[Blog Phụ Nữ ASK] CHUYỆN ĐÁNG SỢ NHẤT MÀ BẠN ĐÃ TỪNG TRẢI QUA LÀ GÌ?_______________Người dịch: Phi Vũ | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải

Cùng xem bài viết [ZHIHU ASK] CHUYỆN ĐÁNG SỢ NHẤT MÀ BẠN ĐÃ TỪNG TRẢI QUA LÀ GÌ?_______________Người dịch: Phi Vũ | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[ZHIHU ASK] CHUYỆN ĐÁNG SỢ NHẤT MÀ BẠN ĐÃ TỪNG TRẢI QUA LÀ GÌ?
_______________
Người dịch: Phi Vũ | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost.
_______________
[+23.543]
Chuyện có thực, nhát gan đừng đọc.
Năm 2012, cũng chính là ngày cuối cùng trong một buổi diễn thuyết được mọi người bàn tán xôn xao, trí nhớ của tôi về hôm đó rất sâu sắc.
Địa điểm: tỉnh Quảng Đông, thành phố Trạm Giang, quận An Phô.
Lên cấp ba thì tôi thôi học, cùng người bạn đến làm bảo vệ cho một nhà máy gỗ bản xứ vô cùng nổi danh để kiếm sống qua ngày.
Để tôi nói rõ hơn. Điểm cần trực bảo vệ gồm bốn nơi, theo thứ tự là cửa nam (Cũng chính là cửa trước, cửa nam là cửa chính, xe của các sếp ra vào nhiều nhất, và cũng là cửa gần khu chung cư nhất); cửa tây (bãi đậu xe của nhân viên); Cửa đông – nơi những người giữ chức vụ quản lý làm việc. Đêm đó tôi trực ở cửa đông, cửa đông là cửa sau, cách những nơi khác xa nhất, cũng là nơi vắng vẻ nhất, gần một rừng cây nhỏ. Đối diện phòng an ninh cửa đông là một dãy phân xưởng và kho hàng bị bỏ hoang, công xưởng rất lớn, vị trí của cửa đông cơ bản là nơi chu vi nửa cây số không có lấy một bóng người.
Hôm đó vừa đúng ngày mùng bảy tháng bảy âm lịch, hay chính là thất tịch, bốn ca đổi cho nhau, tôi trực ca cuối (Từ 9h tối đến rạng sáng lúc 3h), sau khi nhận bộ đàm và thẻ cửa, xác nhận đồng nghiệp ca trước đã đi về, tôi bèn lấy điện thoại ra giết thời gian.
Mọi việc vẫn như thường.
Khoảng rạng sáng lúc 2h, đang mê mẩn đọc tiểu thuyết thì tôi đột nhiên nghe được âm thanh kỳ lạ… Hình như là tiếng khóc? Rất nhỏ. Lúc đó tôi tưởng nghe nhầm, hoặc là âm thanh báo quảng cáo của điện thoại nên không quan tâm lắm.
Chưa được nửa tiếng sau, bên ngoài bỗng nổi gió. Ở Trạm Giang, thời tiết tháng bảy rất khô nóng, phòng bảo vệ lại không có điều hòa nên khá là nóng nực, tôi đứng dậy ra ngoài.
Đúng là nổi gió thật. Gió thổi rất thấp, một cái lốc xoáy nổi gần sát mặt đất, cuốn mấy chiếc lá rụng bay “loạt xoạt”… Gió ngừng lại, rất đột ngột, không khí tựa như đọng lại, trở lên rất an tĩnh.
Tĩnh lặng, lặng như chết vậy.
Tôi đứng một lúc lại cảm thấy hơi lạnh? Bất giác rùng mình một cái, châm điếu thuốc, ngồi xổm dưới đất hút nửa điếu rồi trở về phòng bảo vệ.
Xin nhấn mạnh lần nữa là tôi không viết tiểu thuyết, càng không thổi phồng bầu không khí lúc đó lên, chẳng qua là tôi đang cố gắng hết sức nhớ và kể lại chi tiết sự việc mình đã trải qua. Tôi cũng rất hi vọng mọi người có thể giải thích cho tôi biết tại sao lại như vậy, chứ giờ tôi nghĩ lại vẫn rợn tóc gáy.
