[Blog Phụ Nữ] Bản chất của con người rốt cuộc có bao nhiêu đen tối? ______________________ Người dịch: Byan | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ đăng

Cùng xem bài viết [Phunulamdep] Bản chất của con người rốt cuộc có bao nhiêu đen tối?
______________________
Người dịch: Byan | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ đăng được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[Phunulamdep] Bản chất của con người rốt cuộc có bao nhiêu đen tối?

______________________

Người dịch: Byan | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ đăng duy nhất tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost!

Tác giả: ẩn danh

______________________

Tôi là cha mẹ của một cô bé chín tuổi bị chậm phát triển trí tuệ. ( Chậm phát triển trí tuệ là sự khiếm khuyết trong việc phát triển trí não và thường xảy ra ở trẻ em dưới 18 tuổi. Những đứa bé này thường có một số giới hạn về chức năng não bộ và về các khả năng khác như đối thoại, tự chăm sóc, hành xử xã hội… )
Con gái tôi bị sinh non. Vì vậy, ca mổ đẻ đã phải diễn ra trong một khoảng thời gian khá dài. Khi vừa được sinh ra, cơ thể của con bé hơi đỏ, mong manh và yếu ớt.
Một tuổi, hai tuổi, không có vấn đề xảy với con tôi, thậm chí con bé còn rất dễ thương, đáng yêu và thường xuyên nở nụ cười tươi sáng với tôi, Gia đình tôi yêu thương con vô cùng!
Nhưng khi lên ba, con bé vẫn không thể nói được một cách rõ ràng, lành mạch như những đứa trẻ đồng trang lứa khác.
Gia đình tôi đã lo lắng vô cùng. Ngày ngày chạy đi đến nơi này nơi khác để tìm lời khuyên y tế.
Tôi đã phải đến rất nhiều bệnh viện.
Rồi vô tình tìm thấy một tổ chức giáo dục đặc biệt. Vì nghĩ rằng nơi đây thích hợp, cho nên đã để con tôi theo học tại đây.
Nhưng thực tế ở đây, tôi vẫn rất là e ngại vì thực sự không chắc rằng nơi đây có phải nơi tốt dành cho sự phát triển của trẻ hay không. Dù sao, giáo viên giáo dục đặc biệt của con tôi là một người tương đối giỏi, cô ấy từ một người trợ giảng mà đã nhanh chóng trở thành giáo viên chính thức.
Điều tôi ấn tượng ở đây nhất đó chính là một cặp song sinh ở đây, thực sự là ấn tượng đến không thể nói lên lời. Những lúc giáo viên giảng dạy, thì những bé đấy vẫn không có một phản ứng nào không ngạc nhiên, không hứng khởi khi được nghe giảng.
Sau một thời gian, tôi quyết định rời khỏi tổ chức giáo dục thường xuyên, lí do tôi quyết định như vậy là vì tổ chức giáo dục đặc biệt đã tuyển dụng bảo mẫu làm trở giảng tại đây.
Cuối cùng tôi đã cho con rời đi khi còn 1 năm học ở đấy, và tôi hy vọng có thể tìm được môi trường thích hợp cho con.
Khi lên tiểu học, con tôi được chỉ định vào một lớp học bình thường. Nhưng vì chứng bệnh của con, nên khi ấy nó không thể ngồi yên một chỗ, thường xuyên chạy ra ngoài và không đến lớp đúng giờ.
Đôi khi tôi đến trường cùng con và khi tôi ở đó, đứa trẻ vô cùng ngoan ngoãn, nó chỉ ngồi yên ở một chỗ. Mặc dù tôi không thường xuyên tham gia lớp học nhưng ít nhất mỗi lần tôi đến, thì đều có thể ngăn chặn những hành vi không đúng của con.
Các bạn cùng lớp của con bé rất tốt bụng, nói thế nào nhỉ…tựa như một thiên thần nhỏ vậy.

