#bài_sưu_tầm Tôi đã suy nghĩ rất rất lâu trước khi viết ra những dòng này… vì rất nhiều lý do, bởi mỗi lần lật nó ra là lại cứa vào nỗi đau, không chỉ của bản

Cùng xem bài viết #bài_sưu_tầm
Tôi đã suy nghĩ rất rất lâu trước khi viết ra những dòng này… vì rất nhiều lý do, bởi mỗi lần lật nó ra là lại cứa vào nỗi đau, không chỉ của bản được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

#bài_sưu_tầm

Tôi đã suy nghĩ rất rất lâu trước khi viết ra những dòng này… vì rất nhiều lý do, bởi mỗi lần lật nó ra là lại cứa vào nỗi đau, không chỉ của bản thân tôi, mà hơn hết là của những người yêu thương tôi. Nhưng có lẽ đã đến lúc rồi, tôi cũng cần can đảm đối mặt với quá khứ và nỗi sợ hãi bất tận của mình, để khóa nó lại, một lần cho mãi mãi.

Gần đây người ta xôn xao vì sự việc một cậu bé ở Trung Quốc, sau khi tranh cãi với mẹ, đã lẳng lặng mở cửa oto rồi trèo lên thành cầu nhảy xuống, 17 năm cuộc đời, em kết thúc bằng cách quăng mình như một súc gỗ vô tri, để lại người mẹ có lẽ cũng mất luôn cả phần đời còn lại. Người ta lên án người mẹ, vì nghiệt ngã đay nghiến con đến mức em nghĩ quẩn. Cũng có người lên tiếng trách cậu bé, uất ức lớn đến đâu mà lại dám làm chuyện bất hiếu vứt bỏ hết công ơn sinh dưỡng, đẩy gia đình vào hoàn cảnh tang thương lại còn nhục nhã… tôi, càng đọc nước mắt càng ứa ra…

Có lẽ cách tóm gọn lại sự việc là “Cậu bé nhảy cầu tự vẫn sau khi tranh cãi với mẹ”… có phần hơi tàn nhẫn, với cả người mẹ lẫn cậu ấy. Bởi hành động bộc phát lúc ấy khó lòng là chỉ từ một cú xô, đẩy cậu bé xưa nay luôn vui vẻ hạnh phúc yêu đời lên thành cầu kia, tôi tin rằng đó chỉ là phần ngọn, là cú rung cuối cùng, khi bản thân em đã đứng trên lưỡi kiếm chênh vênh, có khi từ rất lâu rồi.

Hôm qua có một em bé inbox riêng khóc với tôi, em follow page này, rồi yêu quý tôi, dù tính về tuổi tác, cô bé còn nhỏ hơn cháu tôi ở nhà. Em kể cho tôi những bối rối, những khó khăn mệt mỏi, áp lực tinh thần mà em đang phải chịu, những áp lực của cô bé 16 tuổi. Tôi ngồi lặng im để em kể cho hết, kể cho cạn hết vướng mắc sâu kín, rồi mới chậm rãi trấn an, và cùng em thảo luận cách gỡ từng nút thắt trong lòng. Tôi cố gắng dành nhiều thời gian nhất có thể, giữa giờ làm, cho em. Bởi tôi biết em cần tôi. Bởi tôi hiểu rằng, với những người lớn khác quanh cô bé, thì những áp lực ẩn ức này của em chỉ là vài chuyện phiếm vụn vặt chẳng đáng để tâm. Khi chúng ta trưởng thành, mỗi ngày đối mặt với cuộc đời đầy rẫy trái khoáy ngạo ngược, khả năng phòng vệ cũng được nâng cao, tầm cỡ của những áp lực cũng lớn hơn rất rất nhiều. Nhưng vô tình ta đã quên mất rằng, ở cái tuổi 16 17 ấy, những thứ nhỏ xíu vớ vẩn kia, từng là cả thế giới của chúng ta. Thật đấy, nghĩ mà xem, cái hồi bằng tuổi cô bé ấy, cậu bé kia, chẳng phải lời khen câu mắng của cha mẹ, điểm số ở trên lớp, cuộc vui với bạn bè gần như là toàn bộ cuộc sống của chúng ta sao? Vậy thì khi cả thế giới ấy không suôn sẻ, các cô bé cậu bé ấy cũng chịu đựng những dày vò mỏi mệt, có thua gì lũ người trưởng thành chúng ta. Không đúng sao?

Lớn lên ở Việt Nam, tôi được nghe thấy quá nhiều nhưng lại hiểu biết quá ít về chứng trầm cảm. Những người xung quanh tôi có thể dễ dàng nói “Tao cũng sắp trầm cảm đến nơi rồi!”, nhưng chưa từng có ai thực sự tìm hiểu hay lý giải về nó với tôi. Và tôi, thật không may, đã tìm hiểu về nó, bằng chính tuổi thơ, cơ thể, và phần nào sinh mệnh của mình.