Mới vừa ngồi xuống ghế, mở khóa màn hình điện thoại…
“U U!—“
Âm thanh bén nhọn từ nhà kho phía trước truyền đến!
Âm thanh cực kỳ lớn, đúng vậy, cực kỳ lớn, lớn đến nỗi như có người hét lên bên tai vậy, song nó lại từ phía trước bay đến. Tại sao lại nói là “Bay”? Bởi vì nó còn kèm theo cả dư âm nữa.
Trong nháy mắt đấy, đầu óc tôi trống rỗng, tim ngừng mất một nhịp.
Cảm giác như có một tảng băng dán chặt lên cột sống, từ xương cụt lẩn lên tận cổ… Tôi lập tức ngẩng đầu nhìn kho hàng phía trước chằm chằm. Tôi hiểu rất rõ rằng trong kho hàng đó không thể có người được!
Không cách nào mô tả được âm thanh thê lương kỳ ảo đó, thứ âm thanh không phải người sống có thể phát ra được. Lúc ấy tôi thậm chí còn cảm thấy… tiếng khóc đó không thuộc về thế giới này.
Lúc đó tôi định tự an ủi mình rằng đó là tiếng mèo kêu, thế nhưng bản thân sinh ra và lớn lên ở vùng quê, hai bên đường đi ở quê có biết bao nhiêu là mèo, đêm chúng nó kêu bạn tình tôi còn có thể phân biệt được, cho nên hiển nhiên âm thanh đó không phải là tiếng mèo kêu. Chuyện xảy ra sau đó đã chứng thực điều này.
Không chờ tôi hồi phục tinh thần thì thứ kích thích hơn đã tới.
Chẳng bao lâu sau, lại một tràng tiếng thút thít của phụ nữ vang tới, lần này kéo rất dài rất dài…
“Hu hu… A.. a.. a.. Hic… (tiếng nấc nghẹn ngào)…”
Giờ phút này, tôi không cách nào diễn tả chính xác đoạn âm thanh đó nữa, hình như… hình như là tiếng phụ nữ khóc thảm thiết, khóc đến vỡ giọng, hòa trong đó còn có âm thanh run rẩy, run rẩy kéo dài rất dài, cuối cùng khóc đến đứt hơi, rồi chợt thay đổi.
Tiếp theo chính là cao trào.
Từng đợt từng đợt tiếng khóc vang vọng giữa kho hàng và phân xưởng phía trước, kinh khủng nhất là có mấy lần nó vang về phía tôi ấy!
Đừng hỏi làm sao tôi biết. Giả xử có một người ở cách bạn một bức tường hét to về phía bạn hoặc phía nào khác, thì cho dù bạn không thấy được người ta, nhưng bạn vẫn có thể phân biệt được.
Lúc ấy tôi suy sụp xác nhận: Đó là tiếng khóc của phụ nữ!
Tiếng khóc nức nở cực kỳ thê lương, tôi thậm chí còn cảm nhận được sự không cam tâm, sự oán thán trong âm thanh đó…
Tiếng khóc đột nhiên trở lên dồn dập, âm thanh như bị xé ra, bỗng chốc lại kéo ra thật dài, bên trong còn kèm theo tiếng phụ nữ thở gấp… tiếng nghẹn ngào… âm thanh thì thầm nho nhỏ. Thậm chí còn mơ hồ có tiếng khóc của trẻ con! Xen lẫn trong đó là âm thanh nửa cười nửa khóc rất lạ, giống như âm thanh của người mẹ nửa đêm vỗ sau lưng đứa trẻ để dỗ nó ngủ vậy.
Toàn bộ quá trình kéo dài khoảng một tiếng đồng hồ!
Quỷ dị nhất là trong quá trình đó, tiếng khóc còn di chuyển, nói đơn giản là giống như vừa chạy vừa khóc, cường độ và khoảng cách cũng thay đổi nhanh chóng. Âm thanh từ kho hàng phía trước chạy đến chỗ sâu trong phía sau phân xưởng, càng ngày càng xa… Chớp mắt sau thì yên tĩnh trở lại!