________________________

Nhưng đằng sau thiên thần ấy lại là những cặp phụ huynh thật ích kỷ làm sao.
Bởi vì việc con tôi không thể đọc được mà
những phụ huynh đó đã đến tận phòng hiệu trưởng và phản đối việc học của con tôi. Thậm chí còn nói sự tồn tại của con tôi ảnh hưởng đến việc giảng dạy.
Đã có một chuyện xảy ra và nhờ vậy tôi mới biết được bộ mặt tối ở bên trong tâm hồn những người làm cha làm mẹ.
Một hôm, con tôi đã có một chút va chạm nhỏ với người bạn cùng lớp. Vì vậy tôi xin lỗi cha mẹ của đứa trẻ và đứa trẻ. Bởi vì họ biết tình trạng của con tôi nên đã bỏ qua. Chuyện không dừng lại ở đó, lớp con tôi đã một nhóm chat trên QQ, ở đó có giáo viên cùng với phụ huynh để tiện cho việc gửi bài tập và thông báo. Nhưng đồng thời có một nhóm khác trên Wechat, nơi đây không có cô giáo và tôi ở trong đấy.

Những bậc cha mẹ ở đã hành xử như những kẻ không có đạo đức, họ coi con gái tôi như một sinh vật không nên tồn tại. Tất cả bọn họ sử dụng những từ ngữ độc ác tấn công con gái tôi một cách vô nhân đạo, nếu người đọc vào chắc sẽ cảm thấy rùng mình.
Bởi vì tôi không ở đó, nên có các bậc cha mẹ thông cảm cho tôi và gửi một vài bức ảnh chụp màn hình. Có hơn 10 bức ảnh.
Tôi đã xem nó, tôi rất tức giận, những giọt nước mắt chảy dài trong suốt hai tiếng đồng hồ. Lần đầu tiên tôi trải qua câu chuyện thống khổ như vậy.
Vài ngày sau, một người bạn của tôi là phóng viên tại một đài truyền hình địa phương đã đến gặp tôi và nói rằng đã có cặp cha mẹ đã đưa “vấn đề đó ” đến đài truyền hình. Bạn biết không, lí do tôi và cô ấy quen nhau vì chúng tôi gặp nhau trong những hoạt động chăm sóc. Cô ấy biết về tình trạng của con tôi, vì vậy cô ấy đã thông báo chuyện này cho tôi. Biên tập viên của cô ấy muốn tìm tôi và muốn biết chuyện gì đã xảy ra.
Tôi yêu cầu phụ huynh đó đến đài truyền hình với tôi để tìm tổng biên tập và làm cho nó rõ ràng.
Tổng biên tập lấy ra một lá thư chung có chữ viết dày đặc trên đó.
Điều đáng sợ nhất là phụ huynh này lại nói dối rằng họ ko viết lá thư này, xem lá thư này là một vật lạ như chưa từng nhìn thấy.
Tôi tiếp tục đọc lá thư, trong đó thực sự có chữ viết của người vợ
Những việc như này, thực sự khiến tôi cảm thấy thương xót cho đứa con gái của mình, nước mắt lại một lần nữa chảy dài từng dòng.
Biên tập viên có vẻ như đã thực sự khó chịu với bức thư này.
Biên tập viên thông cảm với tôi. Hỏi tôi có muốn làm một video để phơi bày khuôn mặt “tối tăm” của họ hay không.
Tôi đã khóc và trả lời rằng “Không!”
Cuối cùng, truyền thông không đề cập đến, cho nên bộ mặt tối đấy của họ sẽ chẳng được ai chứng kiến.
Một tuần sau, tôi chuyển con tôi đến một lớp học giáo dục đặc biệt. Ở đó, có những đứa trẻ giống như bé Tang vậy, những em bé đó mắc chứng tự kỉ,…
Nhưng nó không quá tệ.
Bởi vì lớp học giáo dục đặc biệt này ngang với lớp ban đầu của con tôi.
Vấn đề nằm ở đây, chính là bắt đầu có một số bé bắt nạt con tôi. Con gái tôi đi ra cầu thang chơi trong lớp. Những đứa trẻ trong lớp đã đi trêu chọc. Nhưng con gái tôi cảm thấy khi gặp họ lại là một niềm vui. Những đứa trẻ trong lớp không nghĩ rằng mọi thứ sẽ diễn ra như vậy và chúng bắt đầu đánh con gái tôi. Tôi đã nhìn thấy những dấu chân trên đồng phục học sinh màu trắng của con gái tôi và những vết bầm tím ở eo và hông. Ngay lập tức, tôi đã đi đến trường và yêu cầu nhìn camera, chứng kiến một loạt những hành động tổn thương thể xác và tinh thần lên con tôi.