Giống như bao đứa trẻ thành thị khác, tôi, được mặc định, là một kẻ hạnh phúc. Gia đình bậc trung, bố mẹ có công việc ổn định, học lực tốt, ngoại hình tươi tắn, dễ gây thiện cảm… cả cuộc đời tôi học gì cũng suôn sẻ, làm gì cũng hanh thông. Từ lúc còn nhỏ, mỗi khi tôi buồn bã thất vọng hay tỏ ra bất mãn, người ta sẽ mắng, “Mày còn thiếu cái gì nữa không?”… vậy nên, tôi, và có lẽ, là cả một thế hệ đồng lứa với tôi, cứ như vậy học cách giấu đi những nỗi buồn, những mỏi mệt áp lực của bản thân, mà trưởng thành. Có kẻ giỏi thích nghi, tự mình tin là bản thân hạnh phúc, nhưng cũng sẽ có những đứa trẻ như tôi, khi không thể chia sẻ hay bộc phát ra ngoài, đành quay lại rỉa xé bản thân mình.

Chuyện này thật khó để nói ra, nhưng tôi nghĩ đã quyết trải lòng, tôi nên kể đến cùng. Ngọn nguồn căn bệnh tinh thần của tôi, đến từ người cha. Tôi không biết bố có yêu thương tôi như tất cả những ông bố khác hay không, nhưng tất cả những gì tôi nhớ được về giọng nói của bố, là câu nói “Mày ra đường đâm đầu vào đâu chết luôn đi! Mà mày chết nhớ chết ngay chứ đừng tàn phế quay về để tao phải hầu cả đời!”, lần đầu tiên tôi nghe thấy câu này, là năm chừng 11, 12 tuổi, và đó không phải là lần duy nhất. Tôi có một trí nhớ khủng khiếp, nhớ như in, rành mạch từng chi tiết sự kiện xảy ra từ khi tôi mới bắt đầu có nhận thức. Từ chuyện em gái tôi đẻ ra có cái bớt giữa ngực, mẹ một tay bế em một tay vừa xách cái làn đỏ đựng tã sữa vừa dắt tôi, ba mẹ con ngồi xích lô đến bệnh viện chạy điện cho em. Đến giờ phút viết ra những dòng chữ này, tôi vẫn như nghe thấy rõ ràng tiếng em tôi, chắc chỉ 1, 2 tháng tuổi, gào khóc trong phòng… khóc đến xé gan xé ruột, khóc đến mức con bé chị mới 3 tuổi là tôi phải len lén ló đầu vào xem, để thấy cả một dàn máy khổng lồ đang đè xuống sinh linh bé tí teo, là em bé của tôi. Tại sao tôi cứ kể đi kể lại chuyện này? Vì tiếng em khóc là nỗi ám ảnh lớn nhất, và tuổi thơ tôi không chỉ có màu hồng, chúng tôi cũng từng trải qua những giây phút cơ cực đớn đau như thế, nhưng mãi mãi, chỉ có mẹ và chị em tôi. Tôi nhớ cả những khi bố đứng giữa nhà tát mẹ, đạp vào bụng mẹ, hoặc chỉ tay đuổi mẹ ra khỏi nhà. Tôi nhớ cảnh mẹ tôi như con gà mái rũ rượi giang cánh che chở cho hai chị em… Tôi nhớ, nhớ hết!

Thứ tôi được nghe nhiều nhất từ bố là “Con ngu!” “Con mất dạy!” “Con trì độn!””Con khốn nạn!”… cứ như vậy xoay vần cả ấu thơ, đến khi nhận ra, thì tôi đã thật sự tin mình ngu, khốn nạn, mất dạy như lời bố nói. Tôi bất mãn với chính bản thân, và thấy mình không xứng đáng được sống trên đời. Từ khi còn nhỏ xíu, tôi đã luôn ước mỗi tối đi ngủ sẽ không phải thức dậy nữa. Tôi bắt đầu hành động theo hướng tiêu cực, tự hủy hoại bản thân, như dùng vật nhọn thử chọc vào cổ tay, hay ngồi thừ ra nhìn xe cộ qua lại và tự hỏi nếu mình lao đầu vào thì sẽ ra sao. Bọn trẻ cùng lứa khi bị mắng sẽ phản ứng hoặc khóc lóc hối lỗi, tôi chỉ lầm lì rồi uống những thứ kỳ lạ. Cấp 1 tôi uống cả ống mực Thiên Long, tăng tiến lên cấp 3, tôi uống nửa chai sữa tắm. Cái cảm giác nhờn nhợn trong họng, sôi ùng ục trong ruột, và thỉnh thoảng lại ợ lên một ít bọt xà phòng ấy… tôi cũng nhớ.