Không thể nghi ngờ gì nữa, một tiếng đồng hồ đó là nỗi ám ảnh kinh khủng nhất trong kiếp này của tôi.
Bạn hỏi tôi lúc đó đang làm gì? Tôi chỉ có thể trả lời là: Trạng thái của tôi lúc đó không khác chi một người vô tri vô giác. Trừ suy nghĩ ra, cơ thể tôi hoàn toàn bị khống chế, ánh mắt nhìn chằm chằm về phía kho hàng. Da đầu tôi tê dại suốt quá trình đó, tóc gáy dựng ngược, da dẻ toàn thân lạnh đến nỗi mất hết cảm giác, ngày nóng nực giữa hè mà cảm thấy trên ngực bị đè một tảng băng, từ trong ra ngoài đều lạnh đến rùng mình.
Lúc đó tôi mới hiểu ra: Khi con người ta sợ hãi tột cùng sẽ không thể phát ra thứ âm thanh nào hết.
Trong khoảng thời gian kia, tôi muốn dùng bộ đàm gọi tổ trưởng tổ bảo vệ đến nhưng lúc đó không sao làm được. Đừng nói là lấy đồ, ngay cả thở tôi cũng phải chậm chạp thở, tim như chặn ở yết hầu, răng va vào nhau “lập cập”, sững sờ đứng hình không dám phát ra tí động tĩnh nào, dù chỉ vẻn vẹn tiếng hít thở… Mà tôi lại càng không dám xê dịch tầm mắt, rất sợ đột nhiên có thứ kinh khủng gì xuất hiện trước mặt mình.
Có phải các bạn cảm thấy tôi phản ứng thái quá không?
Thực tế là gan tôi không hề bé, đã sống và trưởng thành ở nông thôn kể từ khi còn nhỏ, mười hai mười ba tuổi đã cùng đám bạn dùng lồng đi bẫy chuột đồng, nửa đêm nửa hôm cầm đèn pin chạy ra bãi tha ma thu lồng về là chuyện bình thường như cơm bữa.
Tôi chỉ có thể nói rằng: Người chưa từng trải qua sẽ vĩnh viễn không tưởng tượng nổi cái tình cảnh đó kinh khủng nhường nào!
Cho đến tận khi tôi nghe được loáng thoáng tiếng động cơ xe lại gần thì âm thanh kỳ quái kia mới dần dừng lại. Vừa thả lỏng tinh thân mới phát hiện cả người mình ướt đẫm…
Đối với tôi mà nói, khoảng khắc đồng nghiệp bước vào phòng an ninh chẳng khác gì thiên thần hạ phàm!
Gương mặt đen đúa đầy vết rỗ của anh ta đáng yêu chưa từng thấy, khiến tôi kích động thiếu điều định ôm anh ta quay vòng vòng.
~~~~Dấu phân cách~~~~
Nhiều người ở khu bình luận có bộ não rất bá đạo, tôi đã giải thích rất nhiều lần về việc âm thanh đó có phải tiếng mèo kêu không rồi! Rốt cuộc là do tôi ngu muội hay do các người dốt nát không biết sợ là gì?
Mười hai tuổi? Tôi hai mươi mốt tuổi. Lúc mười hai mười ba tuổi sống ở nông thôn, tính tình tự do thoải mái, thường một mình cầm đèn pin chạy đến bãi tha ma luẩn quẩn, chạy tới mấy chỗ đồng không mông quạnh cầm ná bắn chim.
Từ thể trạng mà nói: Từ nhỏ đến giờ tôi cơ bản không ốm đau bệnh tật gì, cơ bụng sáu múi. Môn thể dục hồi cấp hai thì trừ chạy ngắn ra, các môn còn lại luôn thuộc top 3. Tôi nghỉ học hoàn toàn vì chí hướng của bản thân.
Từ đầu óc mà nói: Tôi là học sinh khoa học xã hội, trong vòng ba tháng thuần thục cách bảo dưỡng máy tính, lập trình C++, Java, thiết kế mặt bằng, tất cả đều là tự học.
