Bạn chưa từng nghèo nên bạn không hiểu được!(Tiêu đề do người dịch tự đặt)————————Dịch bởi: Blog Dịch Tiếng Trung Dạo| Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả

Cùng xem bài viết Bạn chưa từng nghèo nên bạn không hiểu được!(Tiêu đề do người dịch tự đặt)————————Dịch bởi: Blog Dịch Tiếng Trung Dạo| Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

Bạn chưa từng nghèo nên bạn không hiểu được!
(Tiêu đề do người dịch tự đặt)
————————
Dịch bởi: Blog Dịch Tiếng Trung Dạo| Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost.
Tác giả: Nhụy Hy
————————
Tôi xem được trên Phunulamdep một chủ đề rất chua xót:

“Nghèo khổ đã đem đến cho bạn sự đau khổ lớn nhất là gì?”

Có người bình luận:

“Nghèo khổ khiến cho tôi đến nằm mơ cũng chẳng dám.”

Trước đây tôi nghĩ rằng khoảng cách giữa giàu và nghèo chỉ là tiền của, sau khi trưởng thành rồi mới phát hiện ra rằng điều còn đáng sợ hơn cả bản thân cái nghèo đó chính là con người vì nghèo mà trở nên cẩn thận dè dặt một cách thái quá, là đến cả cái dũng khí “nằm mơ” cũng đều bị cái nghèo bóp nát.
Trong “Người bạn gái thiên tài của tôi” kể về câu chuyện trưởng thành từ nhỏ tới lớn của Ly Lạp và Ai Lai Na. Ly Lạp xinh đẹp , thông minh, có thiên phú học tập hơn người thường, luôn là tấm gương và là mục tiêu cho Ai Lai Na theo đuổi. Thế nhưng một cô thiếu nữ mà tất cả mọi người đều công nhận là thiên tài như vậy mà do gia đình quá nghèo, cha mẹ không muốn cho cô ấy tiếp tục đi học nữa mà ép phải nghỉ học sớm, trở về quê nhà làm giúp các công việc trong tiệm giày của gia đình. Mà Ai Lai Na thì lại có được sự ủng hộ của người nhà để từng chút một bước ra khỏi thị trấn nhỏ, thay đổi cuộc đời.
Đầu năm nay, bài diễn thuyết “Hậu Lãng” (Hậu lãng nghĩa gốc để chỉ các thế hệ trẻ, thế hệ đi sau nhưng trong quá trình sử dụng thông dụng, nghĩa của từ này đã được thay đổi từ rộng sang hẹp, trở thành một từ lóng của Trung Quốc để chỉ một nhóm người nhất định) đã thu hút vô số người lướt mạng xã hội, bài diễn thuyết nói với chúng ta rằng: “Tất cả “hậu lãng” đều được thừa hưởng mạng internet, thông tin, tài nguyên cùng với kinh nghiệm mà người đi trước để lại trong xã hội đương đại một cách công bằng. Thế nhưng thật ra câu nói như thế này chỉ là ảo tưởng huyễn hoặc của những người theo chủ nghĩa lý tưởng về “thực tại”.”
Trong cuộc sống hiện nay, trẻ con ở thành phố lớn có thể tự do lựa chọn thứ mình thích cho trong vô vàn các lớp học thú vị và các hoạt động trong và ngoài giờ học, mà những đứa trẻ ở những vùng quê hẻo lánh xa xôi thì lại vì không có sách để học mà buồn khổ. Cũng giống như câu nói: “Có người liều mạng chạy về phía La Mã, thế nhưng có kẻ vốn dĩ đã được sinh ra ở La Mã rồi. Cuộc sống chưa bao giờ có hai từ “Công Bằng”.
Tôi nhớ vài tháng trước trên Phunulamdep có hai người phi công lái máy bay không người vô tình gặp một cậu bé trong làng. Cậu bé rất vui khi nhìn thấy máy bay không người lái của họ, vậy là cậu cưỡi con xe đạp của mình đuổi theo qua vài cánh đồng. Sau khi đuổi kịp, cậu bé vô cùng lễ phép hỏi họ: “Cháu có thể xem máy bay không người lái của chú được không ạ?” Sau khi nhận được sự đồng ý, cậu mới gọi người bạn nhỏ của mình tới và “xem xét” vô cùng kĩ càng.
Rất nhiều cư dân mạng đều nói bị ánh sáng trong đôi mắt cậu bé xem máy bay không người làm cảm động đến phát khóc. Chúng ta đều đã từng gieo một hạt giống gọi là “mơ mộng” ở trong tim mình, chỉ là sau đó vì những biến cố và bất lực trong quá trình trưởng thành đã khiến cho nhiều người đánh mất giấc mơ của chính mình, bởi vậy nên “người lớn” liền biến thành “đứa trẻ con đã hết hạn sử dụng”. Thế nhưng khiến cho người ta cảm thấy được an ủi chính là hai người phi công lái máy bay chính là cho những đứa trẻ xem máy bay không người lái của mình, sau đó còn hứa sẽ quay lại thôn một chuyến để giảng cho bọn trẻ nghe những kiến thức về máy bay không người lái, bảo vệ ước mơ nhỏ bé trong trái tim của những đứa bé nơi thôn làng.
Có một câu nói rằng: “Chẳng có ai là trẻ mãi, thế nhưng mãi mãi vẫn luôn có người trẻ”. Dù cho thời đại có thay đổi thế nào thì “ước mơ” vẫn luôn là quyền bình đẳng nhất mà mọi người được hưởng trong cuộc sống không bình đẳng này. Ở Thanh Viễn, Quảng Đông có một cô bé tên là Thái Di, cô bé chính là “con nhà người ta” trong truyền thuyết. Thái Di từ nhỏ đã thông minh, học giỏi, đạt được rất nhiều giải thưởng. Cô bé nói:

“Cháu muốn đọc rất rất rất nhiều sách, nếu mà sách cũng giống như giải thưởng, chỉ cần nỗ lực là có thể có được thì tốt rồi.”

Đối với Thái Di mà nói, học không phải là chuyện khó khăn gì mà khó khăn chính là cô bé hoàn toàn chẳng có cách nào để có được nhiều sách hơn nữa, bởi vậy dù cho có đầy ắp một tình yêu nồng nhiệt và hiểu biết về thế giới này giống như những đứa trẻ trong thành phố nhưng cô bé lại chỉ có thể bị sự eo hẹp của môi trường sống ghìm bước chân lại.
Thực ra ở nước ta do sự không đồng đều của tài nguyên giáo dục mà vẫn còn rất nhiều đứa trẻ giống như Thái Di. Những đứa trẻ ấu khao khát được học tập, khao khát được hiểu biết nhiều hơn nữa thế nhưng sự tàn nhẫn của hoan cảnh, sự thiếu hụt của tài nguyên đã khiến cho những đứa trẻ ấy luôn phải đối mặt với sự khó khăn và bất lực của việc không có sách để học.
Có một bạn nhỏ tên là Ngô Hinh Bình, năm nay đã 12 tuổi rồi. Trong thành phố có rất nhiều đứa trẻ lớn như cô bé thậm chí đã học được một ngoại ngữ rồi, đã được đi rất nhiều nơi rồi thế nhưng nơi xa nhất mà Hinh Bình từng được đi chỉ là phố huyện. Hinh Bình không biết thế giới bên ngoài như thế nào cả, cô bé chỉ biết thế giới bên ngoài đều phát triển hơn so với thôn làng và phố huyện của cô bé mà thôi. Trong tưởng tượng của Hinh Bình, cái thành phố “rất tốt đẹp” trong truyền thuyết thì nhất định sẽ là một nơi có thư viện.
Còn có một bạn nhỏ khác tên là Đặng Thanh, cha mẹ và anh trai của bạn nhỏ ấy đều đi làm thuê ở bên ngoài, cô bé chỉ có thể sống cùng ông bà nội đã ở tuổi xế chiều. Bởi vì quá muốn biết về thế giới bên ngoài, Đặng Thanh tha thiết xin ông bà mua cho mình một cuốn truyện để đọc. Thế nhưng ở hoàn cảnh sống của cô bé, chỉ có thể mua được những cuốn truyện chữ, bởi vị Thanh Thanh chỉ có thể nhắm mắt để tưởng tượng ra hình dáng những chiếc váy công chúa viết trong truyện. Ước mơ lớn nhất của cô nhóc nhỏ bé ấy chỉ là có thể được đọc nhiều sách hơn nữa, có thể hiểu về thế giới bên ngoài nhiều hơn nữa, có thể được nhìn thấy một bộ váy công chúa thật sự.
Thế giới này quả thật có rất nhiều chuyện không công bằng, có quá nhiều hối tiếc khiến cho người ta khi nghĩ lại đều phải suy ngẫm. Thế nhưng giấc mơ không phân cao, thấp, phú, bần. Mỗi một người, dù là bạn ở nơi thôn quê xa xôi hay nơi thành thị sầm uất thì đều có quyền được ước mơ. Chúng ta hoàn toàn không phủ nhận sự chênh lệch giữa thành thi và nông thôn thế nhưng khoảng cách này cũng không phải là tuyệt đối không thể vượt qua.
Có thể quyên góp một cuốn sách không thể ngay lập tức thay đổi vận mệnh của ai đó, thế nhưng khi trong tay bạn có một ngọn đuốc, chỉ cần bạn nguyện đưa giơ ngọn đuốc ấy lên thì bạn sẽ phát hiện ra rằng… ánh sáng dù có nhỏ bé hơn nữa thì cũng thể soi sáng cho người khác. Hi vọng chúng ta mãi mãi là người có ngọn đuốc trong tay và ánh sáng rực rỡ nơi con tim của mình.
____________
Nguồn: https://mp.Phunulamdep.qq.com/s/sOq1sGXyLV4r5WeJMLZ0WQ
Photo: https://in.pinterest.com/pin/604467581229319380/?nic_v2=1aS4B5x5x


Hãy chia sẻ bài viết Bạn chưa từng nghèo nên bạn không hiểu được!(Tiêu đề do người dịch tự đặt)————————Dịch bởi: Blog Dịch Tiếng Trung Dạo| Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả , khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/748059196058791