Mọi chuyện lên đến đỉnh điểm khi tôi tốt nghiệp đại học và bắt đầu đi làm. Xin hãy nhớ một điều, là tôi không hề dốt nát kém cỏi, thậm chí thành tích về mọi mặt còn có phần vượt trội so với số đông. Nhưng đấy chính là cái giỏi của bố tôi, ông khiến tôi tin rằng mình vô dụng và đáng chết biết bao nhiêu. Nên khi có cơ hội, tôi làm thật, thẳng tay, lạnh lùng, quyết đoán. Tự tử là một hành vi có thể lây lan, tôi sẽ không miêu tả cụ thể tôi đã làm thế nào, toan tính những gì, chuyện gì đã xảy ra… chỉ biết rằng sau 48 giờ hôn mê, tôi lại mở mắt ra lần nữa, chấp nhận sống tiếp cuộc đời này. Dù sau đó, tóc mẹ tôi bạc gần trắng đầu, trí nhớ sa sút và tinh thần chẳng còn minh mẫn như xưa, còn em gái tôi, không chỉ ốm liệt giường vì chạy ra chạy vào, nằm sàn hành lang phòng cấp cứu, mà tồi tệ nhất, là gánh lấy nỗi ám ảnh trọn đời. Tôi thấy mình phải sống, có sống hết đời này và 2 đời nữa, cũng không đủ để chuộc hết lỗi lầm, chữa lành hết vết thương lòng tôi đã gây ra cho mẹ và em tôi. Vậy nên, tôi sống, 8 năm rồi, tôi vẫn sống.

Chừng 2 năm trước, tôi bắt gặp em gái ngồi ôm điện thoại khóc nức nở, hóa ra em vừa đọc câu chuyện và lá thư để lại của một cậu bé tự tử, thành công. Mọi chuyện đều suôn sẻ hoàn mỹ, cho đến một ngày người cha trở về và thấy cậu con trai yêu quý treo cổ trong garage… Em tôi bảo, chẳng có một dấu hiệu nào báo trước, ngay cả em, người gần gũi tôi nhất, cũng bàng hoàng, cũng hoàn toàn bị đánh gục. Em nhớ lại nỗi kinh hoàng buổi sáng hôm ấy, khi chị mềm oặt trên cáng cấp cứu, người ta bắt mẹ ký giấy cam kết miễn trừ trách nhiệm, vì lúc ấy chị còn chẳng đến 1 phần sống… Rồi 2 ngày đợi chị tỉnh lại dài đằng đẵng như ác mộng không có hồi kết… Tôi nghe em nói, mà lòng như dao cắt… thương mẹ, thương em, giận mình biết bao nhiêu.

Hành động của tôi, của cậu bé nhảy cầu, hay chàng trai treo cổ trong garage kia, tất cả đều không phải là một phút bồng bột mà nên… chúng tôi nuôi dưỡng nó nung nấu nó, có khi là suốt cả tuổi thơ, như tôi. Hình như khi nói về những nỗi buồn, những áp lực cỏn con vụn vặt nuốt ngược vào trong dần tích tụ lại của những đứa trẻ thời đại chúng ta, dùng cụm từ “giọt nước tràn ly” cũng không hề sai. Những thứ được biểu hiện ra có lẽ là kết quả của cả một quá trình gom góp những tổn thương nho nhỏ trong tâm hồn. Tôi, tưởng như, êm đềm sống, vui vẻ chơi, cứ như vậy đeo nụ cười giả tạo suốt gần 22 năm cuộc đời, không ai biết chẳng ai hay, rồi đến một ngày, những người thương yêu tìm thấy tôi, đã gần thành cái xác, mà chẳng ai biết tại sao, không biết họ đã sai ở đâu, đã bỏ lỡ những gì… Có độc ác quá, bất công quá với họ không? Mẹ tôi và em tôi!

Vậy nên, những người lớn, xin hãy lắng nghe bọn trẻ, dù cho bạn nghĩ những vấn đề của chúng có nhỏ bé trẻ con, có nực cười đến đâu, hãy đặt mình vào vị trí của một cô cậu bé mà lắng nghe, mà chia sẻ, hãy cho chúng đôi tay, cho chúng bờ vai, đừng chỉ cho bữa ăn ngon, chiếc xe đẹp, chiếc điện thoại xịn. Và các bạn trẻ, làm ơn, hãy nói ra, hãy tìm đến cha mẹ người thân, thầy cô bạn bè, tìm đến chị Táo cũng được, chị luôn sẵn lòng lắng nghe, chỉ xin các em, đừng chôn chúng trong lòng, rồi ngày ngày nuôi dưỡng tưới tắm bằng những suy nghĩ tiêu cực chồng chéo, để rồi một ngày nó lớn đến mức đủ sức giết chết các em. Hãy nghĩ đến những người yêu thương các em, coi các em là lẽ sống của mình… đừng giấu giếm để rồi một ngày gián tiếp bóp nát tâm hồn họ, như tôi đã làm với mẹ và em gái tôi.

Thế giới này đã đủ buồn bã lắm rồi… đừng đánh mất thêm một đứa trẻ nào nữa!

cre: page The Blue Apple


Hãy chia sẻ bài viết #bài_sưu_tầm
Tôi đã suy nghĩ rất rất lâu trước khi viết ra những dòng này… vì rất nhiều lý do, bởi mỗi lần lật nó ra là lại cứa vào nỗi đau, không chỉ của bản , khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/352123975652317