còn tráng kiện (nhà khoa học Trung Quốc, năm 82 tuổi lấy người vợ kế thua mình 54 tuổi). Bạn trai em sau này có đủ thể chất để cho em một cuộc sống tốt đẹp trong tương lai hay không, chỉ có em mới biết được. Giả sử như sau này anh ta tiền đồ rực rỡ, viết hồi kí, lên đài này báo nọ, thì bây giờ em kiên quyết không bỏ mặc anh ta, sau này sẽ trở thành kiểu mẫu của người vợ hiền, được người đời ca tụng.
Còn nếu giả sử, em có thể đoán trước được rằng sau này, bạn trai của em sẽ chỉ là một người bình thường không xuất chúng, thì tôi có thể hiểu được tâm tư của em, không muốn con mình bị người cười chê, không muốn cha mẹ em và bản thân em bị người ta chỉ chỉ trỏ trỏ mỗi khi đến đầu phố.
Bây giờ là lúc bạn trai em yếu đuối nhất, nếu em có ý định chia tay thì cũng đừng chia tay ngay lập tức. Làm một việc gì đó thì đừng hổ thẹn với trời, với đất, với lương tâm của mình, ít nhất là trong 3 đến 6 tháng này, đối với anh ta, em thấy cần chăm sóc thì chăm sóc, lúc cần đưa cơm thì đưa cơm, cần đổ bô thì đổ bô, hãy lấy được cái tiếng tốt cho bản thân mình.
Em vẫn còn đang học hành, hãy lấy việc học làm trọng, vì học hành mới là công việc chính của em, đừng nghĩ ngợi quá nhiều. Giả sử có một người con trai ưu tú hơn bạn trai em tiếp cận theo đuổi em thì cũng đừng từ chối thẳng thừng, cứ để đấy, nói chuyện đã.
Thật ra sau này em cũng không cần trực tiếp đề nghị chia tay, khi nghỉ giữa kì thì cứ ai về nhà nấy, nhưng em đừng chủ động liên lạc với bạn trai. Thật ra có lẽ người bạn trai của em cũng tự hiểu chuyện thôi, và sẽ không oán trách em, trái lại sẽ thật lòng thấy cảm kích em. Anh ta sẽ cảm kích vì em đã ở bên chăm sóc, không chịu từ bỏ khi anh ta ở trong hoàn cảnh khó khăn nhất, cảm kích em vì đã cho anh một cách kết thúc mà vẫn giữ được thể diện. Thậm chí, chẳng cần đợi đến khi nghỉ hết kì, bạn trai em cũng sẽ chủ động nói chia tay em. Em đừng đồng ý ngay, cũng đừng vội từ chối, chỉ cần nhìn anh ấy, rưng rưng nước mắt, cứ im lặng tiếp tục đưa cơm cho anh ta là được. Từ ngày nào cũng đưa cơm, dần dần đổi thành 3 ngày mới đưa 1 lần, rồi từ 3 ngày thành 1 tuần, rồi thành 1 tháng mới thăm anh ta 1 lần. Đừng chủ động nói chia tay, cứ bảo dạo này em bận học hành, bận làm khóa luận, bận đủ kiểu.
Em đừng chủ động đề cập đến chuyện chia tay. Thật ra thì chuyện chia tay cũng giống như chuyện hẹn hò vậy, không phải cứ gật đầu là mới là chính thức. Có đôi người chưa gật đầu nhưng tay cũng nắm rồi, môi cũng hôn rồi, như vậy không tính là bạn gái sao?
Còn có thể có một tình huống cực đoan khác, đó là bạn trai em đã quen ỷ lại vào em rồi, nhưng tỉ lệ này thì rất nhỏ: em không chủ động liên lạc với anh ta thì anh ta lại ngày nào cũng gọi cho em, em không chủ động nói chia tay thì anh ta cũng dây dưa với em không dứt.
Thế thì em nên chủ động nói rõ với anh ta, rằng hai người ở bên nhau là sự kết hợp của hai gia đình và hai đời người của cả hai bên, để anh ta có thể cho em, người nhà em, thậm chí là con của em một tương lai đáng để chờ đợi. Hãy hỏi anh ta xem sau này sẽ tìm thu nhập từ nguồn nào, có gì đảm bảo không. Nếu như anh ta vẽ ra cho em một cái bánh, một tương lai ngon ngọt thì em hãy nói rằng em muốn có trách nhiệm với đứa con sau này của mình, anh kiếm được bao nhiêu tiền, em không hề muốn một đồng của anh, em chỉ muốn xem xem có phải anh đã quá tự tin về tương lai của mình hay không, rằng anh có đủ năng lực để gánh vác nổi trách nhiệm của một người chủ gia đình hay không.
Giả sử như người bạn trai này sẽ vì em mà nỗ lực phấn đấu, trở thành một doanh nhân ưu tú, vậy thì đối với em mà nói, cũng là một mái ấm tốt phải không?
Mong rằng câu trả lời này sẽ giúp được em.
.
Nguồn: https://www.zhihu.com/question/430627660


Hãy chia sẻ bài viết [Phunulamdep] Bạn trai tôi bị tàn tật rồi, phải chia tay kiểu gì mới có thể không kích động anh ấy?_______________Người dịch: Xiao| Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dị, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/803686577162719