Nghề nghiệp hiện tại là thiết kế mặt bằng nhà ở.
Bỏ súng xuống hết đi, đừng hiểu lầm. Tôi không muốn biểu đạt cái gì kỳ lạ hết, tôi chỉ muốn thanh minh là ít nhất trạng thái tinh thần của tôi hoàn toàn không có vấn đề gì cả, tôi không nhát gan, học thức như người bình thường, lại có khả năng nhận biết và năng lực phân biệt.
Cái thứ âm thanh kia chỉ có bản thân đích thân trải nghiệm qua mới hiểu. Tôi là một người trưởng thành hơn hai mươi tuổi, không phải công tử nhà nào chưa từng cảm nhận được khói lửa nhân gian. Tôi từng ở nông thôn, cũng đã ở thành phố, từng bắt rắn, làm thịt chó mèo. Tiếng mèo gọi tình có thể khiến tôi sợ đến mức đấy á? Làm phiền dùng não hộ tôi chút có được không? Có vài người dựa vào cái gì cứ khẳng định tôi không phân biệt được tiếng mèo kêu hay người khóc? Chúng sinh ai cũng ngu, chỉ có mỗi bạn là tỉnh táo?
Dĩ nhiên, tôi sẽ không vì chứng thực việc này mà hi vọng mọi người cũng trải qua việc tương tự. Song nếu vẫn cố chấp cho rằng đó là tiếng mèo gọi tình thì đừng ngại mà đi search “Lost River”. Nghe xong thì hồi tưởng tiếng mèo gọi tình trong trí nhớ của bạn xem.
Huống chi, âm thanh tôi nghe thấy còn kinh khủng hơn Lost River rất nhiều.
[+43.290]
Lần đầu tiên cách cái chết gần đến thế. Nhắc lại cũng không sợ mọi người chê cười gì.
Sáng sớm hôm đó tôi mua một quả trứng, món này thì đường phố lúc sáng đầy ra, là loại trứng gà nấu bằng lá trà ấy.
Lúc đó tôi ăn một miếng quá to, ăn một miếng sạch bách, kết quả bị nghẹt thở, uống nước cũng nuốt không trôi.
Nguyên gương mặt bị nghẹn thành màu cà tím. Khoảnh khắc ấy tôi cảm thấy mình sắp chết vì ngạt thở mất rồi.
Sau đó, bác gái bên đường vỗ tôi một cái, phun quả trứng ra ngoài. Song cái cảm giác đó cực kỳ đáng sợ.
Cảm giác tử vong chân chính là nó đấy. May mà có một vỗ của bác gái kia, bằng không tôi sẽ trở thành thằng đàn ông đầu tiên chết vì nghẹn trừng gà.
Cảm ơn bác gái.
Hiện tại mặt tôi đang bí xị đó ạ.
Nhìn một đống bình luận cười vui vẻ “Ha ha ha” mà lòng tôi cảm thấy rất khó chịu.
Hi vọng mọi người có thể đọc rõ câu trả lời này. Cho tôi chút thể diện đi. Đây là trải qua một sự kiện kinh khủng đáng sợ đấy.
Kinh khủng! Sợ hãi đấy biết chưa!
Phiền mọi người đừng cười.
Cho dù muốn cười thì cũng làm ơn cười nhỏ một chút!
[+41.654]
Để tôi kể các bạn nghe một kỷ niệm kinh khủng mà cả đời này tôi sẽ không bao giờ quên được.
Hồi còn bé, tôi sống ở một thôn du mục nhỏ ở Mông Cô, nhà cách trường khoảng nửa tiếng đi bộ. Đừng hỏi tôi tại sao không cưỡi ngựa đi học, bởi vì cái chuyện cưỡi ngựa đi học đó là thuộc thời bố tôi rồi, còn tôi thuộc thế hệ 9x, nhà trường vốn không cho cưỡi ngựa, mà ở đó cũng chẳng có chuồng ngựa. Bối cảnh là như thế đó.