Cuối cùng, tôi gặp mặt giám đốc của trung tâm giáo dục và chỉ trích về sự giáo dục cơ bản mà trẻ em cần có.
Tôi trước kia đã từng nghĩ rằng con người luôn tồn tại duy nhất một mặt tốt. Nhưng những chuyện đã xảy ra gần đây, cho tôi hiểu rằng phần tối của con người nhiều vô kể, đủ để lấp đi những thứ tốt đẹp.
Khi những bậc phụ huynh làm ra những điều sai trái, sẽ ảnh hưởng đến trẻ nhỏ và trong nhận thức của chúng đó không phải sai. Mặc dù rằng, đã có một vài lần tôi nói cho các bé biết, nhưng những gì đã ăn sâu trong tiềm thức thì thật không dễ để thay đổi.
Con gái tôi được ghi danh vào một lớp học giáo dục đặc biệt và phụ huynh cũng thành lập một nhóm chat để thường trao đổi về vấn đề giáo dục.
Trên thực tế, cha mẹ của những đứa trẻ đặc biệt này có tâm lý khác nhau.
Ở trong lớp này, có cặp cha mẹ của một đứa trẻ bị mắc chứng Asperger là những người có học vấn cao ( dành cho những bạn không biết thì hội chứng Asperger thường được coi là đoạn cuối trong phổ tự kỷ “chức năng cao”. Trẻ em và người lớn bị ảnh hưởng thường gặp khó khăn với các tương tác xã hội và biểu hiện mối quan tâm với phạm vi giới hạn và / hoặc có các hành vi lặp đi lặp lại ) Vì đứa trẻ này mà họ đã ly hôn và không thể kết hôn thêm một lần nào nữa. Đứa trẻ này đã đi theo mẹ và cha của bé hàng tháng cung cấp tiền ăn cho cả hai mẹ con. Tuy rằng có một cuộc sống đầy đủ và giàu có, nhưng mẹ đứa bé lại thờ ơ không mấy màng đến con mình, không bao giờ đánh đứa trẻ. Trong tầm thức của cô ta, đứa trẻ này chính là nguyên nhân chính cho cuộc hôn nhân đổ vỡ kia. Trong cuộc họp phụ huynh, thái độ của cô ta không để tâm đến con mình.
Ngoài ra còn có cha của một đứa trẻ tầm khoảng 9 tuổi đã không chấp nhận đứa con máu mủ của mình. Anh ta thường xuyên nóng nảy và mắng đứa bé.
Nhưng lại cũng có một cặp cha mẹ yêu thương, chăm sóc con mình vô cùng cẩn thận.
Có lẽ đằng sau mỗi đứa trẻ đặc biệt là mỗi gia đình khác nhau. Một số bị tan vỡ, một số đang tiến lên trong sự hòa thuận.
Hai ngày trước, trong kênh CCTV-6 ( một kênh truyền hình trung ương của Trung Quốc), tôi đã xem được ” Giông bão” của Lưa Đức Hoa. Trong phim, con gái của anh ta mắc chứng bệnh tự kỉ. Vì tình trạng của cô bé đang rơi vào căn bệnh tự kỷ vô cùng nghiêm trọng. Bởi sự nóng nảy của mình mà anh ta còn tát con gái vài lần.
Và đã có phân cảnh đứa bé rơi xuống cầu thang trong im lặng, những giọt máu cứ chảy, đến khi chết cũng không thể nói được lời nào. Chết trong vòng tay của Lưu Đức Hoa.
Khi xem tập này, tôi đã rất khó chịu. Luôn tự hỏi tại sao những người xấu đó có tâm hồn thật tệ.
Ngày hôm kia, ở Phunulamdep, tôi thấy ai đó nói rằng thần đồng Chu Châu chỉ đơn thuần là diễn. ( Chu Châu là người mắc hội chứng Down đầu tiên trên thế giới có thể chỉ huy cả dàn nhạc )
Tôi cũng nghĩ về điều đó. Bạn biết không, tôi không mong đợi những đứa trẻ kém may mắn mắc phải những hội chứng nào đó trở thành thần đồng trí tuệ hay gì. Tôi chỉ mong rằng chúng có thể tự chăm sóc bản thân.
Con gái tôi bây giờ biết rất nhiều từ, nhưng nó không biết nghĩa của chúng là gì. Chỉ khi nào có hình minh họa, bé mới có thể hiểu ra được