Lúc ấy tôi đang học năm ba tiểu học (Học kỳ I), hơn nữa còn là mùa đông, trời tối nhanh. Năm rưỡi tan trường, hôm đó lại là ngày tôi trực nhật, cho nên lúc tôi quét dọn xong đã là gần sáu giờ rồi.
Bình thường tôi hay về chung với một người bạn, nhưng vì hôm đó trực nhật nên cậu ấy đã về trước, còn những người bạn trực nhật chung với tôi thì không ai chung đường về cả, bởi vậy tôi đành về nhà một mình. Đi được nửa đường thì trời bắt đầu nổi gió tuyết. Bạn nào đã từng tới Nội Mông sẽ hiểu tuyết ở Nội Mông rơi sẽ lớn thế nào. Tôi không hề nói quá đâu, có khi sáng thức dậy, đẩy cửa ra mới phát hiện không sao đẩy nổi, bởi vì tuyết rơi quá nhiều nên đã chặn hết cửa rồi (Lần tôi thấy tuyết rơi mạnh nhất thì cao tới gần nóc nhà lận). Thấy tuyết rơi càng lúc càng lớn, trời đã tối hẳn, tôi đột nhiên phát hiện mình không xác định được phương hướng nữa rồi. Thảo nguyên rộng lớn mênh mông giờ trở thành tuyết nguyên, không có bất kỳ thức gì để tham chiếu, gió thổi khiến mắt tôi mở không nổi, không có điện thoại di động nên không cách nào liên lạc với người khác, tôi chỉ có thể theo cảm giác mà tiến về phía trước. Tôi đi khoảng nửa tiếng vẫn chưa tìm được đường về nhà, lúc đó tôi đã hơi luống cuống, cũng đặc biệt cảm nhận được câu thành ngữ “ăn đói mặc rét”. (Ở Nội Mông có một quy tắc bất thành văn là: Nếu như vào mùa đông mà gặp ai bị hỏng xe giữa đường thì nhất định phải giúp, bất luận có quen biết nhau hay không, nếu không người trong xe kia sẽ chết rét). Tôi không bỏ cuộc, đi thử thêm một lúc thì nhìn thấy một rừng cây, không nghĩ ngợi gì bèn đi vào đó, bởi vì trên thảo nguyên không có gì che chắn cả, và tôi thì thật sự quá lạnh. Sau khi vào rừng thì gió nhỏ đi nhiều, tôi tùy tiện tìm một chỗ ngồi xuống để phục hồi thể lực. Chưa ngồi được một phút thì tôi đột nhiên cảm thấy có gì đó sai sai, vì rõ ràng tôi nghe được âm thanh khác hòa trong tiếng gió gào thét. Cảm giác bất an trong lòng thúc đẩy tôi vội vàng đứng lên, tôi thậm chí còn không dám thở, tim dâng lên tận cổ họng. Tôi từ từ nhìn chung quanh, cuối cùng thấy được năm đôi mắt tỏa ánh sáng màu lục phía bên tay phải, mấy cặp mắt đó nhòm ngó tôi chằm chằm, cách tôi chỉ tầm năm sáu mét, tôi lập tức nhận ra là mình gặp phải bầy sói rồi, và âm thanh khi nãy chính là tiếng thở phì phò của chúng nó. Cảm giác tử vong đáng sợ lan khắp toàn thân tôi trong nhát mắt, tôi không ngừng run rẩy, muốn thét lên mà không thét nổi, hai chân mềm nhũn như sợi mì. Song trạng thái này chưa tới mười giây, bản năng cầu sinh thúc ép tôi phải hành động.
Là một đứa trẻ sống trên thảo nguyên, tôi đã từng nhìn thấy sói, nhưng tới bây giờ vẫn chưa từng tiếp xúc với chúng gần như vậy. Cha tôi đã dặn tôi từ nhỏ là phải làm gì khi gặp sói. Tôi biết tôi không thể tỏ ra khiếp sợ, nếu như bị phát hiện mình đang sợ, bọn chúng sẽ lập tức tấn công; chạy trốn là việc không thể làm, bất luận tôi có chạy nhanh hơn bọn chúng hay không thì việc đưa lưng về phía bầy sói cũng là hành động ngu xuẩn.