Ngày 4 tháng 12 năm 2016
Gần đây, đã có rất nhiều chuyện xảy ra. Giáo viên và phụ huynh khác đã nhất trí khuyến nghị để có được giấy chứng nhận khuyết tật.
Sau khi trải qua một vòng ứng chứng chỉ sẽ phải đến bệnh viện để kiểm tra. Tôi đã đi một quãng đường khá dài mới có thể đến được. Cuối cùng đã nhận được giấy chứng chỉ.
Gần đây, đứa bé đã được cải thiện một chút. Cô bé nói rất nhiều. Và bây giờ, cuối cùng tôi cũng hiểu ý nghĩa thực sự của tình bạn. Con tôi cũng đã có được một người bạn thực sự ở bên cạnh nó.
Điều này rất bất ngờ đối với tôi.

______________________

Có một cậu bé tầm lớp 6 từng nói với tôi rằng ” Bác ơi, bác ở lại với Tang đi ạ”
Câu nói của cậu bé thực sự khiến tôi nghĩ khá nhiều. Sự đồng hành đơn thuần sẽ không thể bào đạt đủ tiêu chuẩn của giáo dục. Những điều này thực sự phức tạp. Nói chuyện với cậu bé lớp sáu, liệu rằng nó có hiểu không? Ban đầu, tôi không trả lời lại.
Lần thứ hai, tôi cảm thấy cần phải trả lời
Tôi nói: ” Tang đã học ở tổ chức được khá lâu rồi, con có nghĩ em ấy là một người khá là đặc biệt không?”
Cậu bé gật đầu, và tôi tiếp tục nói với nó rằng mọi đứa trẻ đều được sinh ra, có thể khác biệt, thậm chí là đặc biệt. Những con đường dành cho trẻ em này không dễ đi, vì vậy mọi người phải khoan dung, thông cảm với sự đặc biệt của người khác.
Cậu bé có lẽ sẽ không thể hiểu ra nên tôi tiếp tục nói :”Khoan dung nghĩa là không phân biệt đối xử với người khác. Nói một cách nôm na là không được bắt nạt những người khác”. Tôi nghĩ nói như này sẽ dễ hiểu với trẻ.
Tôi chỉ muốn con tôi sống trong một môi trường hòa nhập. Vì vậy, tốt hơn nhiều khi có thêm những người tốt bụng.

4 giờ sáng, ngày 4 tháng 12 năm 2016.
Mất ngủ thực sự rất khó chịu.