Sói trên thảo nguyên đều sợ súng, bởi vậy tôi nhặt một cành cây có vẻ chắc chắn, dùng tư thế cầm súng nhắm bắn lui dần về phía sau, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào chúng, thể hiện rằng tôi không sợ bọn chúng. Tôi liên tục lui về sau, bầy sói vẫn duy trì khoảng cách nhất định mà theo tôi, hơn nữa còn có khuynh hướng chuyển thành vây quanh. Tôi chỉ còn cách dùng miệng phát ra những âm thanh để dọa bọn chúng, nhưng hiển nhiên là tôi đánh giá thấp can đảm của bầy sói, vì âm thanh tôi phát ra căn bản không có chút tác dụng nào hết. Bọn chúng vẫn không ngừng áp sát tôi, tôi lo sợ tốt cùng, đủ loại cảm xúc lo lắng không ngừng dâng lên, sự sỡ hãi ban đầu đột nhiên biến thành tức giận, tôi quơ cành cây trong tay rồi liên tục mắng chửi, có vẻ điều này đã kiềm lại tốc độ của bầy sói. Một lát sau, bọn chúng ép tới, hơn nữa một con trong đàn nhảy bổ về phía tôi. Đầu óc tôi trống rỗng, thậm chí còn quên cả tránh né. Trong thời khắc sinh tử này, tôi nghe được tiếng súng vang lên, con sói vừa nhào về phía tôi nằm trong vũng máu, không ngừng co giật. (Có phải giống trong phim lắm không?)
Người cứu tôi là ông nội tôi. Gần chín giờ vẫn chưa về đến nhà, mọi người trong nhà hiểu là có thể tôi đã xảy ra chuyện nên gọi người trong thôn cùng đi tìm tôi, lúc vòng qua rừng thì ông nội nghe được tiếng tôi chửi bới nên vội vàng chạy tới, đúng lúc gặp tôi sắp bị sói bổ nhào vào nên lập tức nổ súng bắn chết con sói kia. Những con còn lại đương nhiên đều bị hù dọa chạy đi. Khi ông nội xuống ngựa ôm lấy tôi, tôi đột nhiên ngồi xuống, không đứng lên nổi. Mười mấy phút kia tôi đã rơi vào trạng thái hoảng sợ nôn nóng cao độ, tựa như trải qua mấy năm dài đằng đẵng vậy. May là ông nội tới kịp, bằng không tôi sẽ không thể ở đây trả lời câu hỏi này rồi. Đến giờ tôi vẫn còn phục mình là ngày hôm sau vẫn còn đi học được. Dĩ nhiên, mấy hôm sau tôi đều được cha cưỡi ngựa đến đón, nhưng cũng chỉ có mấy ngày, vì chưa tới một tuần lễ thì ông ấy đã thấy chán, đưa luôn cho tôi một con dao nhỏ để tôi cất trong cặp sách thêm can đảm, mẹ tôi thì đến miếu nhỏ gần thôn để cầu cho tôi một tấm bùa hộ mạng mang theo bên người.
Tiện đây nói một chút về ông nội tôi đi.
Tháng giêng năm nay, ông nội tôi đã qua đời, tôi rất nhớ ông. Ông nội đã từng đọc rất nhiều sách (Đều là mấy loại sách vớn vẩn), tính tình rất gắt gỏng, song lại rất dịu dàng với tôi. Ông thích uống rượu ăn thịt, giết giặc ngoại xâm và lũ Hán gian, là một trưởng bối mà cả đời này tôi đều tôn kính.
(Lược dịch phần giải thích về ông nội của chủ thớt)
——————————
Link: https://www.zhihu.com/question/21490596/answer/483601787
Artist: Y Xuy Ngũ Nguyệt


Hãy chia sẻ bài viết [ZHIHU ASK] CHUYỆN ĐÁNG SỢ NHẤT MÀ BẠN ĐÃ TỪNG TRẢI QUA LÀ GÌ?_______________Người dịch: Phi Vũ | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải , khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/726534231544621