________________________

Hôm nay vào buổi trưa, tôi đến trường để đón con và đến cơ sở giáo dục đặc biệt cho các lớp học giáo dục đặc biệt vào buổi chiều.
Con đang nắm tay tôi. Trong khi chơi, khuỷu tay của tôi đập vào đầu của bé, mặc dù không phải là kiểu va chạm dữ dội nhưng lại rất đau cho trẻ em.
Lúc ấy, con tôi đã nói là đến bệnh viện
Tôi đã phớt lờ con bé, và gọi điện thoại đến cô giáo của con.
Con tôi vẫn tiếp tục khóc và làm ầm lên. Sau khi lên xe buýt, tôi cố gắng đánh lạc hướng để con bé ngừng khóc.
Nhưng có lẽ, con bé đã mất hết lí trí, không những vậy mà còn cố đập đầu vào thành ghế.
Có lẽ, cô giáo của con tôi đã không chứng kiến cách hành xử không đúng mực của con bé, bởi đối với cô ấy, con tôi là một đứa trẻ bình thường và có khả năng hiểu biết.
Chứng kiến cảnh tượng này, cảm xúc vủa cô ấy đã phun trào và hét lên: “khi còn nhỏ, con cần phải biết tôn trọng nhười lớn”
Cô ấy thành thật nói ra những lời trong tâm trí mình.
Khi xuống xe, con bé vẫn khóc và bắt đầu nhỏ nước bọt.
Tôi bước vài bước và đến trước cửa cơ sở giáo dục đặc biệt.
Tôi đã đi đến tổ chức trước, và cô ấy đã đi cùng với bé Tang. Tang thậm chí còn dữ dội hơn khi nhìn thấy một giáo viên
Nó vẫn khóc vì cơn đau lúc nãy.
Nó bước tới túi xách của tôi và tìm thấy giấy phép lao động và thả trực tiếp vào thùng rác.
Tôi đã đi đến thùng rác để lấy giấy phép làm việc của tôi.
Con bé sà lên, túm vào mặt tôi không cho phép tôi tiến lại gần đấy. Tuy rằng tôi đang vô cùng tức giận, nhưng lại không thể đánh con được.
Con bé tiếp tục lấy túi của tôi và cố gắng lắc nó. Lần này thực sự không thể chịu đựng được nữa, tôi đã tát con mình.
Cô giáo ngăn tôi lại.
Tôi không thể không mắng con bé được. Tôi đã nuôi nấng con trong chín năm. Nhưng nó không trưởng thành chút nào. Bạn có nghĩ trưởng thành sẽ không bao giờ đến không?
Cô giáo bảo tôi rời đi trước. Tôi rời các tổ chức giáo dục đặc biệt. Đến lề đường, tôi châm một điếu thuốc. Và nghĩ về chính mình.
Cuộc sống của tôi đã bị hủy hoại hoàn toàn.
Sau khi biết rằng đứa trẻ là một người mắc hội chứng đặc biệt, tôi đã không thể chấp nhận được sự việc đó. Tôi đã chấp nhận sự thật và cố gắng thay đổi nó. Bây giờ tôi không có quyền thay đổi nó. Tôi thực sự bất lực.
Tôi chỉ là một người bình thường thôi mà!
Vài năm trước, mẹ chồng tôi đã nhảy ra khỏi nhà vì trầm cảm. Sau khi mẹ chồng tự tử, mối quan hệ của chúng tôi đã thay đổi rất nhiều.
Đứa trẻ nhiều lần hỏi bà nội đã đi đâu vài lần. Nhưng dần dần lại không hỏi tiếp nữa.
Nếu tôi chết, đứa trẻ chỉ có thể hỏi tôi một vài lần và sau đó quên tôi.
Sáu tháng sau khi mẹ chồng tôi tự tử, tôi bắt đầu mất ngủ.
Bây giờ tôi thực sự mệt mỏi.

Tôi sẽ không muốn đề cập thêm gì về vấn đề này nữa. Đó là tất cả cho đến bây giờ, tôi sẽ xóa ứng dụng này.
Tôi quá mệt mỏi rồi.
Đã chỉnh sửa vào ngày 2017-05-26

______________________
Nguồn: https://www.zhihu.com/question/25872598


Hãy chia sẻ bài viết [Phunulamdep] Bản chất của con người rốt cuộc có bao nhiêu đen tối?
______________________
Người dịch: Byan | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ đăng, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/727265648138146